Chap 16

Sau khi ăn cơm xong cả nhà cùng nhau nói chuyện và xem TV. Trường Phượng thì trò chuyện vs mẹ Phượng và mẹ Chinh, ba Chinh và ba Trường trò chuyện với nhau, Dụng Hậu thì bận ân ái mặn nồng 😂, chỉ có Chinh là bảo mệt nên cậu lên phòng nghỉ trước...

.

Chinh tắm rửa và xử lí việc riêng xong thì ngồi trên giường nghịch điện thoại, cậu lại vô tình lướt thấy ảnh của cậu và anh đã tay trong tay hạnh phúc... cậu lại hết lần này đến lần khác nhớ anh...cậu nhớ anh nhiều lắm...nhớ đến phát điên rồi... Cứ tiếp tục, cậu sẽ không thể chịu đựng nổi...

Lúc này đây, những giọt nước mắt thâm thúy đã rơi xuống sau bao tháng ngày gắn gượng. Có lẽ cậu phải sớm đi gặp anh nếu không cậu sẽ phát điên vì nhớ anh mất!

Nỗi buồn bao lấy đại não làm cho Chinh ngủ quên khi nào chả hay, lại một ngày mới sắp đến, nỗi nhớ anh ngày càng dâng lên trong cậu... Có lẽ cậu đã quá yêu anh, yêu anh đậm sâu vô cùng nên mới có cảm giác trống trải cô đơn khi không có anh bên cạnh chăm sóc, lo lắng cho cậu....

.

nHôm nay là chủ nhật, Chinh dậy từ sớm để xin ba mẹ về Thanh Hóa thăm gia đình Dũng.

Vì hiểu tâm trạng của Chinh, nên ông liền đồng ý cho cậu đi. Cậu vui mừng bắt xe về Thanh Hóa, vừa đi cậu vừa nôn nao muốn sớm gặp anh. Cậu đã nhớ anh lắm rồi!...

.

Khoảng vài tiếng sau, Chinh đã về tới Thanh Hóa. Cậu đi đến nhà Dũng, bước đến trước cổng thì cậu liền thất vọng...

Có vẻ anh không có nhà, cổng nhà đã khóa, cậu ủ rủ nhìn quanh, thì có một vài người đi đến, cậu liền chạy đến hỏi:

- Cô 6! Cô có biết nhà anh Dũng đi đâu không ạ?

Người phụ nữ kia đứng lại nhìn Chinh một lúc rồi nói:

- Chinh đó hả con? Lâu rồi mới thấy con. Con hỏi Dũng hả? Cô không thấy nhà nó về đây từ khi đưa con đi lần trước ấy.

Chinh nhíu mày:

- Anh ấy và ba mẹ chưa từng về đây sao cô?

Cô 6 gật đầu:

- Đúng vậy. Chưa về lần nào.

Chinh gấp gáp hỏi:

- Thế cô có cách nào liên lạc với họ được không ạ? Con không tài nào liên lạc được với anh ấy...

Cô 6 thở dài:

- Cô cũng vậy thôi, không liên lạc cháu à...

Chinh triệt để hết hy vọng, cậu gượng cười chào cô 6 rồi lặng lẽ bước đi.

Cậu dừng chân vào công viên ở Thanh Hóa - nơi mà cậu và anh hay đến. Cậu liên miên suy nghĩ, tại sao cậu không liên lạc được với anh? Anh đã đi đâu? Tại sao đi đến tận bây giờ mà lại cắt mất liên lạc với cậu?....

Bao nhiu câu hỏi lanh quanh trong đầu cậu... Đến khi có cuộc gọi đến, cậu mới hoàng hồn lại, cậu nhấc máy nghe:

- Alo.

- Anh đến nơi chưa ạ? - là giọng của Hậu.

- Anh đến rồi... - Chinh thở dài trả lời.

- Anh sao vậy?

- Anh vẫn chưa tìm được anh ấy nữa... Anh ấy không có ở đây...

- Sao lạ vậy ạ?

- Anh cũng không biết nữa... Anh cũng không liên lạc được với anh ấy...anh lo quá... - giọng Chinh như sắp khóc đến nơi.

- Thôi anh đừng buồn nữa ...có gì hôm nào em và Dụng giúp anh tìm anh Dũng, giờ cũng trưa rồi. Ở Thanh Hóa cũng không có ai, anh hai chịu cực bắt xe về lại đây đi, rồi cùng mọi chuyện ăn cơm trưa nhé!

- Ừ. Để anh về. Thôi anh cúp máy nha.

- Vâng, bye anh hai.

-Bye.

Nói xong, Chinh buồn bã dập máy. Cậu thở dài một hơi rồi đi về.

Đúng là ông trời thử thách lòng người! Đã đến nơi rồi nhưng vẫn không được gặp nhau...

Từ khi Chinh từ Thanh Hóa về, lúc nào cũng ngẩn ngơ buồn bã không nói lời nào. Mọi người ai cũng lo lắng, hỏi thì cậu không trả lời.

Do lo cho Chinh, nên ba Chinh đã thuê người tìm tung tích của gia đình Dũng...

.
.
.

Hậu đi đến bên con người đang ở cửa sổ suy tư kia, cậu mỉm cười vòng tay ôm người kia:

- Anh sao vậy?

Dụng xoay người ôm lấy Hậu rồi nói:

- Không có gì, anh chỉ suy nghĩ chút chuyện thôi...

Hậu dựa vào lòng Dụng, cậu từ tốn hỏi:

- Anh lo cho anh Dũng và hai bác đúng không?

Dụng thở dài:

- Đúng vậy, từ khi anh Chinh nói không có tin gì của anh Dũng anh cảm thấy rất lo...

Hậu an ủi:

- Em nghĩ họ sẽ không có chuyện gì đâu, anh đừng lo lắng ảnh hưởng sức khỏe.

Dụng nhìn Hậu rồi cười trìu mến:

- Cảm ơn em.

Hậu tròn mắt hỏi:

- Vì điều gì?

Dụng ôm chặt lấy Hậu mà nói:

- Cảm ơn em đã luôn bên cạnh quan tâm anh. Anh rất vui...

Hậu cười cười:

- Hì, có gì đâu ạ! Người yêu em thì em quan tâm thôi.

Dụng xoay người hôn Hậu một cái rồi khẽ nói:

- Anh yêu em.

Hậu đỏ mặt trả lời:

- Em cũng yêu anh.

Nói vừa dứt câu, Dụng liền hôn ngấu nghiến Hậu, anh đẩy Hậu xuống giường rồi hôn lên khắp người Hậu, anh đưa tay thoát áo cậu ra để lộ hai điểm hồng trước ngực. Hậu không chịu nổi kích thích do anh tạo ra nên rên rỉ vài tiếng.

Những tiếng rên rỉ đó đã làm dục vọng trong Dụng anh đã cùng cậu trải qua đêm ân ái triền miên ấy....

----- Con au hào hứng cắt đi đoạn H🤣 Sau này bù sau nhá 🤣------

.

Sau vài ngày vất vả tìm kiếm tin tức, cuối cùng cũng có người về báo tin cho ba Chinh.

Chinh và Dụng vừa nghe ba nói có tin tức của Dũng và ba mẹ anh, liền lập tức xuống nghe ngóng. Người điều tra không nhanh không chậm nói:

- Thưa Hà tổng, tôi đã tìm được thông tin của họ.

Ba Chinh nói:

- Cậu nói đi.

Người nọ thở dài nói:

- Mọi người nghe xong phải hết sức bình tĩnh. Gia đình cậu Dũng...đã bị.... tai nạn lúc tiễn gia đình Hà tổng và cậu Dụng khi trên đường về.

* Đoàng!!

Lời nói nhẹ nhàng đó qua đại não của Chinh và Dụng...

Dụng gục ngã xuống đất ngay khi nghe xong, Hậu lập tức đỡ lấy anh. Còn Chinh, cậu không biết...mình vừa nghe cái gì nữa... Cậu bất giác rơi nước mắt hỏi:

- Anh... anh vừa nói gì?

Người nọ đó lại nói:

- Cậu hãy bình tĩnh, gia đình cậu Dũng đã tai nạn không còn tung tích, chắc có lẽ...đã mất mạng rồi...

Chinh lúc này càng rơi nước mắt nhiều hơn, cậu cảm thấy nơi tim cậu nhói đau vô cùng... Vậy... lúc trước linh cảm cậu đã đúng...

Cậu lùi về sau vài bước rồi đột nhiên ngất xỉu ngã xuống đất. Phượng và Trường nhanh chóng chạy đến đỡ lấy thân thể Chinh.

Mọi người sau khi nghe tin này, ai cũng bị một cú sốc lớn. Nhất là Chinh và Dụng... Chinh thì được đưa đến bệnh viện, Dụng thì đau buồn khóc không ra tiếng, Hậu an ủi thế nào cũng không được. Đến lúc anh khóc đến đuối sức rồi thì thiếp đi trên vai Hậu.

Ba mẹ Chinh và gia đình Trường Phượng cũng đau sót khi biết tin đó... Mọi người thật sự đau lòng nhìn Chinh và Dụng như thế nhưng không biết nên làm gì cho đúng...

Đã mấy ngày rồi, Chinh đã không tỉnh, bác sĩ nói rằng do cậu đau thương quá độ mà dẫn đến mất sức và bị shock nặng nên vẫn chưa tỉnh. Còn về Dụng thì buồn bã không chịu ăn uống gì cả, Hậu phải vất vả lắm mới ép được anh ăn chút cháo... Hậu nhìn Dụng buồn bã, gầy gò, lòng cậu đau quặn thắt. Cậu bất giác khóc lên làm Dụng bối rối...

.
.
.

Cuộc đời Chinh thật đầy rẫy sóng gió. Đã phải rời xa người mình yêu, bây giờ lại nghe tin người mình yêu cùng ba mẹ anh ấy tai nạn mất mạng, nghĩ xem ai lại chịu nổi...

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip