Chương 217: 384,000 Kilometers
Phú Quốc, Việt Nam, ngày 1 tháng 3 năm 2039
Bầu trời Phú Quốc sáng trong, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu qua những tán dừa cao vút, lay động nhẹ trong gió biển, phản chiếu trên mặt nước xanh lam lấp lánh như ngọc trai. Nam đứng trước gương lớn trong phòng ngủ, chỉnh lại chiếc vest đen may đo, vải lụa mịn ôm sát cơ thể, tôn lên vóc dáng rắn rỏi, vai rộng, và nét cương nghị trên khuôn mặt. Trung tâm khai thác regolith và helium-3 trên Mặt Trăng vừa hoàn tất, một cột mốc lịch sử cho AstroViet, đánh dấu bước tiến trong việc mang năng lượng sạch từ không gian về Trái Đất, một giấc mơ mà Nam đã ấp ủ qua bao năm. Anh đứng trước cửa sổ, nhìn ra biển, cảm nhận làn gió mát lành thổi qua, mang theo mùi muối và hương cỏ cháy từ xa. Nam cầm điện thoại, kết nối 6G với Im Yoon-ah, giọng anh trầm ấm, thân thiện, không chút quyền uy: "Yoon-ah, trung tâm khai thác trên Mặt Trăng đã sẵn sàng. Em có muốn cùng anh lên đó dự lễ khởi động không? Sẽ là một chuyến đi không thể nào quên, anh muốn chia sẻ khoảnh khắc này với em." Qua màn hình, Yoon-ah xuất hiện trong chiếc áo lụa trắng mỏng manh, ôm sát cơ thể, tóc đen buông dài chạm vai, làn da trắng mịn như sứ, đôi môi hồng tự nhiên cong lên trong nụ cười rạng rỡ. Cô nghiêng đầu, giọng hào hứng, pha chút tinh nghịch: "Nam, lên Mặt Trăng với anh ư? Em đồng ý ngay! Anh biết em không thể từ chối một chuyến phiêu lưu như thế. Khi nào chúng ta đi, nói em nghe đi!" Nam cười nhẹ, vuốt tóc qua gương, cảm nhận sự phấn khích trong giọng cô làm anh ấm lòng: "Yoon-ah, ngày 3 tháng 3, từ sân bay vũ trụ Phú Quốc. Anh sẽ chờ em ở đó, nhớ đến đúng giờ nhé, đừng để anh đợi lâu." Yoon-ah cười lớn, giọng vang trong trẻo: "Nam, em sẽ không để anh chờ đâu. Em đang tưởng tượng mình bước trên Mặt Trăng rồi!"
Ngày 2 tháng 3, Nam đứng trong văn phòng AstroViet tại Phú Quốc, một căn phòng rộng với cửa kính nhìn ra biển, nội thất gỗ mun bóng loáng, mùi gỗ thơm hòa quyện với không khí mát lạnh từ máy điều hòa. Anh kiểm tra lịch trình, chuẩn bị cho chuyến đi, đọc báo cáo về trung tâm khai thác, hình dung những mái vòm kính áp suất trên Mặt Trăng, nơi các robot cần cẩu di chuyển đất regolith, và lò chiết xuất helium-3 hoạt động không ngừng. Anh nhắn tin cho Beatrice Borromeo, giám đốc truyền thông AstroViet: "Beatrice, chuẩn bị máy quay 8K và đội truyền thông. Chuyến đi Mặt Trăng cần một phim tài liệu hoành tráng." Beatrice trả lời ngay: "Nam, tôi đã sẵn sàng. Đây sẽ là tác phẩm lớn nhất của AstroViet, tôi hứa." Nam mỉm cười, nghĩ đến Yoon-ah, lòng tràn đầy háo hức về chuyến đi, không chỉ vì công việc, mà vì khoảnh khắc được chia sẻ với cô.
Ngày 3 tháng 3, không khí Phú Quốc ấm áp, gió biển thổi nhẹ qua những hàng dừa, mang theo hương vị nhiệt đới ngọt ngào, làm lay động những cành lá xanh mướt. Nam đứng tại sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc, nơi đường băng titan sáng bóng trải dài dưới ánh nắng, phản chiếu ánh bạc lấp lánh như một dải lụa kim loại. Một chiếc AstroPod, thân tàu trắng tinh, mũi nhọn như mũi tên, đậu ngay ngắn trên đường băng, động cơ nhiệt hạch phát ra tiếng rì rì khe khẽ, ánh sáng xanh lam lóe lên từ các khe hở, như một con chim khổng lồ sẵn sàng tung cánh. Yoon-ah xuất hiện, mặc váy lụa trắng ôm sát cơ thể, tôn lên đường cong mềm mại, đôi giày cao gót gõ nhịp đều đặn trên sàn titan, mái tóc đen tung bay theo gió, mùi nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ như một lời mời gọi đầy mê hoặc. Cô bước đến gần Nam, nụ cười rạng ngời, giọng dịu dàng: "Nam, em đã sẵn sàng chinh phục Mặt Trăng với anh. Anh thấy em thế nào, có hợp với không gian không?" Nam nắm tay cô, siết nhẹ, cảm nhận sự ấm áp từ lòng bàn tay, giọng trầm: "Yoon-ah, em đẹp như một ngôi sao, làm anh không thể rời mắt. Em sinh ra để tỏa sáng trong vũ trụ." Beatrice Borromeo xuất hiện ngay sau đó, tóc vàng buộc cao gọn gàng, mang theo máy quay 8K và iPad, bước đi tự tin. Cô đẩy kính, giọng chuyên nghiệp nhưng thân thiện: "Nam, hôm nay là ngày lịch sử của AstroViet. Tôi sẽ ghi lại từng khoảnh khắc cho phim tài liệu về trung tâm khai thác. Đây sẽ là tác phẩm truyền cảm hứng cho cả thế giới, tôi hứa đấy. Anh và Yoon-ah sẽ là tâm điểm của nó." Nam vỗ vai cô, mỉm cười: "Beatrice, tôi luôn tin tưởng cô. Hãy làm nó thật hoành tráng, để mọi người thấy AstroViet đang đưa nhân loại đến đâu."
Họ bước vào khoang AstroPod, không gian bên trong sang trọng như một phòng khách thượng hạng, ghế da trắng mềm mại tự động điều chỉnh theo cơ thể, mùi da mới hòa quyện với không khí lọc sạch, tạo cảm giác dễ chịu, như bước vào một cung điện bay. Các màn hình cảm ứng viền vàng dọc tường hiển thị quỹ đạo bay, bản đồ sao lấp lánh như những viên kim cương trên nền đen, và thông tin về tàu AstroFreight-1 đang chờ ở quỹ đạo cao. Phi hành gia mặc đồng phục AstroViet xanh đậm với logo ngôi sao bạc, cúi chào: "Thưa ông Nam, chúng ta sẽ bay đến ụ đóng tàu trong khoảng 30 phút. Xin hãy thắt dây an toàn và tận hưởng hành trình." Nam gật đầu, ngồi cạnh Yoon-ah, tay cô nắm chặt tay anh, ngón tay đan xen, ấm áp như một lời hứa. Khi AstroPod cất cánh, động cơ nhiệt hạch bùng lên ánh sáng xanh lam rực rỡ qua cửa sổ, cảm giác rung nhẹ lan qua ghế, như nhịp tim của một cỗ máy khổng lồ. Yoon-ah ngả đầu vào vai Nam, thì thầm, giọng ngọt ngào: "Nam, cảm giác này như trong một bộ phim viễn tưởng, nhưng em đang sống trong giấc mơ của anh. Anh có thấy phấn khích không, hay chỉ nghĩ đến công việc?" Nam cười, hôn nhẹ lên tóc cô, mùi hương tóc thoảng nhẹ, dịu dàng: "Yoon-ah, với AstroViet, giấc mơ này là hiện thực. Nhưng có em bên cạnh, anh thấy phấn khích hơn cả những vì sao ngoài kia. Em sẽ thấy Mặt Trăng đẹp hơn bất kỳ bộ phim nào, anh hứa."
AstroPod xuyên qua tầng khí quyển, bầu trời xanh dần nhường chỗ cho bóng tối vô tận của không gian, Trái Đất thu nhỏ thành một quả cầu xanh lam lấp lánh, bao quanh bởi những dải mây trắng xoáy như những nét vẽ trên tranh. Yoon-ah nhìn qua cửa sổ, miệng khẽ há, giọng trầm trồ: "Nam, Trái Đất đẹp quá, như một viên ngọc giữa vũ trụ. Anh đã thấy cảnh này bao nhiêu lần rồi?" Nam siết tay cô: "Yoon-ah, dù thấy bao nhiêu lần, anh vẫn thấy nó đẹp hơn khi có em cùng ngắm." Họ đáp xuống ụ đóng tàu ở quỹ đạo 36,000 km, nơi tàu AstroFreight-1 neo đậu, thân titan khổng lồ sáng bóng dưới ánh sáng nhân tạo, động cơ nhiệt hạch tỏa ánh sáng xanh huyền ảo, như một con thú khổng lồ ngủ yên trong vũ trụ. Nam, Yoon-ah, và Beatrice bước qua cầu nối áp suất, không khí mát lạnh, mùi kim loại thoảng nhẹ từ các bức tường graphene, như một lời nhắc nhở về công nghệ tiên tiến của AstroViet. Khoang tàu rộng lớn, trần cao, ánh đèn LED trắng dịu chiếu sáng từng góc, tạo cảm giác như một cung điện giữa không gian. Ghế da đen xếp thành hàng, mềm mại như lụa, mời gọi họ ngồi xuống.
Màn hình 8K dọc tường hiển thị hình ảnh Mặt Trăng xám bạc, Nam kiểm tra dữ liệu khai thác trên iPad, những hình ảnh về regolith và helium-3 hiện lên, nhưng anh tránh nhắc đến con số, chỉ tập trung vào ý nghĩa: "Beatrice, trung tâm này sẽ thay đổi cách nhân loại sử dụng năng lượng. Phim tài liệu của cô phải truyền tải được tầm nhìn đó, để mọi người thấy tương lai sạch mà AstroViet đang xây dựng." Beatrice gật đầu, điều chỉnh máy quay, giọng hào hứng: "Nam, tôi sẽ quay cảnh Trái Đất từ đây, quả cầu xanh lam này sẽ làm nền hoàn hảo. Sau đó, anh hãy nói về helium-3, về một tương lai không carbon." Nam đồng ý, đứng trước camera, ánh sáng từ các vì sao phản chiếu qua kính graphene, chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đường nét cương nghị. Anh nói chậm, giọng trầm vang: "Helium-3 từ Mặt Trăng sẽ là chìa khóa cho năng lượng sạch. AstroViet đang biến giấc mơ này thành hiện thực, từng bước một, để Trái Đất không còn khói bụi."
Yoon-ah ngồi cạnh, vuốt tóc, thì thầm, giọng dịu dàng: "Nam, anh bận quá, nhớ nghỉ một chút nhé. Em muốn anh tận hưởng chuyến đi này, không chỉ là công việc. Mặt Trăng đang chờ chúng ta, anh đừng quên." Nam cười, nắm tay cô, cảm nhận sự ấm áp: "Yoon-ah, em nhắc anh đúng lúc. Anh sẽ dành thời gian cho em, cho Mặt Trăng, anh hứa." Tàu AstroFreight-1 rời ụ, hành trình đến Mặt Trăng bắt đầu, không gian tĩnh lặng chỉ nghe tiếng rì rì khe khẽ của động cơ nhiệt hạch, như nhịp thở của một sinh vật khổng lồ. Nam và Beatrice làm việc không ngừng, quay cảnh các kỹ sư trong bộ đồ bảo hộ trắng kiểm tra thiết bị khai thác, phỏng vấn phi hành gia về quy trình chiết xuất regolith từ đất Mặt Trăng. Beatrice chỉ đạo, giọng chuyên nghiệp: "Nam, tôi cần cảnh anh đứng trước mô hình trung tâm khai thác, nói về năng lượng tương lai. Ánh sáng từ cửa sổ phải chiếu vào vai anh, tạo cảm giác hùng vĩ." Nam đứng trước mô hình 3D, ánh sáng từ các vì sao len qua kính, chiếu lên vai anh, như một vầng hào quang. Anh nói chậm, giọng đầy cảm hứng: "Trung tâm khai thác này không chỉ là công trình kỹ thuật, mà là lời hứa của AstroViet với nhân loại: một tương lai không khói bụi, không ô nhiễm, nơi năng lượng sạch từ Mặt Trăng thắp sáng Trái Đất." Yoon-ah nhìn anh từ ghế, lòng tràn đầy tự hào, nhưng xen chút lo lắng khi thấy anh đắm mình vào công việc, dường như quên mất vẻ đẹp của vũ trụ bao la ngoài kia. Cô đứng dậy, bước đến, đặt tay lên vai anh: "Nam, em biết anh yêu công việc, nhưng đừng quên em đang ở đây, và Mặt Trăng đang gần hơn bao giờ hết." Nam cười, kéo cô ngồi cạnh: "Yoon-ah, em đúng là ngôi sao sáng nhất của anh."
Ngày 5 tháng 3, ngày cuối hành trình, tàu AstroFreight-1 lướt nhẹ trong không gian, Mặt Trăng hiện ra rõ nét qua các cửa sổ kính graphene, một quả cầu xám bạc khổng lồ, những hố thiên thạch lấp lánh như những viên ngọc quý trên nền đá basalt, những dãy núi xám trải dài như những câu chuyện cổ kể về hàng tỷ năm. Yoon-ah, mặc váy lụa xanh bó sát, tôn lên đường cong hoàn hảo của cơ thể, tóc buộc thấp để lộ cần cổ trắng ngần, bước vào khoang điều khiển, nơi Nam đang ngồi trước iPad, ngón tay lướt qua biểu đồ khai thác, ánh sáng từ màn hình chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ tập trung, những đường nét cương nghị. Cô đứng sau anh, đặt tay lên vai, ngón tay lướt nhẹ qua lớp áo sơ mi, cảm nhận cơ bắp rắn chắc bên dưới. Giọng cô dịu dàng, pha chút nũng nịu, như một lời mời gọi: "Nam, anh bận cả ngày rồi, bỏ công việc một lát đi. Em thấy Mặt Trăng lớn dần qua cửa sổ, đẹp như một bức tranh vẽ bằng ánh bạc. Đi với em, ngắm nó một chút, được không?" Nam ngẩng lên, mỉm cười, đặt iPad xuống bàn, giọng trầm, ấm áp: "Yoon-ah, em đúng là biết cách làm anh phân tâm. Được rồi, dẫn anh đi, để anh xem Mặt Trăng của em đẹp thế nào." Cô nắm tay anh, kéo nhẹ, tiếng giày cao gót gõ nhịp trên sàn titan, vang vọng trong hành lang hẹp dẫn đến khoang kỹ thuật. Mùi nước hoa hoa nhài của cô thoảng nhẹ, hòa quyện với không khí mát lạnh của tàu, như một luồng gió mùa xuân giữa không gian. Họ đi qua những hành lang dài, ánh đèn LED trắng dịu chiếu lên các bức tường graphene, phản chiếu ánh sáng như những viên ngọc lấp lánh. Yoon-ah dừng lại ở một góc khuất gần khoang kỹ thuật, nơi cửa sổ kính graphene rộng lớn mở ra khung cảnh Mặt Trăng hùng vĩ, những dãy núi xám trải dài, những đồng bằng basalt phẳng lì, và những hố thiên thạch sâu hun hút, như những vết sẹo kể câu chuyện hàng tỷ năm của vũ trụ.
Không gian chật hẹp, cơ thể Yoon-ah áp sát Nam, hơi thở cô nóng ấm phả vào cổ anh, làm da anh râm ran như bị điện chạm. Nam vòng tay ôm cô từ sau, môi lướt nhẹ trên cần cổ, cảm nhận làn da mịn màng như lụa, mùi nước hoa hoa nhài kích thích mọi giác quan, như một liều thuốc mê hoặc. Tay anh xoa bóp bầu ngực qua lớp vải lụa mỏng, ngón tay lướt chậm, cảm nhận núm vú săn lại, cứng lên dưới lớp vải, như hai viên ngọc nhỏ đang thức tỉnh. Yoon-ah thở gấp, cơ thể khẽ run, mông cô cọ vào đũng quần Nam, cảm nhận dương vật anh dần cương cứng, căng tức qua lớp vải, nóng bỏng như một ngọn lửa. Cô quay lại, thì thầm, giọng khàn khàn, đầy dục vọng: "Nam, em muốn anh ngay đây, ngay lúc này, giữa vũ trụ, dưới ánh sáng của Mặt Trăng. Anh có muốn em không?" Nam mỉm cười, môi anh lướt xuống cổ cô, hôn chậm, lưỡi liếm nhẹ, cảm nhận vị ngọt của da thịt, như nếm một trái cây chín mọng. Anh thì thầm, giọng trầm: "Yoon-ah, em là cả vũ trụ của anh. Anh muốn em, ngay bây giờ."
Nam kéo váy cô lên, từng centimet vải lụa trượt qua đùi, để lộ đôi chân thon dài, trắng mịn, như được tạc từ ngọc bích. Ngón tay anh lướt xuống, cởi nội y, lộ lồn hồng ướt át, nước lồn chảy chậm, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ, như những giọt sương long lanh trên cánh hoa. Nam quỳ xuống, môi anh chạm vào lồn cô, lưỡi lướt nhẹ, nếm vị mặn ngọt, cảm nhận sự ướt át ôm lấy môi anh. Yoon-ah rên khe khẽ, tay bám vào tường, giọng run rẩy: "Nam, anh... anh làm em không chịu nổi. Tiếp tục đi, đừng dừng lại." Anh liếm chậm, lưỡi xoay tròn, khám phá từng nếp gấp, nước lồn chảy nhiều hơn, thấm ướt môi anh, như một dòng suối nhỏ giữa sa mạc. Yoon-ah cong người, rên lớn hơn, giọng như một bản nhạc dục vọng: "Nam, em muốn anh trong em, ngay bây giờ."
Nam đứng dậy, cởi quần, dương vật bật ra, dài và cứng, mạch máu nổi rõ, nóng bỏng như một thanh sắt vừa nung. Anh kéo Yoon-ah áp sát, đâm dương vật vào lồn cô, chậm rãi, cảm nhận từng nếp gấp ướt át ôm lấy anh, như một cái ôm ấm áp và chặt chẽ. Yoon-ah rên lớn, tay bám lấy vai anh: "Nam, chậm thôi, em muốn cảm nhận từng chút một." Anh ra vào chậm, mỗi nhịp đều sâu, cảm nhận lồn cô co bóp, nước lồn tràn ra, chảy xuống đùi, lấp lánh như những giọt ngọc dưới ánh Mặt Trăng. Nam hôn cô, lưỡi quấn lấy lưỡi, vị son môi ngọt ngào hòa quyện với hơi thở gấp gáp, như hai linh hồn hòa quyện giữa vũ trụ. Anh thì thầm: "Yoon-ah, em chặt quá, anh không thể chịu nổi." Cô cười, giọng khàn: "Nam, em muốn anh mãi mãi như thế này." Anh tăng nhịp, cơ thể họ dính chặt, mồ hôi lấm tấm trên da, hòa quyện trong không gian chật hẹp. Yoon-ah bám lấy anh, rên: "Nam, mạnh hơn, em muốn anh hết mình!" Nam đẩy mạnh, dương vật đâm sâu, lồn cô co bóp chặt, nước lồn chảy thành dòng, làm sàn titan ướt một mảng, như một bức tranh dục vọng. Anh xuất tinh, tinh trùng tràn ra, chảy xuống đùi Yoon-ah, nóng bỏng và đặc quánh, như một dòng nham thạch nhỏ. Cả hai đạt cực khoái, cơ thể run rẩy, hơi thở hòa quyện, Yoon-ah ngả vào ngực anh, thì thầm: "Nam, em yêu anh. Cảm giác này, giữa vũ trụ, dưới ánh Mặt Trăng, thật không thể quên." Nam vuốt tóc cô, giọng trầm: "Yoon-ah, em là cả vũ trụ của anh. Anh muốn thời gian dừng lại ngay lúc này."
Beatrice gọi qua 6G, giọng gấp gáp nhưng lịch sự: "Nam, tàu vừa vào quỹ đạo Mặt Trăng. Anh và Yoon-ah đến bãi đỗ AstroPod ngay, chúng ta chuẩn bị đổ bộ." Nam chỉnh trang, kéo váy Yoon-ah xuống, vuốt tóc cô, cười: "Yoon-ah, em làm anh quên cả vũ trụ. Đi thôi, Mặt Trăng đang chờ chúng ta." Cô đỏ mặt, vuốt tóc, thì thầm: "Nam, anh lúc nào cũng biết cách làm em rung động. Em sẵn sàng bước xuống Mặt Trăng với anh."
Họ đến bãi đỗ AstroPod, khoang tàu nhỏ gọn, nội thất trắng tinh, mùi kim loại và nhựa mới hòa quyện, tạo cảm giác hiện đại và sạch sẽ, như một phòng thí nghiệm bay giữa không gian. Nam, Yoon-ah, và Beatrice mặc đồ phi hành gia, vải carbon nhẹ ôm sát cơ thể, các khớp linh hoạt như da thứ hai, làm nổi bật đường cong hoàn hảo của Yoon-ah và vóc dáng rắn rỏi của Nam. Nam cài mũ phi hành gia cho Yoon-ah, ngón tay lướt qua má cô, cảm nhận làn da mềm mại, như chạm vào một tấm lụa sống: "Yoon-ah, em đẹp như một phi hành gia thực thụ, sẵn sàng chinh phục Mặt Trăng. Em có hồi hộp không?" Cô cài mũ cho anh, cười rạng rỡ, giọng dịu dàng: "Hồi hộp ư? Có anh bên cạnh, em chỉ thấy phấn khích." Beatrice kiểm tra máy quay 8K, đẩy kính, giọng hào hứng: "Nam, tôi sẽ ghi hình mọi bước chân. Cảnh này sẽ là biểu tượng cho AstroViet, tôi hứa. Yoon-ah, cô sẽ là ngôi sao trong khung hình." Nam gật: "Beatrice, cô biết phải làm gì. Hãy để thế giới thấy chúng ta đang làm gì trên Mặt Trăng."
AstroPod rung nhẹ, rời tàu mẹ, lướt xuống bề mặt Mặt Trăng. Qua cửa sổ, Nam và Yoon-ah nhìn thấy những đồng bằng basalt xám, phẳng lì như một đại dương đóng băng, những hố thiên thạch sâu hun hút, bụi regolith lấp lánh như kim cương nhỏ dưới ánh sáng yếu ớt từ vũ trụ. Yoon-ah nắm tay Nam, thì thầm qua micro mũ: "Nam, nhìn kìa, Mặt Trăng đẹp quá, như một thế giới khác. Anh đã bao giờ nghĩ mình sẽ đứng trên đó chưa?" Nam siết tay cô, giọng trầm: "Yoon-ah, anh đã mơ về điều này từ lâu, nhưng có em ở đây, giấc mơ này đẹp hơn bao giờ hết." Tàu đáp xuống sân bay vũ trụ trong khuôn viên trung tâm khai thác, một công trình khổng lồ với mái vòm kính áp suất, các cần cẩu robot di chuyển regolith, ánh đèn LED trắng chiếu sáng như ban ngày, làm nổi bật những cấu trúc titan sáng bóng. Cửa tàu mở, Nam nắm tay Yoon-ah bước xuống, bụi regolith bay nhẹ quanh giày, tạo thành những đám mây mỏng trong trọng lực thấp, như những vũ điệu chậm rãi giữa không gian. Yoon-ah, qua micro mũ, nói chậm, giọng đầy cảm xúc, như thể cả vũ trụ đang lắng nghe: "Đây là bước chân nhỏ bé của tôi, nhưng là bước nhảy vĩ đại cho nhân loại." Beatrice ghi hình, cười lớn qua bộ đàm: "Yoon-ah, câu của Neil Armstrong, hoàn hảo! Cảnh này sẽ làm cả thế giới phát cuồng!"
Beatrice đăng video lên Instagram và TikTok với caption: "Im Yoon-ah và Nam AstroViet chinh phục Mặt Trăng, chuẩn bị cho lễ khởi động trung tâm khai thác!" Video lan truyền, hàng triệu lượt xem, bình luận tràn ngập: "AstroViet dẫn đầu vũ trụ!" Nam nắm tay Yoon-ah, đứng trước mái vòm kính, nhìn ra bề mặt Mặt Trăng xám bạc, những dãy núi lặng lẽ kể chuyện hàng tỷ năm. Khoảnh khắc bên Yoon-ah, giữa không gian bao la, khiến anh tràn đầy hy vọng. Yoon-ah thì thầm qua micro mũ: "Nam, em tự hào về anh. Chúng ta đã chạm đến Mặt Trăng, và em sẽ luôn bên anh, dù ở bất kỳ đâu." Nam hôn nhẹ lên mũ cô, giọng ấm áp: "Yoon-ah, có em, anh không sợ bất kỳ thử thách nào. Ngày mai, lễ khởi động sẽ là cột mốc mới cho chúng ta, và anh muốn em ở đó, ngay bên anh."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip