Chapter 17: Khác lạ

Một buổi chiều đầu đông.
Gió lạnh, trời âm u, lòng người cũng mù mờ như thế.

Minh Triết đi ngang khu kí túc xá trường mỹ thuật – nơi cậu chẳng bao giờ đặt chân tới.
Cậu định đi thẳng.
Nhưng mắt bắt kịp một dáng người quen thuộc.

Áo khoác nâu. Tóc đen dài. Tai đeo tai nghe.
Gương mặt nghiêng nghiêng dưới ánh chiều rất giống...

"Tịch Lam?"
Cô gái quay lại.
Là cô. Là thật.

Triết chết lặng trong vài giây.
Còn Lam thì... chỉ nhìn cậu một lúc, rồi gật đầu khẽ:

"Xin lỗi... cậu là...?"
Tim cậu như vỡ tan lần nữa.

Lam cười nhạt:

"Sao mọi người cứ hay nhận nhầm ấy nhỉ? Mặt mình giống ai à?"
Rồi quay đi.

Triết đứng chết trân.
Từng lời cô nói như xoáy vào lòng cậu, cô không nhận ra cậu, hay cô đang cố quên?

Cậu chạy theo:

"Lam... là Lam mà. Triết biết mắt Lam, giọng Lam, cả cái cách Lam đeo tai nghe lệch nữa..."

Lam dừng lại, ánh mắt trống rỗng:

"Đừng gọi tôi như vậy nữa."

"Tịch Lam mà cậu biết... chết rồi."

Chuyển cảnh:
Triết ngồi trong quán cafe nhỏ. Trước mặt là tách cacao không còn hơi ấm.
Nhớ lại lời Lam nói.


"Tớ vẫn sống ổn. Cậu cũng phải vậy."
"Chúng ta... chẳng còn gì để nhắc lại nữa đâu."

Cuối chương, Triết trở về, mở hộp đồ cũ.
Tất cả mọi thứ về Lam... vẫn còn.
Chỉ có điều – Lam không còn như cũ nữa.

Nhưng cậu thì vẫn là Minh Triết của ngày đó.
Vẫn là cậu, vẫn yêu một người 

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip