Chương 20
20. Mùng Năm Tết Nguyên đán
Ăn uống no nê, quấy rầy Thẩm Tông Niên suốt hai ngày trời để nạp đầy năng lượng, đến mùng Năm Tết, Đàm Hựu Minh mở tiệc tại khách sạn kiêm sòng bạc của Thẩm Tông Niên, mời đông đủ quan khách cùng đón vía Thần Tài.
Múa lân, dâng hương, xác pháo rải khắp từ đầu đến cuối phố Đề Đốc.
"A Vãn." Từ Chi Doanh ném lá Át chuồn xuống chiếu bạc, thật lòng khuyên: "Hay là anh gom đủ bộ đồng chất cho anh Triệu luôn đi."
Trần Vãn đằng hắng một tiếng. Triệu Thanh Các vẫn cúi đầu xem bài, bờ môi thoáng cong lên, rồi lịch thiệp nói: "Hết ván này, đổi người khác vào đi."
Đàm Hựu Minh bất mãn ngẩng lên: "Ông anh thắng tiền rồi định chuồn hả?"
Tư cách chơi bài ở đâu, đạo đức chơi bài ở đâu.
Chẳng phải tiền nong bao nhiêu, nhưng hôm nay là vía Thần Tài, ai mà chẳng muốn lấy chút lộc đầu năm cơ chứ.
Triệu Thanh Các quay sang nhìn cậu, ánh mắt ôn hòa, lễ độ đáp: "Có tôi ở đây, cậu càng khó thắng."
"..."
Hôm trước, Triệu Thanh Các vừa về nhà tổ phát lì xì cho đám nhóc, anh nghĩ rồi gạt mấy phỉnh bài sang cho cậu, dặn dò như người anh trưởng: "Ráng mà đánh cho đàng hoàng, cầm cự đến lúc Thẩm Tông Niên nghe điện thoại xong đi."
Đàm Hựu Minh liếm liếm răng.
Triệu Thanh Các chẳng bận tâm đến cậu nữa, anh đứng dậy, vắt chiếc áo khoác trên lưng ghế lên khuỷu tay, rồi vòng qua nửa bàn bài, ngồi xuống cạnh Trần Vãn xem ván đấu.
Trần Vãn đưa tay kéo anh lại gần, nghiêng đầu hỏi nhỏ: "Anh muốn về rồi hả?"
Y sợ Triệu Thanh Các buồn chán lại đâm ra buồn ngủ.
Triệu Thanh Các khẽ lắc đầu, đáp rất thấu tình đạt lý: "Không vội, em cứ chơi thêm vài ván nữa đi."
Trần Vãn đã ở lì trên giường anh mấy ngày chẳng bước khỏi cửa. Hôm nay khó lắm mới ra ngoài một chuyến, Triệu Thanh Các muốn y chơi cho thật đã.
Anh không dựa lưng vào ghế, chỉ chống cằm nhìn Trần Vãn đánh bài, đầu gối hai người khẽ chạm nhau, thi thoảng anh lại cúi xuống trả lời tin nhắn công việc.
_
Ván sau, Hứa Ân Nghi vào thế chỗ. Cô nàng vừa từ Bắc Âu về ăn Tết, tình cờ chạm mặt Từ Chi Doanh đang đi nghỉ mát ở sân bay nên rủ nhau cùng về nước. Đã thế Đàm Hựu Minh còn từng học chung lớp tiếng Đức với cô, thành thử hôm nay cũng kéo đến chung vui.
Đều đã quen biết nhau từ bé nhưng thân hay không lại là chuyện khác, dù sao trong cái giới này, lợi ích vốn quan trọng hơn cả tình nghĩa mà.
Song, kể từ khi có Trần Vãn, mối quan hệ tế nhị giữa mọi người cũng chuyển biến đôi phần.
Đàm Hựu Minh hỏi Từ Chi Doanh: "Tối nay cô tính ở đây thật à?"
"Ờ." Từ Chi Doanh không rời mắt khỏi quân bài, "Ở nhà cứ bị giục mãi, nhức cả đầu, tôi lánh qua đây cho yên tĩnh."
"Vậy để tôi cho người chuẩn bị phòng, lát nữa sẽ có người mang thẻ phòng đến cho cô." Dù sòng bạc vẫn chưa khai trương, nhưng xưa nay Đàm Hựu Minh vẫn luôn hào phóng và chu đáo với bạn bè. "Suối nóng, bể bơi với nhà bếp cứ dùng tự nhiên nhé, phục vụ hai tư trên hai tư, có việc gì cứ gọi quản gia, còn muốn ra ngoài thì bảo tài xế đưa đi, Tết nhất ngoài đường lộn xộn lắm."
Từ Chi Doanh cảm ơn rồi không khỏi tấm tắc: "Giờ thì tôi đã hiểu tiếng thơm trên giang hồ của cậu Đàm từ đâu mà có rồi."
Liên tục đứng đầu bảng xếp hạng "Công tử nhà giàu được lòng phái đẹp nhất" do truyền thông Hồng Kông bình chọn, quả là danh bất hư truyền.
Hứa Ân Nghi cười phá lên: "Cô không biết đó thôi, hồi tụi này học lớp tiếng Đức, phải đến nửa lớp con gái mê Minh như điếu đổ đấy."
Đàm Hựu Minh cũng mặc cho họ trêu chọc.
Hứa Ân Nghi vừa bốc bài vừa hỏi Từ Chi Doanh: "Mà còn có người cả gan tự quyết chuyện của cô à? Bộ chưa thấy kết cục của hai ông anh nhà cô hay gì?"
Hứa Ân Nghi là con một của ông trùm dầu mỏ, chưa từng phải trải qua những màn tranh quyền đoạt vị như Từ Chi Doanh.
Từ Chi Doanh cũng chẳng bận tâm: "Kết hôn thì có quỹ tín thác gia đình rót tiền mà."
"Thế thì tiền trao tận tay, tội gì không lấy." Hứa Ân Nghi chỉ về phía Đàm Hựu Minh, "Đây, có sẵn đối tác luôn rồi."
Đàm Hựu Minh gật gù, vẫn ngậm hờ điếu thuốc người khác đưa cho, nhưng có phụ nữ ở đây nên cậu không châm, chỉ cười hào sảng đáp: "Chỗ bạn bè, tính cô giá hữu nghị."
Từ Chi Doanh cũng cười tủm tỉm: "Tôi nào dám với tới anh Đàm đây, có chọn thì cũng phải chọn A Hiên chứ."
"..." Trác Trí Hiên vừa đi ngang qua, vội giơ tay đầu hàng, "Mấy cô nương đừng có trêu tôi nữa."
Trần Vãn thấy hơi buồn cười. Hứa Ân Nghi đánh ra lá Joker đen, ăn mất con K chuồn của y, rồi quay sang báo cho Đàm Hựu Minh biết Caroline sắp sửa về nước rồi.
"Ai cơ?"
"Phương Thi Dĩnh đó." Hứa Ân Nghi thấy bộ dạng của cậu mà cạn lời, "Người này mà cậu cũng không nhớ à?" Hoa khôi thân thiện của cái đất Hải Thị này rốt cuộc còn nhớ nổi ai đây.
Hứa Ân Nghi nhắc: "Bạn học chung nhóm làm kịch cuối khóa với tụi mình đó, cô ấy đóng vai hoàng hậu của cậu còn gì."
"Học chưa xong thì ông bố đã làm tán gia bại sản. Cô ấy phải đi thi Hoa hậu Hoàn đảo để ra mắt. Nghe nói trong một bữa tiệc xã giao, cậu đã giúp cô ấy thoát khỏi tay một nhà sản xuất, cơ hội cô ấy có được sau này cũng nhờ cậu nâng đỡ không ít mà."
Bấy giờ Đàm Hựu Minh mới lờ mờ nhớ ra.
Hứa Ân Nghi biết cậu là người trượng nghĩa, giúp người chẳng bao giờ để bụng, nhưng lại chẳng hề hay biết chút lòng tốt mình tiện tay gieo rắc có ý nghĩa thế nào với cuộc đời người khác, và sẽ được ai đó khắc cốt ghi tâm rất lâu sau này.
"Caroline giờ chuyển sang làm hậu trường rồi, năm ngoái còn đoạt giải Cành Cọ Vàng cho hạng mục Đạo diễn phim truyền hình xuất sắc nhất đấy."
Đàm Hựu Minh không giấu được vẻ thán phục: "Giỏi thế!"
"Ừ, người ta nỗ lực lắm. Năm nay vinh quang trở về, người đầu tiên muốn liên lạc là cậu đấy, nhưng ngặt nỗi lại không có kết bạn. Để tôi gửi contact cho cậu nhé. À mà, lớp tiếng Đức tụi mình cũng nên tụ tập một bữa rồi nhỉ."
Hứa Ân Nghi nào biết, năm mười lăm tuổi, Đàm Hựu Minh vốn chẳng tha thiết gì cái thứ tiếng Đức chết tiệt kia. Chỉ vì cậu lén nghe ngóng được nơi Thẩm Tông Niên bị đày đi là một xó xỉnh nào đó thuộc khu vực nói tiếng Đức ở Bắc Âu nên mới cắn răng học mà thôi.
Dẫu vậy, trong suốt một năm Thẩm Tông Niên vắng mặt, tập thể lớp với hai phần ba là nữ này đã mang đến cho một Đàm Hựu Minh vừa đột ngột mất đi tri kỷ rất nhiều hơi ấm và niềm an ủi. Bởi thế, cậu cũng xem như có chút tình cảm với lớp tiếng Đức này.
"Được, gửi thông tin cô ấy cho tôi đi." Đàm Hựu Minh ngoảnh đầu nhìn quanh, thấy Thẩm Tông Niên đang nói chuyện với Tưởng Ưng.
Cậu vẫy vẫy tay, lười nhác gọi: "Thẩm Tông Niên."
Thẩm Tông Niên vừa bước tới, Đàm Hựu Minh đã thò tay vào túi hắn: "Điện thoại."
Mò trong túi không thấy, cậu lại sờ soạng lung tung, còn luôn miệng thúc giục: "Lẹ lên, đạo diễn Cành Cọ Vàng đang chờ kết bạn với tôi này." Cậu mừng cho người bạn cũ khổ tận cam lai, giọng điệu như thể mình cũng được thơm lây.
Thẩm Tông Niên từ trên nhìn xuống, đút tay vào túi, túm lấy cổ tay cậu, lôi ra, rồi buông tay, nói: "Dùng của cậu mà kết."
"?" Điện thoại cậu đang sạc mà.
Thẩm Tông Niên buông một câu "Tôi bảo người mang đến cho cậu" rồi quay đi nghe điện thoại.
"Ê—" Đàm Hựu Minh gọi với theo không được, đành quay đầu lại, bắt gặp ba cặp mắt trên bàn đang nhìn chằm chằm. Đàm Hựu Minh cũng chẳng hề bực bội, chỉ nhún vai, cười cười vớt vát mặt mũi: "Cậu ấy cứ thế đấy."
Hứa Ân Nghi khẽ nhướng mày, Từ Chi Doanh chỉ cười không nói, Trần Vãn sờ sờ chóp mũi. Không ai lên tiếng, tự hiểu ý nhau mà bắt đầu một lượt bài mới.
Chỉ có Triệu Thanh Các là liếc mắt nhìn Thẩm Tông Niên.
Anh đã bảo từ lâu rồi.
"Cậu coi người ta như Bồ tát mà thờ, nhưng Bồ tát nào chỉ phù hộ một người."
"Phù hộ cậu xong thì không được phù hộ ai khác nữa à Thẩm Tông Niên, đâu ra cái lý đó."
Thẩm Tông Niên của ngày xưa coi như không nghe, Thẩm Tông Niên của bây giờ cũng coi như không thấy.
_
Trần Vãn lại bị Hứa Ân Nghi ăn bài lần hai, Triệu Thanh Các khẽ bật cười.
Sống lưng Trần Vãn chợt cứng lại. Lát sau, y dùng đầu gối huých nhẹ vào người Triệu Thanh Các.
Triệu Thanh Các đặt tay lên lưng y, như lướt trên phím đàn, anh bảo muốn ra ban công hút điếu thuốc.
Trần Vãn gật đầu, rồi lại kéo anh về, khoác áo cho anh, xong mới đáp: "Anh đi đi."
"..."
Đến giờ giải lao, Đàm Hựu Minh đi tiếp những người bạn khác. Lúc ngang qua quầy lễ tân, cậu chào hỏi mấy nàng hồ lì: "Đừng căng thẳng thế, Tết nhất mà, không cần nhiều quy tắc vậy đâu."
"Nhận lì xì cả chưa." Cậu khoác hờ chiếc áo, vẻ ngoài hoà nhãn lại mang chút bất cần. Mấy cô hồ lì nước ngoài còn bạo dạn hơn, đáp lời: "Nhận rồi ạ, sếp Đàm hào phóng quá, chúc sếp năm nay cũng phát tài phát lộc." Khách sạn này tuy là tài sản của nhà họ Thẩm, nhưng từ quản lý đến hồ lì đều thân với Đàm Hựu Minh hơn.
"Được." Tâm tình đang vui, Đàm Hựu Minh bật cười ngả ngớn, "Tôi nhận lời chúc tốt lành của các cô rồi."
_
Xa xa, bầu trời bừng lên rực rỡ. Suốt dịp lễ Tết, cảng Victoria đêm nào cũng bắn pháo hoa. Ánh sáng lúc tỏ lúc mờ hắt lên gương mặt vô cảm của Thẩm Tông Niên.
Có người bước tới. Thẩm Tông Niên cúp máy, liếc nhìn chiếc áo đang khoác hờ trên người đối phương. Xưa nay Triệu Thanh Các chưa từng ăn mặc kiểu này, ai khoác cho thì khỏi nói cũng biết.
Thẩm Tông Niên khinh khỉnh buông lời: "Sao, làm bộ làm tịch riết thành liễu yếu đào tơ thật rồi à?"
Triệu Thanh Các chẳng thèm để tâm lời châm chọc của hắn, rút một điếu thuốc, ngậm lên môi, đáp một câu chẳng ăn nhập gì: "Cậu lại không nỡ xuống tay rồi."
Thẩm Tông Niên không hút thuốc, tựa người vào tường, hai tay đút hờ trong túi, gật đầu: "Ồ, vậy ra tôi phải ép cậu ấy à."
Triệu Thanh Các chẳng lấy làm hổ thẹn, hơi cằm hất lên: "Thì đã sao?"
Thẩm Tông Niên chống hai tay lên lan can, mắt nhìn về phía ngọn núi xa xăm: "Cậu ấy không phải, ép làm gì."
"Thì khiến cậu ấy thành phải—"
"Triệu Thanh Các." Thẩm Tông Niên ngắt lời, đúng lúc ấy, một chùm pháo hoa rực rỡ bừng sáng giữa không trung, soi tỏ gương mặt âm u lạnh lẽo của hắn, "Tôi vẫn thường nghĩ, những thứ mà cậu và tôi đều không có, trong đám chúng ta, chí ít cũng phải một người có chứ."
Nghe vậy, Triệu Thanh Các cũng trầm ngâm không câu nào.
Đàm Hựu Minh không giống Triệu Thanh Các và Thẩm Tông Niên.
Thẩm Tông Niên đến ở nhà họ Đàm từ năm mười hai tuổi.
Hắn là người thừa kế được đích thân cụ Thẩm ghi tên trong di chúc. Trước cám dỗ lợi ích khổng lồ, tình cha con tan biến, nghĩa anh em phai nhạt. Để thay đổi di chúc, Thẩm Tông Niên thuở bé đã phải nếm trải đủ mọi thủ đoạn: từ vu oan giá họa của anh họ, liên thủ ám sát của các chú bác, cho đến đe dọa bắt cóc từ chính cha mẹ ruột.
Những ngày cuối đời, cụ Thẩm biết mình không thể bảo vệ đứa cháu nhỏ, đành phải gửi gắm hắn cho người bạn thân là cụ Đàm, xin nhà họ Đàm chở che cho Thẩm Tông Niên đến khi trưởng thành, đồng thời hứa hẹn những lợi ích to lớn – đây cũng chính là nguyên do khiến cơ nghiệp hai nhà Thẩm-Đàm sau này gần như gắn bó không thể tách rời.
Từ ngày đầu tiên Thẩm Tông Niên đặt chân đến nhà họ Đàm, ông Đàm và Quan Khả Chi đã xem hắn như con trai ruột.
Đàm Trọng Sơn tính tình hào sảng, lại yêu trẻ nhỏ, ông dạy anh bắn súng, đấu vật, và cả cách đối nhân xử thế.
Quan Khả Chi tính tình nóng nảy, có thể vừa tô son điểm phấn vừa đuổi đánh con trai, nhưng khăn len bà đan hay bát chè trôi nước bà nấu cho Đàm Hựu Minh, Thẩm Tông Niên cũng đều có phần, dù chúng có xấu xí và khó nuốt đến đâu.
Ông cụ Đàm lòng dạ nhân hậu, đích thân dạy Thẩm Tông Niên đọc thi thư, viết thư pháp, bởi Đàm Hựu Minh chẳng đời nào chịu học, ngồi không yên nổi một phút.
Ngay cả Triệu Thanh Các được Đàm Hựu Minh mời đến nhà chơi cũng từng nhận được tấm giấy cắt thủ công do chính tay bà Đàm làm tặng.
"Thanh Các đẹp trai thế này, bà cắt cho hình con hổ lớn nhé."
Thế nhưng về đến nhà, nó đã nhanh chóng bị Triệu Mậu Tranh xé nát. Triệu Thanh Các hồi bé cảm thấy vô cùng áy náy, từ đó về sau không bao giờ đến nhà Đàm Hựu Minh chơi nữa.
Nhìn vào thùng rác lúc ấy, anh đã nghĩ, giá như Bi được Đàm Hựu Minh nhặt về, liệu số phận có khác đi không.
Hẳn là có.
Nhà họ Đàm là một mái ấm khổng lồ, đã từng cưu mang một Thẩm Tông Niên không chốn dung thân, cưu mang một Triệu Thanh Các tuổi thơ túng thiếu, và cưu mang một Trác Trí Hiên không được thương yêu, thì dĩ nhiên cũng có thể dang tay đón nhận một chú cún không được lành lặn.
Một gia đình như vậy, trong cái giới này, quả thực là độc nhất vô nhị. Nhưng cũng chỉ có một gia đình như thế mới nuôi dưỡng nên một Đàm Hựu Minh.
Thẩm Tông Niên và Triệu Thanh Các vốn bạc bẽo tình thân, chẳng có gì để bận lòng, lương tâm và đạo đức cũng đã chai sạn từ lâu nên có thể làm mọi điều mình muốn.
Nhưng người khác thì không như vậy.
Gia đình ấm êm vẹn tròn chính là một phần hun đúc nên sự ngay thẳng phóng khoáng của Đàm Hựu Minh. Nếu kẻ nào dám phá hoại sự ấm áp viên mãn của gia đình ấy thì kẻ đó đang âm mưu hủy hoại luôn cả bản chất con người cậu.
Trong làn gió biển ẩm hơi sương đã thoảng mùi cỏ cây đâm chồi nảy lộc. Triệu Thanh Các nói: "Đầu xuân là đại thọ của ông cụ rồi." Năm nay nhà họ Đàm đã có mấy người lui về, để củng cố nền tảng, chuyện cưới hỏi của Đàm Hựu Minh chắc chắn sẽ được đưa lên bàn nghị sự.
Thực ra, xưa nay Thẩm Tông Niên chẳng cần ai phải nhắc nhở.
_
Pháo hoa ở cảng Victoria chỉ bắn đến mười một giờ.
Tan tiệc, Đàm Hựu Minh ngồi vào ghế phụ của chiếc Bentley, vớ lấy điện thoại của Thẩm Tông Niên. Điện thoại báo pin yếu, cậu vừa hơi nhổm dậy, Thẩm Tông Niên đã nhấn nút trên bảng điều khiển trung tâm, một ngăn kéo bật mở, để lộ ra cáp sạc.
Đàm Hựu Minh thà ngồi đợi sạc chứ chẳng buồn lấy điện thoại của mình – một thói quen đã ăn sâu bén rễ.
Suốt một thời gian dài sau khi được đưa đến nhà họ Đàm, Thẩm Tông Niên vẫn không ngừng bị họ hàng bên đó quấy nhiễu. Khi thì gọi điện đe dọa, lúc thì nhắn tin khủng bố, có kẻ hết uy hiếp lại dỗ dành. Thẩm Tông Niên mặc xác, nhưng Đàm Hựu Minh nuốt không trôi cục tức này, ngày nào cũng kiểm tra điện thoại của hắn.
"Mẹ kiếp, cậu cứ để họ làm khùng làm điên thế à?"
Trong từ điển của tên ma vương coi trời bằng vung này không có chữ "nhịn".
Nhà họ Thẩm dọa một câu, Đàm Hựu Minh phải chửi lại mười câu.
Nhà họ Thẩm gọi một cuộc, cậu thuê người khóa luôn số của đối phương.
Lần đầu tiên Thẩm Tông Niên thực sự nhìn nhận Đàm Hựu Minh là khi thấy cậu nhe chiếc răng khểnh, đáp trả cuộc gọi của ông bác họ Thẩm bằng một tràng chửi liên thanh, chuyển đổi ào ào giữa tiếng Trung, tiếng Quảng, tiếng Anh, lại còn pha thêm đủ thứ tiếng lóng quốc hồn quốc túy.
"..."
Nếu cuộc gọi đó mà được nhận ở nhà, có khi Quan Khả Chi còn chê con mình chửi chưa đủ độc, dùng từ còn hiền quá, rồi nhiệt tình góp thêm vài câu chửi bằng tiếng địa phương vừa ngoa ngoắt vừa ngang ngược hơn.
Trước cảnh ấy, cụ Đàm nhìn bằng ánh mắt khích lệ, còn Đàm Trọng Sơn thì ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Kể từ đó, chuyện Đàm Hựu Minh ngang nhiên chiếm dụng điện thoại của Thẩm Tông Niên ở nhà họ Đàm đã thành việc được công khai mặc nhận. Về sau, người nhà muốn tìm Đàm Hựu Minh cứ gọi thẳng vào số của Thẩm Tông Niên. Lâu dần, bạn bè cũng thế.
_
Chiếc Bentley lướt qua cảng Victoria. Đàm Hựu Minh mở hé cửa kính, kể cho Thẩm Tông Niên nghe chuyện tối nay hóng được từ đám bạn.
"Tụi nó bảo hình như có người thấy mẹ của Tạ Chấn Lâm ở bệnh viện Nhân Tế."
Giọng cậu hiếm khi thoáng vẻ trĩu nặng. Ngày trước, lúc trường tổ chức dã ngoại, họ đều từng ăn món Dương Chi Cam Lộ do bà Tạ tự tay làm.
"Chẳng biết có thật không nữa."
Nhân Tế là bệnh viện tư, vì còn đang trong dịp Tết nên không cho thăm bệnh, cũng không để truyền thông đánh hơi, Hải Thị vốn kiêng kỵ chuyện này, dân làm ăn lại càng phải kỹ.
"Tôi cũng không liên lạc được với cậu ta, tin nhắn chúc Tết gửi từ mùng Một cũng chẳng thấy trả lời."
"Chuyện của cậu ta với người mẫu nam kia, họ Tạ vẫn một mực không nhận."
Từ hồi còn học đại học đến giờ cũng đã nhiều năm trôi qua, dù rằng khi bạn bè tìm đến nhờ vả, Đàm Hựu Minh vẫn luôn giúp đỡ hào phóng, nhưng thâm tâm cậu thừa biết, chuyện này sẽ chẳng đi được đến đâu.
Với những gia tộc như bọn họ.
"Tạ Thụy Quốc nổi trận lôi đình, đòi thanh lý môn hộ, Tết nhất cũng không cho Tạ Chấn Lâm về nhà. Dì đau lòng quá mà nhập viện."
Đàm Hựu Minh là người trọng tình trọng nghĩa, quan niệm về gia đình cũng rất sâu sắc, cậu buột miệng thở dài: "Cứ nhất thiết phải là người đó ư?"
Đàm Hựu Minh chưa bao giờ nghi ngờ tình cảm sắt son của bạn mình, chỉ là cậu vốn chưa từng yêu ai nên rất khó để đặt mình vào mà thấu hiểu.
Nhất là khi biết đối phương lòng như lửa đốt đứng ngoài bệnh viện mà chẳng được vào thăm, cậu không khỏi xót xa, thở dài nói: "Mong là cậu ta không phải hối hận."
Nhưng tất cả cũng chỉ là đồn đại, thực hư ra sao chưa rõ, người ngoài càng không có quyền xen vào.
Đèn pha của xe đối diện chiếu tới, soi tỏ gương mặt vừa đa tình lại vô cảm của cậu, thấp thoáng vẻ tàn nhẫn của kẻ đi giữa ngàn hoa mà chẳng vương một nhành.
Thẩm Tông Niên cứ nắm chặt vô lăng không đáp một lời mà Đàm Hựu Minh vẫn có thể thao thao bất tuyệt. Cậu riết rồi cũng quen, lại bẻ sang chuyện làm ăn.
"Tôi thấy Tân Dược bán tháo lúc giá thấp nên đã dùng tài khoản của cậu mua vào lúc chạm đáy rồi." Gió sông lùa vào xe, thổi tung mái tóc, khiến gương mặt cậu nửa như thiên thần nửa lại ác quỷ, "Nhịn họ đủ lâu rồi, lần này dứt điểm luôn đi, hơi đâu mà giữ lại toàn thây."
Thẩm Tông Niên không nói gì cậu. Trong chuyện làm ăn, xưa nay vẫn luôn là Thẩm Tông Niên sắm vai phản diện, còn Đàm Hựu Minh sắm vai hiền lành. Mượn đao giết người bằng danh nghĩa Thẩm Tông Niên, cậu thuần thục trên cả thượng thừa.
Điện thoại vừa sạc bốn mươi phần trăm pin thì rung lên hai tiếng. Đàm Hựu Minh "ồ" lên: "Đạo diễn lớn trả lời tôi rồi này."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip