Họa bì - Phần VI: Ân ái
HỌA BÌ
Phần VI: Ân ái
Một đêm không bị mộng mị quấy nhiễu, Lý Nguyệt Nương ngủ rất an ổn.
Mãi đến khi ánh nắng ngoài song cửa rọi vào mặt, nàng mới mơ màng tỉnh giấc. Vừa mở mắt ra, đã trông thấy mỹ nam như họa đang nằm nghiêng chống tay tủm tỉm nhìn nàng, vậy mà nàng vẫn có thể bình tĩnh, mặt không đỏ, tim không đập mạnh, Lý Nguyệt Nương cảm thấy định lực của mình quả nhiên đã nâng cao lên một bậc. Nàng nhìn lại y phục trên người, thấy không còn là hỉ phục hôm qua, liền khẽ ho nhẹ một tiếng, hỏi:
"Đêm qua đã xảy ra chuyện gì?"
Bạch Cổ Nguyệt mỉm cười, đáp:
"Nàng còn hỏi sao, đêm qua nàng ngủ quên mất, vi phu sợ hỉ phục nặng nề khiến nàng ngủ không thoải mái, liền giúp nàng thay xiêm y ra."
Lý Nguyệt Nương nghe vậy, mặt bất giác ửng đỏ, liếc chàng ta một cái, nói:
"Tại sao chàng không gọi ta dậy? Rượu giao bôi còn chưa uống, làm sao đây?"
Bạch Cổ Nguyệt khẽ cười, cọ cọ cằm vào trán nàng, nói:
"Vi phu thấy nàng ngủ ngon như vậy, không nỡ đánh thức. Huống hồ rượu giao bôi kia chẳng qua chỉ là nghi thức tượng trưng, khi nào uống mà không được?"
Vừa dứt lời, thấy sắc mặt thê tử không tốt lắm, chàng ta bèn xuống giường, rót ra hai ly rượu, dịu giọng dỗ:
"Được rồi, được rồi, bây giờ chúng ta lập tức uống."
Nàng một ly, chàng một ly, cùng vòng tay uống cạn. Từ đây về sau, sinh mạng của hai người đã gắn liền với nhau, không thể tách rời.
Bạch Cổ Nguyệt ôm nàng vào lòng, khẽ hỏi:
"Nương tử đã hài lòng chưa?"
Lý Nguyệt Nương liếc chàng ta một cái, thầm nghĩ, người này nói chuyện thì nói thôi là được, có cần thiết lúc nào cũng ôm ấp như vậy hay không?
Bạch Cổ Nguyệt thấy nàng không đáp lời, tự cho rằng đáp án là có, lại cúi đầu khẽ hôn lên gáy nàng, thì thầm:
"Nương tử đã hài lòng, còn vi phu thì chưa. Nàng còn nợ ta một đêm động phòng hoa chúc, nương tử dự định khi nào trả, hửm?"
Vừa nói, bàn tay của người nào đó cũng đã âm thầm luồn vào mép áo của nàng.
Lý Nguyệt Nương lại đỏ mặt, cố sức đẩy chàng ta ra, nói:
"Đang ban ngày ban mặt, chàng làm gì vậy?"
Bạch Cổ Nguyệt cười khẽ, cắn nhẹ vào vành tai nàng, nói:
"Nếu nương tử không thích ban ngày, vậy cứ nghĩ bây giờ đang là ban đêm, không phải được rồi sao?"
Lý Nguyệt Nương đang muốn phản bác lại, môi đã bị chặn lấy. Những tiếng phản đối yếu ớt của nàng đều bị kẻ nào đó nuốt vào bụng.
"Suỵt, nương tử nhỏ tiếng một chút, nếu để hạ nhân bên ngoài nghe thấy, bọn họ sẽ biết chúng ta đang làm gì đó."
Tiếng cười thật khẽ của chàng vang lên bên tai nàng, khiến Lý Nguyệt Nương chỉ hận không thể cắn cho kẻ vô sỉ này một cái. Nhưng mà, nhìn khuôn mặt hoàn mỹ như dương chi bạch ngọc kia, nàng chỉ đành nuốt giận vào bụng, không nỡ hạ khẩu.
Sau đó, nàng bị chàng ta đẩy ngã xuống giường, đầu óc không còn nghĩ được gì nữa, toàn thân tê dại đi, mặc chàng ta vần vò.
Nàng nghĩ, người này thật sự là hồ ly chuyển thế.
Ngoài trời lại đổ mưa. Trong này, giữa rèm the trướng gấm, một đợt mưa gió cũng vừa bắt đầu. Tiếng mưa đều đều gõ nhịp bên hiên, hòa vào tiếng rên nức nở khe khẽ của nữ tử, tiếng thở dồn dập của nam nhân, trở thành nhạc khúc ái muội dụ hoặc.
Trong mông mông lung lung, Lý Nguyệt Nương như trở về một đêm mưa nào đó. Có một thiếu nữ nho nhỏ lẻn vào một tẩm thất nọ.
"Ra ngoài! Không phải ta đã nói không ai được vào đây sao?"
"Không, ta không đi, quân thượng, từ ngày đại chiến với Yêu hoàng, người vẫn luôn bế quan tịnh tu. Có phải người bị thương rồi không? Ta có thể trị cho người, quân thượng, người cho ta xem một chút đi!"
"Bản quân lệnh cho cô lập tức lui ra. Nếu không..."
"Nếu không..."
Thiếu nữ hét lên một tiếng, đã bị áp xuống giường. Mà nam nhân bạch y đạo mạo ở trên người nàng, lúc này hai mắt đã đỏ như máu, toàn thân quẩn quanh một luồng khí đen.
Có tiếng xiêm y bị xé rách.
Có tiếng thiếu nữ bật khóc.
Khoảnh khắc ấy, không thể nhận ra rốt cuộc là đau đớn, hay là mãn nguyện.
Gió mưa đã nổi, phong ba kéo tới, nàng chỉ là chiếc thuyền con, mặc dòng nước đưa đẩy.
"Mặc ca ca... Mặc ca ca..." Trong vô thức, Lý Nguyệt Nương thì thầm khẽ gọi.
Tiếng gọi này đưa Bạch Cổ Nguyệt từ Cửu Trùng Thiên trở về mặt đất. Chàng chạm nhẹ vào bờ môi của nàng, chua xót cười, khẽ than:
"Cái miệng nhỏ này xinh xắn như thế, tại sao mỗi một chữ nói ra, đều làm người ta đau lòng đến vậy?"
"Mặc ca ca... Mặc ca ca... Ưm..."
Chàng quyết định hôn lên làn môi ấy, không cho từ đó phát ra tiếng gọi như dao cứa vào tim mình nữa.
"Ta là Cổ Nguyệt. Gọi ta là Cổ Nguyệt, có được không?"
..........
"Nguyệt Nương, nàng thành thân với ta, là vì ta của kiếp này, hay là vì ta của kiếp trước?" Sau khi mưa tạnh gió ngừng, Bạch Cổ Nguyệt ôm nào vào lòng, vừa chầm chậm vuốt ve làn tóc mềm mại như tơ của nàng, vừa hỏi.
"Không phải đều như nhau cả sao." Lý Nguyệt Nương uể oải đáp.
Bạch Cổ Nguyệt lắc đầu, nói:
"Ta chỉ muốn biết, nếu so sánh với nhau, ta bây giờ, hay là ta trong mộng quan trọng hơn với nàng? Nàng thích ai hơn?"
Lý Nguyệt Nương dụi dụi đầu vào tay chàng, đáp:
"Đều quan trọng như nhau. Chỉ cần là chàng, ta đều thích."
"Nói cho cùng, nàng vẫn thích hắn hơn." Chàng cười khổ, than nhẹ một câu.
Lý Nguyệt Nương phì cười, vân vê lọn tóc đen nhánh của chàng, nói:
"Chàng làm sao vậy, rõ ràng đều là chàng cả, tại sao phải phân ra kiếp trước hay kiếp này?"
Bạch Cổ Nguyệt vòng tay ôm chặt lấy eo nàng, lẩm bẩm:
"Bởi vì ta ghen."
Lý Nguyệt Nương bật cười thành tiếng, trêu:
"Sao chàng lại trẻ con như vậy, không giống trong mộng tí nào!"
"Đúng vậy, mắt của vi phu rất nhỏ, chỉ có thể nhìn thấy nàng, ta cũng muốn nàng chỉ nhìn một mình ta, nhớ một mình ta, bất kể là kiếp trước hay kiếp sau, nàng đều không được nghĩ đến."
Lý Nguyệt Nương cảm thấy người này quả thực bụng dạ hẹp hòi, nhưng lại không muốn cãi với chàng ta về vấn đề vô nghĩa này, liền cười cười nói lảng sang chuyện khác:
"Thôi được rồi, ta cũng đói rồi, chúng ta dậy ăn gì thôi."
Bạch Cổ Nguyệt nhéo nhéo chóp mũi nàng, nói:
"Nương tử chờ một lát, vi phu xuống bếp làm vài món cho nàng."
Lý Nguyệt Nương ngạc nhiên, hỏi:
"Chàng là một đại nam nhân, có câu quân tử xa nhà bếp, ta phải hầu hạ chàng mới phải, sao lại chàng có thể xuống bếp nấu thức ăn cho ta?"
Bạch Cổ Nguyệt khẽ cười, nói:
"Ta cần gì cái danh quân tử đó chứ. Nàng ngủ thêm một chút đi, khi nào thức ăn chín, vi phu gọi nàng dậy."
Lý Nguyệt Nương nhìn bóng chàng ta khuất dần sau cánh cửa, nghiêng đầu nghĩ ngợi.
Tại sao lại khác với trước kia như vậy? Lẽ nào trải qua một kiếp, tính cách cũng thay đổi?
........
Cho đến khi trông thấy một bàn thức ăn phu quân nấu cho mình, Lý Nguyệt Nương mới biết cái gì gọi là dở khóc dở cười.
"Chàng có thù oán với loài gà sao?" Một bàn thức ăn này hơn mười món, từ nướng, luộc, xào, rán... tất cả đều là gà.
Bạch Cổ Nguyệt gắp một cái đùi gà vào bát cho nàng, cười cười nói:
"Trên đời này, gà là thứ ngon nhất. Vi phu tất nhiên là muốn cho nàng thứ tốt nhất. Nương tử mau ăn đi."
Nàng bật cười, bảo:
"Chàng thật giống con hồ ly vô ân vô nghĩa mà ta từng cứu."
Bạch Cổ Nguyệt thoáng nhíu mày, nói:
"Hồ ly là loài trọng tình trọng nghĩa, nàng cho nó một giọt nước, nó sẽ nhớ nàng cả đời."
Lý Nguyệt Nương nhìn chàng, hỏi:
"Sao chàng biết rõ vậy?"
Bạch Cổ Nguyệt khẽ ho một tiếng, đáp:
"Vi phu chỉ đọc trong sách thôi. Nàng mau ăn đi, thức ăn sắp nguội rồi."
Lý Nguyệt Nương liếc chàng một cái, cảm thấy phu quân của nàng dường như đang chột dạ.
.........
Đêm hôm ấy, lại là một đêm trăng tròn vành vạnh.
Lý Nguyệt Nương rất thích ngắm trăng, bèn kéo phu quân ra ngoài lương đình thưởng trà. Nàng vừa định chạm vào ấm trà, chàng đã cầm nó lên, thuần thục pha một ấm Long Tĩnh, sau đó rót ra cốc, đặt sẵn trước mặt nàng.
Lý Nguyệt Nương nhấp một ngụm, khen:
"Trà nghệ của chàng học khi nào vậy, thật là tuyệt diệu."
Bạch Cổ Nguyệt không đáp, chỉ nói:
"Nàng thích là tốt rồi."
Lý Nguyệt Nương ngẩng đầu nhìn trăng sáng, lại kéo tay áo chàng, bảo:
"Hôm nay trăng thật đẹp, chàng đàn một khúc nhạc đi."
Bạch Cổ Nguyệt khẽ cười, nói:
"Được."
Chàng mang đàn ra, ngồi dưới trăng sáng, đàn một khúc "Thủy điệu ca đầu".
"Nguyệt hữu âm tình viên khuyết
Thử sự cổ nan toàn
Đãn nguyện nhân trường cửu
Thiên lý cộng thiền quyên." (1)
Lý Nguyệt Nương chống tay lên cằm, mỉm cười nhìn chàng vuốt từng sợi dây đàn. Đôi mắt của nàng sáng tựa sao trời, nụ cười bên khóe môi rạng ngời như đóa hoa chớm nở.
Rõ ràng nàng đang nhìn chàng, nhưng chàng hiểu, tình ý trong đôi mắt ấy...
... Chẳng phải dành cho chàng.
Đáng buồn là, ngay cả ghen, chàng cũng không có tư cách.
..........
*Chú thích:
(1) Trích "Thủy điệu ca đầu" của Tô Thức, dịch thơ:
"Trăng có tỏ mờ tròn khuyết,
Từ xưa khó vẹn màu.
Mong người tình chẳng đổi,
Ngàn dặm tỏ lòng nhau."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip