Chap 35: Dao động

Tít tít tít. Tít tít tít." Tiếng chuông báo thức vang lên inh ỏi.

Jungkook giật mình thức giấc sau cơn ác mộng. Mồ hôi vã đầy trên trán anh như những viên kim cương lấp lánh, mặt áo sau lưng đã sớm ướt sũng vì bí bách.

Bác sĩ Jeon ngồi tựa vào đầu giường. Anh giương con mắt ngây dại nhìn xung quanh căn phòng.

"Chỉ là một giấc mơ." Đoạn nói đến đây, người đàn ông trông có vẻ nhẹ nhõm hơn phần nào. Anh chống tay lên trán day nhẹ hai bên thái dương. Âm thanh thì thào khàn đặc phát ra từ cuống họng khô khốc.

Một tháng nay, chưa có ngày nào anh không mơ về Taehyung. Nhưng tất cả chỉ là những kỉ niệm lúc trước của anh và cậu. Đây là lần đầu tiên anh mơ thấy một giấc mơ khác ngoài hoài niệm xưa của hai người.

Tiếng chuông báo thức vẫn còn đó, anh để nó reo thêm một lúc rồi mới vươn tay nhấn công tắc tắt đi.

Bên ngoài trời vẫn còn lờ mờ áng sương sớm. Gió đông len lỏi qua khe hở của cửa sổ tràn vào không gian bên trong phòng khiến nhiệt độ giảm đi mang theo cảm giác lạnh lẽo.

Sau một lúc ngồi thẩn thờ nhìn chăm chăm ra cửa sổ, Jungkook lồm cồm ngồi dậy rời khỏi giường. Vừa hay chuông điện thoại reo lên, bác sĩ Jeon nhìn sơ qua màn hình, là một số lạ gọi đến nhưng anh không nghĩ nhiều liền bấm nhận cuộc gọi.

Bên kia vang lên giọng nói quen thuộc.

"Bác sĩ Jeon, anh không sao chứ?"

"Là bác sĩ Park sao? Tôi ổn. Điện thoại cậu đâu sao lại gọi bằng số bệnh viện?"

"Điện thoại em bị hư đem đi sửa rồi. Hôm nay thấy anh đến muộn hơn thường ngày nên em lo anh gặp chuyện gì nên mới gọi hỏi."

Jeon Jungkook nhếch môi cười nhẹ, "Hôm qua thức hơi trễ. Tôi tới bệnh viện liền đây."

Jimin vâng dạ vài tiếng rồi cũng nhanh chóng ngắt máy. Tuy còn có vài điều cảm thấy lạ nhưng Jimin cũng không để tâm vào nó nhiều. Tập trung chờ bác sĩ Jeon đến và nói về tình hình dịch bệnh đang diễn ra.

Sau khi gặp cơn ác mộng đó, suốt cả ngày hôm nay Jeon Jungkook cứ như người mất hồn, làm việc gì cũng lơ đễnh.

Vừa dặn y tá Won cho bệnh nhân bổ sung thêm vitamin thì tay lại đưa thuốc chống sốt. Vừa bảo đi sắp xếp lại bệnh án thì lại lấy đơn thuốc ra kê.

Anh cứ như người trên mây, làm cái này sai cái kia. Bản thân vốn là một người rất nghiêm túc và tập trung trong công việc nhưng biểu hiện của anh hôm nay lại quá khác thường. Không giống phong thái chuyên nghiệp đặc trưng của bác sĩ Jeon như mọi khi nữa.

Y tá Won nhìn anh lơ ngơ như vậy không kiềm nổi sự lo lắng trong lòng. Cô đã theo làm phụ tá cho anh ngót nghét cũng năm năm rồi. Trong năm năm qua chưa bao giờ anh trễ nãi hoặc mất tập trung trong giờ làm việc. Vậy mà hôm nay lại khác hoàn toàn, sáng nay anh đi trễ, điều mà trước kia anh chưa bao giờ có. Đưa nhầm thuốc, đây càng là điều mà một người bác sĩ có chuyên môn cao như anh chưa bao giờ phạm phải. Nhưng hôm nay anh lạ lắm, đối với Minhan mà nói, trong mắt cô bác sĩ Jeon là một cấp trên tuyệt vời. Anh tài giỏi, tuy tính cách có chút lạnh lùng nhưng anh là một con người ấm áp. Trong bệnh viện này, không một cá nhân nào để tâm đến nhau cả, vì mọi người đều ganh đua từng ca phẫu thuật, ganh nhau từng cấp bậc một. Nhưng bác sĩ Jeon lại khác, anh sẵn sàng dành cho bác sĩ Park những cơ hội tuyệt vời nhất để phát triển bản thân, cho phép y tá Won nghỉ ngơi sớm hơn giờ quy định khi ngày đó có ca phẫu thuật lớn. Nên cô dành cho bác sĩ Jeon một sự ngưỡng mộ và tôn trọng tuyệt đối. Thế nhưng hôm nay người đứng trước mặt cô lại chẳng phải là vị cấp trên ấy nữa.

Nhận thấy ánh mắt kinh ngạc của y tá Kim, ngay cả bản thân anh cũng tự cảm nhận được sự khác thường của bản thân, người đàn ông chỉ nói lên một câu, "Kì lạ lắm phải không?"

Y tá Won khẽ gật đầu, cô nói, "Nếu anh cảm thấy mệt có thể xin phép nghỉ dưỡng. Đừng cưỡng ép bản thân quá mức."

Bác sĩ Jeon không trả lời câu đề nghị của cô mà chầm chậm lên tiếng, "Xin lỗi vì đã làm chậm tiến độ làm việc."

Won Minhan nhẹ lắc đầu, "Anh đã cố hết sức rồi, bác sĩ Jeon. Anh vẫn còn tiếp tục công việc được chứ?"

Jeon Jungkook không một chút do dự liền đáp, "Được."

"Vậy bệnh nhân phòng VIP đang chờ anh đến kiểm tra đó. Tôi sẽ đi lấy thuốc và đến sau." Nói xong y tá Won cũng xoay người rời đi.

Jungkook đứng đó một hồi lâu, cuối cùng thở ra một hơi thật dài để trấn tĩnh bản thân rồi nhanh chóng rảo chân đến phòng bệnh lấy lại tâm thế thường ngày của mình.

Vừa mở cửa bước vào phòng, một mùi thơm lừng đã xộc thẳng ngay vào khứu giác nhạy bén của anh.

Bác sĩ Jeon khẽ lên tiếng gọi, "Cậu Ahn?"

Nghe giọng nói của Jeon Jungkook, Ahn Jyungkoo liền nhảy bổ từ phòng bếp ra, gương mặt vui tươi rạng rỡ nhìn anh cười chào.

"Ah bác sĩ Jeon, anh đến rồi."

Jeon Jungkook cau nhẹ hai hàng chân mày vào nhau, nhìn bộ dáng của Ahn Jyungkoo vô tư thế này chắc hẳn cậu cũng không có vấn đề gì. Nhưng theo nguyên tắc anh vẫn phải lên tiếng hỏi thăm.

"Cậu vào bếp làm gì?"

Ahn Jyungkoo cầm lấy một xiên xúc xích trên tay huơ huơ, miệng vẫn nở một nụ cười rất tươi.

"Em muốn làm cho anh một bữa cơm thay lời cảm ơn vì anh đã cứu mạng em."

Phòng VIP của bệnh viện Seoul được thiết kế như một căn hộ nhỏ có đầy đủ tiện nghi từ phòng khách, phòng ngủ đến phòng bếp. Do đó có thể hiểu vì sao Jyungkoo lại có thể nấu ăn ngay trong chính phòng bệnh của mình.

Bác sĩ Jeon lãnh đạm lên tiếng, "Đó là trách nhiệm của tôi."

Jyungkoo quay lại bàn bếp, đem xiên xúc xích vừa cầm trên tay ban nãy cắt thành từng miếng nhỏ, giọng nói mang theo sự ôn nhu dịu dàng đến cùng cực, "Là trách nhiệm cũng được. Nhưng nhờ có anh mà em mới còn sống tới ngày hôm nay. Nếu hôm đó người cứu em không phải là anh thì có lẽ em đã bỏ mạng rồi."

"Không có tôi vẫn còn bác sĩ khác cứu cậu."

Ahn Jyungkoo nhoẻn miệng mỉm cười, cậu cho nốt miếng trứng đang trong chảo cho vào hộp, cẩn thận đóng lại nắp, rồi cầm lấy hộp bento vừa làm xong tiến tới chỗ Jungkook đang đứng, cậu cầm hai tay đưa nó đến trước mặt anh, nhìn thẳng vào đôi con ngươi đen láy của anh và nói, "Em biết tình trạng của em rất nguy kịch và khó cứu. Không phải anh thì sẽ không ai có thể làm được. Đây là món quà nhỏ em tặng cho anh."

Bác sĩ Jeon nhìn chăm chăm vào hộp bento, rồi lại ngước lên nhìn gương mặt của Ahn Jyungkoo. Trong phút chốc, anh chợt thấy Taehyung hiện lên trước mắt mình.

"Nè Jeon Jungkook!" Giọng Taehyung lanh lảnh phát ra từ phía nhà bếp.

Bác sĩ Jeon ngồi trên sofa chăm chú đọc hồ sơ bệnh án của bệnh nhân nhưng cũng không đành lòng ngó lơ Taehyung, anh ôn tồn nhẹ nhàng đáp lời.

"Anh nghe."

Tiếng xèo xèo và tiếng nổ lốp bốp ngày một nhiều. Mặt mày Taehyung nhăn nhó như con mèo cục tính. Cậu gào lên rồi lại gấp gáp nói, "Áaa cái đống dầu quỷ này cứ văng tứ tung! Anh ngồi trên đó có bị khói ám mùi không?"

Jeon Jungkook lãnh đạm lên tiếng, "Không có." Sau đó lại tiếp lời, " Không được thì để anh làm cho."

Đoạn nói đến đây, người đàn ông đã chuẩn bị đứng lên. Nhưng ngay lập tức bị Kim Taehyung dùng giọng nói đanh thép ra lệnh cấm.

"Không được! Anh cứ ngồi đó đợi em. Đây là lệnh đó biết chưa!"

Jeon Jungkook nghiêng đầu nhìn về phía bếp, nhẹ mỉm cười. Hôm nay là ngày anh tăng ca, thế là Kim Taehyung bé nhỏ quyết định vào bếp nấu cho anh một hộp bento siêu chất lượng để anh có sức làm việc. Nhưng khổ nổi cậu Kim là một người không biết nấu ăn, lại chưa từng vào bếp. Nay lại tài lanh xung phong trổ tài không biết có ra ngô ra khoai gì hay không chứ trước mắt Jeon Jungkook đã thấy ra một đống khói bay nghi ngút trên trần nhà kia rồi.

Gương mặt thanh tú của Taehyung khi nấu ăn trông quả thật tức cười. Môi thì bĩu, mày thì nhăn, tay thì quơ quào như con mèo đang nghịch đồ chơi.

Bác sĩ Jeon bỏ bệnh án đang cầm trên tay. Không làm việc nữa mà ngồi ngay ngắn tại chỗ xem con thỏ nhỏ chiến đấu trong phòng bếp. Chốc chốc lại nhoẻn miệng cười. Lúc thì mỉm chi lúc lại không kiềm nổi mà cười thành tiếng.

Một lúc sau, Taehyung chạy lon ton ra phòng khách với hộp bento xinh đẹp trên tay. Cậu đặt xuống trước mặt anh, tự hào khoe thành quả vừa mới đạt được, "Xong rồi nè, thấy em giỏi chưa!"

Jeon Jungkook ngước nhìn cậu, gương mặt xinh xắn lấm tấm mồ hôi, còn có cả vết lọ nồi lấm lem trên mũi và gò má. Vừa thấy buồn cười lại vừa thấy thương. Bác sĩ Jeon vỗ vỗ vào đùi. Taehyung hiểu ý liền nhảy ngay vào lòng anh ngồi. Cậu với tay lấy hộp bento đang để trên bàn mở ra khoe với anh.

"Anh nhìn bên trong nè. Em làm có đẹp hong, có ngon mắt hong?"

Jungkook vươn tay xoa xoa mái tóc cậu, anh đặt cằm lên vai Taehyung, giọng nói dịu dàng vang lên, "Đẹp lắm."

Được anh khen ngợi, Taehyung vui mừng ra mặt, cậu lấy đũa gắp một miếng trứng đút cho anh rồi hỏi tiếp, "Thế nào? Có ngon hong?"

Bác sĩ Jeon ăn rất ngon miệng, anh gật đầu, "Rất ngon."

Hết được anh khen trang trí đẹp, rồi lại được khen đồ ăn ngon, Taehyung cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Giọng cười khúc khích vang khắp nhà, cậu ngồi trên đùi anh vừa đung đưa chân vừa nghêu nga hát.

Nhìn Taehyung lúc đó Jungkook chỉ muốn thời gian ngưng đọng lại để có thể mãi mãi được nhìn vẻ đẹp trong sáng ấy. Nụ cười của cậu chưa bao giờ hết đẹp. Nụ cười của cậu chưa bao giờ làm anh ngừng rung động. Taehyung trong lòng anh, chưa một lần phai nhoà.

"Jungkook? Jungkook?"

Giọng của Ahn Jyungkoo vang lên làm Jungkook chợt tỉnh, kéo anh ra khỏi vòng xoay của thước phim kỉ niệm.

"Anh có sao không? Em thấy sắc mặt anh không được tốt lắm. Anh mệt hả?" Jyungkoo dường như rất lo lắng, vẻ mặt cậu toát ra sự bồn chồn rõ ràng.

Bác sĩ Jeon chỉ lắc đầu rồi nói, "Tôi không sao."

"Anh không sao là tốt rồi. Còn cái này..." Suốt buổi đến giờ, Jyungkoo vẫn cứ thẳng tay cầm bento để trước mặt anh.

Jeon Jungkook có chút chần chờ, anh toan vươn tay nhận lấy rồi lại rụt tay về. Thấy sự phân vân đó, Ahn Jyungkoo nói tiếp, "Đây chỉ là chút lòng thành của em mà thôi. Không có gì đâu. Nếu anh không nhận thì em cũng không thể ăn được."

Bác sĩ Jeon biết, Ahn Jyungkoo mới vừa hồi phục, cũng chưa khỏi hoàn toàn nên cậu vẫn chưa được ăn đồ quá nhiều dầu mỡ. Sẽ ảnh hưởng không tốt đến sức khoẻ. Nghĩ một lúc, cuối cùng anh cũng nhận lấy hộp bento đã được Jyungkoo cầm đến ấm tay.

"Cảm ơn cậu."

Ahn Jyungkoo nhìn anh cười rất tươi, nụ cười đã khiến Jungkook không ít lần chênh vênh trong nhận thức của mình.

"Cảm ơn anh đã nhận quà của em."

Người con trai này có nụ cười rất giống... giống Taehyung!

"Sau này đừng tự mình vào bếp nữa. Cậu chỉ mới hồi phục được một chút thôi cần phải nghỉ ngơi nhiều. Tôi đi lấy thuốc rồi quay lại sau."

"Em chờ anh."

Cậu ấy lại cười. Jeon Jungkook cứ vô thức nhìn vào nụ cười ấy. Anh nhanh chóng xoay người rời đi sau lời dặn dò. Bước chân anh cứ đều đều tiến về phía trước, nhưng tâm trí anh lại vẩn vơ nghĩ về mọi phương. Jungkook cảm thấy rất lạ, trái tim anh đập nhanh khi đối diện với Jyungkoo. Cảm giác giống như lần đầu tiên anh gặp lại Taehyung tại bệnh viện vậy.

Người đàn ông mím chặt môi. Dù không muốn nhưng anh phải thừa nhận rằng: Con tim anh đang dao động!

____________________________________

Hết-Chap 35

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip