Chương 25: "Nhắm mắt lại, đừng sợ."
Chương 25: "Nhắm mắt lại, đừng sợ."
Editor: Thy - 9.9.2021 - Vui lòng không đem ra khỏi wordpress kimtinhnganha.wordpress.com và wattpad ThyRatCao.
Dạy cái gì?
Quý Duy có chút mờ mịt, giây tiếp theo nam nhân đã kéo thiếu niên đến bên người, động tác nhanh đến nỗi cậu không kịp phản ứng lại.
Đến lúc phản ứng kịp, nam nhân đã cúi đầu xuống sát mặt cậu, khoảng cách giữa hai người gần như không có, môi sắp chạm môi, cậu có thể ngửi được mùi cây cỏ nhàn nhạt trên người anh, cùng với hơi thở ấm áp xao xuyến lòng người.
Cậu trốn tránh theo bản năng.
"Sợ tôi?"
Nam nhân không buông tay.
Trái Tim Quý Duy nhảy lên mãnh liệt, không dám nhìn thẳng đôi mắt phượng hẹp dài của Lục Thận Hành, chần chừ gật đầu.
Lục Thận Hành đột nhiên buông cậu ra, không biết có phải cậu nhìn lầm hay không, trong nháy mắt biểu tình nam nhân có chút bi thương.
"Duy Duy, chúng ta đã kết hôn." Môi mỏng của nam nhân nhấp thành một đường thẳng tắp, xoa xoa mi tâm, "Em có biết kết hôn có nghĩa là gì không?"
Nghĩa là anh có thể hợp pháp chiếm đoạt thiếu niên, một bên ôm lấy cậu, một bên hôn cậu đến khoé mặt đỏ bừng.
Nhưng anh vẫn luôn nghĩ bạn nhỏ nhà mình còn nhỏ lắm, sợ mình sẽ làm cậu sợ, có thể từ từ bồi dưỡng tình cảm, không nghĩ tới kết quả cậu vẫn sợ anh? Sợ anh đến gần, sợ anh chạm vào người cậu.
"Anh.... muốn ly hôn sao?"
Quý Duy cúi đầu.
Cậu bỗng nhiên nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy Lục Thận Hành ở trên TV ở bệnh viện, nơi tràn ngập mùi thuốc sát trùng.
Năm đó cậu mười hai tuổi, theo thói quen cả ngày không nói lời nào, không phải không nói được, mà là không muốn nói.
Cậu chỉ muốn an tĩnh chìm đắm trong thế giới của riêng mình.
Thế giới của cậu không giống thế giới bên ngoài, tuy rằng không có sự ấm áp, nhưng mặt trời vĩnh viễn treo ở phía chân trời, không có bóng tối chỉ có ánh sáng.
Nhưng ánh mắt các bạn học nhìn cậu càng ngày càng sợ hãi, giống như là đang nhìn quái vật, ba cũng lặng lẽ gạt nước mắt cõng cậu đi, người mẹ một năm không về nhà được mấy lần cũng xin nghỉ dài hạn dẫn cậu đến Bắc Kinh khám bệnh.
Lúc đó cậu mới biết, thì ra là mình.... bị bệnh.
"Cậu bé bị tự kỷ." Bác sĩ ngồi trước máy tính viết bệnh án, "Đứa nhỏ này có chút kiếm khuyết về nhiễm sắc thể số 5, cái này làm cho cậu bé rất có thiên phú về nghệ thuật, nhưng thế giới tinh thần rất mẫn cảm, sao hai người lại không phát hiện sớm hơn chứ...."
Cậu lúc đó không hiểu mấy cái này.
Chỉ cảm thấy bực bội.
Vì sao cậu không thể mãi mãi chìm đắm trong thế giới của chính mình, thế giới bên ngoài vừa đen tối vừa hủ bại, cuối con đường mọc đầy cỏ dại, mây đen che trời.
Mãi cho đến khi Lục Thận Hành xuất hiện, ánh mặt trời mới toả sáng.
Tiếng ầm ầm vang lên ——
Thế giới suy bại bắt đầu sụp đổ, cỏ dại ngưng lan rộng, vạn vật bắt đầu sinh trưởng.
Cậu nhìn thế giới bên ngoài thấy từ sườn núi cao rơi xuống giọt nước, từ phía chân trời bỗng có đàn quạ bay qua, có huyết mạch ngủ đông dưới núi thoắt ẩn thoắt hiện.
Cậu thử đi ra khỏi thế giới của chính mình, cẩn thận đuổi theo thứ ánh sáng đó.
Lần đầu tiên giao lưu với nhóm fans....
Lần đầu tiên học được cách đăng Weibo......
Lần đầu tiên đến rạp chiếu phim xem phim điện ảnh của Lục Thận Hành.....
.........
Sinh hoạt giống như một người bình thường.
Cậu theo thói quen nhìn lên ánh sáng kia, triệt để sùng bái, nhưng khi ánh sáng kia cách cậu chỉ trong gang tấc, chỉ sợ nếu vô tình tiếp cận, phản ứng đầu tiên của cậu không phải hưng phấn, mà là sợ hãi.
Sợ hãi ngày nào đó lại biến thành quái vật.
Sợ hãi Lục Thận Hành biết cậu là quái vật.
"Nhớ kỹ." Giọng nói của nam nhân từ phía đỉnh đầu truyền đến, ngữ khí không mang theo cảm xúc gì, có chút lạnh lùng: "Nếu sợ, không cần uống say trước mặt nam nhân khác."
Nam nhân trực tiếp nhảy vọt qua đề tài "Ly hôn", gắt gao nhấp môi, biểu tình trên mặt vẫn cứ ôn hoà, ôn hoà đến mức đoán không được suy nghĩ của anh, lại có vài phần xa cách, làm cho người khác vô cớ sợ hãi từ trong đáy lòng.
Lục Thận Hành giống như nổi giận.
Là bởi vì mình nói sợ anh sao?
Quý Duy chậm nửa nhịp muốn giải thích, nhưng lại không biết mở miệng như thế nào, môi giật giật rồi khép lại, bả vai khẽ run, chỉ có thể im lặng nhìn Lục Thận Hành xoay người rời đi.
Lục Thận Hành ôn hoà nhưng chưa bao giờ thôi sắc xảo.
*
Lúc chín giờ, phát sóng trực tiếp chính thức bắt đầu.
Tề Khả mở ra trang web chuẩn bị tổng hợp số liệu, số người trong phòng phát sóng trực tiếp của Lục Thận Hành vẫn là cao nhất không trì hoãn dù chỉ một giây.
Nhưng làm cậu ngoài ý muốn chính là, lực lượng mới của Quý Duy xuất hiện, phòng phát sóng trực tiếp tập đầu có 87 người đã nhảy lên 73 vạn người, dường như có thể sánh ngang với thiên hậu Tô Văn.
Phó đạo diễn Trịnh đi tới, nhíu mày: "Lúc nào rồi mà còn chơi di động, mau đi chụp hình đi!"
Tề Khả cung kính đưa điện thoại cho hắn: "Đạo diễn Trịnh, đạo diễn Trương bảo tôi làm tổng hợp ghi chép số liệu, tôi phát hiện nhân khí của Quý Duy tiến bộ vượt bậc, có nên điều khiển chiều gió không, tránh cho trên internet hỗn tạp."
Phó đạo diễn Trịnh liếc nhìn màn hình một cái: "Mới có 73 vạn người đã tưởng mình nổi, đợi cậu ta nổi ngang Triệu Việt rồi nói sau, một người không ở trong giới thì nổi chẳng được bao nhiêu."
Lời hắn nói không phải không có đạo lý.
Người tham gia chương trình thực tế rồi nổi không phải chuyện hiếm, nhân khí cơ bản sẽ không vượt qua nổi bản thân lúc tham gia chương trình, đến lúc chương trình kết thúc lại mờ nhạt trong biển người, phần lớn đều là hoa phù dung sớm nở tối tàn.
Nhưng Tề Khả lại cảm thấy, Quý Duy không giống vậy.
Nhân khí của cậu tăng quá nhanh, hơn nữa tốc độ tăng không hề chậm lại, nói không chừng còn có thể nổi thành hiện tượng mạng.
Quý Duy không biết Tề Khả đánh giá cao mình như vậy, đúng 9 giờ các khách mời đều tập hợp ở giữa chợ, giống như mấy kỳ trước nộp di động và ví tiền.
Chợ rất có hơi thở của biển, mấy cây cột đều treo dải lụa màu sắc sặc sỡ lên, gió biển thổi tung bay tạo ra hình ảnh tràn đầy sức sống.
Đạo diễn Trương giơ loa, lấy ra tấm card nhiệm vụ tập này: "Chào mừng mọi người đã đến với thành phố biển diễm lệ Tuy Hải, mọi người đều biết rồi, tên gọi cũ của nơi này là Hải Thị, là nơi nổi tiếng về nuôi trồng thuỷ sản xuất nhập khẩu trong và ngoài nước, còn được xếp vào hàng ngũ di sản văn hoá phi vật thể với công nghệ làm bút lông truyền đời."
"Hôm nay nhiệm vụ thứ nhất của mọi người là tìm Tuy Hải, hai người một đội tìm kiếm người chuyên làm thuyền đánh cá, mời mọi người bắt đầu hành động!"
Đọc full tại wordpress: kimtinhnganha.wordpress.com
(Ghi đầy đủ là ra nha)
link trên bio.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip