Chương 71: Nôn nghén

Lưu tổng kéo Dư đạo diễn đứng sang một góc, sắc mặt hẳn âm trầm. Vừa rồi đang thương lượng tốt chuyện hợp tác cùng với Trần Kha, bây giờ lại tự dưng gặp phải chuyện này khiến hợp tác muốn có vấn đề, hắn sốt ruột đi qua đi lại: "Xảy ra chuyện gì?"

Những nhân viên khác đều im lặng, Dư đạo diễn vừa mới chuẩn bị mở miệng ra thì Lưu tổng lập tức cắn răng: "Cậu câm miệng cho tôi."

"Cậu nói." Lưu tổng đứng trước mặt nhà sản xuất, trợn hai mắt như ưng.

Nhà sản xuất đã sớm bất mãn với hành vi của Dư đạo diễn, hai người ngay trước khi Đan Ny tới đây đã rùm beng lên một trận, bây giờ trầm trọng ghé tai nhỏ giọng nói cho Lưu tổng nghe. Lưu tổng vừa nghe xong mặt mày nhanh chóng căng thẳng: "Lại nữa, lại nữa, lại nữa rồi!"

"Cậu là không nhớ rõ bản thân mình tại sao bị tàn phế đúng hay không?"

Dư đạo diễn nghe thấy hai chữ tàn phế sắc mặt lập tức đen kịch, ánh mắt hơi trầm xuống. Những nhân viên khác đều dùng ánh mắt cười trộm nhìn sang, khiến hắn cả người đều khó chịu như bị kim đâm, Lưu tổng xoay người nói với hắn: "Chuyện ngày hôm nay tốt nhất cậu nên đi xin lỗi cho tôi, tôi mặc kệ cậu dùng cách gì, nói chung nhất định phải vỗ xuống cho tôi, có nghe hay không."

Hắn nói xong nhìn thấy Tô Tử Kỳ đang bước tới cùng với Phó Cường thì lập tức nghênh đón: "Trợ lý Phó, vị này chính là?"

Phó Cường làm động tác giới thiệu: "Vị này chính là quản lý của Kinh Nghi chúng tôi, Tô Tử Kỳ."

Quản lý của Kinh Nghi, mà không phải là quản lý của Đan Ny, khuôn mặt Lưu tổng cứng đờ hai giây: "Hóa ra là Tô tiểu thư, đã sớm nghe qua đại danh, ngưỡng mộ đã lâu."

Tô Tử Kỳ cùng bắt tay với hắn: "Lưu tổng."

Lưu tổng sau khi buông tay của nàng ra giống như có chút không hiểu nói: "Nhìn Trần tổng và Trịnh tiểu thư, hình như có quen biết lẫn nhau?"

Khó trách hắn có những suy nghĩ này, bởi vì đơn xin hợp tác của HIU đã sớm trình lên, không có lý nào đến gần đây mới liên hệ với hắn, hơn nữa còn trùng hợp do ngày hôm nay có quay quảng cáo, nàng lại muốn đi dạo xung quanh.

Hai, ba lần trùng hợp, thì không còn là trùng hợp. Tô Tử Kỳ nghe thấy hắn nói như vậy cười nhạt: "Xem như là bạn bè thôi, Trần tổng rất ưa thích Đan Ny chúng tôi, gần đây lại cùng tham gia chung một chương trình gameshow, tự nhiên thân thiết một chút."

Nàng không có phủi sạch quan hệ ngay lập tức, Tô Tử Kỳ cũng không phải là một đứa ngốc, Trần Kha thể hiện như vậy, có quỷ mới tin là không có cái gì. Thay vì phủi sạch để cho bọn họ đoán mò lung tung thì chẳng bằng thoải mái thừa nhận thôi, ngược lại Đan Ny cũng là nghệ sĩ của Kinh Nghi, lại cùng tham gia chung một chương trình với Trần Kha, gần đây nhất hai người bọn họ còn quay video hẹn hò. Nói thế nào cũng đều thân thiết hơn người lạ một chút.

Lưu tổng vừa nghe vừa gật đầu: "Hóa ra là như vậy, là chúng tôi thất lễ."

Tô Tử Kỳ cười: "Lưu tổng nào nói lời như vậy, là chúng tôi lòng dạ tiểu nhân, nói lời nhỏ nhen. Vừa rồi Dư đạo diễn nói không quay thì vi ước, tôi nghĩ một hồi, vẫn quyết định không quay. Tuy rằng Đan Ny chúng tôi không phải là sao hạng A gì, nhưng ít nhất cũng phải có sự tôn trọng. Chắc ngài không biết chuyện này, Kinh Nghi đây, để ý nhất chính là bảo vệ nghệ sĩ, đặc biệt là Trần tổng."

Nàng nói xong quay đầu: "Trợ lý Phó, có thể làm phiền cậu liên hệ với bộ tài vụ bên kia..."

"Tô tiểu thư." Lưu tổng cười làm lành: "Tô tiểu thư nói quá lời rồi, chuyện vừa rồi tôi đều đã điều tra xong, là HIU không đúng, không có liên quan gì đến Trịnh tiểu thư. Chúng tôi vô cùng nguyện ý phối hợp làm việc với Trịnh tiểu thư, cô có yêu cầu gì cứ việc nói, chúng tôi nhất định sẽ đáp ứng."

Tô Tử Kỳ ngạc nhiên: "Nhưng mà Dư đạo diễn..."

Lưu tổng đưa mắt nhìn Dư đạo diễn, Dư đạo diễn bị ánh mắt của Lưu tổng đè ép, hắn bước về phía trước hai bước đứng trước mặt Tô Tử Kỳ nói: "Tô tiểu thư, xin lỗi, vừa rồi tôi có nói nhiều lời mạo phạm, mong cô không cần để ở trong lòng."

Thái độ thuận theo như vậy, Tô Tử Kỳ lại không hề cảm thấy hài lòng. Xét cho cùng, những thứ này đều là do Trần Kha mang đến, mà không phải là bản thân Đan Ny bắt lấy, bất kể hai người có nguyện ý thừa nhận hay không, khoảng cách Đan Ny bước đi trên con đường này, còn kém rất xa, cực kỳ xa. Vẻ mặt nàng không có hòa hoãn xuống, Lưu tổng nói: "Như vậy đi, đêm nay tôi làm chủ, mời Trịnh tiểu thư và Trần tổng cùng nhau đi ăn một bữa cơm tối, coi như bồi tội, ý Tô tiểu thư thấy thế nào?"

Tô Tử Kỳ bật cười: "Lưu tổng nhấc tôi lên quá cao rồi, chuyện này còn phải hỏi Trần tổng kìa."

"Nào có nào có, nếu như Trần tổng không rảnh, tôi vẫn muốn mời cô và Trịnh tiểu thư đi ăn bữa cơm tối. Vừa rồi là HIU chúng tôi thất lễ, nên bồi tội, nói không chừng sau này còn có thể tiếp tục hợp tác nữa mà."

Nhãn hiệu HIU này cũng có thể coi như là một nhãn hiệu nổi tiếng ở trong nước, sau này không thể tránh khỏi không đụng mặt. Vừa rồi Tô Tử Kỳ cũng bởi vì cân nhắc đến điểm này nên mới lắc đầu với Trần Kha. Nàng thấy vậy cũng xuống nước: "Vậy cũng được, tôi tạm thời thay Đan Ny đáp lại, còn Trần tổng thì..."

"Tôi sẽ nói với Trần tổng."

Tô Tử Kỳ cười: "Vậy thì làm phiền Lưu tổng rồi, tôi vào xem thử xem Đan Ny có chuẩn bị xong hay chưa."

"Làm phiền Tô tiểu thư."

Tô Tử Kỳ nhìn về phía hắn khẽ gật đầu xoay người đi về hướng phòng quay phim, mới vừa đẩy cửa ra nàng lập tức nhìn thấy Trần Kha và Đan Ny đang đứng cạnh nhau. Đan Ny cúi đầu nói chuyện, Trần Kha quay đầu nhìn Đan Ny. Trần Kha giống như vừa rồi, một tay hoàn lên trước ngực một tay chống cằm, hơi liếc mắt nhìn, ánh mắt bình tĩnh, vẻ mặt ôn nhu. Nàng đang lắng nghe, không có ý định cắt lời Đan Ny, mà là vừa nghe vừa suy nghĩ, vóc người nàng cao gầy, lại mang giày cao gót, tựa người ở trên bàn trang điểm giống như còn muốn cao hơn Đan Ny mấy cm.

Bước chân Tô Tử Kỳ bước về phía trước dừng lại, nàng nhìn thấy hai bóng người một đang nói chuyện một đang ngắm nhìn người kia nói chuyện từ trong gương, vai tựa vào rất gần, hình ảnh lại có mấy phần ấm áp.

Đan Ny nhìn thấy Tô Tử Kỳ bước đến ở trước mặt, nàng nói với Trần Kha: "Trần tổng đi về trước đi, có Tô tỷ ở đây bồi tôi rồi."

Trần Kha buông lỏng tay đang chống cằm thả xuống bên người nói: "Đan Ny, em biết loại hành vi này của em ở trên thương trường gọi là gì không?"

Đan Ny nhíu mày, quay đầu nhìn dáng vẻ nàng đột ngột đàng hoàng trịnh trọng: "Là gì?"

Sắc mặt Trần Kha nghiêm túc nói: "Loại hành vi này gọi là qua cầu rút ván, sẽ bị người hợp tác bên kia khiển trách."

Đan Ny há há miệng vẫn chưa nói gì thì nghe thấy Trần Kha tiếp tục nói: "Vì không để cho em có cơ hội khiển trách chính mình, chị vẫn nên ở lại chỗ này bồi em."

Logic thật độc đáo nha.

Đan Ny đánh một cái liếc mắt: "Trần tổng."

Hai người đang nói chuyện thì Tô Tử Kỳ đã bước tới: "Trần tổng, Đan Ny, vừa rồi chị ở bên ngoài đã bàn bạc cùng với Lưu tổng, chúng ta vẫn tiếp tục quay quảng cáo, cứ dựa theo những gì lúc trước đã nói cẩn thận ghi hình, em có thể tiếp tục không?"

Đan Ny gật đầu: "Có thể, em không sao."

"Cực khổ rồi." Tô Tử Kỳ nói xong nhìn về phía Trần Kha: "Còn có lần này, cảm ơn Trần tổng hỗ trợ."

Trần Kha gật đầu: "Gọi người vào tiếp tục quay đi."

Đan Ny nhẫn nhịn hít vào một hơi ngồi xuống ghế ngồi một lần nữa, không tới mấy phút nhân viên bước vào một lần nữa. Thái độ của bọn họ đối với Đan Ny và Tô Tử Kỳ nghiễm nhiên không giống như trước, Phó Cường đi vào phòng, Trần Kha liếc hắn một cái, hắn bước tới bên cạnh Trần Kha cúi đầu nói: "Trần tổng."

"Cậu về công ty trước." Trần Kha nói: "Đem tư liệu của HIU về để Triệu tổng giám đối chiếu tính toán hợp tác."

Phó Cường gật đầu: "Vậy ngài..."

Trần Kha nhìn mặt đồng hồ: "Tôi còn có chút việc riêng."

Phó Cường không dám hỏi nhiều, hắn nói ngay: "Vâng, vậy tôi đi về trước, ngài có việc gì gọi tôi."

Trần Kha phất tay một cái, Phó Cường rời khỏi phòng quay phim, Lưu tổng sau khi nhìn thấy hắn rời đi mới dám bước đến gần Trần Kha lấy lòng cười nói: "Trần tổng."

Lưu tổng khoảng chừng bốn mươi tuổi, vầng trán không cao, mặt mày hơi mập, để đầu húi cua, trên mặt thường xuyên nở nụ cười, nhìn rất ôn hòa vô hại. Chủ động đứng bên cạnh Trần Kha chắc chắn có mười tầng mục đích, nàng trầm mắt nhìn Lưu tổng, mở miệng: "Có chuyện gì?"

"Cũng không có chuyện gì đặc biệt." Lưu tổng nói rằng: "Chính là không biết buổi tối Trần tổng có rảnh hay không."

Thật ra Trần Kha tham gia tiệc rượu không nhiều, trừ khi đó là bắt buộc không tránh được, bởi vì nàng không am hiểu chuyện đàm phán trên bàn rượu, vì lẽ đó mặc dù thường xuyên có rất nhiều lời mời, nhưng số tiệc rượu nàng tham gia rất ít ỏi.

"Buổi tối?" Trần Kha cụp mắt nghĩ vài giây, Lưu tổng vội nói: "Đúng vậy, chuyện khi nãy của Trịnh tiểu thư, quả thật là bên HIU sai, vì lẽ đó buổi tối muốn mời Trần tổng và Trịnh tiểu thư cùng nhau đi ăn cơm, xem như là bồi tội, Trần tổng ngài xem?"

Trần Kha nhìn về phía Đan Ny đang ngồi trang điểm ở bên cạnh im lặng vài giây: "Được."

Lưu tổng vừa nghe xong thở phào một hơi, hắn lập tức vẫy tay gọi thư ký lại đây cúi đầu phân phó, cũng đưa mắt nhìn Trần Kha nói: "Vậy Trần tổng, tôi tiếp tục bồi ngài đi dạo xung quanh?"

"Tôi có chút mệt."

Lưu tổng cười: "Mời ngài ngồi bên này."

Trần Kha đi tới cái ghế bên cạnh ngồi xuống, nói với Lưu tổng đứng bên cạnh: "Lưu tổng có việc gì bận rộn nên đi trước đi."

Lưu tổng nào dám đi, hắn gọi người đem thêm một cái ghế tới ngồi ở bên cạnh Trần Kha: "Không sao tôi rất rảnh, nhiệm vụ hôm nay của tôi chính là bồi Trần tổng."

Trần Kha nghe vậy trầm mắt.

Rất nhanh Đan Ny đã trang điểm xong, nàng tiến vào phòng thay đồ đổi sang bộ quần áo thứ hai. Lần này Dư đạo diễn khi nói chuyện với nàng đứng cách xa hẳn một mét, đừng nói là táy máy tay chân, chính là nói năng nhiều lời cũng ít đi rất nhiều. Tô Tử Kỳ nhìn hắn từ khi bước vào cửa mặt mày nàng lập tức đỏ lên như gan heo ngột ngạt nhịn cười, rốt cuộc không nhịn được nữa mới dương dương khóe môi lên.

Bối cảnh để quay bộ quần áo thứ hai là ở nhà, Đan Ny ngồi ở trên sô pha hướng về phía ống kính thoại kịch, tay phải nàng giơ sản phẩm lên, trên mặt mang theo ý cười. Đáy mắt tựa như ánh trăng, đôi mắt kia cong cong thành hình trăng lưỡi liềm, nốt ruồi ở khóe mắt khiến cả khuôn mặt nàng Trịnh hoạ càng thêm minh diễm.

"Quay sang góc nghiêng một lần nữa." Dư đạo diễn chuyển động màn hình, Đan Ny vẫn như cũ thoại kịch lại một lần nữa.

"OK, quay sang bên phải."

Chỉnh góc mặt quay sang mấy lần sau đó Dư đạo diễn mới gật đầu: "Đổi cảnh tiếp theo."

Cảnh tiếp theo là cảnh quan trọng nhất, là phân cảnh quay nàng ngâm người bên trong bồn tắm. Lần này không chờ Tô Tử Kỳ đi tới nói chuyện Dư đạo diễn đã lên tiếng trước: "Sắp xếp ổn thỏa xong đạo cụ bắt đầu thanh tràng."

Người trong trường quay lần lượt đi ra bên ngoài, toàn bộ phòng quay phim đều treo lên màn che màu trắng. Trần Kha ngồi ở trên ghế không nhúc nhích, Lưu tổng ngồi bên cạnh nhỏ giọng nói: "Trần tổng?"

Trần Kha nghiêng đầu: "Sao?"

Vẻ mặt nàng không giống như là muốn di chuyển, Lưu tổng hiểu ý: "Ngài ngồi ở đây xem trước, tôi phải đi gọi điện thoại."

"Ừm."

Nhàn nhạt đáp lại sau đó Lưu tổng bắt chuyện cùng với trợ lý và thư ký rời đi, toàn bộ trường quay chỉ còn dư lại đạo diễn và cameraman, Tô Tử Kỳ bồi Đan Ny đi phòng thay đồ, không lâu sau Đan Ny khoác áo tắm bước ra ngoài. Tóc dài xõa vai, đổi sang nhạt trang, bên trong nàng có mặc vào một chiếc áo bảo hộ tơ tằm dài tới thắt lưng, lát nữa khi bắt đầu ghi hình nàng sẽ để lộ hai tay ra bên ngoài. Ống kính sẽ từ trên mặt nàng chuyển qua trên ngực, tiện đà chuyển tới sau lưng, chủ yếu chính là quay toàn bộ tấm lưng của nàng. Trước kia Đan Ny nhận được kịch bản còn cười nói người khác dựa vào mặt kiếm cơm, nàng lại là kiếm cơm dựa vào tấm lưng, chỉ có điều tốt xấu gì cũng thoải mái hơn so với dựa vào mặt.

Ánh đèn được sắp xếp ổn thỏa, phó đạo diễn bước tới bên tai Dư đạo diễn nói vài câu, Dư đạo diễn đưa mắt nhìn Tô Tử Kỳ và Trần Kha, đi tới bên cạnh Đan Ny nói: "Trịnh tiểu thư, lát nữa khi bắt đầu bấm máy cô trực tiếp kéo áo tắm xuống, không cần cởi hết toàn bộ."

Đan Ny gật đầu: "Được."

"Còn tóc thì. . ." Hắn nói xong Đan Ny gật đầu, nàng cuối thấp đầu hoàn toàn vùi vào bên trong bồn tắm, mấy giây sau lập tức vọt ra khỏi mặt nước, mái tóc ướt nhẹp, trên mặt cũng có những hạt nước nhỏ vụn, dưới ánh đèn, sáng lấp lánh. Trần Kha nhìn một chuỗi động tác của nàng tựa lưng vào ghế ngồi, hai tay hoàn ngực, một chân đặt lên trên đùi một chân khác, hàm dưới nghiêm túc.

Bên trong bồn tắm Đan Ny giống như là một vật đang phát sáng, hoàn toàn hấp dẫn ánh mắt của Trần Kha. Ngón tay nàng vừa cuộn tròn vừa buông ra, lòng bàn tay xuất hiện mồ hôi, nhìn khung cảnh trước mặt này, nàng bỗng nhiên nghĩ đến dáng vẻ Đan Ny buổi tối hôm nọ nằm ở bên cạnh nàng. Lúc đấy nàng nghiêng đầu thì có thể nhìn thấy vầng trán Đan Ny đều bị mồ hôi che kín, bởi vì đau đớn nhưng lại phải nhẫn nhịn, khóe môi Đan Ny bị cắn đỏ lên. Răng trắng, môi sắc diễm tựa như máu, đôi mắt kia khi thì mờ mịt nghiêng về một hướng không nhìn nàng. Mi thì đóng chặt lại, cả khuôn mặt đỏ rực, khắp người đổ mồ hôi tràn trề, nàng một tay ôm eo thon tinh tế của Đan Ny, một tay ở bên trong cơ thể Đan Ny tìm tòi, tình cờ có thể nghe thấy tiếng kêu nhỏ vụng của Đan Ny.

"Trần Kha... Ưm... Đau..."

"Xin lỗi, là đau chỗ này sao? Vậy tôi nhẹ lại một chút?"

"Cũng không cần nhẹ như vậy, có thể... có thể nhanh hơn một chút... Ah."

Tiếng kêu như mèo kia giờ khắc này lại xuất hiện ngay bên tai, mang theo tiếng khóc nức nở mềm mại yếu ớt, chen lẫn vào một chút liều lĩnh điên cuồng. Hình như hương thơm của Đan Ny quanh quẩn xung quanh chóp mũi nàng, cơ thể mềm mại, da thịt dán vào nhau run rẩy. Nội tâm Trần Kha hiện lên một cỗ xao động bất thường, nàng nắm chặt tay lại, bởi vì lòng bàn tay chảy ra mồ hôi mà ấm ấm dính dính, rất giống cảm giác khi nàng tiến vào. Cơ thể nàng căng thẳng, trên mặt hiện lên sắc đỏ không tự nhiên.

Hình như hơi nóng!

Trần Kha đứng lên rời khỏi phòng quay phim, Tô Tử Kỳ nhìn bóng lưng nàng rời đi ngưng lại vài giây, Dư đạo diễn cũng có chút không hiểu, Tô Tử Kỳ nói: "Dư đạo diễn, tiếp tục đi."

Vai vế thay đổi, bây giờ nàng chả khác nào là người phụ trách toàn bộ trường quay, Dư đạo diễn lạnh mặt nói: "Tiếp tục."

Đan Ny quay xong quảng cáo này cũng đã hơn sáu giờ, nàng đổi xong quần áo đi ra khỏi trường quay, Tô Tử Kỳ đi theo bên cạnh nàng nói: "Buổi tối phải bồi bên Lưu tổng ăn cơm."

"Em biết rồi." Đan Ny sau khi đáp lại cầm lấy túi xách đi theo phía sau Tô Tử Kỳ, hai người cùng đi ra trường quay, bên ngoài thư ký của Lưu tổng cung kính nói với hai người: "Trịnh tiểu thư, Tô tiểu thư, mời tới bên này."

Hắn khom lưng, Đan Ny và Tô Tử Kỳ đi theo bên cạnh hắn bước vào thang máy, lúc lên xe thì thư ký kéo cửa một chiếc xe màu đen. Đan Ny chuẩn bị bước đến ngồi vào thì nhìn thấy bên trong đã có người.

"Trần tổng?" Đan Ny cau mày, vừa rồi nàng nhìn thấy Trần Kha đi ra bên ngoài còn tưởng rằng Trần Kha rời đi, không nghĩ tới người này vẫn còn chưa đi, thư ký nói: "Trịnh tiểu thư, mời lên xe."

Đan Ny nhìn về phía Tô Tử Kỳ, Tô Tử Kỳ ngừng vài giây nói: "Đan Ny, chị đi chiếc xe bên cạnh."

Lần tiệc rượu này chỉ có Lưu tổng, hắn sợ rằng Đan Ny và Trần Kha nhìn thấy Dư đạo diễn đều sẽ tức giận nên không có gọi Dư đạo diễn đi theo. Bên trong chiếc xe bên cạnh chỉ có Lưu tổng và tài xế, Tô Tử Kỳ sau khi lên xe hướng mắt nhìn Lưu tổng khẽ cười.

"Tô tiểu thư đến rồi." Lưu tổng nói: "Tiệc rượu lần này chính là một nhà hàng kiểu Tây, hi vọng hợp khẩu vị với cô."

Tô Tử Kỳ cười: "Lưu tổng quá khách sáo rồi, hợp tác với ngài rất vui vẻ."

"Cô vui vẻ tôi cũng yên tâm, sau này khó tránh khỏi còn muốn hợp tác cùng với Tô tiểu thư nữa." Lưu tổng nói xong nhìn về phía một chiếc xe khác, Tô Tử Kỳ cũng nương theo ánh mắt của hắn nhìn sang, vẻ mặt tự nhiên nói: "Lưu tổng, chuyện Trần tổng và Đan Ny là bạn bè hi vọng ngài sẽ không tiết lộ ra bên ngoài. Ngài biết đấy, Đan Ny chúng tôi mới vừa phục xuất, không chịu nổi scandal."

Lưu tổng gật đầu: "Điều đó là đương nhiên, tôi hiểu rõ."

Tô Tử Kỳ cười nhạt nhìn về phía ngoài cửa xe, một chiếc xe màu đen khác lướt qua từ bên khung cửa sổ của nàng, Đan Ny và Trần Kha ngồi bên trong ai cũng không hề hé môi.

Nửa tiếng sau, hai chiếc xe cùng đến trước nhà hàng, Trần Kha và Đan Ny cùng nhau bước xuống xe, Tô Tử Kỳ và Lưu tổng đã đứng ở cửa nhà hàng.

"Trần tổng xin mời vào." Lưu tổng đưa tay: "Trịnh tiểu thư cũng mời."

Đan Ny khẽ gật đầu: "Cảm ơn Lưu tổng."

Lưu tổng đi theo bên cạnh nàng: "Trịnh tiểu thư đẹp người giọng nói cũng dễ nghe."

"Nào có, Lưu tổng mới đúng là nhân trung long phượng."

Một làn sóng giao thiệp thương mại thổi qua, một lúc sau bọn họ đã đến phòng khách. Trong phòng có một chiếc bàn dài, bốn người ngồi xuống mặt đối mặt, Lưu tổng gọi nhân viên phục vụ mở bình rượu đỏ ra, Trần Kha nói rằng: "Nước ấm là được, cảm ση."

Nàng không uống rượu, đương nhiên Lưu tổng cũng biết không thể bắt chuyện mời những người khác uống rượu, hẳn nói với nhân viên phục vụ: "Cùng lên nước ấm hết đi."

Nhân viên phục vụ vò đầu tiếp tục di chuyển, không mất bao nhiêu thời gian món chính đã được đưa lên, Lưu tổng nhìn Đan Ny nói: "Trịnh tiểu thư, chuyện ngày hôm nay thực sự xin lỗi, là tôi quản lý không đúng chỗ."

Đan Ny đặt nĩa xuống, còn chưa nói gì Tô Tử Kỳ đã nói thay vào: "Lưu tổng ngài không nên để trong lòng, chúng tôi chỉ là có một chút bất đồng nho nhỏ trong công việc với Dư đạo diễn, không ảnh hưởng đến toàn cục. Hơn nữa hôm nay ngài đều đã mời chúng tôi ăn cơm tối rồi, tiếp tục nói xin lỗi đều khiến chúng tôi xấu hổ nha."

"Vậy được rồi, chúng ta sẽ bỏ qua cái đề tài này."

"Nhất định phải bỏ qua."

"Tô tiểu thư thẳng thắn như vậy, thật sự rất thoải mái, như này đi, sau này chỉ cần là hợp tác cùng với Trịnh tiểu thư, tôi đều sẽ thận trọng."

Tô Tử Kỳ nâng ly lên: "Vậy làm phiền Lưu tổng nhọc lòng, tôi lấy nước thay rượu kính ngài một ly."

"Mọi người đều cạn một ly nhé." Lưu tổng nâng ly lên: "Trần tổng thì sao?"

Trần Kha giương mắt nhìn xem Lưu tổng phía đối diện, suy nghĩ vài giây gật đầu. Nàng đặt nĩa xuống nâng ly lên, ly thủy tinh va chạm phát ra tiếng vang lanh lảnh, bốn người rất nhanh đã nhảy qua đề tài vừa rồi nói sang một chuyện khác.

"Người phát ngôn?" Tô Tử Kỳ nhìn về phía Đan Ny, nói rằng: "Sắp tới Đan Ny còn phải đóng phim chắc là rất bận, người phát ngôn, thật sự không có cách nào tiếp nhận."

Lưu tổng vốn muốn nhân cơ hội thắng trận lập tức truy kích, hắn không phải là không nhìn ra thái độ của Trần Kha đối xử với Đan Ny không giống bình thường, nếu có thể trói chặt Đan Ny, sợ gì Trần Kha không hợp tác với hắn.

"Giá cả tôi có thể tăng gấp đôi."

Tô Tử Kỳ lắc đầu: "Không phải là vấn đề giá cả."

"Lúc ký hợp đồng chúng tôi hoàn toàn có thể nhân nhượng Trịnh tiểu thư."

Tô Tử Kỳ cười gượng: "Lưu tổng..."

"Những việc này sau này hẳn nói." Trần Kha dùng dao cắt một khối thịt bò nhỏ được đặt ở trên bàn, giương mắt nhìn Lưu tổng: "Ăn cơm thật ngon trước đã."

Nàng khi đang nói chuyện thì ánh mắt Đan Ny liếc nhìn nàng, tư thế ngồi của Trần Kha vẫn luôn luôn đoan chính như vậy. Áo choàng vải nỉ, góc áo buông xuống bên người, che đi hai chân của nàng, chỉ có thể nhìn thấy chân nàng mang giày cao gót, thon dài thẳng tắp, nàng sau khi nói chuyện xong khẽ ngẩng đầu, gáy thiên nga đường vòng cung gọn gàng lại xinh đẹp. Nút áo sơmi mở ra hai nút, lộ ra xương quai xanh tinh tế, ánh mắt Đan Ny nhìn lên phía trên, khuôn mặt Trần Kha nghiêm túc ánh mắt kiên định, ngay cả sợi tóc cũng đều lộ ra nét tỉ mỉ cẩn thận.

Tuy rằng khí thế không còn ép người như trước thế nhưng cũng không cho người khác xen vào, quả nhiên lúc này Lưu tổng đã ngậm miệng lại: "Là tôi không đúng, ăn cơm không nên nói chuyện làm ăn, dùng cơm thôi."

Tô Tử Kỳ cười nhạt cúi đầu tiếp tục ăn bữa tối.

Bởi vì không thể nói chuyện làm ăn, Lưu tổng tìm ngay đề tài của hắn tán gẫu, thế nhưng Trần Kha trước sau vẫn một sắc mặt lạnh lùng, rất ít tham gia vào. Đan Ny ăn xong đặt nĩa xuống nhìn về phía bên cạnh, Trần Kha còn chưa ăn xong. Trần Kha cắt gọn gàng một miếng thịt cuối cùng đặt vào trong miệng nhai kỹ nuốt chậm, tư thế tao nhã. Hai người ngồi rất gần nhau, nàng có thể nhìn thấy rõ ràng hàng lông mi dài của Trần Kha, từng sợi từng sợi rõ ràng, vừa đen vừa dày. Đan Ny nhớ tới trước đây có lần nàng và Trần Kha ngồi ăn cơm tối ở trong nhà cũ, khi dùng bữa nàng cứ yên lặng nhìn chằm chằm Trần Kha, mãi cho đến khi người kia hỏi: "Nhìn cái gì?"

Lúc ấy nàng có chút xấu hổ trả lời: "Nhìn lông mi của chị, thật sự rất dài, cũng rất đẹp, em có thể sờ thử không?"

Đương nhiên là không.

Khi đó hai người cùng lắm cũng chỉ có thân thiết hơn người lạ một chút, đừng nói là đụng vào, thậm chí là gặp mặt nhau cũng không tới mấy lần. Trần Kha không nói tiếng nào sau khi dùng xong cơm nước lập tức rời đi, đều không có chào hỏi với nàng.

"Đan Ny." Tô Tử Kỳ gọi: "Có muốn uống nước nữa không?"

Đan Ny hoàn hồn: "Ừm, muốn, cảm ơn Tô tỷ."

Tô Tử Kỳ rót đầy ly nước cho nàng, ba người chờ Trần Kha ăn xong, cuối cùng mới cùng nhau rời khỏi nhà hàng. Biên lai là Lưu tổng thanh toán, hắn nhìn Trần Kha đưa tay: "Trần tổng, chuyện hợp tác có thể liên hệ tôi bất cứ lúc nào."

Trần Kha không có đưa tay ra chỉ gật đầu nói: "Tôi sẽ, lần sau gặp."

Lưu tổng cười cười: "Cần tôi đưa ngài trở về không?"

"Không cần."

Lưu tổng không nói gì thêm nữa, hắn đứng ở trước cửa nhà hàng chào hỏi cùng với ba người rồi lên xe rời đi, Tô Tử Kỳ ngay sau khi hắn đi mới hỏi: "Trần tổng làm sao trở về?"

Trần Kha nhìn về phía Đan Ny: "Em làm sao trở về?"

Đan Ny nhìn về phía Tô Tử Kỳ: "Tô tỷ chúng ta làm sao trở về?"

Tô Tử Kỳ: Tôi cảm giác như chuyện gì cũng phải đến tay mình.

Cuối cùng ba người tính toán gọi xe, Đan Ny đeo khẩu trang và mũ lên, Trần Kha ngồi ở bên cạnh nàng, Tô Tử Kỳ trước khi lên xe lại vỗ trán một cái: "Nguy rồi."

Đan Ny nhìn nàng: "Có chuyện gì á?"

"Xe của chị còn ở HIU."

Đan Ny: . . .

Tô Tử Kỳ nói: "Hai người đi về trước đi, chị đón xe đi tới đấy."

Rơi vào tình huống như vậy, Đan Ny còn có thể nói được cái gì, nàng gật đầu: "Vâng."

Tô Tử Kỳ đưa mắt nhìn Trần Kha: "Trần tổng, làm phiền ngài chăm sóc Đan Ny."

Vẻ mặt Trần Kha vẫn nghiêm túc như cũ, thoải mái nói: "Tôi hiểu rồi."

Tô Tử Kỳ nhìn về hướng Đan Ny vẫy tay một cái, xe bắt đầu rời khỏi cửa nhà hàng. Đan Ny dựa người ở sau ghế ngồi, nàng quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa xe, Trần Kha nói: "Trở về khách sạn sao?"

Đan Ny kéo mũ xuống: "Ừm."

Hai người không nói gì nữa, Đan Ny dựa lưng ngồi ở bên cạnh không biết đã ngủ hay là đang trầm tư. Có tài xế ở đây, Trần Kha cũng không tiện nói chuyện, nàng chỉ liên tục nhìn về phía Đan Ny.

"Khụ..." Sắp tới khách sạn thì Đan Ny bỗng nhiên ho nhẹ, nàng lập tức che miệng lại, chau mày, Trần Kha nhìn thấy như vậy thấp giọng nói: "Em sao vậy?"

"Có thể ngừng xe không?" Đan Ny dâng lên vị chua xót từ cổ họng ngột ngạt nói ra một câu, nàng nhịn xuống cảm giác buồn nôn nhiều lần, đáy mắt long lanh ánh nước. Trần Kha ngẩng đầu: "Ngừng xe sang bên đường đi."

"Phía trước lập tức đến nơi."

"Ngừng xe!" Trần Kha rất ít khi nói chuyện lớn tiếng, càng ít khi nào phát hỏa, tài xế nghe thấy giọng nói nghiêm nghị của nàng dừng một chút: "Được rồi."

Xe mới vừa dừng lại Đan Ny lập tức mở cửa xe ra ngoài, nàng làm hai cái hít thở sâu, Trần Kha rút ra một tờ tiền đưa cho tài xế phất tay để hắn rời đi. Đan Ny đứng yên tại chỗ, cơ thể căng chặt, từng trận chua xót dâng lên trên cổ họng, nàng kìm nén hỏi: "Đi chưa?"

"Đi rồi."

Trần Kha vừa mới dứt lời Đan Ny lấy ra một chiếc túi ni lông từ trong túi áo, run lập cập mở ra, cúi đầu nôn khan vài tiếng, tiếp theo đó đem toàn bộ cơm tối đều nôn ra ngoài.

Trần Kha nhìn túi ni lông bị nàng vò đến nhăm nhúm trên tay thì mím môi, tiện đà đỡ nàng đi tới bên cạnh bồn hoa.

Hai người ngồi xuống, hai tay Đan Ny nắm lấy túi ni lông lạnh lẽo, đầu ngón tay hơi trắng. Sau khi nàng nôn xong không có ngẩng đầu lên vẫn cứ hạ thấp xuống như thế, Trần Kha nhẹ nhàng vuốt vuốt phía sau lưng nàng, hỏi: "Đan Ny, em không sao chứ?"

"Không sao." Giọng nói mơ hồ không rõ.

Tay Trần Kha vỗ vỗ ở phía sau lưng nàng cuộn tròn lại: "Thường xuyên bị nôn nghén vậy sao?"

"Đôi lúc." Đan Ny không muốn nói chuyện, Trần Kha thấy nàng không có tiếp tục nôn khan thì cầm lấy túi ni lông trên tay nàng. Đan Ny nắm chặt như có chết cũng không tha, thế nhưng Trần Kha vẫn bình tĩnh lấy được, buộc túi kín lại, nói với Đan Ny: "Không sao, chị đi ném, em chờ chị một lát."

Nàng nói xong lấy khăn tay ra từ trong túi áo đưa cho Đan Ny.

Động tác nhận lấy của Đan Ny cứng ngắc, Trần Kha đứng lên rời đi từ bên cạnh nàng. Giày cao gót đi trên đường đá kêu lẹt xẹt, từ từ đi xa, không mất bao nhiêu phút thì quay lại, trên tay người kia còn mang theo một cái túi. Trần Kha sau khi ngồi xuống mở nắp một chai nước suối, đưa cho Đan Ny: "Súc miệng trước."

Đan Ny sau khi nhận lấy nghiêng người súc miệng, cuối cùng nói: "Cảm ơn."

Sắc mặt Trần Kha áy náy nói: "Là chị cảm ơn em mới đúng."

Tay Đan Ny nắm chặt lấy chai nước suối, chai nhựa phát ra tiếng xoạt xoạt, Trần Kha nghiêng đầu nói: "Chị chị không biết em muốn ăn cái gì, chị nghe nói những thứ này đều là khai vị, em muốn nếm thử không?"

Nàng nói xong nhìn về phía Đan Ny, bốn mắt nhìn nhau, Đan Ny phát hiện ra đuôi mắt của nàng ửng đỏ, có chút không hiểu hỏi: "Chị bị làm sao vậy?"

Trần Kha bình tĩnh nhìn nàng, giống như muốn từ trong hai mắt của nàng tiến vào bên trong linh hồn, một lát sau, Trần Kha nói: "Đan Ny, em cực khổ rồi."

Đan Ny cau mày, Trần Kha lại không giải thích. Vừa rồi nàng đứng trước quầy bán hàng suy nghĩ Đan Ny có thể ăn cái gì, nên ăn cái gì, ăn cái nào mới không bị nôn nghén, suy nghĩ rất lâu mới phát hiện mình không biết cái gì cả. Nàng chỉ lo hưởng thụ vui sướng khi sắp sửa có một đứa con, nhưng đã quên mất Đan Ny sẽ mệt mỏi.

Nghĩ đến vừa rồi Đan Ny nôn khan đến mặt mày trắng bệch ở trước mặt, nghĩ đến túi ni lông mang theo bên cạnh kia, nghĩ đến hai tay nổi lên gân xanh kia. Ngực Trần Kha như bị người ta mạnh mẽ đấm cho hai quyền, rất đau, thật sự rất đau, giọng nói nàng khô khốc, lẩm bẩm nói: "Cực khổ rồi."

Đan Ny nhìn Trần Kha vài lần: "Tôi đi về trước."

Nàng sau khi đứng dậy Trần Kha cũng đứng lên theo sát bên cạnh, nơi này cách khách sạn còn một đoạn. Gió lạnh thổi tới, trên tay Trần Kha cầm theo túi mua hàng quay đầu nhìn Đan Ny, chưa đi được mấy bước nàng nói: "Đợi một chút."

Giọng nói của nàng đã khôi phục lại bình thường, nét đỏ ửng ở khóe mắt cũng đã nhạt đi. Đan Ny không biết nàng muốn làm gì đứng yên tại chỗ, Trần Kha đưa túi cho nàng, Đan Ny cầm lấy, còn chưa kịp hỏi, Trần Kha đã cúi người xuống giúp nàng kéo khóa áo lên.

"Không cần." Đan Ny lui về phía sau hai bước: "Tôi tự mình làm."

Trần Kha lại không nghe, nàng đi về phía trước hai bước, đứng ở trước mặt Đan Ny. Nàng giống như không nghe thấy lời phản bác kia, vẻ mặt kiên định cúi đầu. Đan Ny rũ mắt xuống thì có thể nhìn thấy khuôn mặt Trần Kha gần ngay trước mắt, trong không khí đột nhiên xuất hiện một mùi hương hoa, nàng nín thở, nhìn thấy hàng lông mi dài của Trần Kha run rẩy ở trước mắt. Hàng lông mi đã từng sáng nhớ chiều mong, bây giờ chỉ cần nàng đưa tay thì có thể chạm tới, trong nháy mắt, Đan Ny có một loại kích động muốn sờ lên, nàng quay đầu, chậm rãi thở ra.

"Được rồi." Trần Kha kéo khóa áo của nàng lên đến dưới cổ, đứng thẳng người lên, nhìn thẳng Đan Ny. Dưới ảnh đèn đường, Đan Ny có đội mũ, một đôi mắt ẩn dưới vành mũ, nàng không nhìn thấy được Trần Kha.

"Đan Ny." Trần Kha đứng ở trước mặt nàng đưa tay cầm lấy cái túi trên tay nàng. Hai người đứng lại gần nhau, Đan Ny ngửi thấy trên người Trần Kha mang một mùi nước hoa độc nhất, vẫn giống như trước lúc nào cũng dễ ngửi, nàng hoàn hồn: "Hả?"

Trần Kha chuyển động cơ thể, nhìn nàng nói: "Trên chương trình, chị muốn cùng một đội với em, có được không?"

Đan Ny chần chừ vài giây, vẻ mặt Trần Kha bình tĩnh không gợn sóng nói: "Em không cần hiểu lầm, chị chỉ là muốn chăm sóc em, muốn bồi dưỡng tình cảm với em, muốn theo đuổi em."

Đan Ny: . . .

Em gái chị đấy mà còn không cần hiểu lầm???

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip