Chương 105: Chính Hào nói không thể uốn cong dù chỉ một chút.
Tô Chí Cương và Tiêu Tán đến phòng bệnh nơi Tô Ngự nằm. Khoảnh khắc họ nhìn thấy Tô Ngự, trái tim hai người họ đều tan nát.
Mấy ngày không gặp, Tô Ngự tựa hồ đã gầy đi không ít, với gương mặt giờ đây không còn chút máu nào, ai nhìn thấy cũng sẽ cảm thấy thương xót.
Hai người lặng lẽ đứng bên cạnh Tô Ngự, không một lời nào được nói ra.
Với tư cách là cha mẹ ruột của Tô Ngự, con trai bị người ta đối xử vô nhân đạo như vậy, nhưng không thể làm gì để ngăn cản kẻ hành hình, ngoài cảm giác tự trách sâu sắc, thì càng cảm thấy hổ thẹn vì sự bất lực của mình.
Tiêu Tán bước tới nắm lấy tay Tô Ngự. Bình thường, mỗi khi bà đưa tay ra, Tô Ngự đều sẽ tránh né. Lần này thuận lợi nắm tay Tô Ngự, nhưng Tiêu Tán lại không vui chút nào.
Bà im lặng nhìn Tô Ngự, dùng tay kia nhẹ nhàng chạm vào mặt Tô Ngự, có lẽ đã quá lâu rồi không nhìn thấy cậu ở cự ly gần như vậy, Tiêu Tán nhìn tới nhìn lui, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.
Tô Chí Cương theo bản năng muốn bước tới lau nước mắt cho Tiêu Tán, nhưng khi đi được nửa đường thì phải dừng lại, người trước mặt đã không còn là bà Tô nữa mà là bà Ngô.
Ông chợt rụt tay lại, gãi đầu ngượng ngùng.
"À thì, mọi chuyện đã thành ra thế này rồi, cô cũng đừng khóc nữa. Hơn nữa, hiện tại Tô Ngự không phải vẫn ổn sao?"
Tiêu Tán lau lau nước mắt, dựa vào mép giường, lặng lẽ nhìn chằm chằm Tô Ngự.
"Lão Tô, tại sao anh lại đồng ý mối quan hệ này của chúng nó? Chúng nó như thế này, trong lòng anh không có một chút oán trách nào sao?"
Tô Chí Cương nhún nhún vai, kéo chiếc ghế đẩu đến cho bà, sau khi đỡ Tiêu Tán ngồi vững, ông mới tuỳ tiện ngồi trên giường bệnh, trìu mến nhìn Tô Ngự.
"Tôi không biết cô nghĩ thế nào, dù sao theo tôi thấy, chỉ cần Tô Ngự của chúng ta khỏe mạnh là được, về phần thằng bé lựa chọn con đường thế nào, cũng đều là tự nó lựa chọn."
Tiêu Tán liếc ông một cái, "Tôi còn tưởng sau ngần ấy năm qua anh sẽ thay đổi, nói nửa ngày trời hóa ra vẫn không là gì thế thôi."
Đối mặt với lời trách móc của Tiêu Tán, Tô Chí Cương cũng không giải thích, đứng dậy, mở bình nước nóng cạnh giường, rót một cốc nước nóng rồi đưa cho.
Tiêu Tán ôm chặt chiếc cốc trong tay, lòng bàn tay bị hơi nóng làm cho ấm áp.
"Tôi không có nhiều quy tắc cứng nhắc như cô, tuy rằng Tô Ngự là do hai người chúng ta mang đến thế giới này, nhưng tôi không giống như ba của Ngô Bỉ mà coi con trai mình như phụ tùng đính kèm của chính mình. Hơn nữa, những năm qua Tô Ngự đã phải chịu không ít khổ cực khi theo tôi rồi, tôi đã không thể cho nó một gia đình trọn vẹn, vậy tôi lấy quyền gì mà tước đi quyền mưu cầu hạnh phúc của thằng bé chứ? "
Tiêu Tán mở to đôi mắt, Tô Chí Cương mà bà biết là một lão già quê mùa, ngày thường lúc nào cũng tuỳ tiện cẩu thả, không câu nệ tiểu tiết, nhưng khi đối mặt với chuyện lớn như vậy, lại giác ngộ hơn người thường.
Bà lấy làm hổ thẹn vì sự ích kỷ của mình, nâng cốc lên, muốn uống nước để cố gắng che đậy cảm xúc của mình. Tuy nhiên, khi nước vừa chạm vào môi, cô bị bỏng đến nhe răng trợn mắt, trông nhếch nhác làm sao.
Cũng may trong phòng không có người ngoài, bằng không Tiêu Tán liền muốn đào một cái khe dưới đất để chui vào.
Tô Chí Cương liếc nhìn bà, "Còn cô thì sao?"
Theo sự hiểu biết của Tô Chí Cương về Tiêu Tán, bà tuyệt đối không phải là loại người dễ dàng phá hỏng hạnh phúc của con trai mình, và họ đều biết, nếu Tô Ngự thực sự đi theo con đường này, tương lai sẽ vất vả biết bao.
Bà lấy khăn lụa ra lau miệng, ho nhẹ một lúc rồi dừng lại một lát, bà cụp mắt xuống, hàng mi hình quạt chặn hầu hết cảm xúc.
"Tôi chỉ không muốn con trai mình bị tổn thương lần nào nữa. Đời này tôi chỉ có một đứa con trai, cũng chỉ có thằng bé là người duy nhất mang trong mình dòng máu của tôi."
Trong phòng rơi vào im lặng, ngoại trừ tiếng thở của ba người, không có bất kỳ âm thanh nào khác.
Mãi đến khi Châu Lê thở hổn hển mở cửa ra, khoảnh khác nhìn thấy họ, Châu Lê kìm nén sự thôi thúc bùng nổ, đi tới muốn vén chăn của Tô Ngự lên.
Hai người không kịp phản ứng, vẫn ngồi đó ngơ ngác.
Nhìn thấy Châu Lê một tay nắm lấy một góc chăn, Tiêu Tán sốt vó, lập tức đứng dậy đẩy cô một cái, nghiêm nghị hét lên.
"Cô muốn làm gì con trai tôi?!"
Châu Lê loạng choạng ngã xuống đất, cô đã không buông tay kéo chăn bông rơi xuống đất, trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Điều khiến Châu Lê lấy làm bất ngờ chính là trên người Tô Ngự không có bất kỳ thứ gì ràng buộc.
Cô còn chưa kịp hoàn hồn, thì đã có tiếng hét lớn của Tiêu Tán, bà lao tới nắm lấy tóc Châu Lê.
"Tôi đã biết từ lâu cô không có ý gì tốt với Tô Ngự. Có phải là cô mong mỏi Tô Ngự của chúng tôi xảy ra chuyện đúng không, hai mẹ con cô có thể thuận lý thành chương cùng Tô Chí Cương trở thành một gia đình hạnh phúc! Nếu các người không muốn Tô Ngự, vậy hãy trả lại nó lại cho tôi! Trả lại cho tôi!"
Châu Lê chịu đựng cơn đau dữ dội truyền từ trên đầu, lần này là lỗi của cô, cô không có lý do gì để ra tay, chỉ là Tiêu Tán ra tay quá tàn nhẫn, Châu Lê cảm thấy tóc mình dường như bị kéo xuống không ít.
Thật khó cho một lão già thô kệch như Tô Chí Cương có thể khuyên can, chưa kể cả hai người họ đã và đang là vợ của mình.
Sau vài phút, trò hề này mới thật sự kết thúc.
Sau khi hiểu rõ ngọn nguồn, Tiêu Tán liếm môi, cảm thấy có chút không tự nhiên vỗ vai Châu Lê.
"Thật xin lỗi, tôi tưởng chị muốn làm hại Tô Ngự, nên mới... nên mới... "
Châu Lê ôm đầu, cơn đau đến thành từng đợt từng đợt, cô cau mày cố nặn ra một nụ cười, "Chúng ta đều là người làm mẹ mà, tôi hiểu tâm tình của chị, chị chỉ là lo lắng nên mới bối rối mà thôi."
Sau khi nghe chuyện xảy ra với Ngô Bỉ, Tiêu Tán trong lòng nhất thời sợ hãi. May mắn thay, Tô Ngự không phải là con ruột của Ngô Chính Hào, nếu Ngô Chính Hào đối xử với Tô Ngự như vậy, bà thực sự không biết nên dùng tâm thế gì để đối mặt với ông ta.
Châu Lê nhìn chằm chằm Tô Ngự nằm trên giường bệnh, trong mắt tràn đầy đau lòng.
"Điều quan trọng nhất bây giờ là để anh Ngô thả Ngô Bỉ ra. Ngô Bỉ vẫn đang sốt cao, trói thằng bé như thế cũng không phải là một cách."
Cả hai đều chuyển ánh mắt chú ý sang Tiêu Tán, người duy nhất có thể nói chuyện với người nhà họ Ngô cũng chỉ có Tiêu Tán.
Tuy nhiên, Tiêu Tán chỉ cụp mắt xuống, nhẹ nhàng lắc đầu, "Ở nhà họ Ngô tôi cũng không có quá nhiều tiếng nói, huống chi là nó lại liên quan đến Ngô Bỉ, Chính Hào sẽ không để tâm đến lời nói của tôi..."
Nói được nửa chừng, bà quay đầu lại nhìn Tô Ngự, "Tôi sẽ cố gắng hết sức vậy."
Nửa giờ sau, Tiêu Tán mở cửa phòng bệnh của Ngô Bỉ bước vào.
Nghe thấy tiếng giày cao gót cạch cạch vang lên, Ngô Chính Hào im lặng cau mày, quay đầu lại nhìn với vẻ bất mãn, giơ tay lên và đặt ngón trỏ lên môi, làm động tác ra hiệu giữ im lặng.
Sau khi thay dép vào, Tiêu Tán đi đến chỗ Ngô Bỉ và ngồi xuống.
Không biết có phải là ảo giác hay không, Tiêu Tán luôn cảm thấy vẻ ngoài của hai đứa trẻ càng ngày càng giống nhau, cứ như là hai đứa trẻ vốn là sinh đôi vậy.
Cô giơ tay định chạm vào mặt Ngô Bỉ, nhưng nửa chừng thì bị Ngô Chính Hào nắm lấy cổ tay.
Tiêu Tán ngẩng đầu lên không thể tin được, đối mặt với khuôn mặt âm độ mấy chục độ của Ngô Chính Hào, bà ngơ ngác kìm lại lời nói.
Một lúc lâu sau, Ngô Chính Hào mới lên tiếng. "Tô Ngự... thế nào rồi?"
Tiêu Tán trong lòng cười lạnh, 'Nếu anh thành tâm quan tâm đến Tô Ngự thì cứ đi tận mắt mà nhìn, bảo vệ con ruột của mình khỏi người khác, bây giờ lại đạo đức giả hỏi thăm con riêng thế nào rồi? Suy cho cùng, lý do bọn trẻ nằm trên giường bệnh còn không phải tại anh sao!'
Đương nhiên, bà chỉ dám nghĩ đến những lời này trong lòng. Tiêu Tán mặt không cảm xúc, mở miệng nói. "Cơn sốt đã hạ, nghe bác sĩ nói chỉ cần nghỉ ngơi hai ba ngày là sẽ ổn."
Ngô Chính Hào hừ một tiếng, "Ừm."
"Em nghe Châu Lê nói anh đã trói Ngô Bỉ, có đúng vậy không?"
Ngô Chính Hào vẫn khịt mũi, "Ừm."
"Thả thằng bé ra..."
Ngô Chính Hào quay đầu nhìn chằm chằm Tiêu Tán, băng sương trong đồng tử tuông ra làm người ta rùng mình, "Anh còn tưởng em sẽ đứng cùng một phía với anh."
Tiêu Tán nhẹ nhàng lắc đầu, "Việc này từ đầu đến cuối đều không có mặt đối lặp, vả lại, chúng ta không phải đều là vì muốn tốt cho con mình sao? Ai có thể chỉ xác định được ai đúng ai sai."
Ngô Chính Hào hít một hơi thật sâu, nắm chặt tay và chậm rãi nói: "Em rốt cuộc có hiểu rõ không vậy? Chúng nó ở bên nhau, và đấy không phải là mối quan hệ anh em bình thường."
Tiêu Tán hờ hững gật đầu, nhìn thẳng vào mắt Ngô Chính Hào, "Bọn trẻ ở bên nhau, không phải vẫn như chúng nó trước đây hay sao? Chúng ở bên nhau ảnh hưởng gì đến chúng ta chứ?"
Ngô Chính Hào nhắm chặt mắt không ngừng thở dốc, từ tận đáy lòng vẫn không thể chấp nhận sự thật này.
Trong lòng ông, Ngô Bỉ từ nhỏ luôn biểu hiện rất bình thường như thế, vậy tại sao khi đã lớn lại đột nhiên thích một người con trai?
Ngô Chính Hào có tư tưởng truyền thống chuẩn mực, là một người thẳng tắp, không thể uốn cong dù chỉ một chút, càng không cho phép con trai mình bị uốn cong!
Đây chính là tôn nghiêm của ông với tư cách là một người đàn ông, cũng là điểm mấu chốt của ông với tư cách là một người cha.
"Đủ rồi, chuyện này kết thúc tại đây."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip