Chương 13: Mở cửa đi.
Bất tri bất giác hai ngày trôi qua, hôm nay là ngày Trì Tang nhận bàn giao căn hộ từ cô bé cho thuê nhà. Tan ca buổi trưa, Trì Tang đi đến căn hộ.
Khi tới nơi, cô thấy cửa mở rộng, còn cô bé kia đang ngồi trên sofa nghịch điện thoại. Nhìn quanh căn hộ, Trì Tang thấy mọi thứ đã được sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ, tất cả đồ đạc cá nhân của cô bé đã được dọn đi.
Hai người nhanh chóng hoàn tất thủ tục ký kết hợp đồng thuê, Trì Tang trả trước ba tháng tiền thuê phòng.
Cảm ơn xong, cô tiễn cô bé rời khỏi, cô bắt đầu khám phá căn hộ mới của mình. Căn hộ nhỏ gọn, có đầy đủ tiện nghi và rất thoải mái, một phòng ngủ, một phòng bếp, và một phòng khách, kèm theo ban công đón ánh sáng tự nhiên mà cô rất thích.
Dạo một vòng kiểm tra xong, Trì Tang quay lại quyền quán để thu dọn đồ đạc của mình, đồng thời nói lời chào với mọi người. Quý Đường mặc dù lưu luyến, nhưng hiểu rằng Trì Tang muốn chuyển đến gần Bạch Nhân hơn để tiện vun đắp tình cảm, không dám cản trở.
........
Trì Tang bước nhanh về nhà với túi đồ ăn và những nguyên liệu tươi ngon vừa mua ở siêu thị. Khi về tới căn hộ, trời đã bắt đầu đổ mưa rào, gió mạnh làm cây cối đung đưa ngoài cửa sổ, nhưng trong bếp, mọi thứ đều ấm áp và yên bình.
Vừa bước vào nhà, Trì Tang liền bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Cô lấy cá ra, bắt đầu tỉ mỉ lọc xương, bởi biết Bạch Nhân rất thích ăn cá nhưng thường than phiền về xương cá phiền phức. Từng động tác cắt, thái của Trì Tang vô cùng nhuần nhuyễn, dù đã lâu rồi chưa cầm dao làm bếp.
Mỗi lát cá mỏng, đều đặn, óng ánh dưới ánh đèn, khiến cô thấy hài lòng.
Trong khi nấu, Trì Tang không thể ngăn mình nhớ lại những lần mẹ cô chuẩn bị bữa ăn khi còn nhỏ. Lúc ấy, ngồi trên chiếc ghế nhỏ trong bếp, cô luôn thấy mẹ nấu ăn với niềm vui, ánh mắt đầy hài lòng khi thấy cô ăn một cách ngon lành. Chính những ký ức ấy đã giúp cô học cách nấu ăn và tìm được niềm vui khi tự tay chuẩn bị bữa ăn cho người khác.
Nấu xong một nồi cháo cá ấm áp, lại làm thêm một món rau xào thanh đạm. Lúc bày biện thức ăn, cô ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, trời vẫn mưa to và tối sầm lại. Trong lòng không khỏi dâng lên nỗi lo: không biết Bạch Nhân có mang theo ô không, trời mưa thế này liệu cô ấy có về nhà sớm được không?
Nhìn mâm cơm đơn giản nhưng tươm tất, Trì Tang quyết định gọi điện cho Bạch Nhân. Lần này, cô muốn đem món ăn đến cho nàng, vì biết rằng một bữa cơm ấm áp sẽ làm Nhân Nhân cảm thấy được quan tâm trong đêm mưa lạnh này.
--
Bạch Nhân vừa kết thúc một ca phẫu thuật, trở về phòng làm việc của mình, trong phòng đã sáng đèn.
Đứng bên cửa sổ, nhìn cơn mưa như trút nước bên ngoài, dù có cầm ô cũng không tránh khỏi bị ướt sũng!
"Haiz." Bạch Nhân thở dài, đóng cửa sổ lại, lần này mới cảm nhận được cơn mưa lạnh buốt.
"A, Nhân Nhân." Mộc Hân từ phòng bên cạnh nhìn ngó xung quanh rồi bước vào.
"Hửm? Vào đi."
Mộc Hân cười ngượng ngùng, "Nhân Nhân à ~"
Vừa nghe giọng điệu có chút tinh nghịch của cô nàng, Bạch Nhân đã thấy mí mắt giật giật, "Lại muốn nhờ mình trực ca hộ chứ gì?"
"Hừ, mẹ mìn bắt đi coi mắt, lát nữa bà ấy sẽ đến lôi mìn đi mất, mình không thể ngồi chờ chết được, phải tranh thủ chạy trước thôi."
Bạch Nhân nghe vậy vừa buồn cười vừa bất lực. Đây đã là lần thứ ba cô nàng phải trực đêm thay Mộc Hân chỉ vì cô ấy muốn tránh việc coi mắt.
"Haiz, cậu thật là tốt số, nhà cậu không hề ép ngươi tìm đối tượng, còn mình thì không may mắn như thế, sao không gặp được người nhà sáng suốt như cậu chứ!" Mộc Hân than thở, lắc đầu cảm khái.
Bạch Nhân cười nhẹ, đúng là có một bậc phụ huynh thông cảm và hiểu chuyện như mẹ mình không nhiều thật.
"Được rồi, cậu mau đi đi." Bạch Nhân bất đắc dĩ nói.
"Cảm ơn nha, lần sau mình sẽ trực ban thay cậu!" Nói xong, Mộc Hân vẫy tay rồi chạy đi như một làn khói.
"Trời đang mưa, đường trơn, cẩn thận đi chậm chút ." Bạch Nhân không quên dặn dò.
"Biết rồi ~"
Bạch Nhân ngồi bên cửa sổ, nhìn những giọt mưa tạt vào kính, rồi từng dòng nước cứ thế chảy dài xuống, lặng lẽ ngắm mưa mà xuất thần.
Ban đầu, cô định nếu tan làm sớm sẽ đi tìm Trì Tang, chẳng cần làm gì, chỉ ngồi trò chuyện cũng được. Nhưng giờ thì...Bạch Nhân liếc nhìn đồng hồ, đã mười giờ rồi, mưa tuy đã nhẹ hơn một chút nhưng vẫn chưa có dấu hiệu ngừng.
Khẽ thở dài, bụng cũng bắt đầu réo lên vì đói.Lấy điện thoại ra, lướt qua vài lần rồi sơ ý mở đến số của Trì Tang. Giờ này chắc em ấy chưa ngủ, không biết đang làm gì nhỉ?
Ngón tay của Bạch Nhân lơ đãng trượt qua số điện thoại, trong đầu chợt nhớ tới câu chuyện hơi nhạy cảm mà cô nghe từ một bác sĩ khác trong ca phẫu thuật. Không biết có nên kể cho A Tang nghe không? Em ấy chắc chắn sẽ đỏ mặt cho mà xem! Ai, thật tiếc, nếu có thể nhìn thấy vẻ mặt đỏ bừng của cô ấy thì tuyệt biết mấy ~
Bạch Nhân đang chống cằm, tưởng tượng khuôn mặt đỏ bừng của A Tang khi nghe chuyện, thì đột nhiên nghe tiếng "Alo?" từ điện thoại.
Bạch Nhân ngẩn người, cúi xuống nhìn điện thoại, bối rối – không biết mình đã nhấn gọi lúc nào?
"Nhân Nhân?"
"À, ừm, chị đây." Bạch Nhân nhanh chóng lấy lại bình tĩnh đáp lại.
"Chưa tan làm sao?" Trì Tang hỏi.
"Chưa, hôm nay chị trực thay Mộc Hân, cô ấy có việc đi trước rồi."
"À." Trì Tang đáp lại một tiếng rồi im lặng.
Bạch Nhân thoáng đảo mắt. cười nói: "Này, chị kể cho em nghe một câu chuyện nhé?"
". . ."
Bạch Nhân vừa nói xong liền nín thở, chăm chú lắng nghe âm thanh từ đầu dây bên kia, rõ ràng nghe thấy Trì Tang thở dài, khiến cô không nhịn được mà mỉm cười.
"Ừm." Một lúc sau, Trì Tang mới đáp lại.
Bạch Nhân cười nghịch ngợm: "Hôm nay lúc mổ chính, Mộc Hân cầm dao phẫu thuật, chuẩn bị rạch mổ mà cứ do dự như đang đối đầu với kẻ địch lớn vậy."
"Ca đó khó lắm sao?" Trì Tang phối hợp hỏi.
"Ừ, đến mức bệnh nhân cũng sợ xanh mặt, tưởng mình không xong rồi."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó, Mộc Hân còn nói... 'Đường rạch thế nào thì sẽ đẹp nhất nhỉ?'"Nói đến đây, Bạch Nhân cười lớn, nhớ lại lúc đó bệnh nhân nghe câu ấy mà mặt tái mét. Nếu không phải đã tiêm thuốc mê, chắc họ đã vùng dậy đấm Mộc Hân rồi!
Cười một hồi, Bạch Nhân mới nhận ra Trì Tang im lặng, không có phản ứng gì. Được rồi, hóa ra chỉ mình cô và Mộc Hân tự cười ngây ngô với nhau thôi, hừ!
"Không thấy buồn cười à?"
"Buồn cười, em còn nghĩ là câu chuyện 'H' gì cơ..."
Bạch Nhân nghe vậy sững sờ, "Ồ? Em muốn nghe chuyện... táo bạo hơn? Chị hôm nay có câu chuyện..."
"Không cần!"
"Aiya, đừng ngại mà ~" Nghĩ đến biểu cảm ngại ngùng của Trì Tang, Bạch Nhân càng muốn trêu chọc cô hơn.
"Chị ăn cơm chưa?" Trì Tang nhanh chóng chuyển chủ đề.
"Hả? Vẫn chưa, mình đợi lúc nào mưa nhỏ sẽ đi." Bạch Nhân vừa trả lời vừa liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy mưa đã bớt nặng hạt.
"Vậy chin mở cửa ra đi." Đầu bên kia đột nhiên vang lên một câu như vậy, khiến Bạch Nhân không kịp phản ứng, mặt ngơ ngác.
"Gì cơ?" Bạch Nhân quay đầu nhìn về phía cửa, tim bỗng đập thình thịch, tưởng tượng như thể xuyên qua cánh cửa phòng, cô có thể thấy bóng dáng dịu dàng của Trì Tang.
"Mở cửa ra."
------------------------------
Tác giả nhắn nhủ:
Trì Tang: "Mở cửa đi, em đã tắm rửa sạch sẽ và mang người đến đây rồi."
Bạch Nhân: "Hít hà, đáng yêu quá đi!"
------------------------------
Editer có lời mún lói:
Aaaaa hôm nay bận cả ngày nhưng cũng cố gắng up 1 chương cho mọi người a 💓
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip