Chương 18
Quang Anh chưa nghĩ đến trường hợp này.
Đến cuối bữa cơm thì cậu đã dần dần không thể hiểu được đề tài cuộc trò chuyện của bọn họ nữa rồi. Loại tàu nào vậy, tàu vũ trụ gì cơ, máy móc gì thế.
May mà còn có nhiều món ăn rất ngon, Quang Anh không cần nhìn chăm chăm vào bát cơm rồi yên lặng nghe mọi người nói chuyện, cậu chỉ cần vùi đầu ăn là được rồi.
"Chán à?"
Lúc Quang Anh đang xử lý cái chân gà trong bát thì Đăng Dương đột nhiên hỏi cậu câu này.
Quang Anh đặt chân gà xuống: "Cũng tạm."
Đăng Dương nói: "Hiếm khi thấy cậu yên tĩnh như thế."
Quang Anh quay đầu nhìn Đăng Dương: "Ý của anh là gì?"
Đăng Dương bật cười: "Ý trên mặt chữ, cậu đừng hiểu lầm."
Quang Anh lại gắp chân gà lên, nhỏ giọng nói với Đăng Dương: "Anh nghĩ tôi có thể chen chân vào ư?"
Cậu mới vừa dứt lời thì giọng nói của hai người đàn ông ở đối diện đột nhiên to lên, họ đang tranh luận gay gắt là nên dùng vật liệu gì để xây dựng, cái này tốt hơn hay cái kia tốt hơn.
Đăng Dương mỉm cười: "Cậu muốn nói chuyện gì?"
Quang Anh: "Làm sao, anh Dương có thể ra lệnh một tiếng khiến cho mọi người trò chuyện với tôi hả?"
Đăng Dương đối đáp lời nói đùa của cậu: "Cũng không phải là không thể."
Quang Anh cười rộ lên: "Không cần không cần, vẫn nên để mọi người tám chuyện cùng nhau đi."
Đăng Dương: "Tôi có thể trò chuyện với cậu."
Quang Anh lắc đầu: "Không sao đâu, cũng không chán lăm mà, đồ ăn ở đây rất ngon, tôi ngồi ăn là được."
Đăng Dương gật đầu.
Quang Anh tưởng rằng Đăng Dương sẽ không để ý đến cậu nữa, không ngờ mới qua vài giây thì Đăng Dương lại nghiêng người về phía cậu một chút.
Quang Anh mới cắn một miếng chân gà.
"Cậu không ăn hải sản sao?" Đăng Dương hỏi Quang Anh.
Quang Anh không biết Đăng Dương làm sao mà quan sát được điều này, cậu lắc đầu: "Không đâu, tôi có ăn mà."
Đăng Dương thắc mắc: "Vậy tại sao cậu lại không ăn cua và tôm?"
Quang Anh ngượng ngùng cười.
Thật ra là có thể ăn, chỉ là cậu...
"Gắp không tới?" Đăng Dương lại hỏi cậu.
Quang Anh: "Không phải."
Đăng Dương ngừng nói, hai người bất ngờ quay qua nhìn nhau.
Sau đó Đăng Dương mỉm cười.
Vẻ mặt của Đăng Dương như hiểu ra gì đó: "Lười bóc vỏ?"
Quang Anh ngạc nhiên, nhướng mày lên: "Cái này mà anh cũng có thể nhìn ra hả?"
Đăng Dương bất đắc dĩ lắc đầu, gắp một con cua lớn trong nồi ra.
Trong suốt quá trình này thì thật ra trong lòng của Quang Anh có chút gì đó chờ mong, nhưng cậu lại xấu hổ không dám nói ra.
Mãi đến khi Đăng Dương nói ra câu này: "Tôi bóc, cậu ăn không?"
Ngay lập tức trong lòng Quang Anh như có pháo hoa.
Đương nhiên là cậu ăn rồi.
"Ăn chứ," Quang Anh cười đến đôi mắt cong cong: "Cảm ơn anh, anh Dương thật tốt."
Đăng Dương: "Khách khí rồi."
Cho nên về sau Quang Anh không còn vật lộn với chân gà trong bát nữa, cậu nghiêng người nhìn chằm chằm Đăng Dương đang bóc cua.
Người đàn ông Đăng Dương này thật hoàn mỹ, đôi tay cũng đẹp như vậy. Ngón tay dài nhưng không gầy, lòng bàn tay rộng còn móng tay thì rất sạch sẽ, thỉnh thoảng dùng sức còn có thể mơ hồ nhìn thấy gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.
Lúc này Quang Anh bỗng dưng nhớ về buổi tối ở quán bar lúc hai người lần đầu gặp gỡ, Đăng Dương đã dùng đôi tay này đùa nghịch với ly rượu của mình.
Quang Anh lại suy nghĩ lung tung một chút.
Thật ra cậu biết rằng Đăng Dương chăm sóc cậu tỉ mỉ như vậy không phải vì quan hệ của hai người, mà đơn giản là vì Quang Anh được
Đăng Dương đưa đến đây.
Đăng Dương từ trước đến nay luôn quan tâm đến mọi người và tâm trạng của họ, ở một nơi mà Quang Anh không hề quen biết phần lớn ai ở đây, Đăng Dương đương nhiên sẽ đứng về phía cậu.
"Ăn trước đi."
Đăng Dương đưa thìa đựng đầy gạch cua tới, sau đó tiếp tục bẻ con cua ra.
Quang Anh không khỏi giật mình khi nhìn khối gạch cua lớn khiến người ta có cảm giác thèm ăn này.
"Thầy Dương thật tốt."
Quang Anh nói rồi dịch sang phía Đăng Dương một chút, ép cổ họng nói: "Thầy Dương sao lại tốt như vậy chứ, lớn lên đẹp trai lại còn biết săn sóc người khác, tôi có tài cán gì....
"Còn muốn ăn hay không?" Đăng Dương cắt lời Quang Anh, tay cũng dừng lại.
Quang Anh cười rộ lên, lập tức dịch người trở về: "Muốn muốn muốn."
Khi chiếc thìa mới vừa vào trong miệng của Quang Anh, phía sau cậu đột nhiên có một cái đầu thò tới.
"Ối thầy Dương, bóc cho tôi một con cua nữa."
Đăng Dương không thèm ngẩng đầu lên: "Anh là ai?"
Quang Anh thiếu chút nữa thì cười phun hết ra ngoài.
Nhật Huy hỏi Quang Anh: "Cậu không nghĩ đến việc lấy thân báo đáp sao?"
Quang Anh gật đầu: "Nhất định phải làm rồi, nếu thầy Dương không ghét bỏ tôi thì tôi sẽ lập tức dọn đồ suốt đêm vào ở nhà anh ấy, làm trâu làm ngựa cũng phải báo ân tình bóc cua này."
Nhật Huy có lẽ không ngờ Quang Anh sẽ đáp lời khoa trương như vậy, thế nên hắn ngửa đầu cười lớn.
Hắn hỏi Đăng Dương: "Đăng Dương khai thật đi, cậu nhặt được bảo bối này ở đâu vậy?"
Đăng Dương vừa tách thịt cua vừa nói: "Nhặt ven đường."
Không nghĩ tới lời này còn có người tin, một người bạn của Đăng Dương cũng ló đầu lại đây: "Quen biết ở ven đường sao? Con phố nào vậy? Tôi cũng đi nhặt một người ngoan ngoãn như thế mới được."
Đăng Dương nghe xong thì bật cười.
Quang Anh ngẩng đầu và giọng cậu cũng không kìm được mà lớn hơn: "Anh cười cái gì?"
Đăng Dương ngừng cười ngay lập tức: "Không cười."
Quang Anh "A." lên một tiếng: "Có phải là anh đang muốn nói tôi không ngoan không?"
Đăng Dương cười như không cười: "Tôi có ý này?"
Quang Anh: "Anh chính là có ý này."
Đăng Dương đưa mắt nhìn Quang Anh, hỏi: "Cậu ngoan sao?"
Quang Anh trong nháy mắt nghẹn lại.
Dựa theo đủ loại biểu hiện của cậu ở nhà của Đăng Dương, cái từ ngoan này cậu vẫn không thể nói ra được.
Nhưng cậu có thể nói như này: "Tôi sẽ ngoan ngoãn mà."
Vừa dứt câu, xung quanh đột nhiên phát ra vài tiếng: "Ái chà chà."
Lúc này Quang Anh mới phát hiện hai người ngồi đối diện không còn tranh luận gay gắt nữa, trong phòng riêng lúc này cũng im lặng hơn rất nhiều, tất cả mọi người đều nhìn bọn họ.
Quang Anh bỗng dưng cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng khi cậu thấy Đăng Dương không có phản ứng gì nhiều thì cậu cũng nhanh chóng thu lại sự ngượng ngùng không cần thiết này.
Nếu hiện tại đã đến bước này, Quang Anh khó có thể kiềm chế mà không nói vài câu trêu chọc.
Cho nên khi Đăng Dương lại đưa tới một thìa thịt cua, Quang Anh chỉ mới bỏ vào miệng còn chưa kịp nhai mà đã nói: "Anh Dương bóc cua ngon thật đó, tôi năm nay hai mươi hai tuổi rồi mà chưa từng ăn con cua nào ngon như thế này cả."
Nhật Huy: "Ha ha ha ha ha."
Đăng Dương cũng cười: "Vậy cậu ăn nhiều một chút."
Quang Anh: "Chắc chắn rồi."
Đăng Dương: "Ăn no rồi thì tới nhà của tôi làm trâu làm ngựa."
Nhật Huy lại cười: "Ha ha ha ha ha."
Bởi vì Quang Anh nghe Nhật Huy cười nên cũng cười vài tiếng, rồi quay đầu hỏi hắn: "Buồn cười như vậy sao?"
Nhật Huy: "Rất là buồn cười."
Nhật Huy nghiêng người sang đây nói, sẵn tiện định khoác tay lên vai của Quang Anh.
Nhưng hắn chỉ vừa mới nâng tay lên thì Đăng Dương đột nhiên ngẩng đầu, không biết có dây thần kinh nào nối sai hay không mà nhạy cảm như thế.
Nhật Huy bất thình lình bị Đăng Dương liếc mắt, lúc này hắn mới phát hiện ra hướng đi của cánh tay mình, liền từ từ hạ xuống lại.
Hắn nhỏ giọng hỏi Quang Anh: "Anh Dương của chúng ta tốt như vậy, nếu không thì phát triển quan hệ một chút thử xem?"
Quang Anh mỉm cười: "Chúng ta..." Cậu tựa như đang nói đùa mà dường như cũng không phải: "Tôi không ngoan tí nào, anh Dương không thích đâu."
Nhật Huy liếc mắt nhìn Đăng Dương một cái, thấy anh không nói gì thì cũng nhanh trí ngậm miệng lại.
Quang Anh ăn xong con cua này, bữa cơm tối cũng kết thúc. Nửa tiếng sau phim sẽ chiếu, vừa đúng lúc.
Mọi người đi ra ngoài cùng nhau, đúng lúc chỗ làm việc của Quang Anh gửi tin nhắn tới, cậu liền đứng bên cạnh Đăng Dương, vừa đi theo vừa trả lời.
Đang đi thì Quang Anh phát hiện Đăng Dương hình như đi chậm hơn chút.
Cậu ngẩng đầu lên nhìn, thấy tầm mắt của Đăng Dương đang hướng về phía một giờ, Quang Anh cũng quay đầu sang bên kia xem thử.
Sau đó tầm mắt của hai người đồng thời quay về, rồi cùng lúc nhìn nhau.
Hướng một giờ có gì? Câu trả lời là Việt Thịnh.
Thật ra Quang Anh không cần phải cảm thấy chột dạ, thứ nhất quan hệ giữa cậu và Việt Thịnh đến nửa xu cũng không có, thứ hai cậu và Đăng Dương không có quan hệ mật thiết gì.
Nhưng cậu vẫn chột dạ, không dám nhìn thẳng vào Đăng Dương một chút nào.
Đi thêm vài bước, Việt Thịnh ở đằng kia cũng nhìn thấy đám người bên này, mà ánh mắt đầu tiên của cậu ta rơi vào trên người Quang Anh.
Cái nhìn thứ hai mới gật đầu chào hỏi với Nhật Huy.
Lại đi thêm vài bước Quang Anh nhận được tin nhắn của Việt Thịnh trên điện thoại.
[Thật là trùng hợp.]
Quang Anh trả lời cậu ta: [Ha ha, đúng đấy.]
Quang Anh không biết rằng Đăng Dương liếc mắt nhìn điện thoại di động của cậu, rồi lại nhanh chóng nhìn sang chỗ khác.
Khúc nhạc dạo ngắn, không quan trọng.
Không bao lâu sau, bọn họ đã cùng nhau đến trước cổng rạp chiếu phim.
Thời gian còn chưa tới nên mọi người tìm hai cái bàn ngồi chờ ở bên ngoài, Quang Anh tiếp tục lấy điện thoại ra để xem công việc.
Xung quanh đều là tiếng cười nói ồn ào, đột nhiên trong khoảnh khắc Quang Anh vậy mà thính tai nghe được tiếng Nhật Huy nhỏ giọng nói chuyện.
Hắn nói: "Cậu không hỏi người nhà của cậu có muốn uống chút gì không à?"
Quang Anh vốn là không quan tâm vì tưởng rằng nội dung không liên quan gì đến mình, nhưng ngay sau đó Đăng Dương lại quay sang hỏi cậu: "Cậu uống gì không?"
Quang Anh mỉm cười ở trong lòng, nhìn tất cả mọi người đều đang tay không, xua tay nói: "Không cần đâu."
Đại khái là chỉ lịch sự mà thôi, khi nghe Quang Anh nói như vậy, Đăng Dương cũng không hỏi nữa.
Quang Anh tiếp tục xử lý chuyện công việc, nhưng đột nhiên Đăng Dương lại đứng lên.
"Tôi sẽ đi mua một thứ." Đăng Dương vỗ vỗ vai Nhật Huy: "Cậu giúp tôi trông bạn nhỏ, đừng cho cậu ấy chạy loạn."
Nhật Huy cười nói: "Được rồi, cậu đi đi."
Quang Anh: "..."
Quang Anh há miệng.
Thôi, vẫn nên im lặng đi.
Tầm hơn mười phút sau thì Đăng Dương mới trở về, sau đó anh nhấc tay lên đặt một cái túi nhỏ xuống ngay trước mặt Quang Anh.
Nói thật, động tác này nhìn qua rất đơn giản, chỉ là cầm túi và đặt túi xuống.
Nhưng ở trong lòng của Quang Anh, anh lại đẹp trai không thể tả được.
Bởi vì thời điểm khi cậu nhìn thấy cái túi thì cậu đã biết được trong đó chính là trà sữa xoài bưởi, mà khi cốc trà sữa xoài bưởi này được đặt lên mặt kính, phảng phất như âm thanh phát ra không phải tiếng va chạm mà là nhịp tim của Quang Anh.
Đúng, cậu chính là tầm thường như vậy, bị một chuyện vô cùng bình thường trêu chọc.
"Mua trà sữa à." Nhật Huy nói: "Tôi tưởng cậu định âm thầm làm gì đấy."
Quang Anh mím môi, cố gắng để không nở nụ cười: "Cảm ơn anh nha."
Đối với việc chỉ có một mình cậu là có đồ uống, mọi người ở đây dường như không có ý kiến gì và cũng không cảm thấy ngạc nhiên, thế nên Quang Anh cũng thoải mái mà uống.
Buổi tối xem phim khoa học viễn tưởng, nghe nói khá là thú vị nhưng mấy ngày nay Quang Anh rất mệt mỏi, đi vào phòng chiếu phim ngồi còn chưa đầy hai mươi phút thì cậu đã ngủ thiếp đi.
Sau đó bỏ lỡ tất cả nội dung đặc sắc của bộ phim.
Khi tỉnh lại phim đã sắp kết thúc, trên màn ảnh đang phát ra những tông màu ấm áp.
Ngủ lâu đến mức cái cổ cứng ngắc, Quang Anh mở mắt ra thì phát hiện tay vịn giữa cậu và Đăng Dương đã bị kéo lên, còn cậu thì đang ở trong vòng tay của Đăng Dương và tựa đầu lên vai anh.
"Tỉnh rồi."
Đăng Dương cảm nhận được động tác của cậu rồi nói một câu.
Quang Anh khẽ "Ừm." một tiếng, cảm thấy còn hơi mơ màng.
Cậu xoa xoa cổ, đột nhiên có một thứ được đưa ra trước mắt cậu.
Quang Anh ngây ngốc rồi ngả người ra sau một chút, khi thấy rõ là cái gì thì lại ngơ ngác trở về, há miệng ngậm chặt ống hút hút một hơi.
Không biết chuyện này có gì buồn cười mà Quang Anh nghe thấy tiếng cười Đăng Dương.
Quang Anh ngây ngốc quay đầu lại nhìn Đăng Dương: "Hả?"
Ý cười của Đăng Dương càng sâu, cánh tay đang bị Quang Anh dựa vào nâng lên xoa xoa đầu cậu.
Sau đó anh rất tự nhiên lấy lại đồ uống, đưa tới bên miệng.
Quang Anh cứ trơ mắt mà nhìn như vậy, thấy ống hút sắp đụng lên đôi môi của Đăng Dương, thì Đăng Dương bỗng dừng lại.
Có lẽ là do cảm nhận được ánh mắt của Quang Anh, Đăng Dương quay đầu hỏi cậu: "Tôi có thể uống không?"
Quang Anh: "Anh sắp uống hết của tôi rồi bây giờ mới hỏi hả?"
Đăng Dương nở nụ cười, anh lại nhìn về phía màn hình, ánh sáng chiếu lên mặt anh.
Đăng Dương nói: "Ngọt."
Trái tim của Quang Anh không hiểu sao lại có cảm giác như bị gãi vào.
Chắc chắn là cậu vẫn còn đang mơ ngủ.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip