Chương 17 - Chia tay chua xót + Chương 18 - Tỏ tình chưa toại
Chuyển ngữ: diuisca
Chỉnh sửa: andrea
Cậu nhìn tôi xem, có phải rất giống một con chó không?
Anh nhớ hồi còn cấp ba, mình lúc nào cũng chạy loanh quanh Tống Quy Phàm như cún con, da mặt còn dày hơn cả bánh ngàn lớp, vứt một lớp rồi thì vẫn còn cả đống lớp, giờ thể dục mỗi sáng luôn lén nhìn về phía sau, còn cố tình đi đường vòng đến trường, không thèm để ý đến ánh mắt của người xung quanh. Tống Quy Phàm thuận miệng nói một câu, ghi mấy chữ, anh đều xem như báu vật trời ban đem đi giấu.
Thật ra nếu mãi luôn như vậy, anh cũng biết, cứ đâm đầu vào tình yêu này thì cũng chỉ có thể cam chịu số phận thôi. Lên đại học là lúc anh và Tống Quy Phàm chính thức nói chuyện yêu đương, Tống Quy Phàm chắc cũng hơi hơi thích anh nhỉ? Năm tháng đó có lẽ là quãng ngày vui vẻ nhất cuộc đời Trì Phi Điềm. Có một khoảng thời gian, Trì Phi Điềm vừa phẫu thuật viêm ruột thừa xong ở trong viện, ngày nào Tống Quy Phàm cũng đến lúc năm giờ sáng mua đồ ăn sáng cho anh, sau đó thẫn thờ ngồi chơi với anh nửa tiếng nữa, rồi mới gấp gáp chạy tới trường, học xong ba tiết lại tới chạy đến trường đại học kế bên mua cơm trưa mà anh thích nhất đem tới bệnh viện, chừng ấy cũng mất tận hai tiếng nghỉ trưa của hắn, buổi chiều học xong hắn lại tới chăm sóc anh, đọc truyện cho anh nghe trước khi đi ngủ. Trì Phi Điềm đương nhiên không nỡ dứt, nhưng vẫn liên tục thúc giục hắn mau về nhà nghỉ ngơi cho khỏe, chứ không thì anh có chết cũng muốn hưởng thụ cưng chiều của hắn!
Anh và Tống Quy Phàm cùng trải qua thế vận hội 2008, còn thề hẹn sắt son bên nhau mười năm nữa.
Có điều sau này...
# sau này, cuối cùng em cũng đã học được như thế nào là yêu, đáng tiếc anh đã mãi mất hút trong biển người # chẳng hiểu làm sao mà hát ra câu ấy...
Sau này cái con ciu!
Trì Phi Điềm lại lăn một vòng trên nhà, đấm ngực dậm chân vài cái, "Ngao ngao ngao ngao ha..."
Lại khôi phục dáng vẻ cao lãnh: Nào có nhiều lý do như thế, chia tay thì chia tay thôi, thằng nhóc nhà em quản nhiều như thế làm gì?
Học sinh tiểu học: Con ciu ấy!
Trì Phi Điềm: Ở ngoài nhóc điêu ngoa như thế ma ma nhóc có biết không?
Học sinh tiểu học: Suỵt, bà ấy ngủ rồi, em trốn trong chăn nghịch điện thoại. Bài tập nghỉ đông em làm xong rồi đấy! Đại đại, mau khen em đi!
Trì Phi Điềm: Bài tập lớp mấy?
Học sinh tiểu học: Bài tập lớp năm ạ.
Trì Phi Điềm âm trầm hẳn: Con mẹ nó ba năm trước nhóc cũng bảo với anh nhóc lớp năm, nay nay không phải nên lên trung học rồi sao, anh rất hoài nghi nhóc!
Học sinh tiểu học: ... Thật ra em giúp em họ làm bài tập á... đại đại anh lại mắng em QAQ lệ tràn khóe mi.
Trì Phi Điềm: ...
Học sinh tiểu học: Đại đại à anh đừng có đánh trống lảng, sao anh lại chia tay với bạn gái vậy? Cái ảnh chị đẹp hôm trước anh gửi trông vừa khéo đấy! (☆▽☆)
Trì Phi Điềm: Mặt còn chưa thấy thì vừa khéo cái mẹ gì?
Học sinh tiểu học: Bông hoa cúc kia rất vừa khéo, căn ngay chính mặt luôn.
(1) Học sinh tiểu học đã chơi chữ chính trong chính điểm (vừa khéo: dùng để hình dung vẻ đẹp của nữ sinh tương đối), và chữ chính trong chính giữa.
Trì Phi Điềm: ... ...
Quay về ba năm trước.
Sau khi Trì Phi Điềm tốt nghiệp đại học năm hai xong, lần đầu tiên uống rượu, ngồi trong quán rượu nhỏ uống với Dương Hoa Lộ đến say không biết trời đất gì, nhìn người pha rượu và nhân viên phục vụ thôi cũng nhìn ra thành mấy người, âm nhạc xình xịch vang vang hóa thành đau thương rên rỉ trong trái tim.
Trì Phi Điềm lảo đảo đứng lên, thiếu chút nữa đã ngã bổ xuống đất, lung la lung lay ra ngoài cửa, Dương Hoa Lộ tính tiền xong đi theo anh.
Anh đã come out với gia đình.
Mẹ Trì và cha Trì đương nhiên rất giận, nuốt không trôi mà đấm đá liên hồi, Tống Quy Phàm không nói một lời ôm anh vào lòng để bảo vệ, trên lưng bị đánh đến xanh tím, còn bị cha Trì đuổi ra ngoài.
Trì Phi Điềm bị người nhà giam lại không thể liên lạc với Tống Quy Phàm, trong lòng gấp muốn chết, nửa đêm lén la lén lút chạy trốn ra ngoài, kết quả hai người bọn anh lại cãi nhau một trận, khi đó chỉ cần Tống Quy Phàm nói một câu, ôm anh một cái, bảo anh ở lại, dù cho anh có đầu rơi máu chảy cũng phải come out triệt để.
Nhưng Tống Quy Phàm lại thờ ơ, bộ dáng níu kéo anh cũng chẳng thèm có, mặc cho Trì Phi Điềm đau thương mà phải đưa ra lời chia tay.
Câm lặng đến tàn nhẫn.
Tống Quy Phàm vẫn hay trầm mặc, nhưng lúc đó không giống mấy lần trước, sự im lặng lần ấy chính là tỏ rõ thái độ của hắn.
Khoảnh khắc đó, Trì Phi Điềm xem như đã hoàn toàn hiểu ra, một khi yêu ai đó trước quá nhiều, sẽ luôn rơi vào thế yếu. Lúc trước anh căn bản chẳng quan tâm ai yêu nhiều hơn, ai yêu ít hơn, nhưng giây phút lý trí sụp đổ đã tạo nên một đường dây cung, bất ngờ căng ra ý nghĩ ấy.
Ví dụ như, Tống Quy Phàm chưa từng nói "Anh yêu em".
Ví dụ như, Tống Quy Phàm vĩnh viễn là người bị động.
Ví dụ như, Tống Quy Phàm không giữ anh lại.
Vừa giận dỗi, đã chia tay.
Vô cùng đơn giản, nói chia là chia, ai sợ ai.
Trì Phi Điềm đứng ngoài quán bar, mấy chiếc xe xông về phía anh phải vòng lối khác để đi, anh hắt hơi một cái trong gió rét, cảm thấy mình còn tiêu điều đáng thương hơn cả lá cây bên vệ đường.
Một cô gái xinh đẹp bước xuống từ taxi còn cười nhạo anh: "Bên kia có một con sâu rượu kìa."
Trì Phi Điềm trừng mắt giơ nắm đấm ra, còn chưa kịp tức giận đã quay người lại ôm cột điện nôn đầy đất.
Dương Hoa Lộ lao ra từ quán rượu, quần áo trên người đã bị Trì Phi Điềm làm cho nhăn nhúm, cực kỳ tức giận, đôi giày cao gót mười cen-ti-mét một cước đá thẳng vào mông Trì Phi Điềm: "Thế mà ông dám bảo mời tôi uống rượu à, mẹ nó chứ đã say còn đếch thanh toán!"
Trì Phi Điềm lảo đảo một cái, không muốn ra vẻ ông lớn nữa, nhịn không được đặt mông xuống đất khóc "oa" một tiếng, nước mắt nước mũi tèm nhem.
Gào khóc không thèm để ý hình tượng.
Dương Hoa Lộ: "..."
"Chân trời rộng lớn nào thiếu cỏ thơm chứ." Dương Hoa Lộ ngồi xổm xuống, thở dài an ủi bạn học cấp ba của mình – Trì Phi Điềm.
"Quần lót bà lòi ra rồi kìa." Trì Phi Điềm lau nước mũi: "Tôi chỉ thấy mỗi một ngọn cỏ thơm là ổng thôi."
"Cây cỏ dạo này nhiều lắm! Chỗ nào cũng có một đống, mắt ông có vấn đề rồi. Người thích ông nắm lại cũng có một bó, muốn nam có nam muốn nữ có nữ, gay cũng có nốt, hà tất phải rối rắm như thế?" Dương Hoa Lộ không tự nhiên kéo váy xuống, phóng khoáng vỗ vỗ vai anh.
Trì Phi Điềm hoảng hốt nhắc nhở: "Gì mà gay cũng có chứ, chẳng có ai cả... bà dùng sai lượng từ rồi."
Dương Hoa Lộ kéo cái váy nhăn nhúm của mình ra khỏi tay Trì Phi Điềm, tức giận nói: "Nếu không bỏ xuống được thì sao không đuổi theo, quấn quít dính người không phải sở trường của ông sao?"
Một người luôn quấn quít bám theo bạn cũng bởi hy vọng rằng sau này không cần phải làm thế nữa thôi.
Anh hơi mệt rồi.
Chỉ hơi mệt mà thôi.
Huống gì...
"Ông mặt dày mày dạn bẻ cong ổng rồi, có phải ích kỷ quá không? Lỡ sau này ổng hối hận thì sao, chẳng phải cuộc đời cả hai đều bị hủy rồi? Trai thẳng sớm muộn gì cũng muốn thẳng lại."
Đây là câu Dương Hoa Lộ từng vui đùa với anh hồi cấp ba, bây giờ nhớ lại đúng là từng chữ ghim tim.
Là anh chủ động nói lời chia tay, chết cũng muốn sĩ diện mà không thèm quay đầu lại.
Anh mua vé máy bay, khó có khi lập dị mà nghĩ trong lòng, nếu Tống Quy Phàm có thích anh một chút, cũng sẽ quyết không để anh rời đi như vậy...
Nếu hắn không tới, thì đúng là tình yêu nông cạn.
Trì Phi Điềm cho dù yêu đến không có cốt khí, nhưng vẫn có lòng tự trọng.
Cuối cùng Tống Quy Phàm không hề tới, anh bước đi, lấy điện thoại trong túi ra, hất tay một cái, ném điện thoại vào thùng rác. Nhẹ nhàng, không hề lưu luyến.
Thế thôi, thoáng cái đã qua hai năm rưỡi.
Bây giờ nhớ lại thật ra cũng không khó khăn lắm.
# chua xót làm sao dám yêu dám hận #
Trì phi Điềm đương nhiên sẽ không nói mấy lời này với Học sinh tiểu học, tuy rằng họ quen biết mấy năm rồi, nhưng chuyện xưa của anh và Tống Quy Phàm thật sự quá dài, tùy tiện nói ra miệng chắc phải viết thành truyện dài luôn quá.
Trì Phi Điềm nói qua loa: Chia tay cũng bởi tính cách không hợp nhau nên muốn mượn cơ hội này được phát thẻ người tốt, buông tha cho cô ấy đi tìm người mới thôi, còn có thể có lý do gì chứ?
Học sinh tiểu học: Nhiều lý do lắm chớ... Ví dụ như bạn học Địch Lô Nhân Già sát nhà em ấy, bạn ấy và em gái lớp sáu chia tay vì ngực em ấy không đủ lớn, còn có Lỗ Nhân Ý sau nhà em, bạn ấy và bạn học chia tay là bởi áp lực từ giáo viên ý... [Thỏ Tzuki bóp mặt]
Trì Phi Điềm: Thế giới của thiếu niên trưởng thành thật ra rất phức tạp! Bạn gái anh ngực cực kỳ lớn ~ cực kỳ cực kỳ lớn luôn, anh chịu không nổi nên chia tay cô ấy đấy. ( ̄_, ̄)
Học sinh tiểu học: ...
Học sinh tiểu học hỏi: Đại đại à, nếu sư mẫu quay về tìm anh, anh có chấp nhận không? [Thỏ Tzuki bóp mặt]
# nhật ký hoa khôi giảng đường #
Tiểu Trì, chờ anh ba năm.
Diuisca: Đừng hỏi vì sao tên bạn học dị thế, tự bịa thì làm sao hay được =)).
Trì Phi Điềm lăn qua lăn lại trên đất rồi nằm im ở một góc, ánh đèn hơi gai mắt, anh đưa tay lên che tầm nhìn lại, tay kia đưa điện thoại ra, mở album ảnh.
Năm ngoái anh đổi điện thoại, không cẩn thận nên dữ liệu trong album ảnh ban đầu đều mất sạch, vì vậy anh không còn một bức hình nào của Tống Quy Phàm. Chỉ tìm thấy bóng dáng Tống Quy Phàm trên tấm ảnh tốt nghiệp nằm lặng lẽ trong tủ quần áo. Ảnh tốt nghiệp hơi ố vàng cũ kĩ, Tống Quy Phàm đứng ở hàng cuối cùng, cổ áo được bẻ gọn gàng ra dáng một học sinh ngoan, Trì Phi Điềm thì không thành thật như thế mà cứ liên tục nhìn trái nhìn phải, lén chen sang chỗ Tống Quy Phàm.
Có trời mới biết, sau khi mất hết ảnh, anh điên cuồng lái xe quanh mấy con phố đến vài tiệm sửa trong thành, cố gắng vãn hồi, ngặt nỗi, mất chính là mất.
Có lẽ không có ai để thổ lộ tiếng lòng đã lâu, Trì Phi Điềm thốt nhiên xúc động mà muốn dốc bầu tâm sự.
Bạn bè của anh không ít, nhưng trừ Dương Hoa Lộ ra thì không ai biết chuyện của anh và Tống Quy Phàm, hai năm dần trôi, không biết anh làm sao có thể vượt qua được.
Yết hầu Trì Phi Điềm nghèn nghẹn chua xót, thôi được rồi.
Cho người khác nhìn thấy sự thảm hại của mình không phải tác phong của anh, huống chi chưa chắc Học sinh tiểu học có thể hiểu được.
Ngón tay anh hơi dừng lại, sau đó tà mị điên cuồng ngay thẳng hồi âm: Sống phải biết nhìn về phía trước, ảnh chụp cô ấy anh xóa bằng sạch rồi, khí phách không? Nhóc cho rằng đại đại của nhóc không ai theo sao? Có rất nhiều người theo đuổi anh, xếp từ đầu đến tít cuối quốc lộ 103 đấy! Ngày mai anh sẽ đi tìm sư mẫu mới cho nhóc.
Học sinh tiểu học: ... Ngực nhỏ không?
Trì Phi Điềm: ... Nhỏ chứ.
Học sinh tiểu học: ... Đại đại anh rất tuấn tú
Trì Phi Điềm: Xời ơi, boy à, miệng nhóc thật là ngọt đấy.
Học sinh tiểu học: Đại đại anh rất tuấn tú? Vừa nãy em đánh thiếu dấu hỏi.
Trì Phi Điềm: ... ... con nít ranh! Thèm đánh hả! Đại đại anh đây hoa dung nguyệt mạo phong lưu phóng khoáng!
Học sinh tiểu học: Bây giờ trên quốc tế vẫn chưa được phẫu thuật đổi đầu đâu ==
Trì Phi Điềm: ... ... Cái đệch, nhóc học nhà ai vậy, gần đây phong cách nói chuyện cũng thay đổi luôn? (╯‵□′)╯︵┻━┻
Học sinh tiểu học: ... Em, em sai rồi QAQ
Học sinh tiểu học lại hỏi: Chẳng lẽ anh không còn thích chị ấy ạ?
Trì Phi Điềm: Nhóc tính lập chí làm phóng viên sao?
Học sinh tiểu học: Anh thích phóng viên?
Trì Phi Điềm: ...
Không thích?
Sao có thể không thích?
Giữa anh và Tống Quy Phàm mãi mãi không có khả năng hiểu lầm liên quan người thứ ba, bởi chỉ cần yêu đủ nhiều, hết thảy mấy cái tình tiết hiểu lầm máu chó não tàn trên phim đều sẽ không xảy ra. Huống chi Trì Phi Điềm lại là chiến binh đại diện cho # sừng sững bất khuất quấn quít bám chặt của giới não tàn đã nhiều năm #, người bình thường chơi không lại anh.
Có lúc Trì Phi Điềm thực sự hy vọng giữa hai người họ sẽ hiểu lầm nhau vì ai đó, như vậy mới giống mấy cặp đôi yêu nhau bình thường, cãi nhau rồi làm lành, đôi khi mới là việc tốt.
Anh rất yêu Tống Quy Phàm, nhưng anh trưởng thành rồi, đã biết cách thu liễm, sẽ không đi tìm hắn nữa.
Da mặt anh dày không nổi nữa rồi.
Đúng là một câu chuyện bi thương [ngọn nến].
Trì Phi Điềm: Rõ là vậy, ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ cũ, anh thấy mình cũng không có thích ổng như vậy.
Bạn tốt của bạn [Miệng thì ngại mình thì nghiện] đã online.
Học sinh tiểu học: Ổng?
Trì Phi Điềm nheo mắt, nhanh chóng gõ lại: Cô ấy, đánh nhầm ==
Học sinh tiểu học không nói thêm nữa, avatar bỗng dưng tối lại. Trì Phi Điềm đoán là nó chơi điện thoại trong chăn bị mẹ tóm được rồi, hoặc là lo chơi xong bị điện thoại rơi xuống mũi nên ngủ luôn rồi...
Tâm trạng Trì Phi Điềm đã khá hơn đôi chút, internet đúng là đồ tốt, cách một dây mạng, không ai biết ai là ai, lúc cười nói ra hết nỗi lòng của mình cũng không cần lo bị người ta nhìn thấu bi ai nơi đáy mắt.
Anh buồn chán mở mạng ra chơi game trên 4399, rồi lướt weibo, phát hiện Tôn Ngộ Sắc vẫn không có động tĩnh gì, tối muộn thế rồi nhưng có không ít bạn bè chuyển phát buổi ký sách tháng tới vào nhóm, một số người còn tag anh.
Trì Phi Điềm vi diệu phát hiện, từ khi tên nhà giàu vung tiền như rác, anh hình như từ nhà văn hạng ba bay lên nhà văn hạng hai rồi, thế mà lại có người tag anh vào vào ký sách! Ký sách đấy!
Tuyệt-đối-không-muốn đi ký sách, nghĩ thôi đã đủ mệt rồi có được không hả, nhất định sẽ có một đám hủ nữ túm tay anh nhiệt tình mê muội xin anh ký tên, ký cái mắm gì bây giờ, không lẽ ký "Dùng cả cuộc đời tôi đổi cho em mười năm hồn nhiên trong sạch", hoặc dụ như "Trì Tống vương đạo"?
[ngọn nến]
Điện thoại Trì Phi Điềm bỗng rung lên, tin nhắn mẹ anh gửi tới nói con gái của bạn mẹ từ nước ngoài về được mấy hôm rồi, đã tìm được công việc ổn định, mai anh đi gặp cô ấy đi.
Ngón tay chạm vào màn hình, dừng lại giữa xóa bỏ và lưu lại.
Trì Phi Điềm nhớ tới sáng nay trước khi đi, nếp nhăn nơi khóe mắt Vương Lệ Quyên hình như đã sâu hơn. Thật ra lúc trước anh và Tống Quy Phàm chia tay, nguyên nhân trực tiếp là do cha Trì và mẹ Trì mạnh mẽ phản đối, nhưng nếu như hai người thật sự muốn ở bên nhau thì cha mẹ có kháng cự đến mấy sớm muộn cũng bị dao động, vì vậy, vấn đề vốn nằm giữa anh và Tống Quy Phàm... Trì Phi Điềm do dự, đáp lại: "Vâng."
Xem mắt thì có gì khó? Chẳng qua chỉ là ngắm mặt nhau, ăn một bữa... Nhiều hơn nữa thì đi dạo một vòng, ra vẻ mình bủn xỉn một tẹo, mặc cái áo lông cũ nát phối với quần thụng và giày vải màu đen, nhà gái chưa chắc đã để ý tới anh... nhở?
Trì phi Điềm cũng không tự tin lắm với vẻ ngoài ngọc thụ lâm phong người gặp người thích hoa gặp hoa nở xe gặp xe chở của mình.
Trì Phi Điềm sắp xếp lại tâm trạng, nhìn đồng hồ, tiệm ăn cũng sắp phải đóng cửa rồi. Anh rời khỏi hầm rượu, đồng hồ điểm mười một giờ, chỉ còn mấy nhân viên đang đi qua đi lại phụ trách việc quét dọn, tiệm ăn của anh không lớn nên cũng không phân chia nhiệm vụ cụ thể, trừ ba đầu bếp phía sau thì nhân viên phục vụ phía trước cũng chịu trách nhiệm quét dọn và mua đồ ăn, Tiểu Quách xem như quản lý đại sảnh, chỉ nằm ở sau quầy hàng nhai ống hút.
Cơ mà... sao chẳng có khách quen nào nhỉ?!
"Người đâu hết rồi?" Trì phi Điềm nhéo hông Tiểu Quách, bây giờ còn chưa đến giờ đóng cửa, bình thường thì sẽ có một vài khách quen ngồi lại mà nhỉ.
"Á." Tiểu Quách nâng lên khuôn mặt mê trai nhìn chằm chằm vào cửa.
Bên kia đường là một vài vị khách của tiệm anh, nom có vẻ hào hứng, còn có em gái bán quần áo kế bên và ít người qua đường, mặt ai nấy đều đỏ bừng.
Cái mắm gì vậy?
"Vừa nãy có một anh đẹp trai ôm mấy cái nến đến đây, xếp thành hình trái tim ngay giữa đường quốc lộ, bị cảnh sát gửi giấy phạt vì ảnh hưởng giao thông." Tiểu Quách mơ mộng: "Thật là lãng mạn... Có điều anh đẹp trai kia hơi ngáo, có ai đi tỏ tình mà dùng nến trắng chứ, cứ như cúng người chết ấy..."
"Năm nay ngáo đá vùng này đặc biệt nhiều, người nọ chắc chắn không có kinh nghiệm tỏ tình rồi... Đen đủi thật đấy, gặp phải cảnh sát giao thông, không chỉ bị phạt tiền mà còn bị trừ ba điểm." Trì Phi Điềm đi quanh kiểm tra tình huống tiệm ăn.
(1) thi được bằng lái xe sẽ có thẻ điểm giao thông, tổng 12 điểm, cả năm mỗi lần bị phạt sẽ trừ một số điểm nhất định, nếu hết năm mà trên 0 điểm thì sang năm bắt đầu trừ lại từ 12, còn nếu dưới 0 thì phải thi lại bằng, thật ra nếu nộp tiền hối cải sẽ không sao, này xui cái gặp trúng cảnh sát giao thông, vừa bị phạt tiền vừa bị trừ điểm.
Tiểu Quách đi theo phía sau anh vẫn chưa thỏa mãn nói tiếp: "Đúng ớ anh, cảnh sát giao thông bảo phạt tiền, anh đẹp trai vô cùng khí phách kéo khóa một cái, móc bóp ra..." Tiểu Quách hình dung lại cảnh tượng oanh động sông núi lúc đó, xoa xoa ngực mình, "Cơ mà, ha ha ha, anh đó hồng hồng hỏa hỏa hoảng hoảng hốt hốt, trong bóp ảnh không có tiền! Mắc cười muốn chết!"
"Cha đó là đậu bỉ nhà khỉ mời tới sao?" Trì Phi Điềm khẽ cười nhạo, ngồi xổm xuống, quệt một cái lên vết nước trên sàn nhà.
(2) đậu bỉ nhà khỉ mời tới: ngang nghĩa "ổng là đặc biệt tới trêu chọc người khác sao?", hoặc "ổng đặc biệt tới đây giả ngu sao?"
"Đẹp trai cực kỳ ấy, không thèm quan tâm mắt nhìn của người ta luôn, có điều tự dưng anh đó nhìn điện thoại thì ngẩn ra một lát, hơi mất mát, rồi lên xe rời đi." Tiểu Quách chưa thỏa mãn chép miệng chậc lưỡi: "Em còn muốn nhìn anh đó thêm vài lần nữa cơ."
"Đẹp trai hơn anh sao?" Trì Phi Điềm liếc cô một cái.
"..." Tiểu Quách vân vê tạp dề: "Đẹp trai hơn anh tí xíu xiu à..." Cô đưa hai ngón tay lên đo thành một đoạn.
Thật to gan! Dám khen người khác trước mặt ông chủ mình, Trì Phi Điềm khẽ nói, "Em tan làm được rồi."
Hai mắt Tiểu Quách tỏa sáng: "Mới mười một giờ mà anh, còn hai mươi phút nữa mới tan tầm, em được về sớm ạ?"
"Được chứ." Trì Phi Điềm cười thân thiết.
Tiểu Quách đang vui như bay lên trời, cô tựa con nai đi loạn trước câu nói "được chứ" đầy kiêu ngạo điên cuồng chảnh cún của anh.
"Ngày mai cưng cũng không cần đến nữa." Trì Phi Điềm lại kiêu ngạo điên cuồng chảnh cún bổ sung thêm một câu.
Tiểu Quách: "... ..." Nai con đập đầu chết tươi.
"Ở đây cũng bị phồng nước." Trì Phi Điềm ngồi xổm tại chỗ, tiếp tục gõ sàn nhà, bị dặm nước trong thời gian dài, mấy tấm gạch này bắt đầu bị hở ra rồi.
Mấy ngày nay anh cứ như tai họa đến dồn dập, chẳng hiểu sao chọc trúng thằng cha Tôn Ngộ Sắc, rồi tới gặp lại Tống Quy Phạm phải đi hồi tưởng mấy chuyện cũ đau lòng, trang hoàng trong tiệm lại vừa khéo xảy ra vấn đề.
Cái gì gọi là không may? Ví dụ như ngay giây phút này, ở một góc phòng đang nhỏ nước tí tách...
Cái hồi thuê chỗ này, người giám định kiến trúc cũng đã nói trần nhà góc cầu thang có vấn đề, thời gian dài dễ bị mưa ăn mòn, nhưng mà lúc ấy thấy rẻ quá nên Trì Phi Điềm không quá để ý.
Mấy ngày nay tuyết rơi nhiều, băng trên mái nhà bắt đầu rỉ nước, nhỏ từng giọt từng giọt lộp độp, muốn sửa thì chắc phải đổi luôn sàn của cửa hàng...
Chi phí mất một khoản lớn đây...
# nghèo như một con chó #
Trì Phi Điềm thở dài, tiền trong tay không có đủ, cũng không thể không biết xấu hổ đi mượn cha mẹ được, chuyện này sẽ kéo tới chuyện kia mất.
Anh đứng dậy, ngửa đầu nhìn chỗ rỉ nước, một giọt nước nhỏ xuống chóp mũi anh.
"..."
Tiểu Quách dạo này hay đọc sách, đứng phía sau anh ngây thơ đề nghị: "Anh chủ à, gần đây không phải rất phổ biến vụ gây quỹ cộng đồng sao, bọn mình có thể lừa sinh viên quyên góp tiền, vừa hay bên cạnh chỗ mình là trường đại học, nghiên cứu cho thấy, sinh viên rất dễ bị lừa vụ gây quỹ..."
Hai vị khách vẫn chưa đi ngẩng đầu đầy khiếp sợ nhìn chằm chằm Tiểu Quách.
Trì Phi Điềm câm nín quay người sang chỗ khác, thật mất mặt!
Đang lúc nhân viên cửa hàng về hết, Trì Phi Điềm và Tiểu Quách định đóng cửa tiệm thì bên ngoài có một chiếc xe chở hàng màu đỏ lao tới, tốc độ đi rất nhanh, "xát" một tiếng dừng ngay ngoài cửa, hai nhân viên mặc đồng phục màu lam nhảy xuống khỏi xe nhao nhao nhác nhác, không rằng nửa lời mà bắt đầu khuân đồ đi vào tiệm.
"Guể, hai vị đại cưa, hai anh làm cái gì vậy?" Tiểu Quách tiến lên ngăn lại, mũi chân đá đá chiếc thùng lớn vừa chuyển xuống, đá thế nào cũng không có tiếng, nhìn kỹ thì hình như là một thùng gạch!
"Chuyện gì vậy?" Trì Phi Điềm lười nhác nằm sau quầy.
"Ký tên đi." Một anh chàng trong đó lau mồ hôi, ánh mắt dừng lại trên mặt Tiểu Quách một lát, ý thức được người phía sau mới là chủ tiệm thì đem bản kê khai lại chỗ quầy bar: "Nửa đêm rồi còn phải chuyển đống gạch men này từ thành Đông tới thành Tây, cả cái xe tải toàn là gạch không đấy, hàng cao cấp nên phải cẩn thận không được va chạm nhiều nữa chứ, bọn tôi mệt lắm rồi, anh mau ký tên hộ cái."
Trì Phi Điềm mở một trong mấy cái thùng ra, đúng là gạch đang cần để thay ở chỗ bị dột, màu sắc và hoa văn giống y như đúc, nhưng mà chất lượng của tấm gạch hoa này còn tốt hơn gạch anh từng mua, giá tiền chắc là cũng đắt hơn.
"Đưa nhầm sao?" Trì Phi Điềm đứng dậy, mắt nhìn một cậu trai khác đang vận chuyển mấy cái thùng nặng trịch.
"Anh là ông chủ ở đây?" Anh chàng số hai nhấc mi lên.
"Không sai."
"Anh là Trì Phi Điềm?"
"Không sai."
"Vậy đúng người rồi." Anh chàng số hai nhún người, vỗ vỗ vai anh: "Bọn tôi chỉ phụ trách vận chuyển thôi, bộ phận khách hàng bảo phải giữ bí mật thông tin người mua, nếu không phải anh đặt hàng thì chắc là người thầm mến anh đấy... Nếu gạch nãy vẫn bị hở vì rỉ nước thì báo lại cho bọn tôi tới kiểm tra nhé."
Anh chàng ban nãy đi qua anh, nháy mắt ra hiệu: "Nói cho anh biết một chuyện nè, người đặt hàng là-nam-đấy nhaaaa!"
Trì Phi Điềm: "..."
Hai cậu trai tận trách mà bê hơn mười thùng gạch vào tiệm, sau đó lên xe tải hất bụi mà đi.
Để lại Trì Phi Điềm với vẻ mặt kinh ngạc.
Thật đúng là tiền từ trên trời rơi xuống.
# nhật ký hoa khôi giảng đường #
Ngày 9 tháng 6 năm 2007 trời trong xanh
Kỳ thi Đại học vừa kết thúc, Tiểu Trì hình như đang lén lút nghe ngóng nguyện vọng của tôi từ người khác...
Chuyện này không phải nên trực tiếp hỏi tôi thì rõ hơn sao?
Tôi không cẩn thận ghi xong giấy nguyện vọng, không cẩn thận để nó trên bàn, không cẩn thận bị em ấy tới nhà chơi trông thấy...
Hết thảy chỉ là trùng hợp thôi đấy.
Em ấy điền nguyện vọng y hệt tôi luôn.
Tôi vốn muốn học đại học A, nhưng mà thành tích của em ấy không đủ vào đại học A thì phải... cơ mà đại học B cũng được, nhở?
Tôi thật là bất cẩn quá, phải đi sửa lại thôi.
# nhật ký hoa khôi giảng đường #
Ngày 10 tháng 6 năm 2007
Hôm nay chụp ảnh tốt nghiệp.
Tiểu Trì năng động như bé khỉ con vậy đó, cứ nhìn ngó xung quanh không biết đang tìm ai.
Tôi không cẩn thận mà hơi nhích người sang bên cạnh một chút.
Nhưng cuối cùng chúng tôi vẫn không đứng cạnh nhau ở trong ảnh.
Tôi không thèm để ý em ấy nữa.
Diuisca: mình xin giải thích hai chỗ thôi.
1. Đoạn Trì đang nói chuyện với Tống tiểu học thì có một dòng là bạn tốt [Miệng thì ngại mình thì nghiện] đã online, tác giả đang đá xéo Trì vì nói dối là không thích Tống nữa.
2. Người tỏ tình với nến cúng người chết các bạn đoán là ai =))?
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip