Chương 2: Hy vọng anh đừng làm tổn thương Ngô Bỉ nữa.


Tô Ngự không quay đầu lại, cầm tờ hoá đơn trong tay, bước chân kiên định, chậm rãi đi về phía phòng chăm sóc đặc biệt.

"Cậu biết đấy, mục đích của tôi không phải là khiến cậu rời xa nó." 

Thân thể Tô Ngự lắc lư, bầu không khí thoát chết trong gang tấc lập tức biến mất, hơi thở chết chóc lần nữa lan tràn vào đáy lòng cậu, cậu ngơ ngác quay người lại, bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt của Mạc Dĩ. 

"Tôi không sợ." 

"Là ai đã khiến nó phải nằm ở đó, bản thân cậu tự biết rõ." 

Ánh mặt trời chiếu vào trong mắt Mạc Dĩ, ánh sáng phát ra, xuyên qua gương mặt đầy những vết máu của Tô Ngự. 

"Cậu ấy là em trai của anh!" 

Mạc Dĩ cười khẩy một tiếng, chậm rãi đến gần Tô Ngự, và dừng lại khi chỉ còn cách một bước. Anh ta đưa tay phải ra, nhẹ nhàng nâng cằm Tô Ngự lên, chế nhạo. "Ai có lỗi nhỉ?" 

Tô Ngự bị anh ta chọc tức, dùng hết sức đẩy tay anh ta ra, ngữ khí đầy hận ý. "Điên rồi, anh thật sự là một kẻ điên." 

Mạc Dĩ không tức giận ngược lại còn cười, nhìn Tô Ngự hoang mang, từ tận đáy lòng anh ta cảm thấy cao hứng, chưa từng mảy may nghĩ đến việc Ngô Bỉ, người đang nằm trong phòng bệnh, trong cơ thể anh ta và hắn có cùng một dòng máu ấm nóng đang chảy. 

Đối với anh ta mà nói, Ngô Bỉ từ lâu đã không còn có thể kiểm soát được nữa, và thủ phạm chính là Tô Ngự. 

Thứ gì không thể có được, ngại gì mà không phá huỷ nó. Nhà họ Mạc từ trước đến nay luôn tàn nhẫn, huống hồ chi, Ngô Bỉ họ Ngô. 

Mạc Dĩ lắc đầu, dùng ánh mắt thương hại nhìn Tô Ngự, khóe miệng cong lên vừa phải, trong mắt người khác, giống như một người anh trai ân cần, an ủi em trai bị tổn thương của mình. "Cậu có thể lựa chọn việc ở lại, tôi không quan tâm." 

Sự tức giận trong mắt Tô Ngự dần dần rút đi, lý trí dần dần chiếm ưu thế. 

Sự nhẫn nại của Mạc Dĩ đã bị cậu làm cho hao mòn gần như không còn, có lần đầu thì sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba... Lần này Ngô Bỉ vì cậu mà chặn lại, lần sau thì sao? Còn lần sau nữa thì sao? 

Tô Ngự không sợ chết, cậu chỉ sợ Ngô Bỉ vì cậu mà chết thay cho cậu. 

Hiện tại mạng sống này giữ lại được là vì Ngô Bỉ hy sinh mạng sống của mình, cậu không muốn nhìn thấy Ngô Bỉ vì mình mà bị tổn thương lần nào nữa. 


Thời gian trôi qua mỗi phút mỗi giây, Tô Ngự và Mạc Dĩ chỉ đối mặt với nhau như vậy. 

Thần sắc của Mạc Dĩ thong thả, trước đó từng nói với Ngô Bỉ rằng thời gian của anh ta vô cùng quý giá, không thể lãng phí một phút một giây nào, còn bây giờ thời gian của anh ta dường như là miễn phí, chỉ đứng như thế cùng Tô Ngự mà thôi. 

Anh ta đánh cược xem tình cảm của Tô Ngự dành cho Ngô Bỉ sẽ sâu sắc đến mức nào. Tô Ngự ở lại, trong những ngày tới, cậu và Ngô Bỉ sẽ cùng phải phập phòng lo sợ, ngày ngày đề phòng. Tô Ngự rời đi, trái tim của Ngô Bỉ cũng không thể hồi phục lại trạng thái ban đầu, mọi thứ trong nhà họ Ngô đều được đưa vào tròng, nhưng đó là vấn đề thời gian. 

Bất kể lựa chọn của Tô Ngự có là gì, anh ta cũng có khả năng ở thế bất bại. 


Rất lâu sau, Tô Ngự mới chậm rãi mở miệng, một cảm giác nóng rát tràn ngập trong cổ họng, thanh âm đột nhiên trở nên khàn khàn. "Tôi... đồng ý với anh sẽ rời xa cậu ấy. Hy vọng anh đừng làm tổn thương Ngô Bỉ nữa." 

Mạc Dĩ vỗ vai Tô Ngự, nụ cười rạng rỡ, lòng người lạnh giá. "Tôi chỉ thích giao tiếp với những người thông minh." 

Tô Ngự ngẩng đầu nhìn anh ta, đồng tử không có chút cảm xúc nào, thế giới này đối với Tô Ngự mà nói, đã mất đi màu sắc. "Khi cậu ấy tỉnh lại, anh hãy nói với cậu ấy, tôi đã chết trong vụ tai nạn." 

Mạc Dĩ cau mày suy nghĩ, nếu làm như vậy, chỉ cần thời gian đủ dài, liệu Ngô Bỉ có buông bỏ được Tô Ngự không? Khi thời cơ đến, việc giành lại trái tim của Ngô Bỉ chắc hẳn không phải là việc đặc biệt khó khăn. Anh ta nhẹ nhàng gật đầu, với nét mặt nắm chắc phần thắng, từ trong túi áo khoác lấy ra một tờ chi phiếu, đưa nó vào tay Tô Ngự. 

Cạnh tờ chi phiếu nhẹ nhàng lướt quá móng tay Tô Ngự, mặc dù Mạc Dĩ rất tàn nhẫn, nhưng vào lúc đó trong tâm anh ta có hơi thắt lại. Thế nhưng Tô Ngự dường như đã mất đi tri giác, mặc cho Mạc Dĩ chi phối. 

"Đi gặp nó lần cuối không?". Mạc Dĩ nhìn Tô Ngự bằng ánh mắt từ thiện, rồi ngẩng đầu nhìn về phía phòng bệnh. 

Tô Ngự lạnh lùng liếc anh ta một cái, dùng giọng khàn đến mức không thành tiếng hỏi anh ta. "Có ý gì?" 

"Tuỳ ý cậu." 

Mạc Dĩ nhún vai và sải bước rời đi, để lại một mình Tô Ngự đứng trong hành lang tối tăm này. 

Tô Ngự cúi đầu, nhìn tờ chi phiếu trong tay, trên đó có vài vết máu tươi khi ban nãy nó lướt qua đầu ngón tay cậu... 

Một giọt nước mắt từ trong hốc mắt hắn chảy ra, khi chảy qua mặt, mang theo vết máu đã khô của Ngô Bỉ còn sót lại trên mặt Tô Ngự, máu và nước mắt rơi trong không trung, cuối cùng rơi xuống tờ chi phiếu.

Tô Ngự ngẩng đầu lên, chậm rãi đi về lối ra bệnh viện, hai tay không còn sức lực buông thõng xuống. Cậu không thể cầm nổi giấy tờ, từng tờ giấy trắng rơi xuống, giống như cái cây lớn ngoài sân không giữ được lá thu. Đôi mắt của Tô Ngự đã mờ đi từng giọt nước mắt lớn tuôn rơi. 


Trong lúc thất thần, hành lang này từ từ biến thành con hẻm dẫn về nhà. "Tô Ngự! Mau lên xe!"

Ngô Bỉ đạp trên chiếc xe đạp xanh đen đó phóng lên từ phía sau cậu, vẫn là chàng trai trẻ vô âu vô lo như trước. "Làm gì mà ngẩn người ra thế? Nếu không lên, tôi sẽ bỏ cậu lại ở đây, để cậu tự mình từ từ đi về đấy nhé ~" 

Đôi mắt của Ngô Bỉ có chút quở trách, bĩu môi, dáng vẻ "xù lông" vô cùng đáng yêu. "Lừa cậu đấy, làm ơn, tôi làm sao nỡ để cậu lại một mình được? Mau lên xe đi, hay là muốn tôi cõng cậu đúng không?" 

Ngô Bỉ cười hì hì, nhảy xuống xe, dựa vào vai trái của Tô Ngự, thổi vào mặt Tô Ngự, giống như một đứa trẻ ba tuổi, thậm chí Đoá Đoá còn không làm trò này nữa, hắn vẫn đang chơi đùa rất vui vẻ. "Này nhé, nếu cứ phớt lờ tôi, tôi sẽ... tôi sẽ... " 

Ngô Bỉ sốt ruột đến mức gãi đầu gãi tai, hắn lúc nào cũng sợ sẽ làm Tô Ngự không vui, cho dù có cãi nhau, cho dù đó có là lỗi của Tô Ngự, hắn cũng không dám nói lời cay nghiệt. "Tô Ngự~~~" 

Ngô Bỉ bĩu môi, hai tay chống nạnh và bắt chước dáng vẻ làm nũng của Đoá Đoá, cố gắng chọc Tô Ngự cười. 

Tô Ngự sớm đã khóc không thành tiếng, cậu giơ tay lên muốn chạm vào mặt Ngô Bỉ. Ngô Bỉ thấy cậu cuối cùng cũng giơ tay lên, hắn mỉm cười đưa tay ra. 

Khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau, ảo ảnh tan biến, giống như thủy tinh vỡ vụn, hoá thành bột mịn, bay lả tả trong hành lang bệnh viện. 

Tô Ngự nghiến chặt răng, áp chế ý nghĩ quay đầu lại, chậm rãi rời đi. 

Trước phòng chăm sóc đặc biệt, Mạc Dĩ qua ô cửa kính nhỏ nhìn Ngô Bỉ nằm bên trong, trên người quấn đầy ống dẫn, băng bó khắp người. "Ngô Bỉ, mong cậu có thể hiểu, mọi việc anh làm đều là vì lợi ích của riêng cậu." 


------- 


Khi Ngô Chính Hào và những người khác đến nơi, Tô Ngự và Mạc Dĩ đã rời đi, bốn vị trưởng lão gặp nhau. Họ tụ tập trước phòng bệnh của Ngô Bỉ với ánh mắt sốt ruột, hiện tại chưa cho phép người nhà vào thăm, nên họ chỉ có thể đứng trước cửa mà lo lắng. 

Ngô Chính Hào trong lòng càng thêm sốt ruột, sải bước về phía bác sĩ. 

Tiêu Tán nhìn ông ấy rời đi, trong chớp mắt trên mặt có chút tức giận, lớn tiếng mắng Tô Chí Cương. "Tô Ngự đâu? Tôi nghe nói hai đứa đều gặp tai nạn xe, tại sao Tô Ngự không ở bệnh viện?" 

Tô Chí Cương vẻ mặt bối rối, bởi vì chính là Tô Ngự báo tin cho ông, khi ông đến nơi, Tô Ngự đã không còn ở đây nữa, với lại điện thoại cũng không thể liên lạc được. "Tôi cũng không biết thằng bé đã đi đâu, gọi điện thì cũng đã tắt máy." 

"Hai đứa trẻ không nên theo ông! Hừm!" 

Tiêu Tán bất mãn trừng mắt nhìn hai người, cầm điện thoại lên không ngừng gọi điện.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip