Chap 15:Chạm mặt người quen
Truyện tiếp theo của tui để tặng mọi người vì được 10k lượt đọc là về Vkook
Nhớ qua ủng hộ nhé, fic đấy sôi thịt nhiều lắm

_____________
Jung Kook nhanh chóng đỏ mặt, nhìn cái bộ mặt tuấn tú này của hắn khiến cậu có cảm giác người đứng trước mặt mình không phải Taehyung
Cho nên những cái lời nói của hắn cũng không có cảm giác đen tối như hằng ngày.
Nhưng mà....tỉnh lại đi Jung Kook, cái tên này chính là đại lừa đảo dùng sắc dụ người.
“Anh quá đáng, tránh ra một tí!”
Nếu là bình thường, Jung Kook chắn chắc sẽ không thêm hai chữ một tí vào nhưng hôm nay....hôm nay thì khác.
Taehyung không trả lời, ánh mắt hắn chưa từng rời khỏi gương mặt của cậu, sâu trong đó dường như có sự say mê mà chính bản thân hắn cũng không nhận ra.
“Em rất đẹp!”
Hắn nói rất nhỏ, nhỏ đến mức như thì thầm, nhưng Jung Kook vẫn có thể nghe thấy, cậu ngước đầu lên, đối diện với hắn.
Bỗng chốc cậu muốn bản thân mãi như thế này, cho dù là giấc mơ, ánh mắt ấm áp đó dường như có thể sưởi ấm con người cậu.
Nhưng chính vào cái thời khắc này, điện thoại của Taehyung lại vang lên, tuy không biểu hiện ra nhưng cả hai người đều có một sự bực tức đối với người đầu dây.
“Ừ, tôi biết rồi!”
Chỉ vài chữ ngắn gọn, Taehyung liền tắt máy.
Bỗng dưng Taehyung nắm lấy tay Jung Kook dắt đi, đúng vậy, chính là dắt đi.
“Tối nay tôi cần một người bạn nhảy trong buổi dạ tiệc, người đó chính là em!”
Lại là cái giọng điệu bá đạo đó, dường như cả đời hắn chỉ đơn giản là ra lệnh cho người khác, nhưng ít nhất nó cũng không đáng ghét như mọi ngày.
Có lẽ vì cảm nhận được độ ấm trong lòng bàn tay, tâm trạng hai người đều được hình dung bởi chữ tốt.
“Dạ tiệc? Nhưng....tôi không biết nhảy, tôi chưa từng đến những nơi như vậy?”
Nhìn Jung Kook lúc này, người ta không còn nghĩ cậu là trẻ vị thành niên nữa mà là một thiếu niên sở hữu mị lực thật lớn.
Người ta luôn nhắc đến màu tím như là một màu của sự lãng mạn, giờ đây bộ vest màu tím hoa oải hương trên người của Jung Kook khiến sự ngây thơ, non nớt của cậu biến thành mặn mà, mị hoặc.
Mái tóc đen nhánh kết hợp với đánh rối làm vẻ đẹp của cậu thêm một chút lười biếng, quyến rũ.
Sợi dây chuyền được các bác ở cô nhi viện tặng vốn chỉ là hàng hạng B nhưng sự xuất hiện của nó lúc này làm tăng thêm phần tinh tế, càng uỷ mị hơn khi nó như ngã rạp trước xương quai xanh mảnh mai của câụ
Những từ có thể miêu tả cậunlúc này dường như là không tài nào đếm xuể, anh Park nhìn thấy “tác phẩm” của mình mà hạnh phúc không thôi.”Đừng lo, có tôi!”
Trời ạ, đây còn là Kim Taehyung bá đạo, đồi bại mà cậu từng biết sao?
Những lời hắn nói như mật ngọt rót vào tim cậu, khiến cậu có một cảm xúc muốn co quắp cả người.
Có thể là vô tình nhưng bàn tay của cả hai đều như nắm chặt hơn.
“Ừm!”
---------------
“Wow, Taehyung anh thật là khiến tôi mở mang đầu óc nha!”
Khi nghe đến dạ tiệc, điều đầu tiên người ta nghĩ tới có lẽ là những điệu nhảy, những bản nhạc hay những món ăn và những cuộc gặp gỡ.
Jung Kook cũng đã nghĩ như vậy nhưng khi đến đây cậu mới biết ngoài những thứ đó ra còn những điều hấp dẫn hơn nữa, chẳng hạn là vẻ ngoài sang trọng của nhà hàng này.
Cũng có vài lần Jung Kook đi dạo ngang nơi này nhưng chưa từng nghĩ đến bên trong lại lộng lẫy như một cung điện thế này.
“Bỏ cái ánh mắt si mê đó đi, người ta nhìn vào còn tưởng là bà cô nào từ dưới quê mới lên lại khổ!”
Quả nhiên, cái tật độc mồm độc miệng đó vẫn không bỏ được.
Jung Kook liếc nhìn Taehyung một cái, đeo mặt nạ thế này thì ai lại nhìn thấy được chứ.
“Nhưng mà tại sao tôi lại phải đeo mặt nạ?”
“Vì tôi!”
Nghe vậy, Jung Kook lại tính gỡ mặt nạ ra nhưng tay lại bị Taehyung bắt lấy, tên xấu xa.
Ở ngoài cổng lớn là một đài phun nước cùng với các loại cây kiểng, còn bên trong thì nến và hoa, trời ạ cuộc sống của giới thượng lưu dường như là một giấc mơ nga~
“Một lát nữa, em không được nói tên thật, nếu có người hỏi hãy nói em tên JungBin"
Tuy không biết tại sao lại không được nói tên thật và tại sao lại tên JungBin nhưng Jung Kook cũng không thèm hỏi, câu trả lời lúc nãy của hắn khiến cậu thật ám ảnh a~
Lúc này, Taehyung và Jung Kook đã có mặt ở đại sảnh bữa tiệc, Min Yoongi cũng là nhân vật tầm cỡ nên việc xuất hiện ở đây không có gì bất ngờ.
“Không biết tôi có vinh dự được biết khuê danh của thiếu gia?”
Jung Kook luôn đi bên cạnh Taehyung, những kẻ có can đảm đến hỏi chắc chắn chỉ có một mình Min Yoongi thôi a~
Cái mặt nạ màu bạc che nửa phần mặt trên của cậu, cũng không che đi mất vẻ đẹp nào mà lại tăng thêm một chút huyền bí.
Từ lúc nãy đến giờ không biết đã có bao nhiêu người mê mẩn nhan sắc của Jung Kook nhưng ngại uy danh của Taehyung nên ai nào dám đến gần.
Jung Kook không biết làm sao trả lời, ngước mắt lên nhìn Taehyung một cái rồi cụp mắt xuống.
"JungBin.”
"JungBin?”
Min Yoongi nhanh chóng hỏi lại, nhưng hắn bỗng nhiên gật gù như ngộ ra được gì đó, ánh mắt nhìn Jung Kook cũng khác hơn.
Ngay lúc này, có một cậu trai đến bên Min Yoongi, đây cũng là một cô gái xinh đẹp, nhưng cậu trai trông lớn hơn Jung Kook và nhan sắc cũng không nổi bật bằng.
“Kim tổng!”
Thiếu gia kia gật đầu một cái, giọng nói có vài ba phần nũng nịu, nhưng....
Jung Kook ngẩng đầu lên, phát hiện cậu thiếu gia kia không ai khác mà chính là Park JiMin, cậu bạn cùng phòng thân thiết với cậu.
“Không biết cậu và Kim nhị thiếu là quan hệ gì?”
Jung Kook nhanh chóng hỏi, đối với những người lần đầu gặp đã hỏi chuyện tất nhiên là không mấy lịch sự, nhất là đối với những câu hỏi tế nhị thế này!
“Là bạn thôi!”
Park JiMin nhanh chóng phủ định mối quan hệ, ánh mắt như có như không đảo sang Taehyung, một màn này Jung Kook đều có thể nhìn thấy và hiểu được.
Lúc này không ai để ý đến sắc mặt của Min Yoongi......
“Không biết câụ là?”
Ánh mắt Park JiMin nhìn về Jung Kook không một chút thiện ý, không biết là do cậu nhìn nhầm hay người này thật sự sở hữu sợi dây chuyền y như Jung Kook......
Hoặc đây là Jung Kook
Nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng bị Park JiMin gạt bỏ, làm sao cái thứ thấp hèn kia lại có mặt ở đây được, nhất là bên cạnh Taehyung (au: nếu JiMin trong fic này là phản diện thì tui xin lỗi mọi người trước nha)
Tuy nói vậy nhưng trong lòng JiMin cũng xuất hiện một tia bất an....
“JungBin!”
Sắc mặt Jung Kook có chút khó coi, cậu như vậy chẳng phải là đang giành người yêu với bạn thân sao?
Nhưng nếu như vậy, hôm trước tại sao Park JiMin lại ngã vào người của Yoongi, còn nói cái gì mà không được không được?
“Tôi là Park JiMin, chúng ta làm ảnh em tốt nhé?”
Thái độ quay ngắt 180 độ của JiMin khiến Jung Kook không khỏi bất ngờ, nếu là người chắc chắn cậu sẽ cảm thấy nghi ngờ, nhưng đây là ai chứ?
Chính là bạn thân nhất của cậu a~ nghĩ vậy Jung Kook
cũng gật đầu.
Park JiMin mỉm cười, nhưng nụ cười này sâu không tới trong lòng, ngoài Jung Kook, hai người đàn ông khác đều có thể nhìn thấy một màn này.
_________
L
o cày view+vote đi nhé
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip