Chap 5 : Trọng Sinh : Ly hôn chồng cũ
" Chồng, em thích anh "
" Nhưng tôi không thích em "
" Chồng...anh bảo anh thích trẻ con cơ mà? "
" Tôi thích trẻ con nhưng không thể thích nổi em "
Hai gia đình hắn và cô có giao ước với nhau, nhà họ Tô gả cô cho hắn, cũng chỉ là hôn nhân trên tiền đề thương mại. Đã vậy, cô còn là một người con gái ngốc nghếch, tính tình hết sức trẻ con, ở trong mắt hắn càng thêm chán ghét, phiền phức.
Vì Tô Mạt, Lệ Cảnh Diên không thể quang minh chính đại cưới Kim Nhã, người hắn yêu.
Vì Tô Mạt, Lệ Cảnh Diên bị người đời khinh miệt, chê cười vì điên khùng chọn cô là Lệ phu nhân.
Chính cô đã phá huỷ một phần cuộc sống của hắn. Điều này khiến Lệ Cảnh Diên câm hận đến tận xương tuỷ.
" Đi ra ngoài "
" Anh...ngủ chung với em không? Em sợ...bóng tối, em sợ..."
" Cút " Hắn tròn mắt quát, đứng dậy kéo cô ra khỏi thư phòng.
Tô Mạt bị hắn xô ngã, loạng choạng đứng dậy. Cô khóc lớn tiếng, không hiểu mình làm sai chuyện gì. Cũng không biết vì sao hắn tỏ ra tức giận. Chỉ là cô thấy lồng ngực trái hơi nhói đau.
Bọn người hầu dưới nhà lắc đầu thở dài
" Phu nhân...thật tội nghiệp "
Hôm sau, hắn dẫn theo một người phụ nữ. Đó là Kim Nhã, cô ta vì hi sinh bảo vệ hắn khỏi tai nạn mà bị mù hai mắt.
Lệ Cảnh Diên mang cô ta về để mà chăm sóc, bất ngờ Kim Nhã đụng mạnh vào người cô, cô ta quay sang xin lỗi
" Tôi không thấy gì...vô tình làm đau Lệ phu nhân. Thật lòng xin lỗi, xin lỗi "
" Em không cần phải làm thế. Cô ta thấy thấy người khiếm thị đang đi thì phải né, đằng này thì không. Do cô ta sai chứ không phải em "
Hắn ôm Kim Nhã thật chặt, ánh mắt không vui, khoé miệng méo xệch hiển thị trên gương mặt đẹp đẽ. Tô Mạt mím môi, bàn tay siết lấy gấu bông, hổ thẹn cúi đầu.
Cảnh Diện ôm eo cô ta, bước qua Tô Mạt.
Chỉ có cái bóng dài cô đơn của cô vẫn đứng yên, không nhúc nhích. Cô lại phiền phứ, ngu ngốc, làm hắn giận nữa rồi!
Cô xoa mi mắt ươn ướt, sống mũi thấy cay cay.
" Chồng... khi nào em mới được anh...thích đây? "
____________________________
" Lệ Phu nhân, cô có thể nhường cho tôi đôi mắt của cô được không? "
" Chị Nhã, tại sao lại nhường ạ? "
" Nếu cô làm thế... Biết đâu chừng Lệ Cảnh Diện sẽ thích cô đấy "
Mắt cô sáng lên, hồ hởi cầm tay Kim Nhã.
" Thật sao "
" Tôi ở trong biệt thự hơn một tháng, bầu bạn cùng cô và cũng là ân nhân của anh Lệ. Nếu cô đưa mắt cô cho tôi biết đâu chừng anh ấy sẽ cảm kích việc cô làm...rồi thích cô sao? "
" Nhưng...tôi sợ "
" Yên tâm, sẽ không có vấn đề gì đâu mà. Tôi hứa Lệ Cảnh Diên sẽ thích cô " Kim Nhã quơ tay chạm vào mặt Tô Mạt, giọng nói phát ra thâm tình, dễ nghe.
Nếu như Kim Nhã có cách giúp hắn thích cô thì hay quá....trả giá ra sao cô cũng gật đầu chấp nhận.
Tô Mạt ôm chầm lấy cô ta, ríu rít nói
" Chị Nhã, cảm ơn chị "
Biểu cảm hiền hoà của cô ta tắt đi kèm theo đó là cái nhếch môi bí hiểm và đầy xảo trá trá.
" Con nhỏ ngu ngốc, cảm ơn mày đã nhường mắt cho tao, nhường luôn cả chức... Lệ phu nhân cho tao nữa "
Một tuần khi đi công tác ra nước ngoài. Bên phía bệnh viện đã thông báo có người chịu hiến giác mạc cho tiểu thư Kim Nhã, Cảnh Diên khẩn trương về nước gặp cô ta. Sau vài ngày tĩnh dưỡng, có hắn chăm sóc, Kim Nhã có thể mở mắt nhìn mọi thứ
" Diên, em thấy được rồi "
" Vậy thì tốt quá "
Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Kim Nhã, bóng hình của cô xẹt ngang tâm trí hắn.
Lệ Cảnh Diên bừng tỉnh, xoa đầu ả
" Chúng ta đi ăn đi "
Họ đến nhà hàng rồi qua khách sạn. Buổi tối, cả hai hạnh phúc bên nhau nhau.
Cùng lúc ấy, Tô Mạt vui vẻ nghe tin hắn trở về, những ngày sống mất đi ánh sáng, khoảng thời gian vắng hắn cô dần dần sống rất cô đơn, chán nản và sợ hãi. Ước mong duy nhất chỉ muốn gặp Lệ Cảnh Diên. Ngay lập tức, cô nhờ quản gia chở mình đến nơi để gặp hắn.
Xe hơi chạy băng băng trên đường. Đến đèn đỏ, đột ngột một con BMW đi ngược chiều va chạm mạnh vào xe cô. Cả hai bắt đầu bốc cháy. Có tiếng hô hào lớn
" Có tai nạn "
" Gọi cấp cứu gấp "
Tại khách sạn, sau khi tắm hắn nhận được nhiều cuộc gọi nhỡ từ điện thoại, chưa kịp xem thì Kim Nhã đã che tay, bỏ sang một bên.
" Anh bỏ rơi em rồi à "
" Bảo bối, em tính câu dẫn anh sao? "
" Đoán xem "
Cảnh Diên bế cô ta đặt trên giường, tiếp tục cuộc hoan ái lúc nãy.
[ Lệ tổng, tôi gọi nhưng ngài không bắt máy nên phải nhắn tin, phu nhân xảy ra tai nạn tại đường Hàm Dinh. Ngài mau đến ạ ]
[ Lệ tổng ]
[ Làm ơn, hãy phản hồi ]
Tin nhắn hiển thị liên tục. Lệ Cảnh Diện không quan tâm, cứ tiếp tục công việc cho tới khi 15 phút sau. Một dòng tin đẫm nước mắt hiện ra
#2
[ Lệ tổng, Tôi nhận được tin ... Phu nhân xảy ra nguy kịch...qua đời tại bệnh viện rồi ạ ]
_______________
Những thiên thần áo trắng trong khu vực cấp cứu vẫn đang nỗ lực cứu lấy sinh mệnh của Tô Mạt.
Người đàn ông trung niên 30 tuổi đi tới đi lui trước phòng, hai tay đút vào túi quần, vẻ mặt nghiêm nghị sốt ruột hơn bao giờ hết. Mộ Vân Hi ngồi xuống hàng ghế dài, cầm chiếc điện thoại xem dòng tin nhắn mình vừa gửi cho Cảnh Diên, nhếch môi cười ngán ngẩm.
Vợ mình xảy ra tai nạn... Sống chết không lo, lại đi lo cho con khốn kia.
Hắn ta bỏ rơi vợ mình thì cũng đừng trách Tô Mạt bị người khác cướp mất.
" Anh hai, không cần khẩn trương đến thế. Chị dâu chắc chắn sẽ bình an vô sự thôi "
" Chuyện lớn xảy ra. Anh chưa phạt em vì tội không bảo vệ tốt cho Tô Mạt đấy "
Vân Hi câm nín, giận dỗi khoang tay không ngó ngàng gì đến anh hai mình. Con bé là gián điệp được Mộ Dục Phàm cài vào, làm người hầu cho Lệ Gia. Mục đích là thăm dò, báo cáo tất tần tật về Tô Mạt cho anh nghe, ngoài ra phải âm thầm giúp đỡ Tô Mạt.
Ai ngờ có biến cố lớn xảy ra, Vân Hi không kịp thời đối phó. Lần này cô ấy có mệnh hệ gì. Chắc anh tiễn một đoạn Lệ Cảnh Diên xuống chầu Diêm vương mất.
Thời gian trôi dài trong vô vọng.
Bỗng nhiên, vị trưởng khoa đi ra ngoài, Dục Phàm vội vàng thăm hỏi
" Cô ấy sao rồi? "
" Cũng không có gì nghiêm trọng lắm. Mất máu và chấn thương nhẹ phần đầu. Chăm sóc vài hôm chắc chắn sẽ ổn "
" Vâng, tôi cảm ơn "
Nói xong, anh không chần chừ mà lao vào phòng, chỉ cần nhìn thấy Tô Mạt anh đã yên tâm rồi.
" Bé con, lần này anh hứa sẽ không để em thiệt thòi nữa đâu "
___________________
Sáng hôm sau, Lệ Cảnh Diên lái xe đưa Kim Nhã về lại biệt thự.
Nhưng có gì đó rất lạ, Tô Mạt không ra đón hắn như thường ngày và hắn cũng không thấy bóng dáng cô. Mi tâm nhíu chặt, sắc mặt khó chíu tìm kiếm xung quanh.
Kim Nhã bên cạnh chợt hiểu ra điều gì đó. Hình như Cảnh Diên muốn tìm Tô Mạt. Cô ra sợ hãi, ngã vào lòng hắn.
" Diên, em mệt quá "
" Em nóng lắm sao? Để anh gọi bác sĩ đến "
Hắn bàng hoàng ôm cô ta, lo lắng cho Kim Nhã đến mức đôi giày đi vào nhà cũng chưa dám cởi. Ả tự đắc thầm lặng, cố gắng diễn tốt vai diễn của mình.
Dù sao Tô Mạt cũng chết rồi! Chức danh Lệ phu nhân sớm muộn gì cũng thuộc về ả.
Vấn đề chỉ là thời gian, còn một nửa chặng đường nữa kế hoạch nhanh chóng sẽ thành công.
Cảnh Diên ngồi cạnh mép giường, nắm tay Kim Nhã. Hai người cứ như thế bám dính nhau từ hôm qua đến nay rồi.
" Em thấy trong người thế nào?khỏe hơn chưa? "
" Cũng được, anh có thể ở bên em được không? "
" Ở bên em cả đời cũng được " Hắn cúi đầu hôn lên chóp mũi Kim Nhã.
Đợi cô ta nhắm nghiền mắt, chìm vào giấc ngủ. Mới an tâm ra khỏi phòng.
Hắn vừa bước xuống nhà thì đã chạm mặt bà Huệ.
" Mẹ. Sao mẹ tới bất ngờ thế, không báo cho...."
Lệ Cảnh Diên chưa buông hết câu, cái tát nóng rát in lên mặt hắn, đối diện với cơn phẫn nộ cao ngút trời của bà.
" Thằng nghiệt súc, vợ mày chết rồi. Mà mày còn ve vãn với con khác... Mày có phải là đàn ông hay không? "
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip