CHƯƠNG 487:NHỚ NGÀY ĐÓ, THIẾP THÂN CŨNG TỪNG LÀ HỌC BÁ
Lạc Thanh Hàn sắc mặt không đổi, đuổi Triệu Hiền ra ngoài.
Tiêu Khải Minh cũng định đi, thế nhưng thái tử không mở miệng, hắn chỉ có thể ngoan ngoãn đứng đó.
Lạc Thanh Hàn nhàn nhạt hỏi:
- Nghe nói năm nay Tiêu tướng quân để ngươi tham gia kỳ thi toàn quốc?
Tiêu Khải Minh nói đúng sự thật:
- Đúng vậy!
Lạc Thanh Hàn :
- Có chắc chắn sẽ thi đậu không?
Vừa rồi đối mặt với Tiêu Hề Hề, Tiêu Khải Minh còn có thể miễn cưỡng khoác lác. Nhưng bây giờ người trước mặt là Thái Tử, Tiêu Khải Minh không dám lỗ mãng, chỉ có thể xấu hổ nói thật.
- Không chắc!
Tiêu Hề Hề nghe hắn nói vậy, suýt chút nữa phun hết trà trong miệng ra ngoài.
Nàng ngẩng đầu hỏi:
- Đệ vừa rồi không phải còn nói đã nắm chắc phần thắng sao?
Tiêu Khải Minh mặt đỏ tới mang tai, không biết nên giải thích thế nào. Liền dứt khoát quay mặt đi chổ khác, giả vờ như người vừa rồi nói câu đó không phải là hắn.
Lạc Thanh Hàn đối với câu trả lời này cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên.
—-------------- Huyền Cơ —------------------
Bản thân Tiêu Lăng Phong là võ tướng, chữ nghĩa trong bụng cộng hết lại cũng chưa chắc đủ được hai lạng. Còn có thể dạy dỗ nhi tử tốt hơn chỗ nào được?
Hơn nữa, hắn đã sớm nghe ngóng ở Thái Học, thành tích Tiêu Khải Minh vẫn luôn vững vàng xếp từ dưới lên trên, chưa từng thấy hắn tiến bộ. Thành tích như vậy mà còn muốn thi đậu tiến sĩ sao? Cũng quá xem thường học vị tiến sĩ rồi.
Lạc Thanh Hàn bình tĩnh nói:
- Cuộc sống là của ngươi, ngươi muốn sống thế nào tuỳ ngươi. Bất kể là cố gắng tiến bộ, hay là dậm chân tại chỗ, cũng là chuyện của ngươi. Chỉ cần ngươi sau này khi nghĩ lại, cảm thấy không có gì hối tiếc là được rồi.
Tiêu Khải Minh càng thêm xấu hổ.
Ở trong nhà, hắn thường xuyên bị phụ thân giáo huấn, có đôi khi phụ thân quá mức tức giận, còn có thể dùng đến gia pháp với hắn, đánh hắn chạy trối chết.
Hắn cũng cảm thấy không có gì là không ổn, còn bày ra dáng vẻ điếc không sợ súng.
Nhưng bây giờ, nghe Thái Tử không nhẹ không nặng nói vài câu, Tiêu Khải Minh thật sự cảm thấy xấu hổ vô cùng. Giống như là trong lúc vô tình bị người tát một bạt tai, trên mặt nóng hừng hực.
Tuổi của đối phương kỳ thực so với hắn không lớn hơn bao nhiêu, nhưng nhìn xem người ta, lại nhìn lại chính mình.
Thực sự là ứng nghiệm với câu ngạn ngữ: người so với người, làm người ta tức chết.
Lạc Thanh Hàn :
- Trở về suy nghĩ cho kỹ một chút về tương lai của ngươi. Không nhất định cứ phải là đọc sách, muốn làm cái gì cũng được. Chỉ cần là ngươi thấy rằng nó đáng giá là được.
Tiêu Khải Minh trong lòng xúc động.
Hắn biết, nói về thân phận cùng tính cách, sẽ không ai dễ dàng nói với hắn những lời này.
Thái Tử đây là xem hắn như người nhà, thật lòng mà đối đãi, nên mới nguyện ý khuyên nhủ hắn vài câu.
Tiêu Khải Minh cung kính hành đại lễ:
- Cảm tạ tỷ phu đã chỉ điểm.
Đây là lần đầu hắn gọi Thái Tử là tỷ phu.
Theo lý thuyết, tỷ tỷ hắn chỉ là một trắc phi, cũng không phải chính phi, hắn không được tính là thê đệ của thái tử.
Đương nhiên, hắn cũng không có tư cách gọi Thái Tử là tỷ phu, nhưng không khí trước mắt thật sự quá tốt rồi. Hắn nhịn không được nên cả gan gọi thử 1 lần.
Sau khi gọi xong 2 từ tỷ phu, Tiêu Khải Minh cẩn thận ngẩng đầu nhìn thái tử. Chỉ sợ rằng Thái Tử sẽ nghĩ hắn đang cố ý lôi kéo quan hệ, dẫn đến Thái Tử sẽ sinh ra bài xích trong lòng.
Nhưng Thái Tử trên mặt vẫn nhàn nhạt như cũ, không nhìn ra 1 tia bất mãn nào.
Xem ra, dường như là đã chấp nhận xưng hô tỷ phu kia.
Trong lòng Tiêu Khải Minh có chút cao hứng, không chỉ là vì mình có được tỷ phu là Thái tử, mà cũng là vì tỷ tỷ hắn đã được ngầm thừa nhận danh phận chính thê.
Hắn lại thi lễ, rồi mới rời đi.
Lúc này, trong quán trà có tiên sinh đang kể chuyện xưa, giọng điệu ngân nga khi dừng khi kể, cảm xúc dồi dào, cả sảnh đường lớn thỉnh thoảng còn ồn ào tiếng khen hay.
Ngồi ở bên trong,Lạc Thanh Hàn sắc mặt không đổi nói:
- Đem sách nàng đã mua ra đây!
Tiêu Hề Hề ánh mắt né tránh, không muốn thừa nhận:
- Không có, không có mua sách.
Lạc Thanh Hàn:
- Lại muốn qua mặt ta?
Tiêu Hề Hề biết tính khí người này, chỉ có thể thuận theo, muôn ngàn lần không thể đối nghịch với hắn.
Nàng đau khổ mà lấy ra năm cuốn sách, bỏ lên trên bàn.
Lạc Thanh Hàn cầm một quyển sách lên, tiện tay lật ra.
Tiêu Hề Hề mắt lom lom nhìn hắn, cầu khẩn nói:
- Những thứ này cũng chỉ là sách truyện thông thường mà thôi! Không có những nội dung loạn thất bát tao kia đâu, chàng có thể đừng vứt chúng đi được không?
Lạc Thanh Hàn hỏi lại:
- Nghe nói nàng gần đây ở trong cung chơi mạt chược rất vui vẻ, hẳn là không có thời gian đọc sách truyện đâu?"
Tiêu Hề Hề:
- Cũng không thể cả ngày đều chơi mạt chược nha! Ngẫu nhiên cũng phải làm vài chuyện khác để cân bằng cuộc sống.
Lạc Thanh Hàn khép sách lại.
Động tác của hắn rất nhẹ, nhưng Tiêu Hề Hề trong vô thức lại run một cái, vẻ mặt có chút kinh hoàng.
Lạc Thanh Hàn thấy thế, trong lòng có chút không dễ chịu.
Lần trước, hắn quả thật nổi giận mà không biết kìm chế, lại đem sách truyện của nàng đốt sạch. Không nghĩ tới Tiêu Hề Hề lại bị ám ảnh đến vậy.
Hắn buông sách truyện, chậm rãi nói:
- Nếu như nàng thích xem, vậy thì xem đi.
Tiêu Hề Hề vạn phần kinh hỉ:
- Chàng không cấm thiếp thân xem nữa sao?
Lạc Thanh Hàn :
- Đọc sách là chuyện tốt, nhưng không phải là loại sách gì cũng có thể đọc. Có những sách sau khi xem, không những không có thu hoạch gì, còn có thể làm cho đầu óc nàng trở nên càng ngày càng đần.
Tiêu Hề Hề:
- Nhưng thiếp thân đọc sách vốn cũng không phải là vì muốn tiếp thu cái gì. Thiếp thân chỉ là muốn tiêu khiển một chút mà thôi.
Lạc Thanh Hàn:
- Cũng bởi vì suy nghĩ này của nàng, nên nàng đến ngay cả tế văn đàng hoàng cũng viết không xong.
Tiêu Hề Hề cảm thấy trình độ văn hoá của mình đang bị sỉ nhục.
Nàng cố gắng biện hộ:
- Chàng đừng nhìn bộ dạng này của thiếp thân mà đánh giá, nhớ ngày đó thiếp thân cũng từng là học bá!
Nàng không phải nói láo, trước khi xuyên không nàng thật sự là một học bá.
Mỗi kỳ kiểm tra cũng đều là đứng nhất. Hơn nữa, mỗi 1 cuộc thi nàng đều cố gắng hết mình. Nàng chính là muốn giành được học bổng, lấy được tiền thưởng trang trãi học phí học đại học.
---------- Huyền Cơ --------------
Chỉ tiếc người tính không bằng trời tính.
Nàng còn chưa tốt nghiệp đại học, liền sớm chết thẳng cẳng, xuyên không đến thế giới này.
Có câu nói rất hay, ngày mai và việc ngoài ý muốn, ngươi vĩnh viễn không biết cái nào sẽ tới trước.
Cho nên, làm người phải sống cho hiện tại, thỏa thích hưởng thụ nhân sinh, đừng chờ đến ngày mai, cũng không biết có còn cơ hội hưởng thụ hay không. Lúc đó có tiếc cũng đã muộn.
Lạc Thanh Hàn lần đầu tiên nghe nói từ học bá này, từ mặt chữ đều có thể đoán ra ý nghĩa của nó.
Hắn nửa tin nửa ngờ:
- Phải không?"
Tiêu Hề Hề nói chắc như đinh đóng cột:
- Thật sự!"
- Vậy giờ nàng thế nào lại biến thành bộ dáng này ?
Ánh mắt Tiêu Hề Hề phiêu đãng:
- Việc này kể ra rất dài dòng. Nhớ ngày đó, thiếp thân nổi danh học bá, xuất phát từ lòng hiếu kỳ, đối với thế giới học tra sinh ra một chút hứng thú. Tiếp đó thiếp thân liền thử tiến vào thế giới học tra xem một chút, ai biết lần này đi vào, liền không thể trở ra.
Lạc Thanh Hàn:
- ...
Tiêu Hề Hề:
- Kỳ thực, làm học tra thật sự quá vui sướng. Không cần cố gắng, không cần tiến bộ, chỉ cần vui vẻ qua ngày là được rồi. Chàng chỉ cần nếm thử thú vui của việc làm học tra, chắc chắn sẽ không muốn làm học bá nữa đâu.
Lạc Thanh Hàn bình tĩnh hỏi lại:
- Ta đường đường là Thái Tử Đại Thịnh, nếu muốn giống nàng sống nhàn tãn qua ngày , nàng cảm thấy quốc gia này còn có thể trụ được bao lâu?
Tiêu Hề Hề tưởng tượng một chút, hình ảnh hoàng đế tương lai mỗi ngày cái gì cũng không làm, liền chỉ biết ngồi ăn rồi chờ chết, lập tức sửa lại lời nói.
- Đương nhiên là không được! Chàng là hoàng đế tương lai, nhất định phải học tập cho giỏi, mỗi ngày đều hướng về phía trước! Tương lai quốc gia toàn bộ đều trông cậy vào chàng. Nếu không có chàng, tương lai thiếp thân liền không có cách nào nhàn nhã kiếm sống. Cho nên chàng nhất định phải cố lên, thiếp thân vĩnh viễn ủng hộ chàng!
Lạc Thanh Hàn: "..."
Cho nên là nói, hắn bán mạng làm việc chính là vì để cho nàng tiếp tục sống cuộc sống cá ướp muối sao?
Nghĩ đến đây, hắn đột nhiên không muốn cố gắng nữa a!
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip