Chương 2

Chương 2

Edit: Kẹo Chanh Tinh

Tạ Phàn Ý thuận miệng liền nói về các kỹ thuật nhào trộn khác nhau khi cần thiết để làm các loại bánh khác nhau, không bao lâu, cậu điều chỉnh bột nhào, đặc biệt đưa cho Tạ Phiền Tinh và nói:

"Có ba điểm cần chú ý, là bột, chậu rửa cùng với tay của bản thân."

Tạ Phiền Tinh rất kinh ngạc, thậm chí còn lấy tay chọc vào bột, "Thật sự không dính này, đây là lần đầu tiên em nhìn thấy đấy."

Tạ Phàn Ý cười cười, tùy ý để cho Tạ Phiền Tinh nghiên cứu cục bột, trong khi đó cậu lấy rau đã hơi héo đi rửa sạch rồi để sang một bên ráo nước.

Nghĩ đến cây cối xanh tươi trong sân nhìn thấy lúc đi vào, Tạ Phàn Ý tiện tay lau khô nước trên tay rồi đi ra ngoài.

Tạ Phiền Tinh lúc này đã tin tưởng Tạ Phàn Ý, nhìn thấy cậu đi ra ngoài, cũng chạy lon ton đuổi theo.

Tạ Phiền Tinh: "Ca, anh đang làm gì thế?"

Tạ Phàn Ý chỉ cho Tạ Phiền Tinh hành tây và tỏi mà cậu đã tìm thấy trong ở trong vườn, "Tìm một số thứ để làm gia vị."

Tạ Phiền Tinh hơi mở miệng muốn nói mấy cây cỏ dại có cái gì để mà ăn, nhưng những gì cậu nói trước đó rất rõ ràng và hợp lý, nên cô lại theo anh mình đi vào.

Tạ Phàn Ý rửa sạch hành và tỏi, để ráo nước, đập thêm vài quả trứng, bắt đầu rửa chảo, đun nóng chảo, cho dầu vào đun sôi.

Sau khi dầu nóng, Tạ Phàn Ý tay chân lanh lẹ mà đem trứng đã đánh vào nồi rồi khéo léo khuấy trứng lên, ngây khi trứng đã được đánh với màu vàng khi gặp dầu nóng bắt đầu tỏa ra mùi thơm vô cùng đậm đà.

Đôi mắt của Tạ Phiền Tinh ngay lập tức mở to, liều mạng hít hà mùi thơm trong không khí, mùi thơm này thậm chí còn thơm hơn cả bài giảng trực tiếp của giáo viên khi dạy ở trường.

Khi Tạ Phiền Tinh đang trong trạng thái kinh ngạc, thì Tạ Phàn Ý đã đổ đầy nước vào nồi và đậy nắp lại, việc còn lại chỉ còn đợi nước sôi lên.

Mùi vị dần dần nhạt xuống, Tạ Phiền Tinh dần dần bình tĩnh lại, liền nhìn thấy anh của cô tiện tay đem cải cùng cỏ dại tìm thấy ở trong sân cắt nhỏ để sang một bên để làm nguyên liệu tiếp theo, sau đó lại bắt đầu nhào bột.

Trong khi đó vẫn rảnh hỏi cô, "Em muốn ăn sợi mì mỏng một chút hay dày hơn một chút ?"

Tạ Phiền Tinh: "... dày, hay mỏng, c... có khác nhau sao?"

Tạ Phàn Ý: "..."

Vẫn là thôi đi.

Nguyên chủ cũng đã từng ở trong trường học học về ẩm thực cổ đại, biết rằng hiện tại ẩm thực cổ đại được nguyên cứu nhưng nhiều nhất cũng chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, Tạ Phàn Ý mặc dù không biết nấu những món cầu kì nhưng cậu cũng không tin bọn họ có thể hiểu nhiều về ẩm thực cổ đại được, cho nên không cần suy nghĩ nữa.

Đang định đi tìm cây lăn bột, chợt phát hiện trong nhà hình như không có, thấy nước trong nồi sắp sôi, Tạ Phàn Ý liền bắt đầu kéo sợi mì ra.

Cậu gấp và kéo cục bột mềm mại cũng như lập đi hành động vài lần dần dần cục bột biến thành những dải dài trong tay của Tạ Phàn Ý, giống như ảo thuật từ cục bột mền mại liền biến thành những sợi mì có kích thước và độ dày như nhau.

Thấy nước đã sôi, Tạ Phàn Ý thả sợi mì đã kéo vào nồi sau đó tăng nhiệt để mì mau chín.

Sau khi nước sôi, Tạ Phàn Ý lại đổ thêm nước lạnh vào ép xuống bong bóng khi nước đang sôi, sau đó bỏ rau, hành và tỏi đã xắt nhỏ vào nồi, sau đó thêm gia vị có duy nhất trong nhà ... muối và đường sao cho vừa ăn .

Hương vị tươi mát và đậm đà khuếch tán theo hơi nước còn sót lại, Tạ Phàn Ý dùng thìa múc một ít canh nếm thử, chỉ là...mùi vị vẫn được đi.

Tạ Phàn Ý múc mì ra rồi chia đều ra hai tô quay lại thì thấy Tạ Phiền Tinh đang ngẩn người.

Cậu gõ nhẹ vào đầu Tạ Phiền Tinh một cái, "Em tỉnh lại, bây giờ là có thể ăn rồi."

Tạ Phiền Tinh bừng tỉnh, ôm chặt lấy cánh tay của anh trai cô, líu ra líu ríu nói: "Ca, ca đó là cái gì, đó là cái gì, tại sao bột nhào trong tay anh sau khi kéo lại biến thành một dải dài vậy, tại sao chúng lại không dính vào nhau, còn có, tại sao anh lại muốn làm như vậy..."

Tạ Phồn Tinh làm bộ lắc lắc đầu, "Tại sao anh muốn kéo ra như vậy, tại sao, thật là kỳ quái, em còn chưa từng thấy qua lão sư của chúng ta làm được đâu."

"À, không, đây thực sự là một điều tồi tệ, em quên sử dụng quang não của mình để ghi lại.." Tạ Phiền Tinh tự vỗ vào đầu mình hai cái, nhìn Tạ Phàn Ý một cách nịnh nọt và nói, "Ca, có thể hay không biểu diễn lại cho em xem một chút, em muốn ghi lại và cho các bạn cùng lớp xem, quả thực quá thần kỳ, anh làm sao làm được thế..."

Tạ Phiền Tinh rất giống một người đã không nói hàng trăm năm, còn là loại vừa nói vừa khoa tay múa chân.

Tạ Phàn Ý bị ầm ĩ hết cách rồi, đành phải lấy đũa gắp một cái trứng gà nhét vào miệng cô, thế giới rốt cục cũng yên tĩnh lại.

Tạ Phàn Ý bưng hai cái bát đi ra ngoài bên ngoài phòng khách trên bàn thả xuống, trong phòng bếp Tạ Phiền Tinh chép miệng một cái, "Ăn ngon nha, anh đúng là thật sự là biết nấu ăn."

Cô chạy vội ra ngoài, muốn nói gì đó, Tạ Phàn Ý liền chỉ vào bát mì trên bàn và nói: "Nếu em không ăn thì nó sẽ nở và bể ra."

Tạ Phiền Tinh lần này là thật sự im lặng.

Cô ngoan ngoãn ngồi xuống ăn tô mì mà anh trai làm, húp một ngụm nước mì trước, nói thế nào nhỉ? Vị trứng gà khi rán hòa tan với nước mì mang theo vị đậm đà và hương thơm của cải xanh cùng mùi vị hành tỏi nhưng không quá nồng, mùi thơm bá đạo xong thẳng vào đại não.

Tạ Phiền Tinh thở dài, dạ dày vốn đã đầy của cô vì đã lén ăn dung dịch dinh dưỡng, lại bắt đầu trống rỗng.

Cô không chịu được, liếc nhìn anh trai của mình rồi bắt đầu vùi đầu vào ăn.

Đợi đến khi nuốt xuống ngụm nước mì còn sót lại, Tạ Phiền Tinh nằm co quắp ở trên ghế sa lon, xoa bụng một chút rồi ợ một tiếng no nê, "A, cảm giác vẫn là ăn không đủ no, bất quá không nghĩ tới anh thật sự biết làm cơm, cũng chẳng thể ngờ thì ra đồ ăn cổ đại lại ăn ngon như thế."

"Đặc biệt là cái món mì sợi này, em trước đây chưa từng ăn qua, hơn nữa bây giờ em đã rõ ý anh nói cái gì mà dai dai, ăn ngon thật sự, quá ngon rồi!" Cô chép miệng một cái.

Tạ Phàn Ý ngược lại không cho là ngon chỉ cảm thấy tạm được.

Cậu nói: "Ngày hôm nay do nguyên liệu không được tốt lắm, vả lại ngày hôm nay cùng không thích hợp làm mì sợi, chỉ có thể tính là miễn cưỡng ăn được."

"Này mà có thể coi như là miễn cưỡng!" Tạ Phiền Tinh kinh ngạc thốt lên, "Lẽ nào anh còn có thể làm món này ăn ngon hơn sao."

"Cái đó về sau thì em sẽ biết." Tạ Phàn Ý đứng lên thu dọn bát đũa, tiện tay đem Tạ Phiền Tinh kéo lên nói: "Vừa ăn xong không thể nằm, đứng lên chậm rãi đi lại để tiêu thực một chút."

Tạ Phiền Tinh đánh ợ một cái đi theo Tạ Phàn Ý đằng sau mà nhìn cậu bận trước bận sau.

Nhìn thấy Tạ Phàn Ý từ chối người máy gia dụng trợ giúp, thập phần ngoài ý muốn hỏi: "Ca, cảm giác anh giống như thay đổi rất nhiều nha."

Động tác trên tay Tạ Phàn Ý hơi ngừng lại, rất nhanh lại tiếp tục rửa chén dĩa, âm thanh nhẹ nhàng nói: "Đều đã qua nhiều năm như vậy , tự nhiên là có thay đổi, em cũng giống vậy cũng có biến hóa rất lớn."

Tạ Phiền Tinh gật đầu, "Cũng đúng, nhưng thời điểm lúc anh rời đi em chỉ mới chín tuổi thôi đấy."

Tạ Phàn Ý thu thập xong nhà bếp, cũng thuận tiện kiểm tra nguyên liệu còn lại trong nhà, quay đầu nhìn Tạ Phiền Tinh hỏi: "Buổi tối muốn ăn cái gì?"

Tạ Phiền Tinh suy nghĩ một chút, "Với những nguyên liệu vừa nãy thì sao, có thể làm sao?"

Tạ Phàn Ý: "Cải xanh cùng trứng gà?"

Tạ Phiền Tinh mãnh liệt gật đầu.

Tạ Phàn Ý bên trong tinh võng đi dạo một vòng khu thực phẩm nói: "Buổi tối làm cho em món ăn ngon hơn, em có hay không có món gì đặc biệt muốn ăn, có thể nói để anh làm cho."

Tạ Phiền Tinh khổ não mà suy nghĩ một hồi lâu, "Em cũng không biết a, em bình thường đều là ăn dịch dinh dưỡng, trên căn bản rất ít ăn được đồ ăn cổ đại."

Dừng một chút, Tạ Phiền Tinh tiến đến Tạ Phàn Ý trước mặt nói: "Hơn nữa, em còn muốn xem anh làm lại động tác nấu món vùa rồi"

Cô vừa nói vừa khoa tay một chút làm động tác kéo sợi.

Tạ Phàn Ý suy nghĩ một chút nói: "Cũng được."

Tạ Phiền Tinh nhất thời hoan hô lên, "Em biết là chỉ có anh là hiểu em nhất."

Tạ Phàn Ý cười không nói, dùng tốc độ cực nhanh đem nguyên liệu nấu ăn cùng gia vị vừa ý mua lại.

Sau hai giờ, những vật phẩm này sẽ được chuyển trực tiếp đến điểm nhận tại nhà thông qua đường truyền vật phẩm đặc biệt, vì vậy Tạ Phàn Ý cũng không lo lắng về việc chuyển phát nhanh có vấn đề.

Thu hồi quang não, Tạ Phàn Ý đối Tạ Phiền Tinh nói: "Em đi nghỉ ngơi, anh ra khỏi nhà đi dạo một lát."

Tạ Phiền Tinh không đồng ý, nháo nhào muốn cùng Tạ Phàn Ý đi dạo, Tạ Phàn Ý không thể làm gì khác hơn là đáp ứng mang theo cô.

Green Cloud Star là một hành tinh cỡ trung bình, nổi tiếng nhất về nông nghiệp và du lịch, với phong cảnh đẹp đẽ, cùng không khí trong lành và thích hợp để làm nhà ở.

Nhưng bởi vì không có những ngành công nghiệp, khoa học kỹ thuật, quân sự và các phương diện về kinh tế, vì vậy trình độ kinh tế của Green Cloud Star chỉ ở mức trng bình của toàn bộ tinh tế, nhân khẩu cũng không nhiều, đại khái mà dùng nghề nông để mà kiếm sống.

Đương nhiên cũng có một số người lựa chọn ở đây dưỡng lão hoặc là mua nhà để hàng năm tới nơi này ở một thời gian ngắn.

Ngoại trừ một số địa điểm khai phá với quy mô lớn và một số thành phố phát triển trên toàn hành tinh, cư dân ở những nơi khác trên cơ bản đều sống đơn độc, hàng xóm cách nhau tương đối xa, nhà nguyên chủ cũng vậy.

Xây dựng một tòa nhà nhỏ giữa cây cối xanh tươi, sau đó sử dụng hàng rào để tạo thành một sân nhỏ, trong sân có thể trồng hoa và rau, nếu lớn hơn một chút nữa thì cũng có thể đào ao, nuôi chút cá và tôm còn có thể làm việc lúc mặt trời mọc và nghỉ ngơi khi mặt trời lặn, không có cuộc sống nào tốt hơn thế này. 

Tạ Phàn Ý càng xem càng cảm thấy về được việc dưỡng lão thuận tiện trồng chọt gì đó là quyết định hơi ngốc.

Bất quá Tạ Phiền Tinh cũng không cách nào lĩnh hội ý nghĩ trong lòng của Tạ Phàn Ý, trái lại cảm thấy được anh của cô càng ngày càng kỳ quái.

Tạ Phiền Tinh hiếu kỳ nói: "Ca, anh sao lại làm ra khuôn mặt như vậy, nhà chúng ta không phải vẫn luôn như vậy sao?"

Tạ Phàn Ý liếc mắt nhìn Tạ Phiền Tinh một cái, "Rất nhiều năm không trở lại, đương nhiên phải nhìn nhiều một chút."

Tạ Phàn Ý nếu đã lựa chọn vào lúc này để trở về cũng không sợ người nhà nguyên chủ sẽ phát hiện vấn đề gì, dù sao sáu năm không thấy, bất kể biến hóa lớn cỡ nào thì điều đó cũng là việc đương nhiên .

Tạ Phàn Ý thuận miệng nói mình trở về trước với Tạ Phiền Tinh sau đó bắt đầu vòng quanh sân chung quanh tản bộ, thậm chí còn nghĩ xem liệu mình có được chấp nhận nếu đề xuất xây nhà và chuyển ra ngoài không.

Xem qua sân sau, Tạ Phàn Ý lại đi ra ngoài.

Sau khi ra khỏi cửa, là những dãy nhà nhỏ và sân cách xa nhau. Những tòa nhà nhỏ và sân trong tạo nên một thị trấn nhỏ.

Sau khi rời khỏi thị trấn, bên trái là các trang trại liền kề, bao gồm cả trang trại của chủ sở hữu ban đầu.

Bên phải là một khu rừng, trong ký ức của nguyên chủ, khu rừng này vẫn tương đối nguyên thủy, rất rộng lớn và sâu thẳm, thông với mấy nơi, bên trong có không ít dã thú và rau dại.

Nhìn thấy anh trai rời khỏi thị trấn, Tạ Phiền Tinh vốn cho là anh mình sẽ đến trang trại để tìm cha mẹ mình, nhưng không ngờ anh trai của mình lại đi vào rừng mà không hề suy nghĩ.

Tạ Phiền Tinh có chút lo âu kéo cánh tay của Tạ Phàn Ý lại nói: " Ca, anh đang đi trong rừng, anh quên rằng, trong thị trấn có quy định, chúng ta không được phép tùy tiện đi vào, hoặc nếu xảy ra chuyện gì, họ sẽ không chịu trách nhiệm."

Tạ Phàn Ý đương nhiên biết rõ chuyện này, bất quá cậu đã quyết định muốn ở lại, đương nhiên phải thăm dò tất cả xung quanh đây.

Còn nữa, cậu vẫn có chút tự tin vào bản thân.

Tạ Phàn Ý nói: "Anh biết, anh tự có chừng mực, nên em đi về trước."

"Nhưng mà..." Tạ Phiền Tinh lôi kéo Tạ Phàn Ý không cho đi, "Nhưng mà lỡ như có chuyện thì sao..."

Lời còn chưa nói ra đột nhiên chạm đến con ngươi màu nâu nhạt của Tạ Phàn Ý tất cả đều bị nuốt trở về, Tạ Phiền Tinh cảm thấy trong lòng không khỏi có chút lạnh lẽo.

"Anh, anh ..."

Tạ Phàn Ý vỗ vỗ cánh tay của Tạ Phiền Tinh, hơi rũ mi xuống, giọng ấm áp nói: "Không sao, em quên mất anh là học viên vinh dự tốt nghiệp học viện quân sự hàng đầu của liên minh, chỉ là một khu rừng rậm mà thôi, vẫn không ngăn được anh."

Thanh âm của cậu bình tĩnh, nhẹ nhàng trong trẻo, khiếm Tạ Phiền Tinh giảm đi cảm giác lạnh lẽo trong lòng lúc trước, "Cái kia anh phải cẩn thận một chút nha."

Tạ Phàn Ý gật đầu, bên môi treo lên một nụ cười nhàn nhạt, "Anh biết, em yên tâm đi."

-------------------------------------------Chuyên mục ảnh minh họa-------------------------------------------------

*Mì sợi*

Kẹo nói: *Máy hỏng mới sửa nhưng không quỵt sẽ cố gắng hết sức để bù chương* 

[Bù được nhiêu sẽ bù]  [QAQ]

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip