Chương 95: Thành thân
edit: hanna
"Tịnh Minh, còn không mau đuổi theo mọi người?" Tuệ Tố từ một trụ đá bên cạnh đi ra, lên tiếng nhắc nhở. Tiểu hòa thượng Tịnh Minh mang vết bớt trên mặt kia cuống quít gật đầu, chậm rãi chạy đuổi theo, song cậu bé cũng chỉ chạy về phía trước vài bước, lúc sắp tiếp cận tới chỗ đám đồng bọn thì lại dừng bước, cúi đầu chầm chậm bước đi sau cùng.
Tuệ Tố thấy vậy thì chỉ lắc đầu, đi tới bên cạnh Bùi Sơ và Tiết Thanh Linh, trò chuyện với bọn họ. Bùi Sơ và Tiết Thanh Linh cũng chú ý với tiểu hòa thượng khác thường so với những đứa trẻ khác kia. Tuệ Tố trong lòng thầm thở một hơi não nề, kể lại cho bọn họ chuyện của đứa bé đáng thương kia, "Đứa nhỏ tên là Tịnh Minh, vừa ra đời không lâu thì bị người ta vứt bỏ ở trên nút, suýt chút nữa đã chết đói nơi hoang dã. May mà ngày đó có một đệ tử trong chùa chúng ta lên núi hái thuốc liền vội mang đứa bé về trong chùa."
Câu chuyện nghe có vẻ rất quen tai nha.
Bùi Sơ: "... Thân thế này hóa ra cũng có phần giống với ta." Cùng là vừa ra đời không lâu đã bị bỏ lại giữa vùng hoang dã, đồng thời cũng cùng được một người hái thuốc lượm trở về.
Tiết Thanh Linh ở bên cạnh nghe vậy kinh ngạc trợn tròn hai mắt.
Đôi mắt Tuệ Tố cũng lộ ra thần sắc kinh ngạc, vị công tử mặc bạch y trước mắt ông này có khí chất phong nhã, lời ăn tiếng nói bất phàm, hiển nhiên là có dáng vẻ của người sinh ra trong gia đình có gia thế hơn người. Thế nhưng hắn lại giống như Tịnh Minh, có thân thế đáng thương nhường đó... Chỉ có điều, vẻ ngoài của người này quá xuất sắc, nếu Tịnh Minh có dáng dấp như thế, chỉ sợ sẽ không bị vứt tới núi hoang. Bọn họ đến cùng vẫn là không giống nhau lắm.
Tuệ Tố cười khổ hai tiếng: "Cha mẹ đứa nhỏ này vốn là thôn dân dưới núi, bởi vì lúc sinh ra trên mặt mang cái bớt màu đỏ nên bị đồn thành ác quỷ tái thế, sẽ mang tai họa đến cho người nhà, cho nên mới..."
"Đã tìm được cha nương cậu bé rồi ư?"
"Nhờ người hỏi thăm một chút là tìm thấy rồi, chỉ có điều người ta không muốn nhận lại nó... Đứa nhỏ còn từng lén lút xuống núi tìm cha nương nó, chỉ là sau đó bị nãi nãi đuổi ra ngoài, nói sợ nó dọa sợ đệ đệ muội muội... Sau đó Tịnh Minh rầu rĩ không vui trở lại chùa, mấy ngày tiếp theo cũng không nói một câu, còn từng dám dùng đao rạch mặt mình..."
...
Bùi Sơ: "Chỉ có một chút vết đỏ trên mặt, sao có thể gọi đó là ác quỷ được?"
Hai người làm cha làm nương kia chỉ vì trên mặt con mình có vết bớt liền không muốn nhận đứa con này rồi?
"Huống chi... loại bớt này không phải là không thể xóa." Lúc Bùi Sơ sinh ra trên người cũng có một vết bớt màu đỏ, chỉ là cái bớt của hắn không phải ở trên mặt mà là ở trên trong cánh tay trái. Bởi vì càng lớn cái bớt đó càng giống như hình một đóa hoa, năm Bùi Sơ mười mấy tuổi liền tự mình dùng y thuật loại bỏ nó đi. phihan.wordpress
Tuệ Tố mở to mắt sửng sốt, "Bớt còn có thể xóa ư? Chẳng lẽ là phải cắt thịt?"
Bùi Sơ: "..."
"Không cần như vậy, xóa bớt cũng giống như xóa vết sẹo vậy, dùng một chút thảo dược có tính chất chuyên dụng cùng với thủ pháp đặc biệt là có thể làm cho nó nhạt đi tới mức không thấy nữa."
Tuệ Tố nghe hắn nói như thế, muốn mở miệng nhờ đối phương giúp đỡ, song nghĩ thế nào cũng không biết nên nói gì mới tốt: "Vậy..."
"Ta có thể giúp đứa bé xóa bỏ vết bớt trên mặt." Bùi Sơ chủ động giành lời. Hắn cảm thấy mình và tiểu hòa thượng tên Tịnh Minh này tính ra vẫn là có chút duyên phận, những điểm giống nhau giữa hai người khá là nhiều – cùng là kẻ từng lưu lạc thiên nhai.
"Vậy đa tạ Bùi công tử nhiều! A di đà phật, thiện tai thiện tai!"
Bùi Sơ gật đầu: "Đợi mấy ngày nữa ta sẽ mang thuốc mỡ đặc chế tới chùa trị liệu cho đứa nhỏ."
Cho đến khi Tuệ Tố đại sư rời đi, Tiết Thanh Linh ôm lấy một tay Bùi Sơ, gãi nhẹ vào giữa lòng bàn tay đối phương: "Chàng đến tận bây giờ chưa từng nói qua cho em biết thân thế của chàng..."
Tiết Thanh Linh chỉ biết Bùi Sơ không cha không mẹ, từ nhỏ đã ẩn cư cùng với sư phụ và sư huynh dạy y thuật cho hắn trong một cái sơn cốc, năm mười bảy tuổi hắn một mình rời sơn cốc ra ngoài du lịch giang hồ, đi khắp nơi hành y chữa bệnh. Hôm nay cậu mới biết, hóa ra hắn lại...
Bùi Sơ nâng tay vỗ vỗ đầu cậu, hắn tự hiểu thân thế của hắn không có gì tốt đáng để nói, Tiết Thanh Linh bình thường cũng không hỏi tới, hắn cũng lười nhắc tới, "Nói cho em biết ta là một đứa trẻ đáng thương bị vứt bỏ sao?"
Tiết Thanh Linh nghe hắn nói vậy, trong nháy mắt liền cuống lên, vội nhào vào kề sát lồng ngực hắn, kiên quyết ôm chặt eo Bùi Sơ, "Chàng, chàng mới không phải đâu... Sao có thể có cha nương ác tâm như thế, hài tử ưu tú thế này mà lại cam nguyện không cần?"
"Hẳn là không phải ta bị cha nương chủ động vứt bỏ đâu, có lẽ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra..." Bùi Sơ còn nhớ lòng yêu thương vô hạn cùng vui mừng khôn xiết mà đôi phu thê kia giành cho hắn lúc lúc hắn vừa mới lọt lòng. Cha nương như thế chắc chắn sẽ không chủ động vứt bỏ con trai mình, trừ phi là gặp phải chuyện gì đó khẩn cấp, có thể là gặp sơn tặc cướp bóc? Hoặc là bị bắt cóc? Hay là bị kẻ khác trả thù nhỉ? ...
Đại sư huynh từng giúp hắn tìm cha mẹ ruột ở xung quanh vùng đó mấy năm liền, vẫn không hỏi thăm được ai lúc đó từng vứt bỏ con cái mình. Chẳng qua... do Bùi Sơ từ nhỏ đã ưa nhìn, ngược lại có không ít người giả làm cha nương tới nhận bừa hắn. Trong đó có một vị phú thương khó chơi, một lòng muốn lừa hắn về làm nhi tử, tìm vài cặp cha nương giả tới lừa nhận con...
Bùi Sơ cảm thấy vô cùng bức xúc về chuyện này, sau đó giận điên lên, đại sư huynh sau này cũng không tìm thêm cha nương về cho hắn nữa.
"Là như vậy sao? Vậy chàng có tìm được cha nương không?"
"Không." Bùi Sơ lắc đầu, "Đã nhiều năm như vậy e là không tìm được nữa rồi, hơn nữa ta bây giờ cũng đã trưởng thành, cũng không cần tình cha tình mẹ nữa..."
Huống chi hắn đã xuyên đến dị thế, cha mẹ ruột hay không càng không thể tìm lại nữa rồi.
"Chuyện đó..." Tiết Thanh Linh đỏ mặt: "Chàng đừng nói như vậy, qua một tháng nữa là phải đổi xưng hô rồi, nương của em chính là nương của chàng."
Bùi Sơ cười bóp bóp hai má cậu, ôn nhu nói: "Đúng vậy, là nương của chúng ta."
"Thôi, đừng nói những chuyện này nữa, chúng ta xuống núi thôi."
"Vâng." Tiết Thanh Linh gật đầu cười, nghĩ tới lát nữa lại đi qua cầu phong vũ một lần nữa liền cảm thấy đắc ý lắm, chỉ là... "Nếu chàng tới chùa chữa trị vết bớt cho tiểu hòa thượng Tịnh Minh, em cũng muốn đi theo cho chắc ăn. Chàng ngàn vạn không thể một mình đi qua cầu nhé! Một lần cũng không được!"
"Yên tâm đi, lần nào ta xuất môn chẳng phải đều mang theo cái đuôi là em sao. Hơn nữa ta cần gì phải đi qua cầu, một mình ta dùng khinh công bay qua là tới..."
Tiết Thanh Linh hơi sững sờ, ngẫm lại cũng thấy đúng. Tiết gia tiểu công tử hừ một tiếng, "Dù sao chàng cũng phải nhớ kỹ, đời này chỉ có thể cùng em cùng nhau qua cầu."
"Biết rồi biết rồi, tiểu hôn phu lang chưa thú qua cửa của ta còn có yêu cầu nào khác không?"
"Rượu sau này em giấu trong nhà không cho chàng táy máy nữa."
Bùi Sơ: "..."
"Đây không phải là việc ta có thể khống chế mà..." Bùi Sơ chớp thời cơ phản công lại, nói lảng sang chuyện khác: "Còn chưa có thành thân, em đã muốn trốn tránh ta giấu đồ hửm?"
"Chàng..." Tiết Thanh Linh vô cùng bực bội, "Chẳng phải chàng cũng lén em giấu bạc đó thôi."
Bùi Sơ: "? ? ? ? Rõ ràng tiền chữa trị của ta toàn bộ đều đưa cho em còn gì..."
Tiết Thanh Linh khoanh tay trước ngực, "Em biết thừa nhất định chàng còn giấu bạc ở chỗ khác nhé. Chẳng qua không thành vấn đề, em cho chàng giấu, em không đi đào bạc của chàng, chàng cũng đừng có đào rượu của em, có được không?"
"Không ổn!" Bùi Sơ cầm ống sáo gõ gõ vào lòng bàn tay, đưa ra một đề nghị khác cho đối phương: "Chỗ ta giấu bạc cho em đi đào, chỗ em giấu rượu tự ta đi đào, thế nào?"
"Không được! Ai biết chàng giấu bạc nơi nào? Chàng chính là bắt nạt em không biết võ công, lúc trước chàng đã nói muốn dạy em võ công, sao đến giờ vẫn chưa bắt đầu?"
"Em đừng có nóng vội, đợi sau khi chúng ta kết hôn sẽ có nhiều thời gian dạy em."
...
Ngày tháng trôi qua như chó chạy ngoài đồng, chớp mắt đã nửa tháng trôi qua, Liễu Ngọc Chỉ tới xem hôn phục do tú nương ngày đêm đẩy nhanh tiến độ hoàn thành. Bà nhìn hôn phục trên tay, vừa nhìn thôi cũng đã cảm thấy nó rất nặng, trên mặt vải còn thêu hoa văn phức tạp, từng lớp chồng từng lớp, quả là đẹp mắt vô cùng. Hôn phục đúng là đẹp mắt, chỉ là người mặc chịu tội thôi. Hơn nữa còn thêm mũ đội đầu, trâm cài tóc các loại, cộng với bộ y phục hoa lệ này, tất cả mặc vào hẳn phải đến mấy chục cân đi?
Liễu Ngọc Chỉ có hơi lo lắng cho đứa nhỏ nhà mình một lúc, sau lại lập tức nghĩ thông. Dù sao chuyện thành thân như này cả đời chỉ có một lần, chịu tội thì chịu tội đi.
Đây cũng là do đứa nhỏ tự mình yêu cầu mà.
Liễu Ngọc Chỉ bảo người cẩn thận gấp gọn hai bộ hôn phục này lại, rồi sai người mang cho Tiết Thanh Linh và Bùi Sơ mặc thử một chút, nếu như còn cần chỉnh sửa lại chỗ nào thì vẫn còn kịp thời gian. Xử lý xong chuyện hôn phục, Liễu Ngọc Chỉ liền vội vã đi kiểm kê lại đồ cười của Tiết Thanh Linh một phen. Đây là lần kiểm tra thứ hai, sau khi xác nhận không có gì sai sót, lúc này bà mới cười rạng rỡ cùng một đám phu nhân rảnh rỗi đi đánh bài.
Cho dù đánh bài vẫn luôn thua lại hoàn thua, nụ cười trên mặt Liễu Ngọc Chỉ vẫn không giảm như trước. Tần Tự Cẩn nhìn nụ cười đối phương, đúng là muốn chói mù mắt. Chẳng phải chỉ là một con rể tốt thôi à? Có cần phải vui mừng đến vậy không?
"Ngọc Chỉ à, bà đừng có cười nữa, trông mà thấy hoảng."
"Đúng vậy đó, bà cười như vậy tiền ta thắng cũng chẳng còn ý nghĩa nữa rồi..."
Bị mọi người vây công một hồi, Liễu Ngọc Chỉ chậc chậc hai tiếng, nụ cười trên mặt vẫn không hề thay đổi, thậm chí còn càng thêm xán lạn, "Đứa nhóc nhà ra rốt cục cũng tống ra được khỏi cửa, còn không cho ta cao hứng à?"
Đương nhiên, làm cho bà cao hứng nhất chính là đứa ngốc nhà bà chỉ là ra khỏi cửa nhà bên mình rồi lại tiến vào cửa nhà đối điện. Có một đứa con rể tốt, gả lại siêu gần, mỗi ngày đều có thể gặp mặt nhau. Làm tròn lên chẳng khác nào không mất tí công sức mà kiếm được một con rể tốt, bà làm nương còn có thể có chuyện gì không vui chứ?
Ít nhất đứa nhỏ kia không thể tới trộm cá của bà nữa!
Liễu Ngọc Chỉ đắc ý định nuôi nhiều thêm một ít cá. Đợi sau khi đứa nhóc phá của nhà bà đi, lại lừa gạt mang chút rượu của nó về nha...
Tuy rằng lúc này Liễu Ngọc Chỉ nghĩ cực kỳ đẹp, song thực đến ngày mùng 9 tháng 8 ấy, người khóc thảm nhất cũng là bà. Con trai ngốc của bà sáng sớm thức dậy đã hoan hoan hỉ hỉ mặc hỷ phục chưng diện, trông cái dáng vẻ hận không thể gấp hả đi kia làm Liễu Ngọc Chỉ cảm thấy rất khó chịu.
Hiện giờ dù đã gần tới đầu thu song thời tiết vẫn còn nóng nực như trước. Do sợ Tiết Thanh Linh nóng quá, phòng của cậu đã sớm được Liễu Ngọc Chỉ sai người tới đặt đầy khối băng vào. Lúc này cậu mặc một bộ hôn phục hoa lệ dày nặng như thế hóa ra cũng khá là thoải mái. Liễu Ngọc Chỉ thì mặc trang phục mùa hè mát mẻ, vào ngồi một lát liền bị hàn khí vây quanh, liên tục hắt hơi vài cái.
"Nương, người đừng khóc." Tiết Thanh Linh tùy tiện để người phía sau chải tóc cho cậu, quy trình ngày kết hôn rất phức tạp, từ sáng sớm cậu đã bị hỉ nương dày vò, lời cát tường nghe ong hết cả đầu, xen lẫn những lời than về ngày xưa ấy liên hồi của nương cậu nữa.
Nương cậu không ngừng kể lại những chuyện khi cậu còn bé, nói một hồi liền khóc lên bảo không nỡ gả cậu. Tiết Thanh Linh tuy rằng rất cảm động nhưng cậu khóc không ra nước mắt mà. Bởi vì trong lòng cậu luôn tâm niệm lát nữa được gặp Bùi Sơ mặc hỷ phục, tâm trạng rất kích động...
Liễu Ngọc Chỉ lau đi nước mắt, nhìn nhi tử đang cười ngây ngô của mình nhất thời tức muốn nổ phổi, vươn tay bóp mặt Tiết Thanh Linh, nghiến răng nghiến lợi áp bức nói: "Con có khóc hay không hả? Ngày kết hôn không khóc không may mắn, con lập tức khóc thảm vào cho nương..."
Hết chương 95
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip