Chương 19: Người Khác Họ Đầu Tiên
"好了好,我不借这狗了,把狗给我弄走,我和我表弟要去喝两杯。"络腮胡子就道:"表弟你别玩这狗了,回去我给你买只藏獒,这只老狗,又丑有老,养不了多久。"
"Được rồi, tao không mượn con chó này nữa, dắt chó đi ngay cho tao, tao với hai thằng em muốn đi uống vài chén." Râu quai nón nói: "Thằng em, đừng nghịch con chó này nữa, lúc về anh mua cho chú chó ngao Tây Tạng, con chó này vừa già vừa xấu, nuôi không được bao lâu."
没有人有动作,老黑的笼子就在黎簇身后两三米的地方,笼子边上的几个人,有人蹲着,有人坐在笼子上,但是都没有任何的反应。
Không ai có động tác gì, lồng sắt của lão Hắc ở sau lưng Lê Thốc cách có ba mét, vài người ở bên cạnh lồng sắt, có người ngồi xổm, có người ngồi trên lồng sắt, nhưng không ai có phản ứng gì.
"法克!"络腮胡骂了一句,指了一圈周围的人:"原来你们在玩我是吧?想从我这里把人弄走是吧?我说我借狗的时候怎么就那么爽快,还以为你们想拍我马屁呢,原来在这儿等着我呢!"
"Mẹ nó!" Râu Quai Nón mắng một câu, chỉ một vòng người chung quanh: "Thì ra bọn mày đang chơi tao. Muốn cướp người từ tay tao phải không? Tao đã nói làm sao lại cho tao mượn chó dễ dàng như vậy, còn tưởng rằng bọn mày nịnh nọt tao, thì ra là muốn cướp người của tao!"
"老黑自己对自己的事情做主,你以为它会听我们谁的。"有人道:"我们从二爷手上借出这只狗,花了多少力气你知道吗?你以为这样的主,我们能借给你。我告诉你,老黑帮你,是它自己想帮你,现在它喜欢这个小兄弟,是它自己喜欢这个小兄弟,真是你表弟,你让你表弟和老黑自己说去。"
"Lão Hắc tự quyết định chuyện của nó, mày nghĩ nó nghe lời chúng tao sao?" Có người nói: "Chúng tao mượn nó từ tay Nhị gia tốn bao nhiêu hơi sức mày biết không? Mày nghĩ bọn tao là chủ nó nên có thể cho mày mượn chắc. Tao nói cho mày biết, lão Hắc giúp mày là tự nó muốn giúp mày, bây giờ nó thích cậu nhóc này là do tự nó thích cậu nhóc này. Nếu đúng là em họ của mày thì mày cứ để em họ mày chơi với lão Hắc."
黎簇就笑,看着那黑狗的样子,寒心中溢出一丝暖意,他完全没有去听四周的人说话。眼睛里全部都是这只黑狗。
Lê Thốc bật cười, nhìn con chó mực, trong thất vọng đau khổ bỗng xuất hiện một chút an ủi, nó hoàn toàn không nghe người xung quanh nói gì nữa, trong mắt chỉ có con chó mực này.
络腮胡有点进退两难,他琢磨了一下,就对黎簇说道:"要不老表你和你新朋友去咱们哪儿坐坐?"
Râu Quai Nón có phần tiến thoái lưỡng nan, hắn suy nghĩ một chút, nói với Lê Thốc: "Nếu không thì anh em mày với người bạn mới kia về chỗ chúng ta mà đùa nghịch?"
黎簇说道:"你已经违反了我们之间的默契,你凭什么觉得我还会听你的。"
Lê Thốc nói: "Ông đã làm trái giao hẹn giữa chúng ta, ông dựa vào cái gì còn nghĩ tôi còn có thể nghe lời ông?"
络腮胡皱起眉头,黎簇又道:"而且我知道那么多的事情,我在这里和这些人说,你就什么都不剩下了,你觉得,如今你还有没有可能带走我?"
Râu Quai Nón nhíu mày, Lê Thốc lại nói: "Hơn nữa tôi biết nhiều chuyện như vậy, tôi nói với những người này thì ông sẽ không còn gì nữa, ông nghĩ bây giờ ông còn có thể bắt tôi đi sao?"
黎簇的话一出,立即四周的人又是一阵骚动,黎簇挠了挠狗的脖子,狗舒服的直哼哼,他淡淡道:"想知道沙子之下各种秘密的人,可以来问我,只要保我能出这片沙漠,我什么都说。"
Lê Thốc vừa nói xong, những người xung quanh lập tức xôn xao, Lê Thốc gãi gãi cổ chó, chó mực thoải mái rên hừ hừ, nó thản nhiên nói: "Muốn biết bí mật về những gì ở dưới cát, có thể hỏi tôi, chỉ cần đảm bảo tôi có thể ra khỏi sa mạc này thì tôi sẽ nói hết mọi chuyện."
黎簇的话还没说完,络腮胡已经掏出了自己的枪,没有瞄准黑背,而是瞄准了黎簇。直接扣动了扳机。
Lê Thốc lời còn chưa nói hết, Râu Quai Nón đã rút súng của mình ra, không nhắm vào chó mực mà nhắm ngay Lê Thốc, trực tiếp bóp cò.
络腮胡子的算术算得很好,黎簇不死,不仅他的优势不能保持,反而会被人追上,如果黎簇死了,至少现有阶段的优势,还能保持很长一段时间。
Râu Quai Nón tính toán rất khá, Lê Thốc không chết, không chỉ có ưu thế của hắn không thể duy trì, ngược lại sẽ bị các thế lực khác cản trở, nếu như Lê Thốc đã chết, chí ít ưu thế vừa đạt được còn có thể duy trì một thời gian dài nữa.
枪响。黎簇的头部中弹,翻倒在地。子弹擦去了他的一块头盖骨。不是霍道夫枪法不好或者黎簇运气太好,而是杨好冲上去抬了一下他的枪。
Súng nổ. Đầu Lê Thốc trúng đạn, ngã sấp xuống đất. Đạn sát đi một mảng xương sọ của nó. Không phải vì tay súng của Hoắc Đạo Phu không giỏi hay là do vận khí của Lê Thốc quá tốt, mà là do Dương Hảo vọt lên đẩy súng của hắn lệch đi một chút.
"臭小子!"霍道夫打翻杨好,就想开枪射死他,但是瞬间忍住,因为黎簇死了,自己手上的牌就不多了。
"Tiểu tử thối!"Hoắc Đạo Phu quật ngã Dương Hảo, đã muốn nổ súng bắn chết nó, nhưng trong nháy mắt nhịn xuống bởi vì Lê Thốc đã chết, quân bài trên tay mình không còn nhiều.
其他人一下涌了过来,将黎簇围在其中,其中开始混乱的搏斗,一直到有人大吼:"先救人,不救人就他妈等着分骨灰吧。"这些人才暂时冷静下来,黎簇被几个人抬起来,就往营地的边缘送去,有人大叫:"不能让他离开这里!"领头又有人大叫,"吵死了,想知道他说的什么的就跟去。"
Những người khác lập tức tràn tới vây quanh Lê Thốc, bên ngoài bắt đầu ẩu đả, mãi cho đến khi có người rống to lên: "Cứu người trước, không cứu người thì con mẹ nó chờ chia tro cốt à?", những người này mới tạm thời tỉnh táo lại, Lê Thốc bị vài người nâng lên, đưa đến phía doanh trại, có người lại kêu to: "Không thể để cho nó rời khỏi nơi này!" Mấy người thủ lĩnh lại có người nói: "Ồn muốn chết, muốn biết nó nói cái gì thì đi theo ngay."
于是十几辆吉普车开始从营地的各个角落开出来,前后夹着黎簇的那辆,往沙漠之外狂奔而去。
Vì thế hơn mười cái xe jeep bắt đầu từ các ngõ ngách doanh địa lái ra, theo sát chiếc xe chở Lê Thốc, chạy như điên ra ngoài sa mạc.
黎簇的意识涣散,巨大的脑震荡和大脑的损伤让他产生了大量绪乱而没有逻辑的思维。
Ý thức của Lê Thốc bắt đầu tan rã, não bị chấn động lớn và tổn thương đại não làm nó xuất hiện những ý nghĩ lộn xộn.
他的瞳孔的开始放大,脑中的致命损伤开始中断他一切的生命迹象。
Đồng tử của nó bắt đầu giãn ra, tính mạng của nó bắt đầu có dấu hiệu gián đoạn do vết thương trí mạng trên đầu.
开车的人,就是一直在人群中和霍道夫对着干的那几个人,他们此时都非常安静,一个给黎簇止血,另外几个开始往车里的长枪填充子弹。
Người lái xe, chính là người ở trong đám người đối nghịch với Hoắc Đạo Phu, lúc này bọn họ cực kỳ yên lặng, một người cầm máu cho Lê Thốc, mấy người khác bắt đầu lắp thêm đạn vào súng trường trong xe.
"一个不留。"第一个人举枪开始瞄准后面的跟车的时候,这么说道。
"Không chừa một mống." Người đầu tiên giơ súng bắt đầu nhắm vào những chiếc xe phía sau, nói.
黑色的大狗站在沙丘上,看着吉普车队远去,脸上露出了一丝没落的神色。
Con chó lớn màu đen đứng trên cồn cát, nhìn đội xe jeep đi xa, trên mặt lộ ra một vẻ thương tâm.
刚才人们聚集的区域,只剩下了十几具尸体,它走回到笼子前方的地方,闻了闻黎簇溅出的血液,默默走回了笼子里。
Khu vực mọi người vừa tụ tập, chỉ còn lại hơn mười cổ thi thể, con chó đi về phía lồng sắt, ngửi máu Lê Thốc trên cát, yên lặng trở về trong lồng sắt.
杨好在一边被人殴打,他一身不吭,霍道夫揪起他说道:"你知道你做了什么好事,现在我得撤了,否则这里所有人都会来搞我,不过我不会善罢甘休的,你挺好了,你那朋友欠我的,你给我来还!"
Dương Hảo ở một bên bị người đánh dữ dội, nó không kêu tiếng nào, Hoắc Đạo Phu túm cổ nó nói: "Mày biết mày làm ra chuyện tốt gì không? Hiện tại tao phải rút lui, bằng không tất cả mọi người ở đây sẽ đến gây sự với tao, tuy nhiên tao sẽ không từ bỏ ý đồ, mày rất khá, bạn mày nợ tao, mày phải trả lại cho tao!"
....
黎簇睁开了眼睛,首先看到的是白色的天花板。
Lê Thốc mở mắt, đầu tiên nhìn thấy trần nhà màu trắng.
他转动头部,看到了吊瓶和后面奇怪的窗帘。
Nó xoay đầu, thấy bình truyền dịch và rèm cửa sổ kỳ quái.
头很疼,晕眩一阵一阵的。
Đầu rất đau, choáng váng từng cơn.
自己是彻底废了吗?他心说,他回忆了一下中枪之后发生的事情,模糊中,他只记得一场汽车的追逐战。
Mình phải tàn tật hoàn toàn sao? Nó thầm nghĩ, nó cố nhớ lại chuyện xảy ra sau khi trúng đạn, nhưng không rõ lắm nó chỉ nhớ hình như là một hồi xe jeep đuổi nhau.
没有任何的细节,只记得枪声。
Không nhớ rõ chi tiết, chỉ nhớ rõ tiếng súng.
过了十几分钟,他的手才开始有感觉,他活动了两三根手指,觉得有点恶心。
Qua hơn mười phút, tay nó mới bắt đầu có cảm giác, nó nhúc nhích ba ngón tay, cảm thấy hơi buồn nôn.
霍道夫掏枪的时候,他真的是没有想到,这些人可以这么草率的开枪。
Khi Hoắc Đạo Phu rút súng ra, nó thật sự không ngờ người này có thể nổ súng dễ dàng như thế.
他看到了杨好瞬间抬枪的动作。他以为他能躲过去,但是,现实和电视剧真不一样。
Trong nháy mắt nó nhìn thấy Dương Hảo đẩy súng chệch đi. Nó cho là mình có thể tránh thoát, nhưng mà hiện thực và phim truyền hình không giống nhau.
中了一枪,被炸弹炸飞了一次,他开始理解为什么战争会让人疯狂,如果每天都经历这样的事情,谁都会疯掉的。
Trúng một phát đạn, bị C4 nổ bay một lần, nó bắt đầu hiểu được vì sao chiến tranh sẽ làm cho người ta điên cuồng, nếu mỗi ngày đều trải qua chuyện như vậy ai cũng sẽ phát điên.
他把头转向另外一边,他看到了之前黑衣人的领头,坐在自己身边。他以为自己看错了,眯起眼睛仔细看了看。忽然觉得自己真的不如死了好。
Nó xoay đầu sang bên kia, lại thấy được thủ lĩnh nhóm người áo đen lúc trước đang ngồi ở bên cạnh mình. Nó nghĩ là mình nhìn lầm rồi, nheo mắt lại nhìn kỹ một chút, đột nhiên Đột nhiên cảm giác được mình thực sự sống không bằng chết.
怎么折腾,自己这条命都在别人手上。仍旧没有逃出去任何一分嘛。
Thế nào mà lăn qua lăn lại, dù biết cái mạng mình đều nằm trên tay người khác, vẫn tiếp tục không thoát được chút nào.
"我说了,你会安全的出来的。"黑衣人说道:"虽然代价有点大,但是总算没有白费。"
"Tôi đã nói, cậu sẽ an toàn đi ra ngoài." Người áo đen nói: "Tuy phải trả giá khá lớn, thế nhưng cuối cùng cũng không uổng phí."
黎簇想说话,但是开口发不出声音,似乎是这部分的神经有了问题。
Lê Thốc muốn nói chuyện, nhưng mở miệng không phát ra được thanh âm nào, dường như bộ phận thần kinh này có vấn đề.
"你最起码还有三天才能流畅的开口说话,这是脑部的外伤,或多或少会有影响。"
"Tối thiểu ba ngày nữa cậu mới có thể nói lưu loát, đây là ngoại thương đối với não bộ, hoặc nhiều hoặc ít sẽ có ảnh hưởng."
"这里是哪里?"黎簇用尽了全身的力气,竟然把这句话说了出来。
"Nơi này là nơi nào?" Lê Thốc dùng hết liễu khí lực toàn thân, nói ra được những lời này.
"这里是'家'。"对方说道:"欢迎你成为我们的一份子。"
"Nơi này là "Nhà"." Đối phương nói: "Hoan nghênh cậu trở thành một thành viên trong chúng tôi."
"我还没有答应。"黎簇极端的吃力的说道,随即的头疼让他没有继续说下去。
"Tôi còn chưa đồng ý." Lê Thốc vất vả nói ra lời, cơn đau đầu lập tức làm nó không nói được ra hết câu.
"我们需要你,你没有不答应的可能性。"对方说道:"也没有不答应的能力。"
"Chúng tôi cần cậu, cậu không thể không đồng ý." Đối phương nói: "Cũng không có khả năng không đồng ý."
这话真伤人,黎簇心中暗骂,但是头疼让他没有对骂的精力。他缓了缓,就道:"这里到底是哪里?"
Lời này thực sự coi thường người ta, trong lòng Lê Thốc thầm mắng, nhưng đau đầu làm nó không có hơi sức mà mắng. Nó chậm chạp nói: "Rốt cuộc đây là đâu?"
"这里不是哪里,这里就是'家'。"黑衣人说道:"你是200年来第一个加入这里的外姓人。"
"Đây không là nơi nào khác, đây chính là 'Nhà' " Người áo đen nói: "Cậu là người khác họ đầu tiên trong 200 năm qua được ra nhập nơi này."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip