Chương 16: Tối nay không làm ĐỒ ĐỆ NGOAN
Trì Ninh bắt tiểu đồ đệ từ Thanh lâu trở về Dao Quang điện, còn chưa vào viện đã nghe thấy bên trong cãi cọ ầm ĩ.
Giọng nói của Tông Đại truyền ra: "Tiêu đại gia, đào này chưa chín đâu, hiện tại cũng không thể hái được. "
Sau một tiếng nhai giòn tan vang lên, quả đào bị cắn mất một nửa bị ném xuống đất "Đúng thật, quá chua. "
Người được gọi là Tiêu đại gia không hề tự giác: "Nếu không, ta lại hái một quả nữa? "
Tông Đại vẻ mặt đau khổ: "Sư tôn sẽ mắng ta. "
Trì Ninh nghe không nổi nữa, bước vào trong phòng: "Ngươi lại hái ta liền chặt sạch toàn bộ cây mai của Kính Mai Trang. "
Tiêu Kính tay hái đào rụt trở về, thấy Trì Ninh liền tỏ ra vui vẻ nói: "Ngươi cuối cùng cũng trở về, ta chờ ngươi đến vô cùng nhàm chán rồi đây này. "
Tiêu Kính còn chưa lớn tuổi, nhưng lại một có tính tình của một người già.
Ẩn dật thế ngoại, dáng vẻ hào sảng không kiềm chế được. Hắn trồng cây mai khắp trang viên, mùa đông ngắm hoa, mùa hè ủ rượu, một bình rượu hoa mai có thể làm cho rất nhiều người từ xa xôi vạn dặm đến chỉ để xin một bình rượu.
Thanh danh của Trang chủ Kính Mai trang quá lớn, thế cho nên người khác đều quên mất Tiêu Kính trước khi quy ẩn là thần y nổi danh khắp thiên hạ.
Lúc này Tiêu thần y còn chưa nói được hai câu liền kéo cổ tay Trì Ninh, vươn hai ngón tay dò xét mạch tượng của Trì Ninh.
Trì Ninh bệnh cũng đã lâu, không bằng lòng để đại phu khám người mình cho lắm, y rút tay về: "Đào ta cũng cho ngươi ăn rồi, ngươi tha cho ta đi. "
Tiêu Kính sau khi bắt mạch, bộ dáng cười đùa trên mặt toàn bộ không thấy đâu, vung tay áo lên, nhấc chân đi vào trong phòng.
Trì Ninh phân phó hai vị đồ đệ đi luyện công, theo Tiêu Kính vào phòng.
Sau khi ngồi xuống, Trì Ninh rót cho Tiêu Kính một tách trà, hỏi: "Tiêu thần y chẩn đoán ra bệnh gì?"
Hai tay Tiêu Kính nắm chặt, khép ống tay áo lại: "Dù sao cũng không phải hỉ mạch. "
"Đâu chỉ không phải là hỉ mạch, " Trì Ninh nói, "Nhìn vẻ mặt của ngươi, ta hẳn là sẽ không sống được bao lâu nữa. "
"Phi phi phi, nói chuyện đen đủi gì đó." Tiêu Kính đột nhiên kích động, đứng lên quở trách Trì Ninh, "Lúc trước ta đã dặn dò ngươi cái gì? Bớt dùng công pháp, bớt tiêu hao linh lực lại. Ngươi thì hay rồi, không coi trọng thân thể mình, một chút cũng không để ý. "
Tiêu Kính bưng trà uống một ngụm: "Hiện giờ linh mạch suy yếu đến mức không thể tra ra được gì, giống như tờ giấy cửa sổ mỏng manh kia, một cơn gió thoáng qua cũng có thể xé rách ngươi. "
Trì Ninh khẽ rũ mặt xuống, nhìn không thấy biểu cảm: "Ta không muốn sống như phế nhân. "
Hắn là trưởng lão của Thốc Ngọc, là sư tôn của đồ đệ, tính tình Trì Ninh không cho phép y sống dưới sự che chở của người khác, y muốn che chở người khác.
"Được, tốt, Trì Vân Thanh ngươi một lòng vì nghĩa lớn."
"Ngươi lại cho ta một ít thuốc đi." Trì Ninh xoa xoa góc áo, "Nói không chừng có thể chuyển biến tốt đó. "
Tiêu Kính tức giận nói: "Thuốc này trị ngọn không trị gốc, uống một trăm năm ngươi cũng không khá lên được. "
Căn phòng chìm trong im lặng.
Tiêu Kính đành phải nói một phương pháp cuối cùng: "Ngươi vẫn nên mau chóng tìm đạo lữ song tu. "
Trì Ninh im lặng, y lừa Cố Lăng Tiêu nói y tu vô tình đạo.
Bị đồ đệ phát hiện mình nói dối, rất mất mặt.
"Nếu ngươi mắt cao hơn đầu, tu sĩ nào cũng chướng mắt, chi bằng thử với đồ đệ ngươi đi?" Tiêu Kính nói, "Công pháp của đồ nhi ngươi là một tay ngươi dạy, linh lực cũng giống nhau, tuy rằng hiệu quả so ra kém song tu linh căn cùng hệ, nhưng cũng là lựa chọn không tồi. "
Nhìn đối phương không nói lời nào, Tiêu Kính cho rằng tâm ý Trì Ninh dao động, thừa dịp rèn sắt khi còn nóng nên tiếp tục nói: "Song tu với đồ đệ cũng rất tiện, chờ ngươi khỏe rồi, lập tức đổi ý, trở mặt không nhận người cũng không muộn. "
Trì Ninh: "... Hoang đường! "
Cố Lăng Tiêu chờ ở dưới hành lang, bỗng nhiên cửa mở ra, Tiêu Kính bị ném ra.
Sau khi bị ném ra, cửa phía sau Tiêu Kính đóng sầm một tiếng, cửa đóng quá nhanh, còn kẹp lấy một chút góc áo của Tiêu Kính.
Tiêu Kính kéo quần áo từ khe cửa ra, nhìn thấy Cố Lăng Tiêu xấu hổ ho khan một tiếng: "Lăng Tiêu à, ngươi đến gặp sư tôn của ngươi sao? "
"Tiêu trang chủ, ta có một vật, muốn nhờ người nhìn xem thử, " Cố Lăng Tiêu đến gần, lấy từ trong ngực ra một cái hộp gỗ nhỏ.
Cái hộp mở ra, một quả no đủ đỏ tươi căng mọng nước lộ ra.
Ánh mắt Tiêu Kính khẽ sáng: "Tang Đô Quả, ngươi tìm được ở đâu? "
Cây Tang Đô cực kỳ kén chọn môi trường sống, chỉ sinh ra ở vách đá nơi linh lực dồi dào. Cây này mười năm kết quả một lần, quả có công hiệu tu bổ linh lực, tác dụng phụ là ăn xong không thể điều động linh lực trong nửa tháng sau.
Linh lực càng nhiều, tu sĩ lại càng cường đại. Từ xưa đến nay, ai tìm được Tang Đô quả nhất định sẽ tìm một chỗ không người để độc chiếm.
Nhìn thấy người trẻ tuổi trước mắt nguyện ý mang Tang Đô Quả về, trong ánh mắt Tiêu Kính mang theo vài phần khen ngợi.
Ngữ khí Cố Lăng Tiêu khiêm tốn: "Lúc xuống núi tu luyện may mắn tìm được, muốn mang về cho sư tôn. Nhưng trong vòng mười lăm ngày sau khi ăn Tang Đô quả không khác gì người bình thường. Hiện giờ Thiên Diệp phái thế mãnh liệt, sư tôn chắc hẳn sẽ không chịu dùng. "
"Không thể kéo dài thêm nữa. Ngươi cứ làm..." Tiêu Kính có nhiều chủ ý, ghé vào bên tai Cố Lăng Tiêu nhỏ giọng nói cái gì đó.
***
Lúc cơm chiều, Trì Ninh còn chưa động đũa, trước mặt đã xuất hiện một chén cháo.
Cố Lăng Tiêu trông mong nhìn y: "Cháo ngọt do chính tay ta nấu, sư tôn nếm thử đi."
Trì Ninh cảm thấy mới mẻ: "Sao bỗng nhiên lại xuống bếp?"
Tiêu Kính ở bên cạnh nhanh chóng tiếp lời: "Lăng Tiêu lớn rồi, sau này phải nấu cơm cho cô nương mình yêu thích, này chỉ là tập làm quen trước thôi. "
Cố Lăng Tiêu gật đầu phối hợp: "Ừm. "
Trì Ninh không nói nữa, cầm lấy thìa chậm rãi ăn cháo.
Ban đêm Trì Ninh dựa vào giường xem sách cổ, ngoài cửa sổ tiếng ve vang không ngớt, trong lòng Trì Ninh lại có chút bất an.
Y buông quyển sách xuống, tâm tư không biết đã trôi dạt đi đâu, nghĩ tới câu nói của Tiêu Kính lúc ăn cơm chiều.
Cố Lăng Tiêu lớn lên, nên có cô nương mà mình yêu thích.
Trì Ninh nghĩ Tới Cố Lăng Tiêu sẽ rời khỏi Dạo Quang điện, đi trên con đường của riêng mình.
Nhưng khi ngày này sắp đến, lòng y lại không kìm được mà sinh ra kháng cự.
Trì Ninh thậm chí nghĩ, y không kết đạo lữ, Cố Lăng Tiêu cũng không kết, cả đời ở trên Thốc Ngọc Phong cũng rất tốt.
"Nghĩ đến thật đẹp." Trì Ninh suy sụp bật cười, phủ định suy nghĩ vớ vẩn của mình.
Sợ sau khi Trì Ninh ăn Tang Đô quả sẽ bị khó chịu, Cố Lăng Tiêu vẫn canh giữ ngoài cửa phòng của sư tôn.
Mặt trăng dần lên cao, ánh đèn trong phòng vẫn còn, nhưng hồi lâu không nghe thấy tiếng lật sách, Cố Lăng Tiêu nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Trì Ninh dựa vào giường nhỏ bên cửa sổ, ngủ thiếp đi.
Y được bao bọc trong một vòng ánh sáng nhu hòa, khuôn mặt xinh đẹp như bạch ngọc thượng hạng, da thịt cùng xiêm y trắng trên người không phân biệt rõ giới hạn.
Sau khi dùng Tang Đô Quả, linh lực tạm thời mất đi hiệu lực, giác quan Trì Ninh không còn nhanh nhạt như trước, chỉ đành mặc kệ đồ đệ xâm nhập vào phòng.
Trì Ninh ngủ không hề phòng bị, lúc bị Cố Lăng Tiêu chòng tay qua đầu gồi bế lên thậm chí còn tự nhiên nghiêng đầu qua, sườn mặt nhẹ nhàng cọ cọ trước ngực Cố Lăng Tiêu.
Giống như động vật nhỏ thân mật làm nũng, khiến trong lòng Cố Lăng Tiêu ngứa ngáy.
Đem người đặt lên trên giường, đắp chăn, Cố Lăng Tiêu tự biết với tư cách là một đồ đệ, việc hắn nên làm cũng đã làm xong toàn bộ.
Hắn nên dừng lại, xoay người bước đi.
Nhưng tối nay Cố Lăng Tiêu không muốn làm đồ đệ ngoan.
Hai tay Cố Lăng Tiêu chống ở mép giường, cúi người xuống, gần đến mức cùng hô hấp Trì Ninh hòa quyện cùng nhau, gần đến mức sắp có thể chạm vào cánh môi nhạt màu của Trì Ninh.
Rất muốn hôn lên, xé nát y.
Nhưng cuối cùng dục vọng bị đè nén xuống, Cố Lăng Tiêu nâng tay chạm vào vành tai Trì Ninh: "Quên đi, không nên nhân lúc cháy nhà mà đi cướp bóc. "
Hắn lên giường ôm Trì Ninh vào trong ngực, dập tắt ngọn nến, để ánh trăng tùy ý chiếu xuống.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip