Ba mươi hai tuổi

Ba mươi hai tuổi, cái tuổi Quý Hợi, ai cũng bảo tôi sướng về hậu vận, sướng lắm ấy, tôi nghe và biết là chưa đến hậu vận ấy, ba mười hai năm với những thăng trầm sẽ làm nền cho cái hậu vận ấy chăng?Ba mươi hai tuổi, tôi bước sang trang mới của cuộc đời, hành trang ba mươi hai với lưng chừng hạnh phúc và vơi đầy những muộn phiền. Ba mươi hai tuổi, tôi có một hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời, đó là một thiên thần luôn chờ tôi sau mỗi giờ tan sở, tôi yêu thiên thần ấy đến ngần nào, là tất cả trong lòng tôi, là nghị lực và niềm tin để tôi có thể vượt qua mọi thử thách của cuộc đời, dẫu biết rằng nếu đã không vì thiên thần ấy, tôi đã dễ dàng buông tay.Ba mươi hai tuổi, tôi có nhiều tâm trạng, ngổn ngang chất chứa trong lòng. Tôi không biết bắt đầu từ đầu, không biết sẽ nói với ai, kể cho ai nghe... Ba mươi hai năm đi qua, tôi trải qua nhiều cung bậc cảm xúc của cuộc đời, hồn nhiên, hạnh phúc, đau khổ, tự hào lẫn thất vọng. Những ký ức trở thành quá khứ, những ngày tháng dần xa trở thành kỷ niệm, những lần bước đi trở thành những dấu ấn của cuộc đời. Ba mươi hai năm đâu là gì nhỉ mà cuộc đời lắm nỗi sân si.Ba mươi hai tuổi, không biết bao lần tôi tự định nghĩa về hạnh phúc.Tôi từng nghĩ hạnh phúc là tự do mỗi con người cảm nhận, thấy cần và đủ thì đã là hạnh phúc. Tôi an ủi bản thân rằng mình hơn khối người chỉ để được tạm yên lòng với hạnh phúc đang có. Ba mươi hai tuổi, tôi muốn ngược một chút nắng, ngược một chút gió để trở về với miền cổ tích, ở nơi ấy, chỉ có những điệu cười trong vắt như pha lê, tôi cứ hoài niệm và vương vấn.Ba mươi hai tuổi, rồi tôi bắt đầu thấy nhớ. Tôi nhớ giọt nước mắt chảy dài của Mẹ và âm thanh thở dài của Ba khi thấy tôi trở thành mẹ đơn thân, tôi nhức nhối ánh nhìn yêu thương của họ. Tôi nhớ Ngoại với món món cá rô đồng kho măng đầy những ớt làm nước mắt nước mũi chảy dài mà vẫn thấy ngon, nhớ cả mùi khói làm mắt cay xè vì củi tươi của Nội. Tôi thấy mọi thứ ngày xưa sao thân thương nhẹ dịu, giận thời gian đưa người ta đi nhanh quá, chưa kịp trở về đã thấy xa xôi.Con đường đến trường chắc không còn những cỏ, những ổ gà, tuổi học trò đi vội vã, kỷ niệm rồi ai kia cũng quên, bỏ lại những mối tình đầu chưa ngỏ. Trang lưu bút, nét chữ đã mờ dần ngày, tháng, những cái hứa hẹn đã trở thành quên lãng, để rồi mỗi năm họp lớp chưa năm nào đầy đủ gương mặt thân quen, lý do thì chính đáng, mà giận thì giận thôi. Nghĩ lại rồi đã có bao nhiêu cái hẹn, hẹn rồi lỡ hẹn, cuộc đời này chẳng phải thế sao.Ba mươi hai tuổi, tôi nhớ về những mối tình, nhớ như in cái run nhẹ khi bàn tay thằng bạn thuở hàn vi chạm phải, nhớ những người đi qua đời tôi như những chuyến tàu,đến rồi đi để lại sân ga bao giờ cũng vắng. Tinh khôi, bất chợt, nồng nàn, hạnh phúc và cay đắng. Những trái tim ấm áp, gần rồi lại xa, gieo vào đời nhau những cái duyên không trọn vẹn. Cái nắm tay ngày xưa chỉ còn là kỷ niệm. Bờ môi nào rồi cũng lãng quên... Tình yêu không hứa, dang dở chia tay, tình cờ là thế, vì suy cho cùng, lỗi có chăng chỉ là định mệnh.Ba mươi hai tuổi, tôi trở về với đời thường, đối diện với thực tại. Với tay ôm lấy thiên thần vào lòng, hôn lên đôi má phúng phính và cái miệng còn thơm mùi sữa, yêu biết bao. Từ ngày được thiên chức ấy, tôi đã dường như mạnh mẽ hơn.Suy cho cùng, con người ta vùi đầu vào công việc và guồng quay của cuộc sống cũng chỉ để mưu cầu hạnh phúc, mà chẳng có hạnh phúc nào là trọn vẹn, chỉ có biết cách chấp nhận và hài lòng với hạnh phúc mà thôi.Ba mươi hai tuổi, tôi thấy tôi đang hạnh phúc!

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip