Chương 15: Gặp Ba Mẹ

Sau khi kỳ mới của "Tôi thích xem Đại minh tinh" phát sóng, hình tượng của Jiyeon tăng gấp bội. Mỗi lần đi quay phim đều có thể đụng mặt fan ở bên ngoài phim trường giơ máy chụp hình cô.

Kiếp trước, cô cũng từng bị đuổi theo, hiểu được những fan này không dễ dàng gì. Cho nên mỗi lần gặp, chỉ cần thời gian cho phép, cô sẽ dừng lại ký tên hoặc là chụp hình với bọn họ.

Dần dần, danh tiếng cô cư xử nhã nhặn với mọi người truyền ra ngoài.

Kể từ đó, có nhà quảng cáo tìm cô chụp hình đại diện quảng cáo.

Trong đó có một công ty châu báu, không tên tuổi lắm, nhưng chất lượng sản phẩm thì rất cao cấp, giá cả hợp lý, danh tiếng hạng nhất. Sau khi Jiyeon nhận được điện thoại Seo Joon Hyuk hỏi, không nghĩ nhiều, đồng ý liền.

Hiện giờ, ngoại trừ điện ảnh, cô không có nhận phim truyền hình gì khác, dựa vào quảng cáo trên ti vi mà xuất hiện cũng là tốt.

Thời gian quay quảng cáo được định vào buổi chiều ngày thứ sáu, hai mươi tám tháng chạp âm lịch. Buổi sáng, Jiyeon phải cùng Sehun đến nhà họ Oh gặp hai cụ không dễ gì về nước một lần.

Hôm nay, Jiyeon rời giường sớm, thay quần áo đã đi shopping mua ngày hôm qua, kéo ngăn tủ lấy ra cái nhẫn kim cương giá trị xa xỉ kia đeo vào tay trước khi nhận được điện thoại của Sehun.

Hôm kia, Tae Ri quay phim không cẩn thận té xuống nước đã bị lên cơn sốt, Min Hyuk đau lòng em gái, gọi một cú điện thoại đến, mọi người trong đoàn làm phim nghỉ một tuần.

Vì thế, Jiyeon lợi dụng thời gian rãnh rỗi đi cùng Sehun gặp hai cụ nhà họ Oh.

Họ Oh ở thành phố C có bảy tám căn nhà, có bốn khu chung cư cao cấp. Căn hộ mà Jiyeon đang ở hiện giờ là Sehun đứng tên, cách công ty rất gần, có ba phòng và một phòng khách. Đồng thời cũng là "tân phòng" của hai người.

Hai cụ nhà họ Oh bình thường hay đi du lịch ở các nơi trên thế giới, hôm nay ở nước Anh, nói không chừng ngày mai lại chạy tới Maldives. Lần này về nước không xác định được thời gian bao lâu, vì thế cũng không làm phiền hai đứa con, vẫn như trước, vào ở nhà từ đường của Oh gia ở ngoại ô thành phố C.

Jiyeon ngồi ở ghế phó lái, lười nhác nhìn cảnh vật chung quanh. Sehun lái xe, ánh mắt không tự chủ liếc nhìn cô từ kính chiếu hậu.

Bà Oh không thích phụ nữ diện mạo diêm dúa loè loẹt. Vì đề phòng xảy ra điều bất trắc, Jiyeon chỉ trang điểm vô cùng đơn giản, mặc một áo khoác dài màu be hợp thời, còn lại không thêm gì cả.

Nhưng cứ như vậy vẫn rất đẹp. Sehun nhìn thấy người trước mắt môi hồng răng trắng, không thể không thừa nhận anh đã không chọn lầm người.

Nhà từ đường của Oh gia được xây dựng từ những năm 20-30, có phong cách của biệt thự Châu Âu. Xung quanh là từng mảng hoa cỏ, cây cối kéo dài mấy trăm mét mới tới nhà chính. Xe chạy đến trước cửa chính, Sehun mới vừa gọi điện thoại liền có người đi ra đón.

Người ra là một người phụ nữ, đầu tóc uốn gợn sóng, trên người khoác một áo choàng màu đỏ thẫm, nhìn từ xa xa vừa đoan trang lại không mất đi vẻ quý phái.

Đây là...

Jiyeon nhìn về phía Sehun hỏi.

"Sehun." Người phụ nữ chậm rãi mở miệng: "Cái thằng xấu xa này, vậy mà gạt mẹ với ba mày lấy giấy chứng nhận kết hôn."

"Mẹ." Sehun nắm chặt tay Jiyeon xuống xe, cái gì là phong độ, cái gì là địa vị ở trước mặt phụ nữ, không còn sót lại chút nào cả. "Đây là Park Jiyeon."

"Là Jiyeon hả!" Bà Oh có vẻ kiêu căng, quay người đi trước. "Hai đứa vào nhà đi!"

Trang trí trong nhà họ Oh nghiêng về phong cách phương Tây, đen trắng là chính, nhưng những chi tiết nhỏ ở mỗi góc đều thể hiện nữ chủ nhân của gia đình đã bỏ công trang trí.

Vừa vào cửa, Sehun đi lên phòng sách ở trên lầu gặp ông Oh, Jiyeon thì đi theo bà Oh vào phòng bếp.

"Jiyeon." Bà Oh chậm rãi mở tủ lạnh, mang ra một vỉ sườn đã cắt sẵn. "Con biết nấu cơm chứ?"

"Dạ." Jiyeon nói xong, cầm lấy tạp dề treo ở cửa bếp mang vào, cũng không khách sáo, nói: "Bác gái, bác ra ngoài trước đi, con sẽ làm cơm trưa."

Bà Oh kiêu ngạo vuốt cằm.

Trong tủ lạnh của nhà họ Oh nhồi đầy các loại rau dưa, thịt cá tươi mới. Jiyeon ngó nghiêng vài lần, thong dong lấy ra một vỉ trứng gà, một vỉ thịt, ngoài ra còn lấy mấy thứ rau cải.

Khi bà Oh vừa đi ra phòng khách ngồi, Jiyeon liền hiểu được, trước khi được vị nữ chủ nhân của nhà họ Oh này thừa nhận thì giấy hôn thú của cô và Sehun còn không bằng một tờ giấy phế thải.

Rửa tay sạch sẽ, trước tiên Jiyeon vo gạo, thêm chút nước rồi để vào nồi cơm điện.

Lúc chờ cơm chín, cô yên lặng nhanh chóng rửa và cắt rau cải, nêm nếm món canh.

Lúc này, ở trong phòng sách, ông Oh đeo kính nhìn thẳng đứa con trai, trên bàn là giấy chứng nhận kết hôn.

"Con nói đi, đây là có chuyện gì?"

"Con thích cô ấy, muốn kết hôn với cô ấy." Sehun nhìn ông Oh.

"Nhưng những cái này thì sao?" ông Oh bày ra một chồng báo. Không ngoại lệ, trên bìa đều có tên của Sehun, muôn hình muôn vẻ, nghiêng nước nghiêng thành.

Ông Oh đã hưởng được nền giáo dục truyền thống, một nửa nghệ thuật gia. Năm đó cưới bà Oh là bởi vì yêu đến tận xương tuỷ, cho nên ông ta hy vọng đám con của mình cũng cưới được một người thật sự yêu thương trọn đời.

"Gặp dịp thì chơi." Sehun nói với vẻ thờ ơ.

"Vậy con kết hôn thì có thể ít đi?" Ông Oh thở dài một tiếng. "Năm nay con đã ba mươi tuổi, ba và mẹ hy vọng con có thể thành gia lập nghiệp, nhưng không phải dùng cách lừa gạt bản thân mình cùng những người khác."

Sehun hiểu rõ sự cố chấp của ông Oh, nói với vẻ nửa miễn cưỡng nửa chắc chắn: "Nhiều năm như vậy, cha cần phải thử tin tưởng con."

Năng lực anh quản lý công ty giải trí là có một không hai, ngay cả Oh Suk Hoon - người quản lý phần lớn tài sản của nhà họ Oh, thừa thủ đoạn sát phạt trên thương trường - cũng thừa nhận.

Thời gian giống như đứng im, ông Oh giật mình tựa như thấy được Sehun, người đã bị Suk Hoon che khuất ánh sáng bao năm. Ông ta hồi tưởng một chút, thật lâu sau nói: "Được, vậy con cưới Park Jiyeon đi."

Khi Sehun xuống lầu thì Jiyeon đang bưng từng dĩa từng dĩa đồ ăn ra ngoài. Bà Oh đứng ở cạnh bàn ăn, nếm từng cái một. Jiyeon bưng xong thì bà ta cũng ăn gần xong.

"Mẹ." Sehun ôm lấy bà Oh từ phía sau: "Thế nào?"

"Thằng con xấu xa này." Ánh mắt của bà Oh nhìn Jiyeon tràn ngập bằng lòng. "Vậy mà tìm được một người phụ nữ có tài nấu ăn còn ngon hơn mẹ."

Sehun liền bỏ vào miệng miếng thịt kho tàu gắp trên tay bà, lập tức nói béo mà không ngấy.

Thì ra cô ấy biết làm những món này.

Sehun thầm nghĩ sau này kêu Jiyeon làm cơm cho anh ta nhiều hơn.

Chuyến đến nhà họ Oh kết thúc tốt đẹp bằng lời khen ngợi của hai cụ về tài nấu ăn của Jiyeon. Buổi chiều Jiyeon không về nhà, kêu Sehun trực tiếp chở cô đến công ty quảng cáo.

Trước khi xuống xe, dường như Sehun nhớ tới cái gì, nói: "Hai ngày này đừng nhận những thông báo khác, tết âm lịch theo tôi đi nước ngoài một chuyến."

Bộ dáng đứng đắn nghiêm chỉnh của anh ta, Jiyeon đoán đại khái chuyện đi nước ngoài, nói: "Được."

"Jiyeon, rốt cuộc cô đã tới." Hyerin đang chờ ở cửa công ty quảng cáo từ lâu, chào đón, nhận lấy túi xách của Jiyeon.

"Anh Seo chưa tới?" Jiyeon nhìn xung quanh, rõ ràng là Seo Joon Hyuk muốn tới.

"Đã tới rồi." Hyerin dẫn Jiyeon đi về phía thang máy. "Anh Seo đang cùng với công ty quảng cáo ký kết hợp đồng."

Hơi dừng bước, Jiyeon thuận miệng hỏi: "Phí đại diện là bao nhiêu?"

Hyerin đang muốn nói thì có một bóng người từ chỗ ngoặc đi tới.

Là Goo Chae Young đã lâu không gặp.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip