Chương 8: Bé heo

Chương 8: Bé heo.
Edit: Charon_1332
________

“Mẹ ơi….”

Bạch Ngư vẫn gọi liên mồm như thể không biết mệt là gì, có người đáp lại khiến em càng được đà dính lấy người ta gọi không ngớt mồm. Bấy giờ Lương Hồi mới phát hiện hóa ra khi đó Bạch Ngư ngoan như thế là vì không có ai bên cạnh em, không có ai ở cạnh là em im, không quấy phá gì nhưng cứ có người ở bên là bắt đầu xị nhặng lên, nếu có ai đáp lời là em còn quấy kinh nữa.  

Lương Hồi xuống lầu rót nước nóng, anh vừa rời đi là Bạch Ngư im thin thít, lúc mở cửa ra, cả căn phòng chìm trong im lặng nhưng ngay khi anh vừa đi đến bên giường, vươn tay chạm vào em một cái là em lại bắt đầu quấy. Lúc đút nước, em còn hừ hừ liên hồi.

Anh đứng dậy đi vệ sinh, đi được vài bước là Bạch Ngư ngoan như cún nhưng khi anh quay lại, nằm lên giường là em lại quấy tiếp, không ngừng cọ lòng bàn tay ướt đẫm của mình lên người Lương Hồi.

Dù vậy nhưng Lương Hồi vẫn kìm lòng không đặng mà đáp lời em, Bạch Ngư lúc bệnh trông yếu ớt quá, anh không làm lơ em được.  

Nhưng cũng không thể để em quấy như vậy suốt được.

Lương Hồi hết cách đành dùng chăn quấn em lại rồi ôm chặt lấy, không đáp lời em nữa để mặc Bạch Ngư í ới gọi mẹ cả buổi, gọi đến khàn cả giọng, gọi đến tận nửa đêm thì em cũng thấm mệt, dần thiếp đi. Cả người Bạch Ngư đầm đìa mồ hôi, em mệt đến nỗi Lương Hồi nghe thấy được cả tiếng ngáy như heo con của em, nó giống như tiếng của một đứa nhóc vậy, không hề ồn ào mà còn giúp người khác dễ vào giấc hơn. 

Nhưng Lương Hồi không dám ngủ, anh thức trắng đêm, sau khi xác nhận rằng Bạch Ngư hết sốt rồi thì mới thở phào nhẹ nhõm sau đó gọi điện báo mình nghỉ làm một hôm.

Anh đứng dậy đi vào phòng tắm thấm ướt khăn bằng nước nóng rồi lau mặt, cổ và tay cho em, tiếp đó nhờ dì tìm cho mình một cái kẹp tóc sau đó kẹp tóc mái của em lên, để lộ vầng trán mịn màng.

Bạch Ngư rầm rì rên rỉ, chắc là thấy thoải mái hơn nhiều bèn kéo dài giọng nũng nịu: “Mẹ ơi…..”

Lương Hồi hừ một tiếng, nhéo nhéo má em: “Tôi là chồng em.”

Phải làm mẹ Bạch Ngư suốt cả đêm nên giờ Lương Hồi muốn đòi lại tý vốn.

“......”

Bạch Ngư nằm im thin thít, hình như em lại ngủ tiếp rồi nên không đáp lời Lương Hồi, thế là anh bèn đứng dậy đi tắm, không so đo với em nữa. Anh cũng không định đòi hỏi Bạch Ngư cái gì cả, dù em có coi anh thành mẹ em, nghĩ tất cả mọi chuyện anh làm là mẹ em làm anh cũng không để ý, Bạch Ngư muốn anh là ai thì anh chính là người đó, chỉ cần em muốn, chỉ cần em vui mà thôi.

Nhưng ngay khi Lương Hồi vừa quay người đi thì Bạch Ngư lại có phản ứng, em rầm rì vài tiếng rồi trói chân anh lại bằng tiếng chồng ngọt xớt.

“Chồng ơi….”

Bấy giờ cả người Lương Hồi như bị điện giật, tứ chi tê rần không nhúc nhích nổi, sững người hơn một phút mới quay đầu lại nhìn Bạch Ngư.

Bạch Ngư vẫn đang ngủ rất ngon lành, đôi môi hồng nhuận hơi chu lên ngáy khì khì như một chú heo con, hình như là Lương Hồi nghe nhầm, em đang ngủ say lắm, không hề gọi hai chữ chồng ơi kia.

Nhưng Lương Hồi có nghe thấy thật.  

Thậm chí anh còn nghĩ tới việc bảo Bạch Ngư gọi thêm tiếng nữa hoặc là dựng đầu em dậy, nói cho em biết mình không phải mẹ em mà là Lương Hồi, là chồng em, rồi kể cho em nghe tối hôm qua mình đã cực nhọc thế nào, bị em nhầm thành mẹ em sau đó bắt Bạch Ngư bồi thường cho anh, bồi thường cho tất cả những gì anh làm vào đêm qua. 

Lương Hồi biết Bạch Ngư chắc chắn sẽ nhận lỗi, sẽ xin lỗi anh và làm theo lời anh nói.

Nhưng suy nghĩ ấy chỉ tồn tại trong đầu anh đúng 30 giây đã bị anh gạt đi.

Lương Hồi lại xoay người đi về phía phòng tắm.

Không sao hết - anh nghĩ, anh biết mình không nghe lầm, chỉ cần Bạch Ngư nhận ra anh một lần thôi cũng đủ rồi.

Tiếng nước chảy róc rách vang vọng khắp phòng tắm, Bạch Ngư mò mẫm bên cạnh như không thấy gì bèn mấp máy môi. Sau khi Lương Hồi tắm xong lại nằm về lại giường, ôm em vào lòng mệt mỏi nhắm mắt lại.

______

Lương Hồi ngủ được vài tiếng thì dậy, lúc anh dậy Bạch Ngư hãy còn đang say giấc nhưng em không còn ngáy nữa mà ôm chặt lấy eo anh ngủ ngon lành, có vẻ em không còn khó chịu nữa.

Lương Hồi cụp mắt nhìn người đang nằm trong lồng ngực mình, em vùi mặt vào ngực anh chỉ để lộ đôi tai trắng muốt, hơi thở của em nóng rực khiến vải vóc tiếp xúc với môi em cũng nóng hổi. Anh chọc chọc má Bạch Ngư nhưng em vẫn không ư hử gì, lại nhìn em chằm chằm một hồi rồi gọi một tiếng “Cá”.

Bạch Ngư giật giật, nỉ non đáp: “Mẹ….”

Lương Hồi cười cười vân vê tai và mặt em, không nói gì. Một lát sau anh lại nghe thấy em nhẹ giọng gọi một tiếng: “Chồng…” 

Ngón tay Lương Hồi khựng lại trên má em một hồi lâu, thậm chí còn không nghe thấy tiếng thở của anh mà chỉ có mỗi tiếng tim đập thình thịch.

Còn Bạch Ngư thì lại chơi trò chọc xong rồi lủi như ban nãy, gọi xong liền ngủ thiếp đi giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, em chưa làm gì hết , cũng không cần chịu trách nhiệm gì cả.

Chỉ để lại mỗi mình Lương Hồi tự vùng vẫy và sa vào.

“..... Ừm.”

Một lúc sau Lương Hồi rút ngón tay lại, khẽ ừ một tiếng đáp lại em một câu trả lời muộn màng, dường như anh chẳng hề quan tâm đến việc Bạch Ngư đã say giấc.

“Anh đây.”

Lương Hồi xoay người nằm xuống, Bạch Ngư ôm lấy anh rồi dụi vào vòng anh, dụi không được thì chồm lên trên, rụt cổ vùi đầu vào cổ anh. Lương Hồi ngửi thấy hương hoa bưởi bèn vươn tay ôm lấy eo em. 

“Là Lương Hồi.” Anh nói tiếp.

Nếu Bạch Ngư muốn nhận ra anh thì phải nhận ra anh hoàn toàn, anh là chồng em, là Lương Hồi chứ không phải người khác. Bạch Ngư không được gọi người khác là chồng, không được nói chuyện với người khác chỉ vì người đó mua bánh mì cho em, không được ngủ hay nấu cơm cho người khác vì em đã kết hôn với họ. 

Bạch Ngư không được cưới người khác.

“Là Lương Hồi.”

Nhưng Bạch Ngư không hề đáp lại, Lương Hồi cũng không vô tư như trước nữa, anh dường như chẳng thể tự an ủi bản thân, là ai cũng được sao? Hình như hơi bất khả thi, anh vẫn muốn Bạch Ngư có thể coi trọng mình hơn một chút. 

“Sao em lại như vậy hả.” 

Lương Hồi nói, anh nhìn chằm chằm vào trần nhà, nghe tiếng ngáy của Bạch Ngư, bé heo lại bắt đầu ngáy rồi, lại thấy khó chịu ư.

“Bạch Ngư, em không được làm vậy.”

Anh sẽ buồn lắm đấy. - Lương Hồi nói thầm.

Cuối cùng anh cũng rối rắm xong, Bạch Ngư nằm ngủ ngon lành trong vòng tay anh, Lương Hồi ôm lấy cơ thể nóng bừng của em, cảm giác này là thật, Bạch Ngư đang nằm trong lòng anh, cho dù kết quả giả định có ra sao thì bây giờ Bạch Ngư vẫn là của riêng anh mà thôi. 

Cuối cùng Bạch Ngư cũng tỉnh lại, em ngơ ngác mở mắt rồi ôm chặt lấy Lương Hồi, mơ màng ngẩng đầu nhìn anh một lúc rồi nói đầy tự nhiên: “Chồng ơi em đau đầu.”

“Tại ngủ nhiều quá đấy.”

Lương Hồi ôm em ngồi dậy rồi với lấy ly nước trên tủ đầu giường đút cho em uống, Bạch Ngư ngửa cổ uống hết sạch, bỗng nghe thấy Lương Hồi hỏi: “Em có biết tối qua em sốt không?”
“Ngủ lâu lắm.”

Có mùi nguy hiểm. Bạch Ngư nhạy bén quan sát vẻ mặt của Lương Hồi, cẩn thận nhìn vào mắt anh, em bóp ngón tay, lựa lời đáp: “Dạ…. Anh ăn bánh mì em mua cho anh chưa?”

Lương Hồi sững người. 

“Nếu chưa thì anh có muốn ăn cùng em không?”

_________

Lời tác giả:

Cục cưng biến thành heo, ngủ khì khì.

Có đứa con như bé cưng, anh nên mừng thầm đi Lương Hồi à ( phiên bản anh mẹ. )

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip