Phần 2 : Chương 5 - Chương 6
Chương 5
5.1.
Lông dựng đứng lên, Tịch Tích Chi gồng người, chuẩn bị tư thế phòng bị, mắt nhìn chằm chằm An Nhược Yên đang dần đến gần.
Vừa rồi trong cơ thể linh lực đã dùng toàn bộ tạo thành gió cắt, bây giờ điều động linh lực không thể hình thành được công kích. Dù sao Tịch Tích Chi vẫn là một con chồn nhỏ, mới tu luyện được mấy tháng, sau khi linh lực dùng xong, cũng phải mất một thời gian mới có thể khôi phục lại.
Thiên hạ không có thứ gì dùng liên tục không hết, mỗi khi dùng hết thì nhất định cần phải được tiếp tế.
Chỉ là mỗi khi tiến độ tu luyện được đề cao thì linh lực sẽ trở nên mạnh hơn và thời gian kéo dài lâu hơn.
Tiếc rằng. . . . . . Tịch Tích Chi còn chưa đến trình độ đó.
"Trốn. . . . . . Ngươi tiếp tục trốn đi!" Gương mặt An Nhược Yên trở nên vặn vẹo, mặt lộ nét hung dữ, "Ngươi trốn không thoát! Thay vì phải gả cho một lão già bệnh hoạn, Bổn cung còn không bằng chết. Nhưng cho dù Bổn cung phải chết cũng muốn kéo một cái đệm lưng! Không phải hoàng huynh rất cưng chiều ngươi sao? Ha ha. . . . . . Bổn cung chính là muốn xem hoàng huynh hối hận."
Chít chít. . . . . . Ngươi bắt con chồn là nhầm rồi. Nó cũng chỉ là một sủng vật mà thôi, tóm nó uy hiếp An Hoằng Hàn, An Hoằng Hàn có thể lộ vẻ thương tiếc sao?
Tịch Tích Chi không khỏi nghĩ đến, An Hoằng Hàn lạnh lùng tàn nhẫn như vậy, có lẽ biết nàng bị Lục Công Chúa bắt đi cũng sẽ khoanh tay đứng nhìn. Nàng cũng là một sủng vật mua vui cho người ta, An Hoằng Hàn thực sự để ý nàng sao?
Tịch Tích Chi không xác định, cảnh giác nhìn chằm chằm An Nhược Yên .
Bởi vì cảnh giác An Nhược Yên quá mức, Tịch Tích Chi ngược lại bỏ quên Tiểu Tuân Tử đằng sau.
Tiểu Tuân Tử đột nhiên hành động, bổ nhào lên trước.
Tịch Tích Chi phản ứng nhanh nhạy, lỗ tai nghe được tiếng gió vù vù, tai khẽ run lên, lập tức chạy sang bên kia.
Mắt thấy thiếu chút có thể bắt được, lại bị con chồn nhỏ nhanh nhẹn chạy thoát, An Nhược Yên tức giận giẫm hai chân, "Nhất định phải bắt được nó cho Bổn cung! Hôm nay nó không thể không chết."
An Nhược Yên sinh sống vài chục năm ở trong hoàng cung, rất rõ tính cách hoàng huynh. Trong hoàng cung, chỉ cần biến đổi nhỏ, không có gì có thể chạy thoát khỏi sự kiểm soát của hoàng huynh. Nếu nàng không nắm bắt được thời gian, đợi lát nữa hoàng huynh chạy tới, nàng liền không có cơ hội.
Nhớ tới lời nói không chút cảm tình nào của hoàng huynh . . . . . Nàng chỉ là quân cờ, An Nhược Yên tức giận không chịu nổi, nhấc làn váy cũng đi đuổi theo Vân chồn.
Một con chồn trốn trốn tránh tránh, hai người đuổi theo.
Không gian quá hẹp, Tịch Tích Chi ỷ vào thân thể nhỏ bé của mình, tận lực trốn tránh. Tứ chi của nàng linh hoạt, tốc độ không chút nào giảm chậm.
An Nhược Yên cùng Tiểu Tuân Tử đuổi đến toát mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển lau mồ hôi.
"Lục Công Chúa, bắt. . . . . . Bắt không được." Đầu con chồn nhỏ quá nhỏ, mỗi khi bọn họ đuổi theo, ngăn cản đường con chồn nhỏ đi, lúc đang muốn khom lưng bắt con chồn thì con chồn đã nhanh chóng lướt qua bọn họ, tiếp tục chạy trốn rồi.
An Nhược Yên cũng nhận ra chuyện này, hận nghiến răng, ghé vào tai Tiểu Tuân Tử nói đôi câu.
Tịch Tích Chi không hiểu bọn họ vì sao lại dừng lại không đuổi theo nàng, đứng từ xa đối diện với bọn họ.
Tiểu Tuân Tử cất bước, đi tới hướng chiếc chảo dầu.
An Nhược Yên tàn nhẫn cười một tiếng. . . . . .
Tịch Tích Chi cho là Tiểu Tuân Tử bưng chảo dầu sẽ hướng nàng dội. Dầu nóng bốc hơi ngùn ngụt. Tịch Tích Chi sợ hãi trốn lui ra sau giữ khoảng cách với Tiểu Tuân Tử.
Nhưng sự việc không phát triển giống như dự đoán của Tịch Tích Chi, Tiểu Tuân Tử bưng chảo dầu lên, hắt tất cả dầu lên đất.
Dầu đang sôi, nhiệt độ rất cao, ngay khi dội xuống đất thì trong mật thất vang lên tiếng tí tách, khói màu trắng từ từ bốc hơi bay vào không trung.
Tịch Tích Chi nhìn cảnh này càng chấn động hơn so với vừa nãy. Nếu không phải dội dầu vào nàng thì chỉ có một khả năng, bọn họ muốn phóng hỏa.
Trên sàn nhà hắt đầy dầu, ngăn cách chỗ đứng giữa con chồn nhỏ cùng An Nhược Yên và Tiểu Tuân Tử như một dòng sông ở giữa chia cắt bọn họ.
Trong tay An Nhược Yên đang mở ra một hộp diêm, ngọn lửa bỗng chốc bùng lên khẽ chiếu sáng mật thất tối om.
Gương mặt của nàng ánh lên ánh lửa, Tịch Tích Chi có thể nhìn thấy rõ khóe miệng An Nhược Yên nở một nụ cười nham hiểm.
"Xem ra không thể chiên rán ngươi, nhưng tin rằng khi hoàng huynh nhìn thấy ngươi bị thiêu chín cũng vẫn sẽ có bộ dạng kích động." An Nhược Yên mất trí ném que diêm, que diêm rơi xuống dầu, ngay tức thời lửa bốc cao lên nửa mét.
Mà lúc này, An Nhược Yên cười cực kì đắc ý, như một người cuối cùng cũng chiếm được thắng lợi.
Tiếng bước chân dần dần đi xa, cửa đá nặng nề được mở ra lần nữa, lại khép lại.
Bị ngăn cách bởi ngọn lửa cháy hừng hực, bây giờ Tịch Tích Chi thật sự sợ hãi. Dùng hết sức điều động một tia linh lực cuối cùng để bảo vệ cơ thể, nhiệt độ xung quanh dần dần cao hơn, khói dầy đặc lan tỏa khắp không gian, bịt kín mật thất do không có đường thoát ra. Tất cả đều tập trung trên trần mật thất hình thành một màn sương khói dày đặc.
Ánh lửa cao vút, chiếu sáng bao bọc toàn bộ không gian, lan tới hung dữ, ngọn lửa bùng cháy điên cuồng.
Tịch Tích Chi bị ngọn lửa dồn vào góc, móng vuốt che kín lỗ mũi, cố gắng không để bản thân hút phải khói mù. Mật thật biến thành một lò lửa thiêu, bên trong lửa cháy rừng rực, bốc cháy điên cuồng.
Cuộn mình lại thành vòng tròn, Tịch Tích Chi bỏ móng vuốt khỏi mũi để hít thở, không ngờ lại hít vào một luồng khói, bị sặc không ngừng ho khan. Trong đôi mắt phản chiếu hình ảnh ngọn lửa cháy ngập trời.
Trong đầu chốc lát lại không ngừng hiện lên cảnh nàng và An Hoằng Hàn sống chung, không biết vì sao, đến giây phút sống còn, Tịch Tích Chi nàng lại nhớ tới cái người vẫn luôn bắt nạt mình.5.2
Editor: LimCa
Từ lúc kí ức hiện lên trong đầu, Tịch Tích Chi đã không còn cảm thấy sợ hãi như vừa rồi. Vẻ mặt thản nhiên, dù sao lần này đi tới thế giới này vốn là một món lời do nàng nhặt được, ít nhất nàng sống lâu được thêm mấy tháng, đây chính là chuyện mà người khác cầu không được. Nếu nói đến người chịu thiệt thòi? Như vậy không thể nghi ngờ là An Hoằng Hàn, hắn vất vả khổ sở nuôi nàng béo mập lại không đòi thu lại được chút ích lợi nào.
Khói mù càng lúc càng dày đặc, hun đốt đến mức khiến thần trí Tịch Tích Chi ngày càng mơ hồ, đầu nặng như trì, suy nghĩ dần dần đứt quãng.
Phía ngoài cung Yên Vưu, mười mấy thị vệ đang âm thầm nhìn chằm chằm tình hình.
"Bẩm báo thị vệ Ngô, tẩm cung Lục Công Chúa bốc cháy rồi." Một thị vệ mang đao cuống quýt chạy tới bẩm báo.
Trong không khí có mùi khét.
Từ xa nhìn lại, khói mù từng chút bay ra từ ngói Lưu Ly.
Ngô Kiến Phong nhíu mày, "Mau! Đi dập hỏa."
Bệ hạ phân phó còn tại đó, ngộ nhỡ con chồn nhỏ gặp chuyện không may, bọn họ đều đừng nghĩ được sống.
Ngọn lửa càng cháy càng lớn, từng trận khói bay ra từ tẩm cung. Khi Ngô Kiến Phong dẫn người chạy đến, nơi đó đã ngập tràn trong ánh lửa. Nơi bốc cháy là tận cùng bên trong tẩm cung cho nên tạm thời còn không có cháy ra bên ngoài.
Ngô Kiến Phong nhìn khói càng ngày càng dày đặc, trái tim đông lạnh lại một nửa.
Đúng lúc ấy thì có bóng dáng hai người chạy ra khỏi tẩm cung.
Một người là Lục Công Chúa, một người còn lại là người hầu điện Bàn Long Tiểu Tuân Tử.
Ngô Kiến Phong không dám để cho bất cứ người nào chạy, nếu Vân chồn xảy ra chuyện, bệ hạ truy cứu tới, đầu hắn nhất định không giữ được, "Bắt lấy bọn họ!"
Thị vệ lĩnh mệnh, nhanh chóng đè lại Tiểu Tuân Tử, một tiếng 'rắc rắc' liền bóp gãy cánh tay của hắn ta. Khi bắt An Nhược Yên thì thị vệ không dám dùng sức quá mạnh, bởi vì đối phương là công chúa, trước khi bệ hạ còn chưa đến, bọn họ còn không dám quá mức làm quá, chỉ tìm một sợi dây trói chặt nàng.
"To gan! Bổn cung là công chúa nước Phong Trạch, các ngươi lại dám dĩ hạ phạm thượng(1)." An Nhược Yên không ngừng giãy giụa, nhưng nàng ta chỉ là một nữ nhân yếu đuối mà thôi, nơi nào chống lại được hai người thị vệ giữ chặt hai bên. Đôi tay bị trói chặt ra sau lưng, sau đó một tên thị vệ giữ lại.
(1)Dĩ hạ phạm thượng: ý nói kẻ dưới, người địa vị thấp mạo phạm, gây tội với người trên, người địa vị cao hơn.
Ngô Kiến Phong phân phó thị vệ nhanh đi dập hỏa, từng thùng nước hắt đến nơi lửa cháy hừng hực.
"Thị vệ Ngô, lửa. . . . . . lửa cháy quá lớn, dập mãi không tắt!" Nhìn từng thùng nước hắt về phía hỏa hoạn nhưng không có chút hiệu quả, rất nhiều thị vệ đều sốt ruột.
Ngô Kiến Phong lau mồ hôi trên trán, "Dập lửa! Còn đứng đó nói nhảm nhiều như vậy, đều không muốn sống sao!"
Lửa càng cháy càng lớn, chỉ một lát sau, liền lan ra toàn bộ cung điện. Những đồ trong cung điện, đa số là vật dễ cháy, một mồi lửa liền cháy. Âm thanh 'phừng phừng' vang lên từng đợt, ánh lửa từng đợt hiện lên trong điện.
An Hoằng Hàn cùng đám người Lâm Ân chạy tới từ điện Bàn Long, còn chưa tiến vào cung Yên Vưu, từ xa đã nhín thấy lửa cháy ngập trời, chiếu sáng cả một vùng trời trong đêm.
Khói dầy đặc không dứt, bay thẳng lên.
Sắc mặt An Hoằng Hàn càng trở thêm lạnh lùng, bước chân nhanh chóng vào cung Yên Vưu, thấy tất cả thị vệ và thái giám đều xách theo thùng nước dập lửa, lập tức đến chỗ Ngô Kiến Phong, mở miệng liền hỏi: "Vân chồn đâu?"
Ngô Kiến Phong khẩn trương đè chuôi kiếm, trên trán mồ hôi lạnh ròng ròng chảy ra: "Hồi. . . . . . Hồi bẩm bệ hạ, lúc bọn thuộc hạ phát hiện ánh lửa thì đã lập tức cứu hỏa rồi. Vân. . . . . . Vân chồn vẫn còn ở trong cung điện, xin bệ hạ cho thuộc hạ thêm một chút thời gian, thuộc hạ nhất định cứu ra Vân chồn."
Hai mắt An Hoằng Hàn sắc bén, nhấc chân, không chút lưu tình đạp Ngô Kiến Phong. Dùng sức rất mạnh, khiến Ngô Kiến Phong thân cao mét bảy bị đạp ra xa mấy mét.
Lâm Ân sợ tới mức run rẩy hai vai, lần này, bệ hạ thật sự tức giận.
"Chờ các ngươi dập tắt lửa, Vân chồn đã sớm chết cháy rồi! Trẫm phân phó các ngươi trông chừng chặt chẽ, đặt an toàn Vân chồn lên hàng đầu! Phế vật(2), một đám ăn hại." An Hoằng Hàn không khống chế được quát mắng nói, âm thanh vô cùng lạnh lẽo.
(2)Phế vật: chỉ đồ bỏ đi, kẻ vô dụng, ăn hại không làm được chuyện gì.
Ngô Kiến Phong che ngực, phun ra một ngụm máu, "Do thuộc hạ không làm tròn trách nhiệm, cầu xin bệ hạ thứ tội."
An Hoằng Hàn nhìn hắn một cái, cái gì cũng chưa nói lại đủ làm người ta rùng khắp cả người.
Lửa cháy hừng hừng, mạnh mẽ bốc lên.
"Trước tiên áp giả Lục Công Chúa cùng tên thái giám kia vào Thiên Lao, chờ sau khi trẫm trở về sẽ mang ra nghiêm hình thẩm vấn." An Hoằng Hàn bình tĩnh nói hết những lời này, chậm rãi đi về phía cung điện nơi đang bị ngọn lửa bao quanh.
Đưa tay đoạt lấy thùng nước mà thái giám xách trong tay, đổ từ trên đầu xuống. Long bào trơ nên ướt sũng, dán chặt vào thân thể An Hoằng Hàn, hắn bước chân nặng nề vọt vào cung điện đang cháy, không có chút do dự.
Mọi người nhìn thấy một màn này xong, đều kinh ngạc không khép miệng được.
Lâm Ân lấy lại tinh thần đầu tiên, hô to một tiếng: "Bệ hạ, nơi đó nguy hiểm!"
Cũng không biết An Hoằng Hàn có nghe thấy hay không, tóm lại bóng dáng của hắn đã biến mất nơi cửa chính cung điện.
Toàn bộ người bên ngoài gấp gáp hoảng loạn một trận, Lâm Ân chỉ huy thị vệ cùng thái giám dập lửa, tất cả mọi người không dám có chút lười biếng.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, thế lửa vẫn không kiềm chế được, thanh xà nhà trong cung điện phát ra âm thanh 'kẹt kẹt', dễ nhận ra sắp giữ không được rồi.
Không lâu sau, Ngự Lâm quân cũng gia nhập đội ngũ dập lửa, tất cả mọi người liều mạng lấy nước dập lửa.
Lo lắng bệ hạ sẽ xảy ra chuyện, Lâm Ân còn từng phái ra vài tên thị vệ vào đám cháy, tìm kiếm tung tích bệ hạ. Nhưng đã lâu như vậy, phàm là người đi vào không có một người còn sống trở về.5.3
Lâm Ân gấp gáp liên tục toát mồ hôi hột, "Vậy phải làm sao bây giờ! Ngộ nhỡ. . . . . ." Ngộ nhỡ bệ hạ thật sự bất hạnh tử vong, như vậy nước Phong quốc không nghi ngờ chút nào sẽ xảy ra đại loạn.
Nam nhân thuộc người trong hoàng thất Phong Trạch sớm đã bị An Hoằng Hàn chém giết hết. Nếu tính mạng An Hoằng Hàn xảy ra nguy hiểm thì chỉ với ngôi vị hoàng đế đã có thể dẫn tới nội loạn trong nước Phong Trạch.
Càng nghĩ càng kinh hãi, Lâm Ân đi tới đi lui, bản thân không thể bình tĩnh.
Ngô Kiến Phong cũng không nhàn rỗi, chịu đựng đau khổ, phân phó thị vệ tăng nhanh tốc độ dập lửa.
Thời gian một chén trà trôi qua, tất cả mọi người bắt đầu từ từ mất lòng tin.
Lưu Phó Thanh nghe được tin chạy tới, nhìn thấy ngọn lửa cháy hừng hực, hết sức giật mình, "Bệ hạ. . . . . . Bệ hạ còn chưa đi ra sao?"
Cả cung điện đều bị ngọn lửa cắn nuốt, trong đêm đen, khói dầy đặc cuồn cuộn.
"Hữu Tướng đại nhân. . . . . ." Lâm Ân nghẹn ngào một tiếng, nói không ra lời.
Lưu phó thanh cũng thật sự sốt ruột, đi tới đi lui, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn cung điện.
Bỗng nhiên 'bùm' một tiếng, xà nhà không chịu nổi ngọn lửa thiêu đốt, cuối cùng gãy lìa.
Lâm Ân sợ hãi mặt không còn chút máu, hoảng sợ ngồi bệt trên mặt đất.
Ánh mắt của tất cả mọi người ngay lập tức trở nên ảm đạm, xà nhà gãy liền ý cửu tử nhất sinh(3).
(3)Cửu tử nhất sinh: ý nói nếu hi vọng mạng sống con người có mười phần thì chín phần là đã chết, một phần là hi vọng còn sống sót.
Lưu Phó Thanh là Tể Tướng một nước, trong đám người chỉ có ông là người bình tĩnh lại trước tiên, hô với mọi người: "Bệ hạ còn chưa có chết! Các ngươi bày ra dáng vẻ thất hồn lạc phách cho ai nhìn? Bệ hạ hồng phúc tề thiên(4), chính là Chân Long Thiên Tử(5), được trời cao che chở. Coi như khó khăn lớn hơn nữa, cũng có thể giải quyết dễ dàng."
(4) Hồng phúc tề thiên: ý nói phúc đức, vận may ngang trời.
(5)Chân Long Thiên Tử: ý chỉ là một con rồng con của trời.
Lời của ông như cho mọi người ăn một viên thuốc an thần.
Mọi người vừa dập lửa, vừa đưa mắt nhìn vào trong cung điện.
Cả cung điện như trải qua một lần trời long đất lở, lấy cung điện làm trung tâm, khắp vùng xung quanh lung lay, cung điện đột nhiên sụp đổ, từng đợt khói cuồn cuộn bốc lên.
Mà đúng lúc này, một bóng người màu vàng óng xuất hiện trước mắt mọi người. Hắn lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai từ trong cung điện chạy như bay ra ngoài, do nhiệt độ nóng rực, long bào sớm bị hong khô. Nhìn kỹ có thể thấy một vật màu trắng bị bệ hạ ôm chặt che chở trong ngực.
Lông mày của hắn nhíu chặt lại một chỗ, ngũ quan cương nghị, lộ vẻ lạnh lùng, mang theo khí thế uy nghiêm làm người khác không dám chống lại.
"Bệ hạ." Lưu Phó Thanh là người đầu tiên hô lên.
Lâm Ân cùng Lưu Phó Thanh vội vàng chạy tới. . . . . .
An Hoằng Hàn nghiêm mựt, vừa mở miệng đã nói: "Tuyên thầy thuốc thú y."
Tầm mắt Lâm Ân rơi vào cánh tay An Hoằng Hàn, "Bệ hạ, tay của ngài?"
Trên cánh tay An Hoằng Hàn có một vết thương dài hai tấc(6), chảy Ti Ti máu tươi.
(6)Tấc: đơn vị đo độ dài của Trung, 10tấc = 1thước=1m
An Hoằng Hàn không thèm để ý chút nào thương thế này, ôm con chồn nhỏ đi ra ngoài. Nhìn kỹ có thể nhìn thấy một con chồn nhỏ trong ngực hắn, bộ lông bị đốt cháy, vết thương cả một vùng.
Phía đông hừng sáng, ánh nắng mặt trời hiện ra, từng luồng ánh sáng ban mai xua tan bầu trời đêm. Nhưng trái tim của tất cả mọi người lại trở nên nặng trĩu tâm sự, toàn bộ cung Yên Vưu hầu như bị đốt cháy, trở thành một vùng hoang tàn. Nhiều thị vệ và thái giám bị giữ lại để giải quyết chuyện sau đó.
Trong điện Bàn Long người vào người ra, tất cả cung nữ thái giám đều lo lắng đề phòng hầu hạ càng cẩn thận hơn.
"Bệ hạ, thầy thuốc thú y cùng thái y đều tới." Lâm Ân mang theo hai người vào điện.
Vị thầy thuốc thú y này được sàng lọc chọn lựa từ những người trong dân chúng mấy ngày trước đó, mặc dù không thể so với lão nhân họ Từ y thuật cao minh kia nhưng chữa trị bệnh ốm đau bình thường vẫn nắm chắc vô cùng.
Bởi vì do lần đầu tiên nhìn thấy bệ hạ, thầy thuốc thú y mới tới có phần căng thẳng hồi hộp, chân nam đá chân chiêu đi theo sau lưng Lâm Ân.
"Bái kiến bệ hạ." Thầy thuốc thú y cùng thái y cùng lúc nói ra.
An Hoằng Hàn mệt mỏi day day huyệt thái dương, lạnh lùng đáp một tiếng, "Bình thân."
Giờ phút này An Hoằng Hàn đã sớm thây bộ long bào khác, lại khôi phục vẻ lạnh lùng của bậc Đế Vương.
"Xem trước cho Vân chồn." Hắn ngẩng đầu lên, trên trán thoáng ánh lên vẻ buồn rầu. Trong ngực, con chồn nhỏ vẫn còn trong trạng thái hôn mê, mà trên sống lưng nó có một vùng đen thui do bị bỏng, chỉ nhìn mà thấy đau lòng.
An Hoằng Hàn Cực rất ít có cảm xúc như vậy. Thậm chí đến ngay vết thương của mình, hắn cũng không buồn chú ý đến thế.
"Bệ hạ, vết thương của ngài?" Cảm giác bệ hạ quá coi trọng con chồn nhỏ rồi, Lâm Ân lên tiếng nói.
Có lẽ ngay An Hoằng Hàn cũng không phân biệt rõ ràng, rốt cuộc hắn đặt con chồn nhỏ ở vị trí nào trong lòng. Khi biết nó gặp nguy hiểm, hắn sẽ hăng hái tiến lên quên bản thân, trước hết vọt vào cứu nó. Trước kia hắn làm chuyện gì đều không nông nổi đến vậy, mỗi một chuyện, trừ phi nắm chắc trong lòng bàn tay, nếu không hắn cũng sẽ không tùy tiện ra tay.
Thế nhưng, hắn thật không ngờ, chỉ vì một con chồn sẽ làm hắn mất đi lý trí bình tĩnh mà hắn thường kiêu ngạo ngày thường.
Nhưng hắn không hối hận, bởi vì nếu hắn lại vào chậm một giây thôi thì con chồn này nhất định sẽ mất mạng trong biển lửa.
5.4
Ngón tay nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa bộ lông con chồn nhỏ, nhìn chỗ vết tích đen thui bị đốt, nhiệt độ trong ánh mắt An Hoằng Hàn càng lạnh lẽo tới cực điểm.
Khẽ đặt con chồn nhỏ lên trên bàn, An Hoằng Hàn nhíu mày nói: "Không được lưu lại sẹo, nếu không. . . . . . Tịch thu tài sản giết hết cả nhà."
Một câu nói đơn giản dọa thầy thuốc thú y sợ hãi đến chân tay lạnh lẽo, "Vi thần. . . . . . Vi thần nhất định dùng hết sức mình chữa khỏi Vân chồn."
Ngay sau đó không dám chàn chữ, thầy thuốc thú y nhẹ nhàng mở phần lông xung quanh nơi bộ lông con chồn bị bỏng. Để kiểm tra rõ được vết thương, thầy thuốc thú y cầm một cây kéo cẩn thận cắt sạch vùng lông xung quanh cho đến khi lộ ra một vùng vết thương rộng tầm một bàn tay người.
Mới vừa rồi có bộ lông che đậy nên mọi người còn thấy không có gì. Sau một hồi cắt bỏ đi phần lông xung quanh, vùng thịt bị đốt cháy đen thui lộ ra đến khiến mọi người sợ hãi hít sâu vào một hơi.
Khí tức cả người An Hoằng Hàn càng phát ra lạnh lẽo, quả nắm tay trong ống tay áo chậm rãi càng thu chặt lại. Thù này, trẫm chắc chắn đòi lại gấp bội.
"Chỉ cần có thể chữa khỏi cho Vân chồn, dược liệu trong Viện Thái Y, tùy ý ngươi dùng." Như muốn bình ổn lại lửa giận trong lòng, An Hoằng Hàn nâng chung trà lên, uống một hơi cạn sạch.
Trong điện Bàn Long cung nữ thái giám không dám thở mạnh, rất ít khi nhìn thấy bệ hạ tức giận lớn như lúc này. Không giống với lạnh lùng như bình thường, lần ngày cảm xúc hết sức rõ ràng.
Lâm Ân bất đắc dĩ thở dài, lấy cùi chỏ đẩy thái y một cái, nháy mắt với ông ta, ý bảo ông ta nhanh chóng đi xem vết thương cho bệ hạ.
Trên cánh tay An Hoằng Hàn có vết thương, vết máu đã khô lại dính chặt, nhìn thấy đặc biệt kinh người.
Thái y nhắm mắt, khom người đi lên trước, nhỏ giọng bẩm báo nói: "Bệ hạ, vết thương của ngàicũng nên kịp thời xử lý, nếu không lưu lại sẹo sẽ không tốt."
An Hoằng Hàn trầm lặng nâng cánh tay trái lên, chút vết thương này đã tính là gì? Trước kia lúc tranh đoạt ngôi vị hoàng đế xảy ra đủ loại tranh đấu gay gắt, hắn bị thương còn nghiêm trọng hơn so với lần này nhiều.
Mặt không chút biểu tình vươn cánh tay đến trước mặt thái y, giống như vết thương kia không có chút ảnh hưởng nào đến hắn, An Hoằng Hàn nói: "Nhanh lên một chút."
Thái y sợ hãi ngay lập tức lấy ra thuốc trị thương, bôi lên cho An Hoằng Hàn .
Mà thầy thuốc thú y bên kia xử lý cũng thuận buồm xuôi gió(7), lúc ông vào cung đã biết bên trong Viện Thái Y trang bị rất nhiều thuốc trị thương. Hơn nữa trong đó phần lớn thuốc là ông cũng chưa được nhìn thấy qua. Sau khi thăm hỏi qua, ông mới biết được những thứ thuốc đó là chỗ một vị thầy thuốc thú y trước đây từng lấy.
(7)Thuận buồm xuôi gió: ý chỉ việc làm xuôn sẻ, thuận lợi không có gì quá khó khăn, khó giải quyết.
May nhờ ông biết nhìn trước, hôm nay mang tất cả toàn bộ thuốc trị thương đến, nếu không khéo đã rớt đầu không biết chừng.
Khi thuốc mỡ hơi lành lạnh bôi xuống thân thể con chồn nhỏ thì giữa hai lông mày của con chồn nhỏ đang trong trạng thái hôn mê rõ ràng run lên một cái.
An Hoằng Hàn nhìn mà sốt ruột, đưa một tay khác ra vuốt ve cái trán của nó giống như an ủi trong im lặng.
Trước kia tuy bệ hạ sủng ái con chồn nhỏ hơn nữa nhưng chung quy lại luôn có ý tứ trêu đùa. Mà giờ phút này. . . . . . Lâm Ân nghĩ thầm, chỉ sợ đối xử con chồn nhỏ còn tốt hơn người nhiều lắm, ít nhất ở trong lòng bệ hạ nó đã có địa vị rất cao. Nếu không làm sao bệ hạ sẽ không để ý đến tính mạng nguy hiểm mà một mình xông vào cung Yên Vưu, chỉ vì cứu ra Vân chồn?
Bộ lông Tịch Tích Chi bị cắt bỏ một mảng lớn, phía sau lưng trơ trụi có phần giống đỉnh đầu bằng phẳng của nam nhân trung niên.
Dáng vẻ đó nhìn rất khôi hài, nhưng không có người nào cười được. Bởi vì chỉ cần có ai dám cười ra tiếng thì nhất định sẽ chết không chỗ chôn thân.
"Bệ hạ, tình trạng vết thương của Vân chồn đã được kiểm soát. Do diện tích bị thương rất lớn nên mấy ngày sau có thể sẽ lên cơn sốt, vi thần đã kê mấy đơn thuốc, đến lúc đó mỗi ngày uống một lần là đủ." Thầy thuốc thú y nói xong những lời này, lại bổ sung: "Trước khi vết thương tốt trở lại, không thể thấm nước, nếu không rất dễ dẫn đến vết thương sinh mủ."
An Hoằng Hàn nghiêm túc nghe, sau đó vuốt cằm nói: "Tất cả lui ra."
Ôm lấy con chồn nhỏ, An Hoằng Hàn đặt nó lên trên đùi. Nhìn mí mắt nó đóng chặt lại, An Hoằng Hàn dịu dàng vuốt ve thuận lông cho nó, cứ lẳng lặng ngồi một lúc như vậy.
Hút vào lượng khói dày đặc, Tịch Tích Chi hôn mê suốt cả một ngày, mới từ từ tỉnh lại. Khi mở mắt ra, trong nháy mắt, lập tức nhìn thấy gương mặt tuấn tú lạnh lùng của An Hoằng Hàn, tay phải hắn cầm bút, môi mím thật chặt, liên tục múa bút viết.
Đầu Tịch Tích Chi còn có chút mơ hồ, mắt to chuyển động chớp chớp, phát hiện ra nơi nàng đang ở không phải giường đệm trong điện Bàn Long, mà là ở Ngự Thư Phòng.
Chít chít. . . . . . Âm thanh yếu đuối không giống như là của mình, Tịch Tích Chi nâng móng vuốt lên, không còn hơi sức vỗ xuống người An Hoằng Hàn.
An Hoằng Hàn lập tức dừng bút lại, chậm rãi cúi đầu, thấy con chồn nhỏ đã tỉnh lại, đưa tay liền sờ sờ đầu của nó.
"Được giáo huấn lần này, xem sau này ngươi còn có dám có tâm tư đi thương người hay không?" An Hoằng Hàn vừa lo lắng vừa tức giận, mở miệng đã là lời nói quát mắng.
Tinh thần Tịch Tích Chi không tốt, mí mắt khẽ vén lên. Cả người không thoải mái, hành hạ thần kinh con chồn nhỏ. Đầu óc giống như bị nhão nhoét, lộn xộn không suy nghĩ gì được. Tịch Tích Chi dùng móng vuốt vỗ đầu của mình hai cái, ý định làm cho nàng tỉnh táo lại một chút.
Nếu như nàng không nhớ lầm thì ngày hôm đó, nàng cho là mình chết chắc rồi. Ngồi chồm hổm trong góc mật thất, nhìn lửa chảy hừng hực cuốn lấy tất cả. Đang trong lúc ý thức của nàng tan rã, có một bóng người màu vàng óng vọt vào biển lửa, dám ôm nàng chạy ra ngoài.
Cái đầu nhỏ đầy lông lá chuyển về phía An Hoằng Hàn, nhìn hắn một thân long bào. Cho dù Tịch Tích Chi không cần suy nghĩ, cũng biết giây phút đó người giải cứu nàng trong biển lửa nhất định là An Hoằng Hàn. Khóe mắt nhất thời trở nên ướt át, ngoại trừ sư phụ thì chỉ có người đàn ông này đối với mình tốt nhất.
Có lẽ bởi vì bị thương, Tịch Tích Chi trở nên đặc biệt mềm yếu, lè lưỡi liền liếm láp mu bàn tay An Hoằng Hàn.
Ánh mắt Tịch Tích Chi vừa vặn nhìn thấy cánh tay của hắn có một vết thương dài một tấc. Nàng nhớ rõ rằng thế lửa rất lớn nên trên xà nhà mảnh ngói không ngừng rơi xuống, khắp nơi đều là khói dày đặc không ngừng, ngói lưu ly cùng xà nhà liên tục đập xuống dưới chỗ bọn họ, An Hoằng Hàn tự mình lấy thân chắn, ôm nó lao ra khỏi ngọn lửa lớn bao vây xung quanh.
Vết thương này chính là khi đó bị thương.
Chương 6:
6.1
Editor: LimCa
Chít chít. . . . . .
Tiếng kêu này mang theo sự cảm kích và phần cảm động. Tịch Tích Chi chìa móng vuốt ra vỗ nhẹ vào mu bàn tay An Hoằng Hàn, một con chồn một người dùng phương thức trao đổi đặc biệt với nhau.
Mặc dù con chồn nhỏ không thể mở miệng nói thành lời, nhưng An Hoằng Hàn nhìn cặp mắt trong veo như nước của nó, luôn có thể dễ dàng đọc được suy nghĩ nó muốn biểu đạy.
"Trẫm cũng không biết tại sao lại xông vào cứu ngươi." An Hoằng Hàn nói thật, tình hình lúc ấy khiến hắn không thể suy nghĩ nhiều, suy nghĩ duy nhất hắn nói cho bản thân là nhất định phải đi cứu, "Ngươi coi như lúc ấy trẫm hồ đồ đi."
Đoán không được lòng dạ An Hoằng Hàn, Tịch Tích Chi nâng đầu nhỏ lên, chăm chú theo dõi hắn. Cho dù An Hoằng Hàn không nói cái gì, nhưng Tịch Tích Chi lại không thể làm như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra. Đại ân cứu mạng này sao có thể quên được?
Tịch Tích Chi ngưng mắt nhìn ân nhân cứu mạng, ánh mắt sáng quắc.
Cố gắng chống người dậy, Tịch Tích Chi vừa định đứng lên, nhưng bởi vì sức lực không đủ, lại ngã vào trên đùi An Hoằng Hàn.
Phía sau lưng nóng rát, Tịch Tích Chi đau đến răng trên răng dưới cắn chặt đến phát run. Theo bản năng quay đầu lại nhìn vết thương, ánh mắt đầu tiên chính là phía sau lưng trơ trụi không lông, nơi đó có một sẹo do bị bỏng. Do thuốc được bôi lên làm phía trên bề mặt che phủ một lớp thuốc mỡ bóng loáng.
Tịch Tích Chi không nhịn được kêu lên 'chít chít', vươn dài cổ, cố gắng muốn xem hướng đằng sau, muốn xem được rõ hơn.
Bộ lông cũng giống như y phục của Tịch Tích Chi, một phần lớn y phục bị cắt bỏ làm nàng cảm thấy cả người không được tự nhiên giống như toàn thân trần truồng đứng trước mặt người đằng trước. Phía sau lưng truyền đến từng đợt đau đớn, Tịch Tích Chi buồn bã ghé vào trên đùi An Hoằng Hàn, oán hận nghĩ thầm, thù này không báo thề không làm chồn.
Nàng chưa bao giờ chủ động trêu chọc người nào, nhưng ngược lại An Nhược Yên lại giận lây sang nàng, làm hại nàng chịu nỗi khổ da thịt không thể nói, còn khiến nàng mất đi một phần bộ lông trơn bóng đẹp đẽ.
Cũng không ngẫm lại, toàn thân nàng từ trên xuống dưới chỉ có bộ lông trên thân đáng giá tiền nhất!
Thiếu nợ thì trả tiền là đạo lý hiển nhiên. Món nợ này, Tịch Tích Chi nàng dù sao cũng phải đòi lại.
Thái giám cung nữ thấy con chồn nhỏ tỉnh, đều hướng ánh mắt về phía này.
Nhưng Tịch Tích Chi lại không muốn để cho người khác xem bộ dáng thảm hại này của nàng, gắng sức nhấc lớp áo bào của An Hoằng Hàn lên, bao trùm chặt thân mình, ngăn cản ánh mắt người khác.
"Rõ là chết vì sĩ diện." Tiếng nói bao hàm sự sủng nịnh, An Hoằng Hàn chọc chọc cái trán con chồn nhỏ.
Do bị thương nên Tịch Tích Chi không muốn ăn, bàn bày đầy thức ăn, đặt trước mắt nàng nhưng cũng không làm nàng cảm thấy chút hứng thú. Xoay vặn cổ, Tịch Tích Chi tìm được một tư thế thoải mái, không chút tinh thần khép mắt, lại tiếp tục đi đánh cờ cùng chu công.
Nó không ăn không uống khiến một đám nô tài lo lắng.
Lâm Ân bỏ qua uy áp mà An Hoằng Hàn phát ra, "Bệ hạ, Ngự Thiện Phòng đã thay đổi không dưới một trăm món ăn, nhưng. . . . . .Vân chồn vẫn không chịu ăn cơm."
An Hoằng Hàn xem ở trong mắt, cũng rất lo lắng. Bây giờ con chồn nhỏ đang bị thương, chỉ có bổ sung cho tốt dinh dưỡng, vết thương mới có thể nhanh chóng khép lại.
"Đi ao Thanh Nguyên bắt cá Phượng Kim Lân, bảo ngự trù làm thanh đạm cho dễ hấp thu."
Kết quả là, mỗi ngày một con cá Phượng Kim Lân, cá nuôi trong ao Thanh Nguyên đã mất đi hơn một nửa.
Thích ý gặm hết một con cá, Tịch Tích Chi nâng móng vuốt lau chùi miệng, cố gắng tránh đi suy nghĩ của bản thân về vết thương phía sau lưng. Nhìn tất cả mọi người dùng ánh mắt khác thường nhìn chằm chằm nàng, Tịch Tích Chi lui về phía sau co rụt lại, nhanh chóng chạy về phía An Hoằng Hàn, kéo ống tay áo bào hắn qua, che thân mình đi.
Nhìn thấy vết thương kia, An Hoằng Hàn liền nhớ lại việc An Nhược Yên làm hại con chồn nhỏ, nhẹ nhàng vỗ con chồn nhỏ, lạnh lùng không chút thương lượng nói: "Có nghĩ muốn báo thù?"
Mặt Tịch Tịch Chi hướng về phía hắn, cắn chặt răng, đầu gật mạnh. Nó cũng không phải là quả hồng mềm, dĩ nhiên không thể nào mặc cho An Nhược Yên chà đạp.
Vết sẹo sau lưng nhắc nhở Tịch Tích Chi từng giây từng phút rằng, mình bị An Nhược Yên làm hại đến thảm hại bảo nhiêu.
Xoa bộ lông con chồn nhỏ, ánh mắt An Hoằng Hàn càng trở nên sâu thẳm, "Như thế là được rồi, sống ở trong hoàng cung, lòng dạ ác độc mới có thể tiếp tục sống được."
Dạy bảo mấy câu, An Hoằng Hàn đứng lên, "Ngô Kiến Phong. . . . . ."
Hai ngày qua sống trong nơm nớp lo sợ, Ngô Kiến Phong cũng biết chuyện này tuyệt đối sẽ không dễ dàng bị bỏ qua.
"Có thuộc hạ." Hai đầu gối Ngô Kiến Phong quỳ xuống đất, chuông báo động trong lòng vang lớn, hôm đó bệ hạ rõ ràng phân phó bọn họ bảo vệ con chồn nhỏ, mà bọn họ lại xử lý hỏng chuyện.
Chỉ nghĩ đến chút hậu quả, Ngô Kiến Phong đã sợ hãi, hai đầu gối như nhũn ra.
An Hoằng Hàn lạnh lùng nâng khóe môi, "Hôm nay mới biết sợ? Lúc trẫm phân phó ngươi làm việc, sao không thấy tinh thần ngươi hăng hái vậy! Đừng tưởng rằng huynh trưởng của ngươi là Trấn Quốc tướng quân, chuyện gì trẫm đều khoan dung tha thứ cho ngươi. Hễ là thị vệ tham gia hành động hôm đó, toàn bộ chém đầu răn đe trước mọi người, coi như một lần nhắc nhở. Về phần ngươi. . . . . ."
Ngô Kiến Phong sợ hãi, đầu vai run lên, đè thật chặt chuôi kiếm, đầu cúi thấp nhất có thể.
"Liền hạ ba bậc, phế bỏ vị trí Thị Vệ Trưởng. Khi nào học thông minh thì lúc đó sẽ phục chức trở lại." An Hoằng Hàn nâng chân, bước đi ra ngoài, không quay đầu lại liếc nhìn ai.
Trong ngực hắn, con chồn nhỏ lén lút thò đầu ra nhìn trở lại. Thì ra là như vậy, khó trách Ngô Kiến Phong không tài không đức lại có thể trở thành Thị Vệ Trưởng điện Bàn Long. Không ngờ núi dựa sau lưng hắn ta chính là Trấn Quốc tướng quân.
Cho dù Tịch Tích Chi chưa từng thấy qua vị tướng quân kia, nhưng cũng nghe qua uy danh của hắn.
Tin đồn kể từ khi Trấn Quốc tướng quân Ngô Lăng Dần mang binh xuất chinh tới nay, đánh đâu thắng đó, là một vị Tướng quân rất có tài lãnh đạo.6.2
Sống chung cùng An Hoằng Hàn đã lâu, Tịch Tích Chi cũng biết sơ qua tính cách của hắn. Lần đầu tiên nhìn thấy hắn cũng có lúc biết tha cho người khác, Tịch Tích Chi cũng có phần không dám tin. Có vết xe đổ về An Nhược Yên trước đó, Tịch Tích Chi biết, trong lòng An Hoằng Hàn đã tính toán rất nhiều.
Như vậy giữ lại Ngô Kiến Phong một mạng cũng nhất định có nguyên nhân.
Mỗi lần đau khổ nghĩ tới khả năng kia, Tịch Tích Chi tạm thời bỏ qua cơn đau nhức phía sau lưng, lọt vào suy nghĩ sâu xa của bản thân mình.
"Cần trẫm nói cho ngươi biết sao?" An Hoằng Hàn lên tiếng nói.
Tầm nhìn từ từ nâng, ngẩng đầu lên, Tịch Tích Chi mở trừng hai mắt, lắc đầu lắc đầu.
Nàng đã nghĩ tới.
Suy cho cùng Tịch Tích Chi nàng cũng không phải ngu ngốc, dẫu gì lăn lộn mấy tháng trong hoàng cung. Hơn nữa gần đây chuyện kia của An Nhược Yên, đối với nàng có tác dụng khai mở rất lớn, sau khi tốn sức vắt óc suy nghĩ, cuối cùng Tịch Tích Chi đã cho ra được câu trả lời.
Nguyên nhân An Hoằng Hàn nuôi đám công chúa kia là bởi vì dưới gối hắn không con gái, tạm thời tìm không được người đáng để chọn liên hôn. Nếu đám công chúa kia còn giá trị lợi dụng, An Hoằng Hàn dĩ nhiên không thể nào buông tha con cờ quan trọng này. Huống chi quan hệ với các nước khác, cũng như các đại thần đều phải dựa vào kết thân mới vững chắc.
Mà giống như vậy, giữ Ngô Kiến Phong ở điện Bàn Long chỉ có một nguyên nhân, đó chính là. . . . . . Dùng thế lực bắt ép Trấn Quốc tướng quân.
Mặc dù An Hoằng Hàn là vua của một nước, nhưng đồng thời cũng phải đề phòng rất nhiều người, đặc biệt là những vị đại tướng quân cầm quân quyền trong tay kia.
Tịch Tích Chi nghĩ đến ý nghĩa đằng sau lời nói đó, lải nhải khoa tay múa chân nói với An Hoằng Hàn.
Chỉ tiếc những lời này nghe vào lỗ tai An Hoằng Hàn, toàn bộ biến thành một chuỗi âm thanh bô bô chít chít.
"Có khi cho dù biết chân tướng sự việc cũng cần chôn ở trong lòng, tuyệt đối không thể nói cho người khác biết, hiểu không?" An Hoằng Hàn siêng năng giáo dục con chồn nhỏ, lại cho nó học một khóa.
Tính cách con chồn nhỏ trời sinh vẫn còn quá ngây thơ. An Hoằng Hàn chỉ mong nó có thể có năng lực tự bảo vệ bản thân, bởi vì trong hoàng cung quan hệ rất phức tạp, hơi chút sơ hở sẽ thua cả ván bài.
Tịch Tích Chi đang nói ba hoa một hồi, trong nháy mắt nhắm lại, cực kỳ trịnh trọng gật đầu, có câu nói, không nghe lời người lớn dạy thì chịu thua thiệt ngay trước mắt. Chuyện về Tiểu Tuân Tử không phải là chứng minh tốt nhất sao. So với lão giang hồ(1) An Hoằng Hàn, Tịch Tích Chi có vẻ thật sự quá non nớt. Trước khi bản thân còn chưa hóa thành hình người thì còn phải dựa vào hắn.
(1)Lão giang hồ: ý chỉ người lão luyện, có nhiều kinh nghiệm, người từng trải biết đối nhân xử thế.
"Chúng ta đến Thiên lao, đợi lát nữa muốn làm như thế nào, toàn bộ theo ý của ngươi." Giống như cố ý khảo nghiệm con chồn nhỏ, An Hoằng Hàn đem toàn bộ quyền sanh sát chuyển nhượng cho con chồn nhỏ.
Tịch Tích Chi ngây ngẩn cả người, nháy nháy mắt, lần nữa hiểu được câu nói kia.
Chít chít. . . . . . Tịch Tích Chi lần nữa xác nhận.
"Sống chết của An Nhược Yên và Tiểu Tuân Tử đều do ngươi định đoạt. Nhưng . . . . . . Trẫm nhắc nhở ngươi, có một câu nói rất hay, lửa thiêu bất tận chỉ cần gió xuân thổi tới mầm non lại trồi dậy." Lời nói An Hoằng Hàn rất lạnh, liền giống như con người của hắn, chỉ cần hắn đứng trước mắt ngươi, ngươi lập tức có thể cảm nhận được uy thế cường đại.
Tịch Tích Chi khẩn trương bắt lấy vạt áo trước của hắn, móng vuốt thành cong lại, gắt gao níu lại áo bào hắn.
Đi thẳng một mạch từ điện Bàn Long đến Thiên lao, mỗi giây mỗi phút An Hoằng Hàn đều chú ý đến cử động của con chồn nhỏ. Lông tơ trên trán con chồn nhỏ bị mồ hôi thấm ướt, một đôi tròng mắt trong suốt chứa đầy sự đấu tranh.
An Hoằng Hàn không đành lòng, hắn cũng từng nghĩ tới khiến con chồn nhỏ cất giữ lại phần hồn nhiên cuối cùng, nhưng trải qua đủ chuyện, rất rõ ràng tình huống đó là không thực tế chút nào.
Thiên lao trong hoàng cung được xây dựng rất kiên cố, thị vệ phụ trách canh gác có tận vài trăm người. Mỗi thị vệ lại chia nhau chịu trách nhiệm từng nơi khác nhau, vây lại Thiên lao kín không kẽ hở, ngay một con ruồi đều không trốn thoát được.
"Bái kiến bệ hạ." Nhìn thấy người tới, tất cả thị vệ đều khom lưng hành lễ.
Vì bộ lông bị thương nên gần đây hễ ra khỏi cửa con chồn nhỏ đều dùng ống tay áo bào của An Hoằng Hàn che đậy toàn thân, chỉ lộ ra một cái đầu đầy lông lá.
Thiên lao cũng không phải xây dựng trên mặt đất, Tịch Tích Chi đánh giá cảnh sắc xung quanh, cho đến khhi An Hoằng Hàn ôm nàng đi theo một con đường mòn chính diện tiến đến một cửa vào, nàng mới chậm rãi lấy lại tinh thần. Một đoạn bậc thang sâu thẳm thông xuống dưới đất, nếu như không phải hai bên lối đi châm ngọn đèn thì nơi này sẽ tối tăm không ánh sáng.
"Dẫn đường." An Hoằng Hàn hướng về phía người trông giữ cửa ngục ra lệnh.
Cho dù bệ hạ không nói ra tên phạm nhân, người trông ngục cũng hiểu, bệ hạ muốn đi gặp Lục Công Chúa.
Về chuyện Lục Công Chúa bắt cóc Vân chồn, trù tính muốn thiêu chết chay nó đã sớm truyền khắp hoàng cung. Hôm nay cả tòa điện cung Yên Vưu đã biến thành một cung hoang vu, gần đây còn có rất nhiều thợ thủ công vội vàng trùng tu lại cung điện lần nữa.
Trên tay phải người trông ngục cầm một chuỗi chìa khóa, dẫn mọi người vào Thiên lao.
Bậc thang rất dài, trong lòng Tịch Tích Chi thầm đếm, cho đến khi An Hoằng Hàn cất bước chân đi được 47 bước, bọn họ mới bắt đầu đi đường bằng.
Hai bên ngọn đèn dầu hắt ra ánh sáng yếu ớt, màu vàng nhạt của ánh đèn chiếu sáng con đường phía trước. Tịch Tích Chi được An Hoằng Hàn ôm suốt trên đường đi vào, nàng xem thấy ven đường để không ít dụng cụ tra tấm, có dụng cụ vẫn còn dính trên đó máu tươi của con người.
Cả Thiên lao tràn ngập một mùi tanh của máu tươi, Tịch Tích Chi nghe thấy không khỏi buồn nôn, phải che lỗ mũi.
"Nhịn một chút liên đi qua." An Hoằng Hàn thuận lông cho con chồn nhỏ, cố gắng làm nàng thoải mái hơn.
Trên tường trên đất, khắp nơi đều có thể thấy vết máu khô lại sau đó đông tụ thành những vệt màu đen thẫm. Hai móng vuốt Tịch Tích Chi che lỗ mũi, cách một lúc lại lấy hơi để thở.
'Lạch cạch' một tiếng, người trông ngục cắm chìa khóa vào ổ, sau đó đẩy cửa sắt ra.
6.3
"Bệ hạ, Lục Công Chúa cùng Tiểu Tuân Tử đều ở bên trong này, tuân theo mệnh lệnh của ngài, mỗi ngày đều quất roi bọn họ một trận." Người trông ngục nói đầu đuôi gốc ngọn(2), e sợ khiến An Hoằng Hàn trách tội bọn họ làm việc sơ suất.
(2) Đầu đuôi gốc ngọn: ý chỉ nói rõ, kể hết mọi chuyện
Tịch Tích Chi thò đầu ra, móng vuốt túm lấy cánh tay An Hoằng Hàn, lập tức nhìn thấy An Nhược Yên cùng Tiểu Tuân Tử bị chia ra trói tại trên giá gỗ. Hai tay của bọn họ duỗi thẳng, cổ tay và khuỷu tay đều bị trói vài vòng dây thừng. Y phục mặc trên người sớm đã rách tả tơi, từng vết roi hiện rõ bề ngoài, có vết roi là vết thương mới, máu chảy đầm đìa, rất dọa người.
An Nhược Yên mất đi vẻ xinh đẹp kiều diễm ngày thường, gương mặt trắng bệch không có chút máu, cánh môi vốn đỏ thắm đã trở nên khô nứt không chịu nổi.
"Hoàng. . . . . . Hoàng huynh. . . . . . Tha mạng." An Nhược Yên như nhìn thấy hi vọng, cặp mắt vốn mất đi thần thái, nhất thời phụt ra ánh sáng.
Tiểu Tuân Tử không kích động như nàng ta, đầu vẫn cúi thấp không nâng lên, nhìn hắn ta có vẻ tình trạng thương tích nghiêm trọng hơn An Nhược Yên rất nhiều.
"Tha mạng? Trẫm vì sao phải tha ngươi?" An Hoằng Hàn đi từng bước một đến gần, âm thanh lạnh lẽo vô tình không chút biến đổi, "Trẫm đã từng cho ngươi một cơ hội, là ngươi không biết quý trọng. Nếu trước kia liền nghe lời của trẫm, lấy chồng xa ở nước Cưu thì đối với ngươi đối với trẫm đều tốt, mà ngươi lại lần nữa khiêu khích điểm mấu chốt của trẫm."
Nhà từ yên tĩnh, thật lâu không có ai lên tiếng.
Tịch Tích Chi vẫn còn đang do dự, bởi vì lúc trước đi trên đường, lời An Hoằng Hàn nói, không thể nghi ngờ là ám hiệu cho nàng. . . . . . Nhổ cỏ tận gốc. Nhưng tay Tịch Tích Chi nàng chưa từng dính qua máu tươi, để cho nàng ngoan độc có lòng giết người, vẫn có mấy phần khó khăn.
"Hoàng huynh, Yên Nhi là muội muội ruột của ngươi a! Về sau hoàng huynh gọi Yên Nhi làm cái gì, Yên Nhi nhất định làm theo. Cho dù gả đi nước Cưu, Yên Nhi cũng nguyện ý!" An Nhược Yên vội vàng hô, hai ngày này đau khổ do roi mang lại đã hành hạ thần chí nàng trở nên mơ hồ.
Nàng chỉ biết, chỉ cần có thể không ở tại nơi này, chuyện gì nàng cũng tự nguyện đồng ý làm. Nơi này không chỉ có rắn bò loạn, hơn nữa mỗi ngày những tên trông ngục đều rat a ác độc quất roi nàng, bây giờ trên người nàng không có chỗ nào lành lặn. An Nhược Yên vốn là tiểu thư cành vàng lá ngọc sống trong nhung lụa, nào có nếm qua nỗi đau khổ về da thịt, ngày thứ nhất liền chịu không được. Thế nhưng tên trông ngục căn bản không chú ý tới sống chết của nàng, vẫn cứ đánh đến 50 roi mới dừng lại.
Nàng ta khóc đến hoa lê đẫm mưa, hết sức đáng thương.
Tịch Tích Chi không nâng nổi chút xíu lòng thương cảm, nàng đâu chỉ phải chịu nỗi đau khổ ngoài da mà thiếu chút nữa liền chôn thân trong biển lửa rồi!
Phẫn nộ chưa từng có trước nay ở trong lòng xông ra, Tịch Tích Chi vung múa móng vuốt lên, đập thật mạnh.
"Cầu xin trẫm không bằng cầu xin nó. . . . . ." An Hoằng Hàn chỉ vào con chồn nhỏ trong ngực, không để ý ánh mắt khiếp sợ của mọi người, nói: "Nếu như Vân chồn tự nguyện đồng ý bỏ qua cho ngươi, trẫm lập tức thả người. Nhưng nếu như. . . . . . Nó muốn tính mạng các ngươi, trẫm cũng sẽ không nhúng tay."
Ánh mắt An Nhược Yên chuyển sang con chồn nhỏ, rõ ràng hận đối phương tới tận xương, thế nhưng lúc này nàng vì muốn sống, giống như con chó hèn mọn hạ thấp tư thế mình, cúi đầu khuất phục nhần sai khóc lóc nói: "Cầu xin. . . . . . Cầu xin ngươi tha bổn cung, bổn cung về sau không bao giờ gây sự với ngươi nữa."
Lục Công Chúa lại nói xin lỗi với một con chồn? Người trông ngục đứng bên cạnh kinh ngạc không nói ra lời.
Chẳng lẽ Lục Công Chúa vẫn còn thua kém một con chồn sao? Bọn họ vốn tưởng rằng bệ hạ chỉ vì muốn dạy dỗ Lục Công Chúa một hồi, mới đưa nàng nhốt vào đại lao. Mà bây giờ đến nhất định là vì đón Lục Công Chúa trở về.
Dù sao ở trong mắt bọn họ, Lục Công Chúa chính là hoàng muội được bệ hạ sủng ái nhất. Mặc dù nàng ta phạm vào lỗi lớn hơn nữa thì mối quan hệ máu mủ giữa nàng ta và bệ hạ vẫn tồn tại. Mà con chồn kia cũng chỉ là một sủng vật mà thôi.
Nhưng. . . . . . Bệ hạ lại lạnh lùng đem sự sống còn của Lục Công Chúa giao cho một con chồn quyết định.
Trong nháy mắt Tịch Tích Chi có chút mềm lòng, nhưng nghe được tiếng ' Bổn cung ' kia thì suy nghĩ vừa rôi trong lòng không còn tồn tại. Đều nói chó không bỏ được ăn cứt, nếu như An Nhược Yên thật sự có thể thay đổi tính tình, dàn xếp ổn thỏa, vậy thì không còn là nàng ta rồi!
Không cẩn thận trong cuộc sống sau này, bất cứ lúc nào nàng ta đềi có thể đâm ngươi một đao!
Trong lòng Tịch Tích Chi cảnh cáo mình, nơi này là hoàng cung, không phải những địa phương khác, người ở đây đã sớm từ bỏ lương tri, mỗi ngày mang theo một tấm mặt nạ mà sống.
"Nghĩ kĩ chưa?" Thật lâu không thấy trả lời, An Hoằng Hàn nắm lấy móng vuốt con chồn nhỏ, vuốt qua vuốt lại.
Tịch Tích Chi theo thói quen nghĩ rụt về, lại bị vị Đế Vương nào đó túm chặt.
"Tha Bổn cung, cái gì Bổn cung cũng có thể cho ngươi, ngươi muốn cái gì cũng có thể!" An Nhược Yên sợ hãi la lớn nói, từng giọt nước mắt không ngừng rơi. Nàng không muốn chết, không cần chết. . . . . . Nàng là công chúa xuất chúng nhất trong đám người, xinh đẹp lại tài trí song toàn. Tại sao nàng phải chết, tại sao!
Tịch Tích Chi không chút nào bị mê hoặc, bởi vì An Nhược Yên có thể cho nàng, An Hoằng Hàn cũng có thể cho. Mà An Hoằng Hàn cấp cho thứ gì đó, chưa chắc An Nhược Yên lấy ra được.
Tịch Tích Chi nâng móng vuốt lên, hướng về phái cổ của mình gạch ngang một cái. Động tác này cùng với động tác lúc ' giết người diệt khẩu ' gần như giống nhau.
An Hoằng Hàn là người trước tiên liền hiểu rõ quyết định của con chồn nhỏ, tựa như khen ngợi vỗ vỗ đầu của nàng, "Không khiến trẫm thất vọng."
An Nhược Yên điên cuồng lắc đầu, mắc chứng điên loạn hô lớn: "Không. . . . . . Không. . . . . . Bổn cung không muốn chết! Tại sao! Bổn cung rốt cuộc nào sai điểm nào? Tại sao hoàng huynh ngươi luôn nghiêng về con súc sinh kia, Bổn cung cũng cúi đầu hướng nó cầu xin tha thứ, tại sao còn không chịu bỏ qua cho Bổn cung!"
Nghe từng tiếng thét chói tai, Tịch Tích Chi chận lại lỗ tai lông lá của mình. Quả nhiên vẫn không biết hối cải, may nhờ mới vừa rồi mình không có nhân từ nương tay. Nếu không cuối cùng sẽ có một ngày, An Nhược Yên nhất định sẽ bởi vì thù hận mà tìm nàng trả thù.
"Ngươi tự thân động thủ, hay là trẫm thay ngươi giải quyết?" An Hoằng Hàn không có chút tình cảm nói, giống như đó là cái người sắp chết, chứ không phải muội muội có quan hệ ruột thịt với hắn.
Tịch Tích Chi suy tư một hồi, giương mắt xem xét An Nhược Yên. Mặc dù nàng rất căm hận An Nhược Yên , nhưng nàng vẫn muốn cho nàng ta được chết một cách sảng khoái một chút. Nếu như đến trong tay An Hoằng Hàn thì chỉ sợ không hành hạ nàng ta tróc một lớp da, An Nhược Yên chắc chưa chết được.
Chít chít. . . . . . [Ta tới].
6.4
Quyết định này nghĩa là móng vuốt Tịch Tích Chi sẽ dính máu tanh. Chuyện này đối với con đường tu tiên của nàng rất bất lợi. Bởi vì tội lỗi của nàng càng sâu nặng thì uy lực của lôi kiếp sẽ càng lớn.
An Hoằng Hàn theo bản năng cau mày, bởi vì hắn cũng biết chuyện con chồn nhỏ tu luyện. Mặc dù hắn không hiểu rõ ràng Yêu Tinh tu luyện thế nào, nhưng hắn lại biết được, nếu con chồn nhỏ dính vào máu tươi thì nhất định sẽ tạo cản trở với chuyên tu luyện.
Trong đầu lại một lần hiện lên dáng dấp con chồn nhỏ biến ảo thành con người, An Hoằng Hàn thật sự không muốn bởi vì chuyện này mà khiến tiến độ tu luyện của con chồn nhỏ chậm lại.
"Chuyện này vẫn nên do trẫm an bài." An Hoằng Hàn cũng không muốn cho An Nhược Yên chết quá dễ dàng, lại không muốn làm cho móng vuốt con chồn nhỏ dính máu.
Tịch Tích Chi buồn bực ngẩng đầu lên, không phải mới vừa rồi An Hoằng Hàn hỏi nàng muốn tự thân động thủ hay không sao? Thế nào lại nói một đằng làm một nẻo rồi?
Chít chít. . . . . . [Làm An Nhược Yên được chết thoonngs khoái chút].
An Hoằng Hàn làm như không có nghe thấy, hướng về phía người trông ngục phân phó nói: "Dùng hình hoả(3)."
(3)Hình hỏa: hình phạt thiêu sống, đốt chết.
Chỉ nghe hai chữ này, cả người Tịch Tích Chi run rẩy hai cái.
An Hoằng Hàn nheo lại mắt, lạnh lùng nói: "Ngươi không truy cứu, không có nghĩa là trẫm không truy cứu. Trẫm làm việc, từ trước đến giờ thích tăng gấp bội hoàn trả."
Nếu trước đó An Nhược Yên nghĩ làm Vân chồn chết cháy thì An Hoằng Hàn hắn sẽ dùng dạng phương thức như vậy đưa nàng ta về trời.
An Nhược Yên sợ hãi mặt cắt không còn giọt máu, toàn thân phát run, "Không, không thể như vậy, hoàng huynh. . . . . . Yên Nhi van cầu ngươi, Yên Nhi về sau không dám gây sự nữa."
Âm thanh An Nhược Yên khóc lóc rối rít vang vọng trong cả ngục tù.
An Hoằng Hàn giống như không nghe thấy, ôm con chồn nhỏ chuyển sang hướng Tiểu Tuân Tử, "Từ lúc ngươi vừa vào điện Bàn Long, trẫm liền biết ngươi là người Lục Công Chúa cắm vào. Đã sớm nghĩ diệt trừ ngươi, chỉ tiếc bị con chồn ngu xuẩn nào đó cản lại. Ngươi lại không những không cảm kích, ngược lại giúp đỡ Lục Công Chúa lấy ân báo oán."
"Trẫm nghe nói. . . . . . Khi đó các ngươi tính toán chiên dầu Vân chồn?" An Hoằng Hàn nhíu mày, không giận tự uy, mỗi một động tác xoay người đều vô cùng khí phách.
Cả người Tiểu Tuân Tử đều là vết thương, cắn miệng, không còn hơi sức nói: "Nô tài. . . . . . Chỉ nghe theo lệnh làm việc, xin bệ hạ tha mạng a."
Tịch Tích Chi gặm móng vuốt, ánh mắt đảo qua đảo lại nhìn Tiểu Tuân Tử phía xa. Nếu như nói An Nhược Yên có thể làm cho nàng tức giận thì Tiểu Tuân Tử như thế lại khiến lòng nàng băng giá. Từ trước đến giờ nàng đều tin tưởng người tốt có sẽ được báo đáp, ngươi đối với người khác thật lòng, người khác cũng sẽ đối xử thật lòng như vậy đối đãi ngươi.
Nhưng hành động việc làm của Tiểu Tuân Tử đã phá vỡ nhận thức của nàng.
"Các ngươi đã thích chiên dầu, vậy trẫm cũng làm cho ngươi nếm thử một chút mùi vị đó. Người tới, chuẩn bị chảo dầu." An Hoằng Hàn ra lệnh một tiếng, lập tức có hai người trông ngục cởi sợi dây trói Tiểu Tuân Tử ra, áp giải hắn ta đi ra ngoài.
Mặc cho An Nhược Yên kêu gào thế nào, An Hoằng Hàn vân thờ ơ.
Tịch Tích Chi nhìn cảnh hai người bị áp giải đi, bất đắc dĩ thở dài.
"Có cái gì đáng tiếc? Hôm nay ngươi làm rất khá. Hoàng cung giống như chém giết trên chiến trường, ngươi không chết, chính là ta mất mạng." An Hoằng Hàn vừa nói, vừa đi ra phía ngoài.
Tiếng bước chân của hắn tương đối vững vàng, mỗi một bước đều giống như đạp ở trên ngực người khác.
Hiệu suất làm việc của người trông ngục ô cùng cao, dĩ nhiên điều này cũng không vượt ngoài các dụng cụ tra tấn gì đó, Thiên lao vốn là nơi mọi thứ đều đủ.
Trên sân bên ngoài trời, một chiếc chảo khổng lồ đựng dầu,sôi ùng ục, dưới đáy nồi ngọn lửa cháy hừng hực. Sau khi Tiểu Tuân Tử bị người trông ngục đẩy mạnh vào, hàng loạt tiếng kêu thảm thiết thử thách màng nhĩ của mọi người.
Chảo dầu có nhiệt độ cực cao, Tiểu Tuân Tử vừa mới tiến vào liền bị nóng rớt một lớp da. Cả người đều một màu đỏ, cũng không cần chờ lâu lắm, da Tiểu Tuân Tử từ từ bị chiên dầu đến thối rữa.
Tịch Tích Chi sợ hãi không dám mở mắt ra, hai móng vuốt che kín lỗ tai của mình, chui vào trong vạt áo trước ngực An Hoằng Hàn. Đây quả thực là cực hình trong cực hình(4)! Thử nghĩ nếu như lúc ấy Tịch Tích Chi không thể chạy thoát thì người xuống vạc dầu sẽ là nàng. Cả người nổi lên da gà, Tịch Tích Chi che đầu, cố gắng hết sức không nghe tiếng kêu thảm thiết của Tiểu Tuân Tử.
(4)Cực hình: hình phạt nặng, cực kì khủng khiếp tàn khốc.
An Nhược Yên sợ vỡ mật, giãy giụa không ngừng kêu gào, nhưng hơi sức của nàng ta căn bản không đủ chống đối với người trông ngục. Ba lần năm lượt đã bị người trông ngục trói lên giá gỗ, thắt chặt dây. Ở dưới chân nàng, từng bó củi được đắp chồng lên.
"Không. . . . . . Không. . . . . . Hoàng huynh ngươi tha cho ta đi! Ta nguyện ý gả cho Lưu Quốc Vương, chuyện gì ta cũng tự nguyện đồng ý làm!" Khuôn mặt An Nhược Yên đều là vết tích nước mắt ràn rụa, cuối cùng từ từ trở nên mơ nhạt khi ngọn lửa bùng cháy lên.
Tiếng thét chói tai của nữ tử vang lên từng đợt.
Lửa cháy hưng hực trong nháy mắt đã che lấp đi bóng dáng của An Nhược Yên . . . . . .
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip