Chương 6: Di chúc
Ngày ba tháng ba Năm nay mùa xuân tựa hồ tới đặc biệt sớm. Thân thể ngày càng sa sút nên cậu nhất định phải làm cho xong cái chuyện mà mỗi người có tiền đều phải làm, hơn nữa nhất định phải làm tốt – - viết di chúc. Cậu không muốn viết di chúc, trên mặt di chúc của cậu chỉ có năm chữ, đó chính là, Cao Phi, em yêu anh. Cậu nghĩ cậu sẽ là người duy nhất trên thế giới viết di chúc như vậy. Mộc Lăng nghĩ sau khi cậu chết đây là cách duy nhất có thể thay cậu nói dùm với Cao Phi, cậu yêu hắn. Chính là cậu vẫn phải xử lý đống di sản khổng lồ của cha để lại. Bất kể là tiền hay những tài sản khác đều vô số. Cậu không biết di sản của mình cụ thể có bao nhiêu, nhưng nếu như thật suy nghĩ một chút, nói ko chừng cậu chính là người giàu nhất thành phố A. Cậu đem công ty của cha giao toàn bộ cho một người trẻ tuổi trước đây cha đã đào tạo cất nhắc, hắn họ Sở tên Vân, là người trong ngàn người mà cha sau khi biết được bệnh của cậu vốn định chọn hắn làm con rể. Hắn cầm cái hiệp nghị kia nhưng lại không chịu tiếp nhận, cậu đã cực kỳ mệt mỏi, không muốn nhiều lời. Hắn là người chính trực, có lẽ nếu ko có Cao Phi cậu thật sự sẽ kết hôn với hắn. Mộc Lăng nói cho hắn biết: "Đây không phải là một khoản tiền phi nghĩa, sau khi cầm sẽ phải lao lực tâm tư quản lý. Nhất cử nhất động đều phải cân nhắc suy nghĩ, hắn ko bao giờ là hắn nữa mà là người phụ trách tập đoàn này. Một khi xảy ra chuyện gì, hắn phải là người đứng mũi chịu sào. Nếu như dính đến pháp luật, còn phải gánh chịu trách nhiệm trước luật pháp. Cậu cũng không cho rằng hắn buôn bán lời." Cậu tin tưởng người có số tiền kia không phải là người áo cơm không lo, mà là người phải bán đứt tự do của mình. Cậu bỏ qua số tiền đó, tin tưởng cậu đã có thể sống nhẹ nhàng. Mộc Lăng cũng lo cho cô nhi viện đầy đủ tài chính, hơn nữa chỉ dựa vào một mình cậu thì ko ổn, cô nhi viện là một tổ chức từ thiện của xã hội, cũng cần ở bên ngoài tìm kiếm những đơn vị có lòng nhân ái. Nó là do cậu sáng lập, nhưng cũng sớm đã độc lập với cậu. Còn dư lại chính là hai căn biệt thự, một căn là khi cha cậu còn sống ở, chỗ đó rất lớn. Còn một căn chính là nơi hiện tại cậu và Cao Phi ở, một nơi cậu đã hao hết tâm tư nhưng vẫn ko có hơi ấm nào của gia đình. Mộc Lăng cảm thấy đem chỗ ở của cha cậu cho cha mẹ Cao Phi, mặc kệ họ xử lý thế nào, cho thuê cũng tốt, bán cũng tốt, về sau sẽ bảo đảm cho họ áo cơm không lo, ít nhất đây là chút tâm ý cuối cùng của người làm con dâu như cậu. Chỗ ở của cậu hiện tại, cậu luyến tiếc ko muốn cấp cho bất cứ kẻ nào, dù cho nơi đó lạnh như băng nhưng là nơi có những kỷ niệm của cậu và Cao Phi. Cậu chỉ muốn để cho Cao Phi, nhưng cậu biết rõ tính tình hắn, người kiêu ngạo như vậy chắc chắn một mảnh cũng ko muốn. Cho nên, cậu giữ lại nó, mặc cho nó bị gió thổi nắng phơi, xem như nó chứng kiến cho đoạn tình cảm này. Mộc Lăng đi siêu thị mua rất nhiều thứ, quyết định đến thăm cha mẹ chồng. Kết hôn hai năm cậu chỉ thấy bọn họ hai lần, lần thứ nhất khi cha cậu thả bọn họ ra, lần thứ hai là ở hôn lễ của cậu cùng Cao Phi. Hai lần bọn họ nhìn thấy cậu đều là nơm nớp lo sợ, giống như là chuột nhìn thấy mèo, yêu tinh gặp phải Tôn Ngộ Không. Cậu đứng trước cửa cố gắng hết sức điều hòa tâm tình của mình, trong lòng nói, Mộc Lăng, cố gắng lên, hảo hảo mìm cười. Cậu tháo giày, mỉm cười bước vào, thanh âm vang dội hướng bên trong kêu: "Cha, mẹ. Con tới thăm hai người." Cậu tin tưởng thanh âm của cậu vượt qua bảy mươi đê-xi-ben, bởi vì cha mẹ chồng cậu đều sợ hãi. Cha chồng cậu tay đang cầm kính lão dừng lại giữa ko trung, hồi lâu ko động. Mộc Lăng cười hì hì đi vào, ngồi xổm xuống cầm kính đeo lên cho ông, "Ha ha, cha muốn xem báo sao?", sau đó thực hòa nhã đem tờ báo trên bàn đưa đến. Cậu xoay người hướng mẹ chồng nói: "Mẹ, con mua cho hai người rất nhiều thứ, con sẽ để vào trong tủ lạnh." Cậu như một người con dâu bình thường, hoàn toàn ko để ý nhị lão kinh ngạc, cậu sắm vai một người con dâu nhu thuận. Cậu nhét đầy mọi thứ vào tủ lạnh, sau đó lại đi làm vệ sinh. Cậu một buổi sáng cùng một buổi chiều làm cho nhà bọn họ ko nhiễm một hạt bụi. Cho tới bây giờ cậu cũng không biết mình có thể làm nhiều việc như vậy. Mộc Lăng tỉ mỉ lau khắp sàn nhà, đem toàn bộ quần áo giặt xong, cậu thậm chí còn xuống bếp làm năm món ăn. Cậu bưng chén cơm mỉm cười nhìn bọn họ, thời điểm cậu cười rộ lên kỳ thực rất đẹp mắt, cha mẹ già cũng rất thích. Lúc ăn cơm tối, cậu thậm còn chuẩn bị nước nóng cho cha chồng rửa chân, cậu đem một chiếc chậu nhỏ, trên tay cầm khăn lông nói với cha Cao Phi: "Cha, con rửa chân cho người." Cha chồng nhìn mẹ chồng, mẹ chồng cậu lại nhìn cậu, muốn biết cậu có tâm địa gian xảo gì, bởi vì năm đó với thủ đoạn để có được Cao Phi của cậu, bọn họ vẫn cảm thấy sợ. Cha chồng đã lớn tuổi, hơn nữa bởi vì ngồi nhiều lâu ngày nên thần kinh cảm giác bị thoái hóa, trời lại lạnh, cậu sợ ko nhiệt độ ko đủ nên chuẩn bị nước rất nóng. Cậu từng chút từng chút rửa chân cho ông, nghĩ thầm, người này cho cậu Cao Phi cậu yêu nhất, cậu rất cảm kích. Nhưng là vì liên quan đến cậu ông chịu ko ít khổ cực, cậu thấy thẹn với ông. Đại khái là bọn họ cũng không chịu được cậu thần kinh thất thường như vậy liền gọi điện thoại cho Cao Phi. Cao Phi vừa vào cửa liền tức giận ngất trời. Mộc Lăng vừa định nói, "Vừa vặn, Cao Phi, chúng ta người một nhà cùng nhau ngồi một chút đi." liền bị hắn kéo đi ra ngoài. Đúng, ko phải là dắt đi mà là kéo đi, lôi đi, đem cậu đẩy vào trong xe làm đầu cậu đập vào trên ghế. Cậu còn chưa kịp phản ứng, Cao Phi đã lái xe rời đi. Hắn mở miệng: "Mộc Lăng, cậu phát bệnh thần kinh?" "Em không có điên." Cậu sờ sờ cái gáy, rất đau. Cao Phi, anh là đồ tồi. "Vậy cậu không có chuyện làm đi quấy rối cha mẹ tôi?" Hắn trợn mắt với cậu, hai mắt đỏ bừng. Trong trí nhớ của cậu Cao Phi chưa từng như vậy, hắn luôn luôn nho nhã, sẽ không động thủ, dù cho hận cậu cũng sẽ không đả kích ngấm ngầm hay công khai. Hôm nay biểu hiện của hắn thực đã làm thay đổi suy nghĩ của cậu. "Em không có quấy rầy, Cao Phi, em là yêu thích bọn họ." Cậu giải thích. Hắn bị từ 'yêu thích' của cậu làm cho nghiến răng nghiến lợi, cắn răng nói: "Mộc Lăng, tôi thực thay người bị cậu yêu thích cảm thấy bi ai. Nếu như mỗi người cũng giống như cậu, như vậy trên thế giới này yêu thích vốn là một loại tội ác. Cậu rốt cuộc có biết hay không người bị cậu yêu thích phải trả giá lớn như thế nào để gánh chịu yêu thích của cậu?!" Hắn cơ hồ là gầm thét, như một con sư tử nguy hiểm nổi giận. Cậu cắn răng, không còn lời nào để nói, đúng vậy, Cao Phi nói không sai. Bởi vì cậu, một năm kia, bọn bắt cóc làm cho cha chồng cậu trong quá trình chạy trốn té ngã gãy một chân, từ đó phải ngồi xe lăn sống qua ngày. Là cậu có tội, cậu đến nay vẫn cảm thấy áy náy, giống như tối hôm nay khi cậu nắm một chân bị gãy của cha chồng, đó là lần đầu tiên cậu đụng vào. Thần kinh ở chân lâu ngày đã thoái hóa, da thịt đã héo rút, một chân cong vẹo, nhìn như chân bó của nữ nhân xã hội cũ, khô héo như một cái cây già. Mộc Lăng biết rõ tội của cậu ko thể tha thứ. Nhưng cậu cũng không phải cố ý, cũng không biết sự tình sẽ như vậy, "Cao Phi, đối với tổn thương năm đó, em không phải cố ý." "Đúng, cậu không phải cố ý!!! Nhưng bọn họ vẫn sợ cậu ko phải sao? Tôi cũng cố hết sức tránh cho cậu tiếp xúc với họ thế nhưng hôm nay cậu... Tôi ko hiểu cậu đến tìm họ làm gì. Cậu có đầu óc hay ko? Cậu vốn chính là ngu ngốc." Cao Phi chất vấn cậu, có lý có cứ, cậu á khẩu ko trả lời được, cậu ngồi yên tại chỗ, đầu bắt đầu đau, tầm mắt biến thành mơ hồ. Cậu muốn nói xin lỗi, Cao Phi thật sự xin lỗi, đối với hắn cùng người nhà của hắn, đối với hắn cậu cho tới bây giờ đều ko keo kiệt những thứ này. Thế nhưng cậu nghĩ đến chính mình lại cảm thấy ủy khuất. Mộc Lăng ko còn sống được bao lâu nữa. Đúng là cậu dùng trăm phương ngàn kế để lấy được người mình yêu, nhưng người đó ko yêu cậu, ko nói yêu cậu. Cho dù là biểu hiện một chút trìu mến của nam nhân đối với nữ nhân cũng ko. Hắn hận cậu sâu tận xương tủy, nhưng cậu yêu hắn đến khắc sâu vào tâm khảm, yêu hơn cả bản thân mình nên cậu mới muốn gần gũi với người nhà của hắn, mới muốn làm cho cha mẹ của hắn cảm thấy có một người con dâu thật tốt. Thế nhưng bên tai cậu là lời trách mắng của Cao Phi, đầu cậu rất đau, ý thức bắt đầu trở nên mơ hồ. Trước khi hoàn toàn ko còn cảm giác gì, cậu nghe thấy mình nghẹn ngào nói: "Cao Phi, không nên mắng em như vậy, em sợ anh về sau sẽ hối hận!"
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip