Chương 10: Thời gian trôi đi.
Thoáng cái, những năm tháng tuổi học sinh đã đi đến gần cuối con đường. Thời gian cớ sao trôi nhanh như vậy, để khoảng thời gian quý giá nhất cuối cùng phải trôi đi và có lẽ sẽ chẳng bao giờ quay trở lại. Ta có thể đánh rơi nhiều thứ, nhưng đừng đánh rơi tuổi học sinh nồng nhiệt để sau này phải hối hận mà nhìn lại quá khứ.
Mới đó, Bright đã là học sinh lớp 12, cũng là năm học cuối cùng của học sinh. Trong suốt những tháng ngày vừa qua, cậu đã bắt đầu làm quen với nhiều bạn mới vì có Mick là cầu nối trong lớp. Cậu cùng Metawin cũng càng lúc càng thân, anh hay rủ cậu đi chơi, đôi lúc là qua nhà. Không thể phủ nhận một điều là Bright Vachirawit vô tình được nhà Opas-Iamkajorn coi như một thành viên trong gia đình họ vậy. Lúc nào cũng mở cửa chào đón nồng nhiệt, có khi còn cưng chiều hơn cả Mick rồi đi. Còn phải nói, Bright vừa là cậu bé lễ phép, hiểu chuyện lại vừa đẹp trai, nhà nào chẳng thích. Cái tính lạnh lùng ít nói cũng dần được cải thiện, Bright đã thực sự hòa đồng. Lúc chưa quen sẽ cảm thấy cậu ta thật khó gần nhưng sau quen thân thì từng bảo nó ít mà nói cực nhiều. Tuy vậy, cậu bé cũng trông thật đáng yêu và sôi nổi.
Bright cũng dường như ít về nhà hẳn. Người đàn ông đó kể từ ngày hôm ấy cũng chẳng còn trở về, chỉ âm thầm gửi tiền học phí cùng tiền dùng hàng tháng. Tất nhiên, những điều ấy Bright đều biết rõ hơn bất kì ai. Cũng là thiếu niên tuổi 17 rồi, cậu cũng chẳng còn hay dùng tiền mà người đàn ông ấy đưa nữa. Được nhận thành người hát chính trong một phòng trà lớn và hơn nữa với thành tích học hành nổi trội cậu cũng đã vô số lần được nhận học bổng. Cái nơi cậu gọi là "nhà" của cậu cũng chỉ đơn giản về dùng bữa và ngủ. Quản gia cũng chỉ biết âm thầm đi phía sau mà bảo vệ lấy cậu. Gì thì gì, sự an nguy của cậu ấm nhà Chiva-Aree vẫn là phải đặt lên đầu dù ở bất cứ đâu.
Những ngày tháng êm đềm cứ trôi đi, cuộc sống của cậu vẫn thế, vẫn ảm đạm và chẳng mấy đặc sắc. Nhưng Bright của hiện tại còn có thêm một Metawin luôn đứng mỉm cười dõi theo mình. Thôi được rồi, cậu không thể nào phủ nhận một điều rằng mình thực sự đã thích Win và có lẽ cái thích ấy đã trở thành yêu rồi đi?
- Bright!
Ngẩn ngơ nghĩ mãi mà chẳng quan tâm đến sự việc xung quanh liền bị tiếng gọi đột ngột làm cho giật mình. Là Mick. Nhóc này làm gì mà gọi cậu to như thế chứ. Chậm rãi đưa mắt nhìn rồi đáp lại :" Có chuyện gì thế ?"
Mick thấy cuối cùng cậu bạn cũng đáp lại mình mới ngồi xuống chiếc ghế đối diện Bright. Nhìn cậu một chút xem có vấn đề gì mà khiến cậu bạn ngẩn người như thế. Nhưng rồi lại thôi cười cười trả lời :" Hôm nay anh Win vừa làm được món bánh mới muốn mời tất cả mọi người đến cùng ăn." Nói đến đây cũng thừa hiểu hôm nay Bright sẽ phải có mặt ở nhà Win thay vì đi hát như thường lệ ở phòng trà. Mick nói là mời nhưng thực ra chỉ là thông báo. Cái tính của thiếu gia út này cũng cần phải một thời gian mới hiện nguyên đuôi cáo. Ai mà ngờ được, lúc Mick mới quen cậu là một chàng trai vô cùng lịch thiệp, luôn nhiệt tình và rất hay biết lựa lời để nói. Nhưng, Mick của hiện tại thì xin lỗi, đâu còn cái hình tượng đó nữa. Cái tính trẻ con lúc nào gặp cậu cũng càm ràm, biết thừa cậu sẽ không từ chối lời mời của Win nên cứ lôi anh ra mà đe dọa cậu. Đây là em trai của Metawin sao ? Quá khác biệt!
- Rồi, rồi hiểu rồi!
Vừa hay trống vào lớp cũng vang lên. Mick cũng chỉ đành trỏ trỏ ý bảo hãy nhớ hẹn tối nay đấy nhé. Bright gật gật cho có chứ tất nhiên cậu phải ghi nhớ cuộc hẹn ngồi nhấm nháp bánh với Win rồi. Không biết từ bao giờ, lời nói của anh luôn có một giá trị đối với cậu, gọi sao nhỉ ? Nó như một mệnh lệnh mà nghe theo cách nào cậu cũng muốn làm cho anh. Chà, con đường sợ vợ mở ra rộng lớn thật!
Trong căn nhà bếp rộng lớn của nhà Opas-Iamkajorn, dáng hình cao ráo đang đứng loay hoay quấy bột. Trên thân người là chiếc tạp dề, gương mặt đã có vài vết bột mì trắng trắng lại càng khiến gương mặt kia trông thật đáng yêu.
- Chà, cậu thiếu gia sao lại chạy vào đây làm bánh ?
Nghe cái giọng vừa khiêu khích, vừa châm chọc kia chàng thanh niên đang bận rộn cùng với bột mì cũng phải hạ xuống mà quay lại ngắm nhìn vị thần phương nào. Khỏi nói, ai chẳng biết, người sở hữu được chất giọng này chỉ có thể anh họ Win. Là Mew Suppasit. Tên anh họ với bộ não hơn người nhưng trẻ con không chịu được.
Tùy tiện lau qua đôi tay dính bột lên tạp dề đang nằm trên người mà tiến tới gần chỗ Mew. Nhưng dường như sự chú ý đâu phải trên người thằng anh họ này, Win như đang tìm kiếm cái gì đó. Lại không thấy thứ mình cần mà nhíu mày nói :" Ơ em có kêu anh dẫn anh Gulf theo mà ?"
Nhận thấy ánh mắt khó chịu kia nhìn mình, Mew bĩu môi trả lời :" Rõ ràng là em nhắn tin cho anh, cuối cùng tới đây lại đòi tìm Gulf. Rõ ràng anh mới là anh họ chính hãng của em. Không lẽ em đành quên anh mà nhận Gulf là anh họ luôn rồi ?" Đưa tay phẩy phẩy vài cái lên trước mặt người lớn hơn, ý nói anh đừng có mà đứng đó xàm nữa. Ra dáng nghiêm nghị, khoanh tay trước ngực nhìn người đối diện đang cố che giấu thứ gì đó.
- Mau nói. Anh lại làm gì anh bé của em ? Chọc giận gì anh ấy rồi? Em không tin là anh ấy lại đi từ chối lời mời của em.
Phải nói là Win cực kì quý Gulf rồi đi. Nhớ lần đầu mới gặp Gulf, thực sự để nói thì ấn tượng ban đầu cực kì tốt đấy. Khi mà anh bé xuất hiện với ngoại hình đẹp trai, giọng nói khả ái, lại thêm cái lễ phép và lịch sự. Quá ư là ưng ý. Không hiểu sao lại còn hợp tính với Win nữa, hay rủ anh chơi game cùng, follow nhau trên instagram nữa nên thành ra hai anh em trở nên thân thiết lúc nào không hay. Mew cũng vì thế mà hay bị gây khó dễ không ít lần, Win lúc nào thấy hắn trở về nhà cũng chạy ra hỏi anh bé của mình đâu. Riết rồi không biết ai mới là anh họ của Win nữa. Nhưng quả nhiên Gulf là một cậu bé tốt, đến hắn ta một con người khó ở còn cảm thấy dễ chịu khi bên cậu bé. Tuy nhiên, đúng là hôm nay có chuyện thật...
- Thì... nhưng anh cũng đâu muốn thế ?
Nhíu hàng lông mày, Win vẫn chưa thôi hết nghiêm túc. Nói gì thì nói nhưng chuyện của anh bé thì không thể không quan tâm nha. Win lại coi Gulf như người nhà làm Mew khó mà qua khỏi. Hắn lại phải vắt tay lên trán suy nghĩ nên nói cái gì cho tính sát thương không cao. Sao cảm giác bộ não của chính mình trong trường hợp này lại không thể suy nghĩ thêm nhiều thứ hơn nhỉ ? Nhưng dường như Win nhìn thấu chuyện gì đó mà đưa mắt liếc nhìn con người mang dáng vẻ tội lỗi này :" Đừng có mà cố gắng che giấu, rốt cuộc là anh đã làm gì anh bé rồi ?"
Mew thở dài, đi đến ngồi xuống ghế bàn ăn. Thấy vậy Win cũng đi theo mà ngồi đối diện nghe ngóng :" Thì anh cũng đâu muốn như vậy đâu chứ, bọn anh đã không nói chuyện với nhau được tuần rồi...vì Anong trở về." Win lúc này vẫn ngơ ngác mà hỏi lại người anh họ kia :"Thì liên quan đến chuyện giận nhau." À mà khoan, Anong chính là người bạn gái cũ của Mew đó. Đang yêu nhau thật sâu đậm lại chạy sang Mỹ không nói không rằng biền biệt hơn 5 năm trời làm anh phải khổ sở an ủi ông Mew này. Cho đến khi Mew nhận ra được công việc yêu thích của mình là diễn xuất mới tập trung mà quên đi chuyện cũ. Thế mà giờ nói trở về là trở về như nào, còn làm gián đoạn anh bé nữa. Cái ả này.
Haiz, khỏi nhìn cũng biết Mew với Gulf là loại tình cảm gì. Cái gì mà lên sóng truyền hình kêu là "anh em yêu nhau", Mew không nói anh cũng thừa nhận ra hắn đã có tình cảm với anh bé.
- Có lẽ, Gulf tưởng anh quay lại với cô ấy nên mới không muốn làm phiền anh nữa. Anh đâu nghĩ em ấy lại nhanh như vậy mà không nói chuyện với anh.
Thôi rồi, "tưởng" là "tưởng" kiểu gì. Win thừa biết anh bé của anh tuy ít nói nhưng rất để ý, không nói ra không phải là không tổn thương. Vậy mà cái con người trước mặt này lại thản nhiên như thế, còn không thèm bắt chuyện lại với người ta hơn tuần. Được rồi, cứ phải là để anh ôn tồn giải lại chút cho tên kia hiểu.
- Có thể anh nghĩ chuyện đó đối với anh là thật bình thường. Nhưng đối với Gulf, anh ấy có thể nghĩ rằng mình đang vô duyên vô cớ chen ngang câu chuyện giữa hai người. Anh không nói ra cũng chẳng giải thích làm sao anh ấy có thể biết được. Nếu lần này anh vẫn nghĩ đó là chuyện thường thì sau này anh chắc hẳn sẽ vô cùng hối hận về suy nghĩ này của mình.
Ngưng lại, Win đưa tay với lấy hộp bánh mới làm đưa cho Mew kèm theo lời nói :" Mau đưa cái này cho anh bé, nhớ là phải hiểu và giải thích với anh ấy nhé!" Cuối cùng, hắn cũng hiểu ra mà gật đầu nhận lấy, đứng bật dậy, vỗ vai anh vài cái rồi tạm biệt đi trước.
Sau vài phút Mew rời đi thì vừa hay Mick cùng Bright đã trở về. Nhóc Mick còn chưa hạ cặp đã kêu to :"Anh Win, em đói." Đấy, như này luôn là phong cách báo hiệu trở về của Mick. Win từ trong bếp với bộ dạng đầy bộ bánh đi ra đang lau tay lên cái tạp dề. Tưởng được chào đón nồng nhiệt, ai ngờ tên Mick lại thản nhiên chạy vượt qua anh mình để vào bếp kiếm bánh.
Thấy bộ dạng này của Win, Bright tủm tỉm cười nhìn con người đáng yêu trước mặt, tiến tới gần Win. Có lẽ là do độ tuổi dậy thì nên Bright đã gần bằng người con trai đối diện rồi này. Và cậu tin chắc thể nào cũng sẽ cao hơn Win trong tương lai. Nhưng cho dù thế nào thì hiện tại đôi mắt cả hai đang chạm vào nhau. Gương mặt cứ thế mà sát lại đến nỗi cảm nhận được từng hơi thở của đối phương.
Đột ngột Bright tiến lại gần khiến người lớn tuổi hơn bất ngờ, không những vậy còn sát như thế làm anh chưa kịp chuẩn bị gì mà mặt đỏ ửng lên.
Nhìn người trước mặt với biểu cảm đáng yêu lại không nhịn được mà cọ nhẹ mũi mình lên mũi làm cho vệt kem kia cũng quẹt nhẹ lên chót mũi cao cao của Bright. Từng hành động của Bright khi người chưa từng trải qua mùi vị tình yêu nóng ran cả người. Cái tên nhóc này muốn chọc vào lửa trong lòng anh đấy à.
Bất giác lùi lại phía sau vài bước nhưng vẫn chẳng khiến Bright tụt hứng. Cậu cong môi cười, trên gương mặt đẹp đẽ hiện lên một biểu cảm hài lòng. Lấy ngón trỏ quẹt lấy vệt kem trên má mà đưa lên miệng nếm thử.
- Hmm, ngọt thật đấy Metawin...
____________________________
Tôi đã quay trở lại sau khi tiêm mũi 1 rồi nè nên hơi chậm trễ trong việc đăng truyện, với cả mình cũng bị lười nữa đó. Mọi người muốn thêm chương thì hãy vote đấy nhé, đừng quên vote nha. Chúc mọi người có giây phút hết sức vui khi đọc truyện nhé!
10/12/2021
Dương.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip