CHƯơNG 484: TỪ NAY VỀ SAU NGƯơI SỐNG HAY CHẾT ĐỀU KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN TA
Thải Vân cứ tưởng nước mắt mình đã khô cạn, sẽ không thể khóc được nữa. Nhưng lúc này, nước mắt không nhịn được cứ thế mà tuôn rơi.
- Ta là bị ép buộc. Ta không còn cách nào khác. Đoạn Lương Đệ biết chuyện ta trộm đồ. Ta không thể không làm theo lệnh nàng ta.
Lý Trắc Phi cả giận nói:
- Ngươi còn trộm đồ? Ngươi đã trộm những gì?
- Ta trộm trang sức của ngươi. Cha ta làm ăn thua lỗ, ông đến tìm ta vay tiền. Ta không có nhiều tiền như vậy, chỉ có thể trộm đồ của ngươi đem bán. Dù sao trang sức của ngươi nhiều như vậy, thiếu mất vài món ngươi cũng không ảnh hưởng gì. Chờ sau khi ta gom đủ tiền, ta sẽ tìm cách trả lại cho ngươi.
Âm thanh Thải Vân càng ngày càng yếu, câu nói cuối cùng cơ hồ nghe không rõ.
-☆☆☆☆☆☆ Huyền Cơ ☆☆☆☆☆☆
Lý Trắc Phi thật sự thịnh nộ.
Nàng thật sự không ngờ, bản thân tin tưởng Thải Vân như vậy, mà nàng ta lại che giấu mình biết bao nhiêu chuyện.
Lý Trắc Phi giận quá hoá cười:
- Ngươi không chỉ trộm đồ của ta, mà còn hạ độc ta. Ngươi đối với ta thật sự quá tốt. Ta lúc đầu là mắt bị mù nên mới để ngươi bên cạnh, còn để ngươi làm đại cung nữ.
Thải Vân nước mắt giàn gịua.
Nàng dùng chút sức lực cuối cùng, kéo lê thân thể tàn tạ, khó khăn bò đến trước mặt Lý Trắc Phi.
Nàng nắm lấy vạt váy Lý Trắc Phi, thành khẩn nói:
- Xin lỗi. Ta sai rồi! Cầu xin ngươi niệm tình chủ tớ bấy lâu, cho ta được ra đi thanh thản!
Kể từ khi nàng khai ra hết mọi chuyện, Ngọc Lân Vệ cũng không dụng hình với nàng nữa, nhưng cũng không có ý thả nàng ra.
Nàng cứ bị giam cầm như vậy, vết thương không được chăm sóc tốt, bắt đầu thối rữa chảy mủ, cơ thể sốt cao kéo dài, đầu óc mơ mơ màng màng, ít khi được tỉnh táo.
Sống như vậy, còn không bằng chết.
Nhưng mà nàng ngay cả dũng khí tự sát cũng không có.
Nàng chỉ còn cách cầu khẩn Lý Trắc Phi, hy vọng Lý Trắc Phi cho nàng toại nguyện. Để nàng được giải thoát.
Lý Trắc Phi dùng sức kéo lại vạt váy, lùi lại 2 bước, cắn răng nghiến lợi mà nói:
- Không cần xin lỗi ta. Ta gánh không nổi. Kể từ hôm nay, tình cảm chủ tớ chúng ta kết thúc tại đây. Sau này ngươi sống hay chết cũng không liên quan đến ta.
Nói xong, Lý Trắc Phi nổi giận đùng đùng đi ra ngoài.
Thải Vân không cách nào giữ nàng lại, chỉ có thể khóc trong tuyệt vọng.
Lý Trắc Phi đi 1 mạch ra khỏi Ngọc Lân Ti.
Nàng ngồi vào kiệu, vẻ mặt rất khó coi.
- Đi. Về Kim Phong Điện.
Thường công công đứng ở cửa lớn Ngọc Lân Ti nhìn Lý Trắc Phi lên kiệu đi xa.
Trở về Thanh Ca Điện, Thường công công đem chuyện này bẩm báo Thái Tử.
Lạc Thanh Hàn sau khi nghe xong, cũng không có phản ứng gì.
----------------- Huyền Cơ ----------
Thường công công nhỏ giọng hỏi:
- Phó thống lĩnh nhờ nô tài xin chỉ thị của người, nên xử lý Thải Vân như thế nào?
Lạc Thanh Hàn thản nhiên nói:
- Tiếp tục giam giữ, không cần dùng hình, cũng không cần trị thương cho nàng. Để nàng sống cuộc sống không bằng chết.
Cuộc đời hắn ghét nhất chính là loại nô tài phản chủ.
Thường công công:
- Dạ!
Đêm đến, Tiêu Hề Hề nép vào ngực Lạc Thanh Hàn, chớp chớp mắt hỏi:
- Lúc trước chàng không phải nói sẽ dẫn thiếp thân ra ngoài chơi sao? Thiếp thân bây giờ đã khoẻ, khi nào thì mình ra ngoài chơi?
Lạc Thanh Hàn nhìn nàng, môi đỏ hồng nhuận, vết thương trên môi đã lành.
Hắn nhẹ giọng hỏi:
- Thật sự khoẻ rồi?
Tiêu Hề Hề ra sức gật đầu:
- Đúng vậy! Thiếp thân bây giờ có thể ăn, có thể uống, có thể đi, có thể chạy, một chút bệnh cũng không còn.
Lạc Thanh Hàn:
- Ta muốn kiểm tra 1 chút!
Tiêu Hề Hề chớp mắt:
- Kiểm tra như thế nào?
Lạc Thanh Hàn xoay người đè lên người nàng, cúi xuống hôn nàng.
Hắn hôn rất sâu, làm Tiêu Hề Hề suýt không thở nổi.
Cho đến khi Tiêu Hề Hề bị hôn đến đầu óc choáng váng, cả người mềm nhũn, hắn mới hài lòng thoái lui.
Hắn giơ ra 2 ngón tay, đưa trước mặt nàng, hỏi:
- Ba cộng hai bằng mấy?
Tiêu Hề Hề nhìn 2 ngón tay trước mặt, suýt chút nữa theo bản năng mà thốt lên: là bằng hai.
May mắn, tại thời khắc mấu chốt, nàng đã kiểm soát được miệng mình, dừng lại 1 lát, lại nói:
- Là năm!
Lạc Thanh Hàn thu tay lại:
- Xem ra thật sự đã khoẻ.
Tiêu Hề Hề:......
Người này thủ đoạn cũng quá ghê gớm đi!
Đầu tiên là hôn nàng cho hoa mắt chóng mặt, sau đó lại dùng ngón tay lừa nàng.
Nếu nàng không phản ứng nhanh nhẹn, vừa rồi đã bị lừa.
Lạc Thanh Hàn lại nằm xuống bên cạnh nàng, tay ôm lấy eo nàng, nhẹ giọng hỏi:
- Nàng định khi nào xuất cung?
Tiêu Hề Hề không chút do dự:
- Đương nhiên là càng nhanh càng tốt!
Lạc Thanh Hàn:
- Vậy thì ngày mai.
Tiêu Hề Hề:
- Được!
Để được ra ngoài chơi, Tiêu Hề Hề hôm sau sáng sớm đã dậy.
Nàng ăn xong bữa sáng, lại ra hậu viện ngắm vườn rau.
Đợi khi Thái Tử đến đón, nàng liền vui vẻ nhảy chân sáo lên xe ngựa, cùng Thái Tử xuất cung.
Lạc Thanh Hàn hỏi:
- Ta trước tiên phải đến Hàn Lâm Viện làm 1 số chuyện. Nàng cùng ta vào Hàn Lâm Viện, hay là ở ngoài chờ ta?
Tiêu Hề Hề thực sự là 1 học tra chính hiệu, đối với căn cứ địa của học bá như Hàn Lâm Viện thật sự không có hứng thú.
Nàng rất tự giác nói:
- Thiếp thân ở bên ngoài chờ.
Xung quanh Hàn Lâm Viện có không ít hiệu sách với quán trà, khắp nơi đều là mang phong thái của người trí thức.
Sau khi xe ngựa dừng lại, Thái Tử dẫn Tiêu Hề Hề đi vào 1 quán trà.
Thái Tử chọn cho nàng bàn ngồi gần cửa sổ, sau đó dặn dò:
- Nàng ở đây đợi, không cho phép chạy loạn. Ta làm xong việc sẽ đến tìm nàng.
Tiêu Hề Hề ngoan ngoãn gật đầu nói được.
Để tránh cho nàng gây thêm rắc rối, Lạc Thanh Hàn cố ý để Triệu Hiền ở lại trông chừng nàng.
Lạc Thanh Hàn mang theo Thường công công ra khỏi quán trà.
Quán trà này nằm đối diện với Hàn Lâm Viện, Tiêu Hề Hề chỉ cần quay đầu liền có thể thấy cửa lớn của Hàn Lâm Viện.
Nàng nhìn thấy Thái Tử được 1 đám người vây quanh, nghênh đón vào trong.
Tiêu Hề Hề vừa ăn điểm tâm, uống trà vừa nói:
- Triệu Tướng Quân, có muốn ăn chút gì đó không?
Triệu Hiền:
- Đa tạ ý tốt của nương nương. Mạt tướng không đói.
Tiêu Hề Hề lại hỏi:
- Ngươi cứ đứng mãi như vậy, không thấy mệt sao?
Triệu Hiền:
- Đa tạ nương nương quan tâm, mạt tướng không mệt!
Tiêu Hề Hề bám mãi không buông:
- Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi? Thành thân chưa?
Triệu Hiền:......
Triệu Hiền không trả lời.
Kế tiếp, bất luận Tiêu Hề Hề có hỏi gì, Triệu Hiền vẫn im lặng không nói câu nào.
Tiêu Hề Hề vốn muốn tiếp cận hắn, sau đó tìm cách lừa hắn dẫn nàng ra ngoài. Nàng muốn mua sách truyện.
Xung quanh đây đều là nhà sách, khẳng định sẽ có nhiều sách truyện đáng để xem.
Đáng tiếc, Triệu Hiền căn bản sẽ không mắc lừa.
Tiêu Hề Hề rất thất vọng. Nàng nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, vừa hay phát hiện 3 thân ảnh quen thuộc đang đi ngang qua.
Nhìn kỹ lại, chính là Tiêu Khải Minh cùng 2 vị bằng hữu.
Hai người kia Tiêu Hề Hề cũng đã từng gặp qua, là Lộ Thiên Ý cùng Ô Diệu.
Lần trước tại chùa Quang Chiếu, 2 người này còn định trêu ghẹo nàng. Lại bị nàng doạ tè cả ra quần, cuối cùng còn bị Thái Tử trách phạt.
Tiêu Hề Hề đứng phắc dậy, ghé vào bệ cửa sổ hét lớn:
- Tiểu đệ!
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip