Chương 232: Hai nửa địa cầu

Sáng sớm, AstroPod rời khách sạn vũ trụ, lướt đi trong vũ trụ bao la. Nam ngồi dựa vào ghế, hơi thở mang hương rượu vang từ đêm qua, cơ thể vẫn còn nóng ran từ những phút giây đê mê. Beatrice Borromeo, trong chiếc váy lụa xanh biển, cổ áo hở để lộ làn da trắng mịn như ngọc trai, mái tóc vàng buộc cao, ngồi sát Nam, ngón tay vô thức chạm vào tay anh, như muốn kéo dài sự gần gũi từ đêm trước. Lavinia, mặc váy bó đỏ rực, đôi chân thon dài bắt chéo, tóc nâu xoăn buông xõa, phá vỡ sự tĩnh lặng bằng giọng nói đầy khiêu khích: "Nam, Beatrice, chuyến bay này dài, ngồi im thế này buồn chán lắm. Chúng ta làm gì để đốt cháy thời gian đi chứ?" Môi cô cong lên, nụ cười táo bạo, như ngọn lửa sẵn sàng thiêu đốt mọi giới hạn.

Lavinia trườn người sang ghế Beatrice, cơ thể cô uốn éo, như một vũ điệu chậm rãi nhưng đầy cám dỗ. Tay cô chậm rãi kéo khóa váy Beatrice, từng inch vải lụa trượt xuống, để lộ áo lót ren trắng ôm lấy đôi ngực căng tròn, núm vú hồng hào hiện lên qua lớp ren mỏng, như mời gọi. "Lavinia, cô táo bạo thật đấy," Beatrice thì thầm, giọng run rẩy vì kích thích, cơ thể cô cong lên, như sẵn sàng hòa mình vào trò chơi nhục dục. Lavinia cúi xuống, môi chạm vào núm vú Beatrice, mút nhẹ, rồi mạnh dần, lưỡi xoay tròn, cảm nhận núm vú cứng lên trong miệng, như một viên ngọc trai đang nở rộ. Tay cô luồn xuống, kéo quần lót Beatrice ra, ngón tay trượt vào lồn cô, chạm vào độ ẩm nóng bỏng, nước lồn chảy ra, ướt át cả ghế da. Beatrice rên rỉ, bàn tay bám chặt vai Lavinia, móng tay cắm nhẹ vào da, để lại những vệt đỏ mờ: "Lavinia, cô làm tôi tan chảy, tiếp tục đi, tôi muốn nhiều hơn!" Hơi thở cô dồn dập, ngực phập phồng, cơ thể rung lên trong khoái cảm, như bị cuốn vào một cơn sóng dục vọng bất tận.

Beatrice, không chịu lép vế, đưa tay kéo váy Lavinia lên, để lộ đôi chân dài thon thả, quần lót đỏ rực ôm sát lồn cô, như một lời mời gọi không thể cưỡng lại. Cô kéo quần lót xuống, ngón tay chạm vào lồn Lavinia, trượt qua lớp lông mượt, cảm nhận nước lồn ướt át, nóng hổi, như một dòng suối nóng. "Beatrice, cô thật sự biết cách đáp trả," Lavinia rên lên, môi cắn nhẹ môi Beatrice, cả hai hôn nhau sâu đậm, lưỡi quấn quýt, như muốn hòa tan vào nhau. Tay họ khám phá cơ thể đối phương, ngón tay xoay tròn, vuốt ve, chạm vào những điểm nhạy cảm nhất, từ núm vú đến lồn, rồi trở lại núm vú. Beatrice mút núm vú Lavinia, lưỡi lướt chậm, cảm nhận từng đợt rung động của cô, như thể đang nhấm nháp một món ăn quý giá. Lavinia cong người, rên rỉ, giọng khàn đi: "Beatrice, cô làm tôi điên rồi, tôi muốn cô mãi!" Tiếng rên của cả hai hòa quyện, vang vọng trong khoang tàu, át cả tiếng động cơ plasma, như một bản giao hưởng nhục dục. Nước lồn chảy xuống ghế, cơ thể họ rung lên, đạt cực khoái cùng lúc, ôm chặt lấy nhau, mồ hôi lấp lánh trên da, hơi thở gấp gáp, như vừa chạy qua một cơn bão khoái cảm.

Nam, ngồi đối diện, cảm thấy dục vọng dâng trào như một ngọn lửa cháy bỏng trong lồng ngực, lan tỏa khắp cơ thể. Anh đứng dậy, cởi phăng áo sơ mi, để lộ cơ thể rắn chắc, từng cơ bắp căng lên dưới ánh đèn mờ ảo, mồ hôi lấp lánh như giọt sương trên da. "Beatrice, Lavinia, hai cô làm tôi không thể kìm chế được nữa," anh nói, giọng trầm, chậm rãi, đầy sức hút, như một lời mời gọi không thể chối từ. Anh quỳ xuống trước ghế Beatrice, tay trái móc lồn cô, ngón tay xoay tròn, chạm sâu vào điểm nhạy cảm, cảm nhận lồn cô siết chặt, nước lồn tràn ra, ướt cả tay anh. Beatrice hét lên, cơ thể cong lên, móng tay cắm vào vai Nam: "Nam, mạnh hơn nữa, tôi muốn anh làm tôi tan ra!" Tay phải anh thâm nhập lồn Lavinia, ngón tay di chuyển nhịp nhàng, cảm nhận độ ẩm và sự co bóp, như muốn nuốt lấy anh. Lavinia rên rỉ, giọng khàn đi: "Nam, tôi yêu cảm giác này, đừng bao giờ dừng!" Nước lồn chảy xuống tay Nam, cả hai lên đỉnh lần nữa, cơ thể rung lên, tiếng hét khoái cảm hòa với tiếng tàu rung nhẹ, như một bản nhạc nhục dục.

Nam cởi quần, dương vật 20 cm cương cứng, lấp đầy không gian bằng sự mãnh liệt, như một ngọn giáo sẵn sàng chinh phục. Anh kéo Beatrice lại, đâm dương vật vào lồn cô, từng nhịp chậm rãi, sâu sắc, cảm nhận lồn cô siết chặt, nước lồn chảy ra, ướt đẫm ghế da. Beatrice cong người, rên rỉ, móng tay cắm sâu vào lưng Nam, để lại những vệt đỏ dài: "Nam, anh làm tôi điên mất, mạnh hơn, tôi muốn hết anh!" Anh đẩy nhanh nhịp, mỗi cú đâm khiến cô hét lên, cơ thể rung lên trong khoái cảm, như bị cuốn vào một cơn bão nhục dục. Rồi anh chuyển sang Lavinia, đâm dương vật vào lồn cô, cảm nhận độ ẩm và sức nóng, như một lò lửa bùng cháy. Lavinia bám vai Nam, hét lên, giọng khàn đi: "Nam, tôi muốn anh mãi, sâu hơn nữa, lấp đầy tôi!" Beatrice và Lavinia, trong lúc đó, vuốt ngực nhau, ngón tay kích thích núm vú, môi chạm môi trong nụ hôn nồng cháy, lưỡi quấn quýt, như muốn hòa quyện hoàn toàn. Khi AstroPod rung nhẹ, báo hiệu hạ cánh tại sân bay vũ trụ mang tên Lavinia ở Guayaquil, cả ba đạt cực khoái, tinh trùng Nam tràn ra, hòa với nước lồn Beatrice và Lavinia, tạo thành một hỗn hợp ướt át, lấp lánh trên ghế da, như một bức tranh nhục dục hoàn hảo. Beatrice thở hổn hển, mồ hôi chảy dài trên trán: "Nam, Lavinia, đây là chuyến bay nhục dục nhất tôi từng trải qua, như một giấc mơ không muốn tỉnh." Lavinia, vuốt tóc ướt, cười khàn: "Nam, Beatrice, bí mật này chỉ ba chúng ta giữ, mãi mãi."

AstroPod đáp xuống sân bay vũ trụ quốc tế Ángela Lavinia Valbonesi Acosta, ánh nắng Guayaquil rực rỡ chiếu qua cửa sổ, phản chiếu trên sàn tàu sáng bóng, như một tấm gương phản ánh những khoảnh khắc nhục dục vừa qua. Cả ba chỉnh trang quần áo, mồ hôi và mùi dục vọng vẫn vương vấn, hòa quyện với không khí ấm nóng của Ecuador. Lavinia, trong bộ váy đỏ bó sát, vuốt lại tóc nâu xoăn, đứng dậy, dáng đi tự tin nhưng mang chút lưu luyến, như thể cơ thể cô vẫn còn rung động từ những phút giây trước. Cô bắt tay Nam, tay siết chặt, cảm nhận sự ấm áp từ lòng bàn tay anh, giọng ấm áp: "Nam, chuyến đi này là một kỷ niệm không thể quên, như một ngọn lửa cháy mãi trong tôi. Tôi phải về với các con, công việc ở AstroEcuador đang chờ tôi." Cô quay sang Beatrice, ôm cô thật chặt, tay vuốt nhẹ lưng cô, cảm nhận sự mềm mại của làn da qua lớp lụa: "Beatrice, hẹn gặp lại, cô là một người bạn đặc biệt, một người đồng hành trong những khoảnh khắc điên rồ nhất. Giữ liên lạc nhé, chúng ta còn nhiều việc phải làm cùng nhau." Beatrice mỉm cười, mái tóc vàng hơi rối, giọng dịu dàng, như dòng nước mát: "Lavinia, cảm ơn cô, tôi sẽ nhớ những khoảnh khắc này mãi, như một bí mật quý giá." Lavinia bước xuống tàu, hòa vào dòng người nhộn nhịp tại sân bay, trở lại vai trò CEO AstroEcuador, nhưng nụ cười của cô vẫn mang dư âm nhục dục, như một lời hứa về những lần gặp lại.

Nam và Beatrice ngồi lại trong khoang tàu, không khí vẫn nồng nàn, như thể những phút giây vừa qua chưa từng khép lại. Ánh nắng Guayaquil chiếu qua cửa sổ, phủ lên Beatrice một lớp ánh sáng vàng dịu, làm nổi bật đường nét thanh lịch của cô, từ mái tóc vàng óng ánh đến làn da trắng mịn như ngọc trai. Nam nắm tay cô, ngón tay đan chặt, cảm nhận sự ấm áp từ lòng bàn tay cô, như một sự kết nối không lời. Giọng anh chậm rãi, đầy thân mật, như muốn kéo dài khoảnh khắc này: "Beatrice, về Phú Quốc với tôi đi. Yoon-ah đang ở đó, trong ngôi nhà bên bãi biển, nơi tiếng sóng vỗ nhẹ vào ban đêm, ánh trăng chiếu lên giường lụa trắng. Chúng ta có thể tiếp tục những khoảnh khắc như thế này, cả ba cùng nhau, đắm mình trong niềm vui và dục vọng." Anh mỉm cười, hình dung cảnh anh, Beatrice, và Yoon-ah nằm trên giường, cơ thể hòa quyện, tiếng sóng biển làm nền cho những tiếng rên khe khẽ. Hình ảnh Yoon-ah, với mái tóc đen mượt buông dài, nụ cười rạng rỡ, và cơ thể mềm mại, khiến lòng anh ấm áp, như thể cô đang chờ anh trở về để tiếp tục những giấc mơ chung.

Beatrice lắc đầu, mái tóc vàng khẽ lay động, như những sợi tơ vàng dưới ánh nắng, giọng cô dịu dàng nhưng kiên định, như một dòng suối mát chảy qua: "Nam, tôi rất muốn, thật đấy. Những phút giây với anh và Lavinia làm tôi cảm thấy sống động hơn bao giờ hết, như thể tôi tìm lại được ngọn lửa trong trái tim mình, ngọn lửa mà tôi tưởng đã tắt từ lâu. Nhưng gia đình tôi ở Milan đang chờ. Tôi nhớ cái ôm ấm áp của chồng, cách anh ấy vuốt tóc tôi khi chúng tôi ngồi bên lò sưởi. Tôi nhớ tiếng cười của các con, những bước chân chạy quanh nhà, những câu chuyện ngây ngô mà chúng kể. Tôi cần trở về với họ, trở về với những điều thân thuộc, nơi trái tim tôi thuộc về." Cô siết chặt tay Nam, nụ cười mang chút tiếc nuối, như thể đang đấu tranh giữa dục vọng cháy bỏng và trách nhiệm thiêng liêng. Cô nghiêng người, tựa đầu vào vai Nam, hơi thở chậm rãi, như muốn kéo dài khoảnh khắc này thêm chút nữa, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh. "Nam, anh là người đặc biệt, người làm tôi cảm thấy mình không chỉ là một người mẹ, một người vợ, mà còn là một người phụ nữ đầy đam mê," cô thì thầm, giọng run nhẹ, đầy cảm xúc.

Nam gật đầu, tôn trọng quyết định của cô, giọng anh trầm ấm, đầy sự thấu hiểu, như một người bạn đồng hành lâu năm: "Beatrice, tôi hiểu. Gia đình là điều quan trọng nhất, là nơi chúng ta tìm thấy ý nghĩa sâu sắc nhất. Tôi tôn trọng lựa chọn của cô, và tôi sẽ đưa cô về Milan, an toàn và nhanh chóng, để cô sớm gặp lại những người thân yêu." Anh nhập tọa độ sân bay vũ trụ Milan vào hệ thống AstroPod, cảm nhận rung động nhẹ khi tàu chuẩn bị cất cánh, như một nhịp tim đồng điệu với trái tim anh. Beatrice tựa đầu vào vai anh, tay vẫn nắm chặt tay anh, hơi thở cô hòa quyện với hơi thở anh, như một sự kết nối không lời. "Nam, cảm ơn anh đã luôn thấu hiểu tôi, không chỉ trong công việc mà cả những khoảnh khắc điên rồ như thế này," cô nói, giọng run nhẹ, như muốn khắc sâu từng giây phút. Nam vuốt tóc cô, cảm nhận sự mềm mại của từng sợi tóc vàng, như những sợi tơ quý giá: "Beatrice, cô luôn là người đặc biệt với tôi. Dù ở đâu, chúng ta vẫn là một đội, vẫn có những bí mật chỉ chúng ta biết, những khoảnh khắc chỉ thuộc về chúng ta." Họ ngồi yên, cảm nhận sự gắn kết sâu sắc, không chỉ từ dục vọng mà còn từ sự tin tưởng và đồng hành qua những chuyến công tác đầy căng thẳng. Nam nghĩ đến Yoon-ah, lòng ấm áp khi nhớ đến căn phòng ngủ chung ở Phú Quốc, nơi anh và cô đã xây dựng những giấc mơ chung.

AstroPod lướt qua tầng khí quyển, hướng đến Milan, ánh sáng từ những đám mây bên ngoài cửa sổ chiếu vào khoang tàu, tạo nên một không gian mờ ảo, như một bức tranh nhục dục sống động, nơi mọi giác quan đều được đánh thức. Nam và Beatrice ngồi sát nhau, hơi thở hòa quyện, không khí vẫn nồng nàn từ những khoảnh khắc trước, như thể dục vọng chưa từng nguôi. Beatrice, với sự bạo dạn bất ngờ, trườn lên người Nam, môi chạm vào cổ anh, hơi thở nóng bỏng như ngọn lửa cháy lan: "Nam, trước khi trở về với gia đình, tôi muốn tận hưởng thêm với anh, chỉ hai chúng ta, để ghi nhớ từng phút giây, từng cảm giác." Cô cởi áo sơ mi Nam, ngón tay lướt chậm trên ngực anh, cảm nhận từng cơ bắp căng chắc, như thể muốn khắc sâu từng đường nét vào tâm trí. Móng tay cô cào nhẹ, để lại những vệt đỏ mờ trên da anh, khiến Nam rên khẽ, dục vọng bùng lên như một cơn sóng.

Nam kéo váy lụa xanh của Beatrice lên, để lộ quần lót ren trắng, ôm sát lồn cô, như một lời mời gọi không thể cưỡng lại. Anh cởi quần lót ra, lồn cô lộ ra, ướt át, lấp lánh dưới ánh đèn tàu, như một viên ngọc quý giá. Anh cúi xuống, bú vú cô, lưỡi xoay tròn quanh núm vú hồng hào, mút mạnh, cảm nhận núm vú cứng lên trong miệng, như một trái chín ngọt ngào. Beatrice rên rỉ, cơ thể cong lên, tay bám chặt vai Nam, móng tay cắm sâu: "Nam, anh làm tôi điên mất, tiếp tục đi, tôi muốn cảm nhận anh khắp cơ thể!" Anh luồn tay xuống, ngón tay trượt vào lồn cô, xoay tròn, chạm vào điểm nhạy cảm sâu bên trong, nước lồn chảy ra, ướt cả tay anh, như một dòng suối nóng. Beatrice hét lên, giọng khàn đi, cơ thể rung lên: "Nam, sâu hơn, tôi muốn anh lấp đầy tôi, làm tôi tan ra!"

Nam đâm dương vật cương cứng vào lồn Beatrice, nhịp chậm rãi, từng cú đẩy sâu sắc, cảm nhận lồn cô siết chặt, như muốn nuốt lấy anh. Nước lồn chảy ra, ướt đẫm ghế da, hòa với mồ hôi của cả hai, tạo nên một khung cảnh nhục dục ngập tràn. Beatrice bám lưng Nam, móng tay cắm sâu, để lại những vệt đỏ dài, rên rỉ: "Nam, mạnh hơn, tôi muốn anh làm tôi điên, tôi muốn cảm nhận hết anh!" Anh đẩy nhanh nhịp, mỗi cú đâm khiến cô hét lên, cơ thể rung lên trong khoái cảm, như bị cuốn vào một cơn bão nhục dục. Họ đạt cực khoái lần đầu, tinh trùng Nam tràn ra, hòa với nước lồn Beatrice, tạo nên một hỗn hợp ướt át, lấp lánh trên ghế, như một bức tranh sống động. Beatrice cắn nhẹ môi Nam, nụ hôn sâu đậm, lưỡi quấn quýt, như muốn hòa tan vào nhau. Cô thì thầm, giọng khàn đi vì khoái cảm: "Nam, chưa đủ, tôi muốn thêm nữa, tôi muốn anh mãi."

Họ tiếp tục, Nam đâm dương vật vào lồn Beatrice, nhịp điệu chậm nhưng mãnh liệt, mỗi cú đẩy như muốn kéo dài khoảnh khắc đến vô tận, như thể thời gian ngừng trôi trong khoang tàu. Beatrice cong người, rên rỉ, cơ thể rung lên, đạt cực khoái thêm ba lần, nước lồn chảy ra, hòa với tinh trùng Nam, tạo nên một khung cảnh nhục dục ngập tràn, như một giấc mơ không muốn tỉnh. Beatrice tựa vào ngực Nam, thở hổn hển, mồ hôi lấp lánh trên da: "Nam, anh làm tôi kiệt sức, nhưng tôi hạnh phúc không tả nổi, như thể tôi đã sống trọn vẹn trong từng giây phút này." Nam ôm cô, vuốt lưng cô, cảm nhận sự ấm áp của cơ thể cô, như một ngọn lửa vẫn âm ỉ: "Beatrice, tôi cũng vậy, cô làm tôi quên hết mọi thứ, chỉ còn lại chúng ta."

Khi AstroPod hạ cánh tại sân bay vũ trụ Milan, ánh đèn thành phố lấp lánh qua cửa sổ, như những ngôi sao trên mặt đất, chiếu lên cơ thể ướt đẫm mồ hôi của họ. Cả hai chỉnh trang quần áo, nhưng mùi dục vọng vẫn nồng nàn, như một dấu ấn không thể xóa nhòa. Beatrice vuốt tóc, nụ cười rạng rỡ, giọng dịu dàng: "Nam, chuyến bay này là món quà cuối cùng trước khi tôi trở lại với gia đình, một món quà tôi sẽ giữ mãi trong tim." Nam nắm tay cô, giọng ấm áp, đầy chân thành: "Beatrice, vài ngày nữa tôi sẽ dẫn Yoon-ah đến Milan chơi, được không? Tôi muốn chúng ta gặp lại, dù chỉ là một bữa tối." Beatrice cười, mái tóc vàng óng ánh dưới ánh đèn, như một vầng hào quang: "Nam, gia đình tôi sắp về Monaco để nghỉ hè. Nếu anh thích, hãy dẫn Yoon-ah đến đó. Biển Monaco rất đẹp, sóng vỗ nhẹ, nắng ấm áp, không khí xa hoa và yên bình. Chúng ta có thể nghỉ dưỡng cùng nhau, ăn tối trên du thuyền, tắm nắng bên bờ biển, hay chỉ đơn giản là ngồi bên nhau, cảm nhận gió biển."

Nam gật đầu, tưởng tượng anh và Yoon-ah đi dạo trên bờ biển, sóng vỗ nhẹ, ánh nắng chiếu lên mái tóc đen mượt của cô, và Beatrice cùng gia đình chào đón họ trong không khí ấm áp của Monaco: "Beatrice, nghe tuyệt vời đấy, tôi sẽ sắp xếp để đến Monaco, để chúng ta cùng tạo thêm những kỷ niệm." Beatrice hôn má Nam, một cái hôn nhẹ nhưng đầy lưu luyến, như một lời hứa về những lần gặp lại. Cô bước xuống tàu, dáng đi thanh lịch, hòa vào dòng người Milan, nhưng cơ thể cô vẫn mang dư âm của những phút giây nhục dục. Nam ngồi lại trên AstroPod, nhắn tin cho Yoon-ah: "Yoon-ah, anh nhớ em. Chuẩn bị đi Monaco nhé, chúng ta sẽ có những ngày ngập tràn niềm vui, bên biển và nắng." Tàu cất cánh trở lại, Nam chìm vào giấc ngủ, lòng đầy mong chờ về những ngày sắp tới bên Yoon-ah và những người thân yêu.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip