Chap 4
Buổi tối trở về phòng, Thanh Pháp cố tình đứng ở cửa phòng so sánh một lát, xác nhận phòng ngủ của mình còn không lớn bằng huyền quan nhà Trần Đăng Dương. Biệt thự chắc là đã đặc biệt mời nhà thiết kế bài trí theo sở thích của Trần Đăng Dương, phong cách lạnh lẽo nhưng dễ chịu, không vì diện tích rộng mà trở nên trống trải và quạnh quẽ.
Sau khi tắm rửa xong rồi lại làm đề thêm một tiếng, Thanh Pháp xuống lầu rót nước, đúng lúc gặp Trịnh Thư Hồi và Thanh Duệ về nhà cùng nhau, sắc mặt hai người không tốt lắm, hiển nhiên là vừa mới cãi nhau tiếp. Thanh Duệ đi tới giành lấy ly nước Thanh Pháp vừa rót, Thanh Pháp suy nghĩ một lát rồi lại rót thêm một ly nữa đưa cho Trịnh Thư Hồi.
"Để đó đi." Trịnh Thư Hồi ngồi trên ghế sofa đọc tin nhắn trên điện thoại, Thanh Pháp đặt ly nước lên bàn trà, đang định đi thì Trịnh Thư Hồi vừa gõ chữ vừa hỏi cậu: "Hôm nay đến nhà Trần Đăng Dương thế nào rồi?"
Thanh Pháp nói: "Học được rất nhiều kiến thức ạ."
Trịnh Thư Hồi ngẩng đầu lên nhìn cậu.
Cậu đành phải thành thật khai báo: "Không ra làm sao hết."
"Cái dáng vẻ ỉu xìu đó của con thì ra làm sao mới là lạ đấy." Trịnh Thư Hồi lại nhìn Thanh Duệ một cái, vừa như oán trách vừa như tự cười nhạo bản thân, "Chẳng đứa nào là có ích cả."
Bà nói xong liền đứng dậy đi lên lầu, Thanh Duệ từ tốn lấy một điếu thuốc ra, châm lửa: "Trông chờ cậu đi giải quyết Trần Đăng Dương, cũng chả biết bọn họ nghĩ thế nào nữa."
Thanh Pháp không hiểu "bọn họ" trong miệng hắn cụ thể là ám chỉ ai, chuyện này vốn dĩ là không trâu bắt chó đi cày, Thanh Pháp hỏi: "Nếu không thì anh đi giải quyết cậu ấy hay sao?"
Giống như mình vậy, chịu cực khổ cấy ghép tuyến thể nhân tạo, mang theo sự thèm muốn của nhà họ Nguyễn đối với tài nguyên và cổ phần của tập đoàn Bách Thanh, trở thành một omega có độ xứng đôi cao với Trần Đăng Dương, bỏ qua sự chán ghét và thờ ơ của đối phương, làm một thằng ngốc không có mắt nhìn lại còn khúm núm. Việc khổ sai như vậy, Thanh Pháp không nghĩ Thanh Duệ có thể làm được.
Thật ra vấn đề cũng không phải là làm được hay không làm được, cậu chưa bao giờ được lựa chọn. Thay vì cho rằng việc trực tiếp đóng khuôn cậu thành Thanh Pháp ngay từ đầu là chấp niệm đối với đứa con trai út bị chết yểu của nhà họ Nguyễn, vậy thì chi bằng nói đó là một sự tính toán trước, mọi thứ đều giống như một kịch bản được viết sẵn.
"Chuyện này thì tôi không làm được đâu, nhưng tôi lại muốn xem xem cậu làm thế nào để giải quyết được Trần Đăng Dương đấy." Thanh Duệ ném tàn thuốc vào thùng rác, sau đó đi lên lầu.
Làm sao để giải quyết, thật ra là hoàn toàn không giải quyết được.
Ngày thứ tư đến nhà Trần Đăng Dương, Thanh Pháp vẫn không nhận được bất kỳ ánh mắt hay lời nói nào của hắn, nếu không phải 339 và cô giáo vẫn nói chuyện với cậu thì cậu chẳng khác gì một nắm không khí ở nhà Trần Đăng Dương, một nắm không khí phiền hà mỗi ngày chỉ biết nói "Chào buổi sáng" và "Tạm biệt, hôm nay làm phiền cậu rồi".
Ngay cả 339 cũng không nhịn được giục cậu: "Có khi nào cậu thật sự là NPC không? Sao mà nhiệm vụ và lời thoại mỗi ngày đều cố định vậy, hay là cậu tìm một vài chủ đề khác xem? Không thể cứ tiếp tục như vậy được đâu!"
"Cho dù tôi có biến thành một con lừa trước mặt cậu ấy thì cậu ấy cũng sẽ không để ý đến tôi đâu." Thanh Pháp nhìn đi nơi khác, "Cứ như vậy trước đi."
Im lặng mấy giây, 339 hỏi: "Cậu thật sự có thể biến thành một con lừa hả?"
"..."
Buổi dạy kèm buổi sáng kết thúc, Trần Đăng Dương thậm chí còn không ăn trưa mà trực tiếp trở về phòng. Hôm nay tâm trạng của hắn hình như cực kỳ không tốt, lúc học hơi mất tinh thần, hơn nữa vẻ mặt khi mất tinh thần của hắn trông cực kỳ không vui, khiến cho Thanh Pháp cứ nơm nớp lo sợ cả buổi sáng.
Ăn xong, Thanh Pháp và cô giáo ngồi trên ghế sofa nghỉ ngơi đọc sách, chưa được vài phút, có hai bác sĩ xách hộp thuốc đi vào phòng khách, cô giáo đã quá quen với việc này rồi nên nói: "Em ấy ở trong phòng."
Bác sĩ gật đầu rồi đi cùng 339 lên lầu.
Việc dạy kèm buổi chiều chỉ còn lại Thanh Pháp, cô giáo giảng bài xong cho cậu thì về trước: "Hôm nay chắc là Đăng Dương không thể lên lớp rồi, vậy thời gian còn lại em cứ tự đọc sách giải đề, có câu hỏi gì thì thứ hai tuần sau hỏi cô."
"Vâng, cô đi cẩn thận ạ."
Sau khi học một mình gần một tiếng, Thanh Pháp dần trở nên phân tâm, đang nghĩ đến Trần Đăng Dương. Cậu lo lắng không biết có phải vì tâm trạng không tốt nên Trần Đăng Dương mới kìm nén sinh bệnh gì đó hay không, nếu là thật thì mình thật sự sẽ không sống qua nổi tối nay. Đang suy nghĩ lung tung thì cửa bị gõ nhẹ vài cái, sau đó mở ra, 339 bưng nước trái cây vào: "Chào buổi chiều, có muốn uống một ly nước giải khát mùa hè không?"
Nó di chuyển đến trước mặt Thanh Pháp, Thanh Pháp nhận lấy nước trái cây, do dự một hồi rồi hỏi: "Cậu ấy không khỏe hả?"
"Ò hó, bệnh lâu rồi, thỉnh thoảng sẽ như vậy đấy, chóng mặt, phát sốt, cảm xúc buồn bực."
Thanh Pháp nói năng thận trọng: "Là kỳ mẫn cảm sao?"
"Không phải đâu, triệu chứng nhẹ hơn nhiều so với kỳ mẫn cảm, chỉ đơn thuần là bệnh cũ tái phát thôi." 339 nói: "Bác sĩ cũng không biết làm sao, chỉ có thể cho uống ít thuốc ức chế và thuốc để làm dịu lại một chút, chủ yếu là phải dựa vào cậu ấy tự chịu đựng cho qua."
Chữ "chịu đựng" này lập tức gia tăng độ nghiêm trọng, thấy Thanh Pháp bị doạ thì 339 cũng thuận nước đẩy thuyền: "Cậu có muốn đi ngó cậu ấy một cái không? Bây giờ cậu ấy đang hôn mê trên giường, không có ai bên cạnh, đang rất cô đơn."
"Bác sĩ đi rồi hả?"
"Đi rồi, bình thường nếu như không có tình hình gì đặc biệt thì về cơ bản sẽ để cậu ấy yên tĩnh nghỉ ngơi."
Thanh Pháp nói: "Vậy tôi vẫn không nên đi quấy rầy cậu ấy thì hơn."
"Lỡ như cậu ấy muốn uống nước hay cần lau mồ hôi thì sao?" 339 đặt khay xuống, khoe cánh tay robot cứng đơ của mình, "Tay tôi không đủ mềm mại linh hoạt, lần trước lúc cho cậu ấy uống nước, không cẩn thận đổ lên mặt cậu ấy xong bị mắng chết luôn."
Nó đã nói như vậy rồi, Thanh Pháp đành phải đóng sách lại, đi đến phòng Trần Đăng Dương dưới sự dẫn dắt của 339. Cậu lo sợ mở cửa, chỉ nhìn thấy một mảng tối đen như mực, nồng độ pheromone trong phòng hẳn là rất cao nhưng Thanh Pháp không cảm nhận được mà chỉ ngửi thấy một mùi thơm nhàn nhạt.
339 lặng lẽ đóng cửa lại sau lưng như một bóng ma, ánh sáng càng trở nên tối hơn, Thanh Pháp cẩn thận đi vòng qua vách ngăn, căn phòng quá lớn nên chỉ có thể ngó vào. Ánh sáng lọt qua khe hở trên rèm hắt lên cuối giường, Trần Đăng Dương nằm bất động trên tấm ga trải giường màu xám đậm.
Đến khi cậu bước đến bên giường mới nghe thấy tiếng thở của hắn, không quá yên ổn và hơi nặng nề. Khi hai mắt dần thích nghi với bóng tối, Thanh Pháp nghiêng người về trước để nhìn, Trần Đăng Dương đang nằm sấp, chiếc gối đang đỡ lấy góc nghiêng khuôn mặt trắng nõn và mái tóc bù xù của hắn, đến khi lại gần, Thanh Pháp gần như có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ người hắn.
Bởi vì một tai nạn nhiều năm trước mà pheromone của Trần Đăng Dương trở nên cực kỳ quý giá, đồng thời cũng cực kỳ kén chọn đối với pheromone của omega, có xu hướng vô cảm và miễn dịch, tệ hơn nữa là hắn chỉ có thể làm cho omega có độ xứng đôi trên 95% mang thai. Là cháu trai duy nhất được cưng chiều và xem trọng nhất của Trần Bồi Văn, Trần Đăng Dương đương nhiên không thể thoát khỏi số phận người thừa kế phải có con nối dõi, nhà họ Trần vẫn luôn tìm một omega có độ phù hợp cao với hắn. Đây là tất cả những thông tin mà Thanh Pháp biết được.
Về những việc còn lại như làm sao mà nhà họ Nguyễn phát hiện ra bí mật mà nhà họ Trần giấu kín này, làm sao có được báo cáo pheromone của Trần Đăng Dương thì Thanh Pháp không biết. Mãi cho đến hôm nay cậu mới biết cơ thể Trần Đăng Dương còn có vấn đề này, những người cấp S sinh ra đã có điều kiện thể chất ưu việt, ngay cả kỳ mẫn cảm cũng hiếm gặp, thế mà cứ dăm bữa nửa tháng hắn lại bị bệnh như vậy, đây chẳng phải là một điều cực kỳ xui xẻo hay sao.
Bên giường có thuốc và ly nước, Thanh Pháp suy nghĩ vài giây, cổ tay khẽ run lên, sau đó duỗi vào trong chăn của Trần Đăng Dương.
Bị tóm rồi —— Thanh Pháp đã bị tóm. Bàn tay nóng hổi kia đột nhiên dùng một lực kinh hồn túm chặt cánh tay cậu, Thanh Pháp còn chưa kịp phản ứng lại đã đối diện với ánh mắt đang mở của Trần Đăng Dương trong bóng tối, da đầu trở nên tê rần trong phút chốc.
Trước khi Trần Đăng Dương nảy ra suy nghĩ kinh dị rằng cậu muốn bò lên giường nhân lúc hắn đang ốm, Thanh Pháp đã nói năng lộn xộn, tỏ rõ mục đích: "Không phải... Tôi chỉ muốn giúp cậu cởi vòng tay ra thôi, cởi ra chắc là sẽ dễ chịu hơn một chút."
Trần Đăng Dương chán ghét hất tay cậu ra, đổi tư thế ngủ khác, nằm nghiêng sang một bên, ném chiếc vòng tay đã cởi ra lên chăn. Không có sự kìm hãm của vòng tay, pheromone càng phát tán ra một cách không kiêng dè, Thanh Pháp vẫn không ngửi được chút nào nhưng lại cảm nhận được tuyến thể của mình mơ hồ nóng lên một cách kỳ lạ, có lẽ là vì quá căng thẳng.
"Cậu có muốn uống nước không?" Thanh Pháp nhớ lại lời dặn dò của 339, nhẹ giọng hỏi: "Có muốn lau mồ hôi không?"
Không có câu trả lời, cũng không thể hỏi thêm nữa, ngay cả tiếng hít thở của Trần Đăng Dương còn toát ra sự mất kiên nhẫn. Thanh Pháp ngậm miệng lại, tuyến thể dường như đang nóng lên thật, cậu muốn sờ vào nhưng khi đưa tay lên mới nhận ra vẫn đang đeo vòng cổ, chưa chạm đến tuyến thể nhưng ngón tay lại chạm vào một nút cảm ứng nào đó trên vòng cổ, kêu lên một tiếng "bíp".
Thanh Pháp sửng sốt ngay lập tức, đứng đó yên lặng theo dõi gần một phút, không có gì đáng sợ xảy ra mà ngược lại còn nghe thấy tiếng thở của Trần Đăng Dương nhẹ lại và đều hơn, hình như đã yên ổn chìm vào giấc ngủ.
Lại đợi thêm vài phút, xác nhận Trần Đăng Dương đã ngủ rồi Thanh Pháp mới cầm nhiệt kế trên tủ đầu giường lên, nhẹ nhàng đưa đến bên tai hắn để đo nhiệt độ trong tai, vẫn còn sốt. Thanh Pháp suy nghĩ một lát rồi quyết định ở lại, cứ cách mỗi một tiếng sẽ kiểm tra nhiệt độ cho Trần Đăng Dương một lần.
Cậu làm vậy là có ý đồ riêng, 339 dường như có mối quan hệ mật thiết với trợ lý của Trần Bồi Văn, nói không chừng sẽ báo cáo chuyện này, cho dù mình tốn công vô ích làm việc này thì vẫn đỡ hơn là thờ ơ đứng ngoài nhìn. Trần Đăng Dương và Trần Bồi Văn, dù sao cũng phải lấy lòng một trong hai.
Cả buổi chiều, Thanh Pháp ngồi sau cửa, đúng giờ sẽ ngồi dậy đo nhiệt độ tai cho Trần Đăng Dương, lần đo cuối cùng thì trị số đã gần như bình thường, Thanh Pháp thở phào một hơi ngồi trở lại, định nghỉ ngơi một lát thôi nhưng vừa nhắm mắt lại đã ngủ ngay.
Lúc tỉnh dậy, trong phòng đã có ánh đèn, nhìn độ sáng thì chắc là đèn đầu giường. Thanh Pháp mở điện thoại ra nhìn, thế mà đã tám giờ tối, trong phòng vang lên tiếng bước chân, cậu còn chưa kịp đứng dậy đã thấy Trần Đăng Dương đứng cách đó hai mét, nhìn chằm chằm cậu với biểu cảm không rõ ràng.
Thanh Pháp nghe được câu đầu tiên Trần Đăng Dương nói với cậu sau bốn ngày: "Còn chưa đi nữa à?"
"Hả?" Vừa mới ngủ dậy nên phản ứng chậm chạp, Thanh Pháp nhớ lại một lát mới nói: "Tôi lo cho cậu mà, cậu cứ sốt mãi."
"Liên quan đến cậu à?"
"Vì tôi học kèm ở nhà cậu, không thể không có lương tâm như thế được." Thanh Pháp nhìn không rõ sắc mặt của hắn lắm, chỉ có thể hỏi: "Cậu đỡ hơn chút nào chưa?"
"Liên quan gì đến cậu." Trần Đăng Dương nói xong thì xoay người đi vào phòng tắm tắm rửa, giơ tay lên cởi chiếc áo thun đen đang mặc, eo và lưng lộ ra khi vạt áo được vén lên, những đường cơ bắp trông như bức tranh phác thảo xuất chúng dưới ánh sáng và bóng tối.
"Đợi đã!" Thanh Pháp sợ bay màu, vội vàng đứng dậy, người trên đau nhức, chân cũng tê, cậu đau đến nỗi phải hít một hơi, nói: "Cậu... Sao cứ vậy mà cởi quần áo hả?"
Trần Đăng Dương quay đầu lại, lại bắt đầu có xu hướng mất kiên nhẫn: "Đây là phòng tôi."
"Nhưng tôi vẫn còn ở đây mà."
Trần Đăng Dương rất dứt khoát: "Thế thì cậu cút."
Ngoài cửa, 339 đã mất tích hơn nửa ngày cuối cùng cũng xuất hiện, giọng điệu vui vẻ: "Xin lỗi đã quấy rầy khoảng thời gian tươi đẹp hai vị ở bên nhau, nếu như không nghe nhầm thì có lẽ hai cậu đang cởi quần áo hả? Xin hỏi có cần khui một chai vang đỏ tinh khiết để trợ......"
"Cậu cũng cút đi." Trần Đăng Dương nói về phía cửa.
"Được thui!" 339 lập tức cút ra xa.
"Cậu ngủ cả buổi chiều, buổi tối nhớ ăn chút gì nhé. Nếu ngày mai cậu vẫn không lên lớp được thì phiền cậu bảo tài xế báo với tôi một tiếng, tôi sẽ không đến quấy rầy cậu nữa." Thanh Pháp nhanh chóng nói xong trong một hơi rồi mở cửa bỏ chạy.
Cậu thu dọn cặp sách đi xuống lầu, 339 lao đến: "Sao tai cậu đỏ thế? Không ăn tối ở đây nữa à?"
"Thôi khỏi, cảm ơn." Thanh Pháp ngồi xuống thay giày, "Cậu chủ của cậu đã hạ sốt rồi, nhớ bảo đầu bếp nấu ăn."
"Lần này hạ sốt nhanh vậy sao? Trước kia đều phải mất một đêm mới khoẻ." 339 hiển thị biểu cảm rơi nước mắt, "Chắc chắn là do cậu đã chăm sóc cậu ấy rất tốt, hu hu..."
"Tôi chỉ đo nhiệt độ cho cậu ấy vài lần thôi."
"Ò. Hả? Đợi đã, sao đột nhiên tôi lại đo được pheromone của cậu nhỉ." 339 tiến lại gần Thanh Pháp một chút, "Cậu không đeo chặt vòng cổ hả?"
"Chắc là đeo chặt rồi mà?"
"Để tôi xem nào." 339 quét vòng cổ của Thanh Pháp một vòng, "Ơ, thông số bị chỉnh xuống một nấc, hèn chi pheromone tiết ra ngoài, may mà nồng độ rất thấp."
"Vậy sao..." Thanh Pháp nghĩ đến cái chạm tay buổi chiều, chắc là lúc đó không cẩn thận chỉnh xuống. Cậu chạm vào một bên vòng cổ, chỉnh lại về mức cao nhất rồi nói: "Tôi đi trước đây, tạm biệt."
"Tài xế vẫn chưa tới, cậu cứ đợi tiếp đi." 339 đi theo Thanh Pháp ra cửa giống như bợ đít, nó cười he he vài tiếng rồi hỏi: "Vừa rồi hai cậu đang cởi quần áo thật hả?"
"...Không có, cậu chủ của cậu định đi tắm."
"Vậy sau này hai cậu có cởi quần áo cùng nhau không?"
Thanh Pháp: "Hả?"
"Hai cậu có hun hun không?" 339 hỏi liên tục, không biết là ngây thơ thật hay giả vờ ngây thơ, "Có sinh em bé không?"
Thanh Pháp đứng đó với tinh thần suy sụp, một lúc lâu sau mới nói với 339 đang hiển thị biểu cảm chảy nước dãi trên màn hình: "Sau này đừng nói những lời đáng sợ như vậy nữa được không."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip