Chương 4
10 năm trước, Bích Liên 8 tuổi, cậu gặp Giang Thượng ở trại trẻ mồ côi.
Đời người là một tờ giấy trắng, cho dù là trở nên tốt hay xấu thì vẫn phụ thuộc vào các yếu tố khác nhau của cuộc sống xung quanh.
8 tuổi Bích Liên đến trại trẻ mồ côi, vào độ tuổi quan trọng nhất cậu lại bị vứt vào nơi này khiến trong tiềm thức Bích bé con cho rằng mình không tốt nên mới phải chịu sự bỏ rơi. Nếu như thời gian sau đó nhận được sự quan tâm chăm sóc tốt hơn thì loại nhận thức này sẽ biến mất, nhưng không có người nào cho Bích Liên sự yêu thương như vậy cả. Thế nên vào khoảng thời gian chưa gặp Giang Thượng cậu vẫn bị những đứa trẻ khác bài xích, hơn nữa bởi vì cậu không thích nói chuyện nên thường bị lơ đi. Mãi đến khi có người cho trại trẻ mồ côi một ổ thỏ con trắng như tuyết, viện trưởng đặt chúng ở trong sân để đám con nít chơi đùa thì Bích Liên mới thay đổi. Vì để nuôi dưỡng tinh thần trách nhiệm cho bọn nhỏ nên viện trưởng yêu cầu mỗi ngày phải phân người cho thỏ con ăn. Tuổi Bích Liên không tính là nhỏ nên cậu được đứng ở hàng chăm sóc trong lớp. Ngay lúc đó nội tâm Bích Liên rất kích động, trẻ con tuổi này đang nằm trong giai đoạn thử nghiệm sự dũng cảm mà, thành ra khi Bích Liên nhận được nhiệm vụ này không biết đã vui vẻ đến nhường nào.
Cuối cùng cũng đến thời điểm Bích Liên cho thỏ ăn rồi. Bởi vì đây là lần đầu tiên chạm vào thứ mềm mại bông xù nên Bích Liên hơi căng thẳng. Người xưa nói đúng lắm, càng căng thẳng càng dễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Lúc Bích Liên mở lồng sắt ra để bỏ măng tây vào, không biết tại sao thỏ con ngoan ngoãn đáng yêu đột nhiên chạy ra khỏi lồng sắt làm Bích Liên sợ đến mức kêu to một tiếng, quay đầu đuổi theo nó. Kết quả những bé thỏ trong lồng đều chạy ra hết, nhất thời trong sân hỗn loạn ầm ĩ cả lên. Viện trưởng nghe được chạy ra thì nhìn thấy tình cảnh đám thỏ thì nhảy lung tung, Bích Liên thì cứ đuổi theo hù chúng. Đột nhiên ông cảm thấy khó chịu trong lồng ngực, cũng không quan tâm mấy con thỏ nữa mà chạy ra kéo Bích Liên lại, lớn tiếng mắng: "Bích Liên! Ngươi đang làm gì thế! Bảo ngươi cho thỏ ăn chứ không phải bảo ngươi thả thỏ ra. Nhìn ngươi bình thường yên tĩnh như vậy ta còn tưởng ngươi ngoan như đám thỏ cơ đấy. Kết quả thì sao?! Ngươi xem mình đang làm cái gì thế?!" Đầu óc Bích Liên trống rỗng, cảm giác áy náy mãnh liệt và người khác mất lòng tin về mình khiến cậu ngại giải thích. Kết cục là không bao giờ Bích bé con được đi đút cho thỏ ăn nữa, còn bị phạt đứng cả trưa luôn. Những đứa trẻ khác đi ngang qua cũng cười nhạo cậu, chính bọn họ không biết tại sao mình phải cười nhạo, nhưng mà ai bảo Bích Liên bị viện trưởng mắng đây, nhất định là Bích Liên sai!
Thời điểm Bích Liên bị phạt đứng thì mắt vẫn nhìn thỏ con, trong đầu nhớ lại câu viện trưởng nói kia: "Còn tưởng rằng ngươi ngoan ngoãn như thỏ cơ đấy!".
"Thì ra mình có thể được phân đi đút cho thỏ ăn là bởi vì mình giống nó. Chỉ có khi mình giống thỏ người khác mới thích mình, nếu như vậy thì từ hôm nay mình chính là một con thỏ." Bích Liên nghĩ như vậy. Mấy ngày kế tiếp Bích Liên đều quan sát thỏ, cử chỉ hành động cũng càng ngày càng giống chúng. Nhưng phần lớn thời gian cậu vẫn yên lặng sống giống như một con thỏ an tĩnh, vì vậy nên trong không ai phát hiện Bích Liên có vấn đề.
Về sau Giang Thượng cũng tới trại trẻ mồ côi này. Từ ngày Giang Thượng tới thì hắn liền trở thành vua của đám trẻ, tất cả đều vây xung quanh hắn, ngoại trừ đứa bé an tĩnh trốn ở góc phòng kia. Giang Thượng tò mò đi chào hỏi nó thì chỉ thấy Bích Liên phát ra tiếng ục ục , hàm răng nghiến lại thôi. Sự phát hiện này khơi gợi thêm tính tò mò của Giang Thượng, hắn bắt đầu con đường cho ăn của mình từ đây.
Đứa nhỏ Giang Thượng không biết hành vi này của Bích Liên là có vấn đề. Còn người lớn nhìn thấy cảnh tượng Bích Liên và thủ lĩnh nhỏ hòa thuận thì chỉ lộ ra nụ cười vui mừng thôi. Đây là nguyên nhân trực tiếp khiến tư tưởng "Mình là một con thỏ" trở nên thâm căn cố đế trong lòng Bích Liên.
Chờ đến lúc Giang Thượng phát hiện ra vấn đề thì đã qua rất lâu rồi. Giang Thượng nghĩ tất cả các biện pháp nhưng cũng chỉ khiến loại hành vi này của Bích Liên cải thiện một chút. Ít nhất là khi gặp người lạ Bích Liên sẽ không biểu hiện ra hành vi giống thỏ nữa. Nhưng hắn không ngờ qua lễ thành nhân này nhận thức của Bích Liên lại trở về, có kéo cũng không được. Chẳng lẽ là do rối loạn phân bố hormone? ╮(╯_╰)╭
Giang Thượng nhìn bụng Bích Liên càng ngày càng to lên mà sốt ruột không thôi. Hắn đã thử giải thích với Bích Liên rằng đàn ông sẽ không mang thai, thế nhưng Bích Liên lại từ chối nói chuyện với hắn. Giang Thượng rất lo lắng nhưng không biết phải làm sao nên hắn đành đi tìm bác sĩ tâm lý. Ông bác sĩ giải thích một đống vấn đề chuyên môn cho hắn, Giang Thượng trực tiếp rơi vào sương mù ngu muội. Cuối cùng Giang Thượng cũng không chịu được nữa nên rời khỏi bệnh viện, cho dù bác sĩ nói đúng hay sai thì Giang Thượng cảm thấy ông nói một câu rất có đạo lý, đó chính là: "Tại sao cậu ta lại cảm thấy mình là thỏ chứ. Bởi vì cậu ta cho rằng chỉ có khi mình là thỏ mới được yêu thương, mà loại nhận thức này bị ngươi cưng chiều vô hạn nên tăng mạnh gấp bội. Hiện tại loại nhận thức này không biết có thể bị vài lời nói mà thay đổi không nữa".
Sau nhiều lần tự đánh giá, Giang Thượng tổng kết được hai điểm có thể khiến cậu Bích nhà hắn từ bỏ ý nghĩ mình mang thai. Một là chữa từ gốc mà phủ nhận việc y là thỏ, hai là cho y biết thỏ đực không thể mang thai. Mấy năm qua Giang Thượng vẫn cố gắng đạt được điều đầu tiên nhưng hiệu quả rất ít, như vậy hiện tại chỉ có thể xuống tay từ ngày hôm sau thôi! Giang Thượng xoay người đi đến chợ bán hoa và chim, mua hai con thỏ đực....
Rất muốn hỏi một câu.... Giang Thượng, ngươi cân nhắc qua chuyện hai con thỏ đực sẽ đánh nhau chưa? Nếu như Bích Liên hiểu rõ mình không thể mang thai, tiện đà học được cách thỏ với thỏ đánh nhau...
[ Trứng ]
Liên thỏ nhỏ: Thượng, bọn họ đang làm gì thế? (・o・)
Thượng tự chủ: Bọn họ... Ạch... Đang đánh nhau?
Liên thỏ nhỏ: Vì sao bọn họ muốn đánh nhau vậy? ≧ - ≦
Thượng tự chủ: Có thể là do cảm tình tốt.
Liên thỏ nhỏ: Thật sao? (☆_☆)
Thượng tự chủ: Đúng rồi!... A... Bảo bối, tại sao ngươ đánh ta! A!
Liên thỏ nhỏ /đỏ mặt thẹn thùng/: Cảm tình của chúng ta không phải càng tốt hơn bọn nó sao ≧▽≦
/Cậu đánh về phía hắn, bắt đầu đấm đá/
Thượng tự chủ /tránh né/: Bạo lực gia đình là không tốt đâu, bảo bối.
Liên thỏ nhỏ /òa khóc/: Ngươi gọi ta là bảo bối lớn nhưng lại không chịu cùng ta tương thân tương ái, anh anh anh!
Thượng tự chủ /ôm chặt lấy rồi hôn nhẹ/ : Ta sai rồi. Ngươi muốn đánh thế nào cũng được, muốn cởi quần áo cũng tốt ⊙ε⊙
Thỏ đại nhân thẹn quá hóa giận nhốt tự chủ đại nhân lưu manh ngoài cửa phòng ngủ!
Tác giả có lời muốn nói:
Có một số điều tâm lý, xin đừng coi là sự thật! Xong một chương nữa rồi, trong chương này thỏ đại nhân chưa hề bán manh nên làm một cái phiên ngoại nhỏ " Trứng màu" để bồi thường. Chương sau cho dù thỏ đại nhân không mang thai vẫn là một con thỏ kiêu ngạo, đồng thời phải tiếp tục rải cẩu lương với tự chủ đại nhân!
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip