Đánh Cược Trái Tim Chương 62
Chương 62: Quá Khứ Khơi Lại
Tòa nhà cao vút không ngừng vụt qua
trước mắt... Trịnh Thoại Mỹ lặng
người ngồi trong xe, nhìn màn đêm
tâm tối được le lói qua những ánh
sáng của đèn đường....
Khuôn mặt trang điểm bây giờ trở nên
nhếch nhách vì nước mắt đã khô lại...
Bây giờ để diễn tả tâm trạng của chính
mình, cô chỉ biết thốt lên rằng vô
cùng tồi tệ.
Một sự đau lòng chưa từng nếm phải...
Một sự tuyệt vọng không tìm thấy ánh
sáng...
Dương Triết Phàm cái tên đã khắc sâu
vào tâm trí cả trái tim cô bao nhiêu
năm qua..từ khi cô chỉ là một bé con
khi bước chân còn đi chưa vững....
Bảy năm trôi qua trong cô luôn nghĩ
rằng anh đã chết..đã rời xa khỏi thế
giới này, thế mà buồn cười
nhất....Thời gian qua anh vẫn còn
sống mà còn sống vô cùng tốt...Tốt
đến mức còn quay về tìm cô để tính
nợ...
Không! Đó không phải là Triết Phàm
của cô... Triết Phàm năm ấy rất yêu
thương cô...anh sẽ không nỡ lòng nào
tổn thương đến cô.....
Bàn tay nhỏ nhắn không ngừng lau
nước mắt...ngặt nổi cô không muốn
khóc nhưng nước mắt không ngừng
rơi...
Bao nhiêu kí ức quá khứ và tương lai
không ngừng hiện rõ trước mắt...
Từ khi cô sinh ra, ba cô nói Dương
Triết Phàm đã nhận định cô là của
anh năm đó anh tám tuổi, lúc đó cả
hai nhà còn thích thú ước định hôn
ước cho hai bảo bối...
Hai nhà lúc đó rất thân thiết, khi cô
lên năm tuổi mẹ cô vì sinh khó nên
đã qua đời...Vì thương cảnh gà trống
nuôi con, cô đã được mẹ Dương Triết
Phàm đem về chăm sóc...
Nói đúng hơn người chăm sóc cô
không ai khác chính là anh, từ ăn ngủ
đến tất cả mọi thứ anh điều lo
liệu...Lúc nào anh cũng để cô bên
cạnh anh thôi, Anh lại vô cùng yêu
thương, chìu chuộng cô hết mực...
Ba của cô vì đau buồn cái chết của
mẹ, nên ông lấy công việc làm quên
lãng...em trai cô thì được ông bà
ngoại đem về chăm dưỡng...
Trong thế giới của cô lúc đó chỉ có
Dương Triết Phàm...Còn riêng An Phi,
lúc nhỏ cô không biết mặt vì An Kiến
Ngụy không sống cùng vợ, khi chia
tay ông ta, mẹ An Phi mới biết mình
mang thai...Nghe đâu sau khi An Phi
tròn mười sáu tuổi An Kiến Ngụy mới
rước anh ta lên thành phố ở cùng...
Công ty do ba người hùn hạp ngày
càng phát triển,trong kí ức của cô ba
người họ như anh em gắn bó thân
thiết....
Tưởng chừng mọi thứ vĩnh viễn sẽ
luôn tốt đẹp như vậy, bất ngờ Dương
Triết Phàm được Dương Hoa đưa
sang Mỹ du học....
Dĩ nhiên cảm giác của cô khi đó như
mất cả thế giới, ngày đưa Dương Triết
Phàm rời đi...cô khóc đến ngất ở sân
bay....
Sau khi tỉnh dậy, cô không nhắc đến
tên anh nữa...
Nhưng thường ôm lấy sợi dây chuyền
của anh len lén khóc vào mỗi
tối....Dương Triết Phàm không hề giữ
lời như anh đã hứa sẽ về thăm cô mỗi
hè...Anh đi biền biệt gần năm năm
trời...Một tin tức về anh cũng không
có...
Mối quan hệ của ba cô và Dương Hoa
cũng không còn tốt đẹp như
trước...Khi cô vừa tốt nghiệp cấp ba..
Ba của cô liền đưa cô sang Pháp du
học...hai năm sau khi rời khỏi nước,
cô liền nghe được một tin như sét
đánh, cả nhà Dương Hoa bị tai nạn xe
khi đi dã ngoại, xe va vào vách núi
bốc cháy thành tro không tìm thấy
người sống...
Ba cô nói...Sau năm năm du học
Dương Triết Phàm về nước liền bị tai
nạn cùng cha mẹ anh....
Một lần nữa cô lại ngất lịm dưới trời
tuyết của thành phố Pari...Vì giấc mơ
anh sẽ quay về tìm cô sẽ mãi không
thể thực hiện được nữa...Người con
trai mà cô xem là cả thế giới cũng đã
rời bỏ cô đi....
Đến khi gia đình cô gặp chuyện không
may ngày cô về nước người đón cô là
An Phi, đấy cũng là lần đầu tiên cô
biết mặt anh ta...và lời đính hôn là
được nghe An Kiến Ngụy nói ra...
Thật ra trong trí nhớ của cô..người có
hôn ước với cô là Dương Triết
Phàm...Nhưng khi mắt thấy em trai
be bét vết thương trên giường
bệnh..cô liền bỏ đi suy nghĩ cho chính
mình....
Hạnh phúc tình yêu của cô đã chết đi
từ ngày nghe tin Dương Triết Phàm
rời khỏi thế gian..vậy thì kết hôn với
ai có còn quan trọng....
Bây giờ nghĩ lại tại sao cô có thể ngu
ngốc đến thế...Dương Triết Phàm và
Âu Hữu Quốc có đôi mắt màu nâu
giống y hệt nhau, chỉ là đôi mắt thuần
túy ngây ngô năm xưa được thay
bằng sắc lạnh, thâm sâu khó lừng...
Ai lại ngờ rằng người đã chết bảy năm
trước có thể sống lại...Một phần vì lúc
Dương Triết Phàm rời đi chỉ là một
thanh thiếu niên mười sáu tuổi gầy
gò, non nớt...Còn bây giờ anh như
một người khác hoàn tòan, cao lớn
mạnh mẽ, chững chạc trưởng thành,
sắc vóc khác hẳn ngày xưa...
So về tính tình Dương Triết Phàm mà
cô biết, anh ôn nhu như nước..yêu
thương cưng chìu cô hết mực...Còn
Âu Hữu Quốc thì sao?
Anh bá đạo ngang tàn..tính tình tàn
nhẫn mưu mô...Đặt biệt anh sẵn sàng
làm tổn thương cô không một chút
nhân nhượng..
Mà anh cũng đã thành công... trái tim
cô bây giờ hoàn toàn tan nát...
Trịnh Thoại Mỹ vùi mặt vào tay bật
khóc nức nở...Hôm qua còn rất tốt
mà, tại sao bây giờ lại như thế
này...Cô ước gì mình nguyện ý không
biết gì..chấp nhận bên cạnh anh như
những ngày qua...Nhưng ba của cô có
thể làm ra chuyện tội ác tài trời như
vậy sao?
Cô không tin đó là sự thật...
Thế mà tất cả lại phơi bày ra trước
mắt, phải làm sao đây..
Tình yêu vỡ vụng, niềm tin bị vùi vập,
những ngày sau này không có anh
bên cạnh cô sẽ sống ra sao đây....??
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip