Chương 21 - 22
Chương 21 ☆ Hắn lại thích bị vây xem
Edit: Tiểu Hy Hy
Beta: Tiểu Pi
Mông Thập Hoan sưng lên, Vương gia lại có thanh danh đoạn tụ.
Trên phố, mọi người truyền tai nhau tin Ninh Vương gia cùng một gã sai vặt bí mật ở bên nhau. Ninh Vương gia lại dũng mãnh phi thường, kết quả làm cho gã sai vặt tứ chi vô lực, không ngừng kêu rên thảm thiết, cuối cùng được người ta nâng ra.
Lời này đồn đãi ra, nữ nhi của đông đảo các triều thần hoặc là tổn thương rơi lệ, hoặc là khịt mũi coi thường. Trong lúc nhất thời, số người muốn liên hôn với Ninh Vương gia đã giảm đi ba phần.
Thập Hoan nằm trên giường, tuy rằng mông rất đau nhưng trong lòng lại thoải mái vô cùng. Đương kim Ninh Vương gia bị nói là đoạn tụ, tin tức này cũng đã đủ bùng nổ rồi. Dùng mông của mình đổi lại tiếng xấu muôn đời của hắn, đáng giá!
Nhưng mà một nhân vật chính khác của chuyện này lại vững như thái sơn, không chút nào để ý tới lời đồn trên phố. Nên thượng triều thì thượng triều, nên xử lý công văn thì xử lý công văn, giống như không liên quan gì đến mình vậy.
Đã là ngày thứ bảy, lời đồn càng ngày càng nghiêm trọng, ngay cả chi tiết Ninh Vương gia sủng ái gã sai vặt này thế nào cũng lưu truyền ra ngoài.
“Ngươi thật sự không định làm sáng tỏ sao? Cứ tiếp tục như vậy, ngay cả ta cũng phải cho rằng ngươi là đoạn tụ.”
Vừa mới hạ triều, Lữ Bất Chu và Tần Vị Trạch cùng sóng vai đi ra phía ngoài.
Hôm nay Tần Vị Trạch mặc y phục thuần trắng, bên ngoài mặc áo sa mỏng màu màu tím nhạt, phía trên thêu kim long ngũ sắc, chân mang giày lụa đen đế trắng. Phong thái hiên ngang, khiến người ta nhịn không được mà liếc mắt lại nhìn.
Nghe Lữ Bất Chu nói xong, hắn đứng yên: “Nếu đã như vậy, hay ngươi theo bổn vương luôn đi?”
Biểu tình nhìn như nghiêm túc kia dọa Lữ Bất Chu sợ tới mức liên tục xua tay: “Đừng đừng đừng, ta đối với Linh Nhi nhà ta là trung trinh như một. Ta tuyệt đối tin tưởng ngươi thích nữ nhân, mấy lời đồn đãi trên phố làm sao có thể tin được, phải không?”
Tần Vị Trạch cười khẽ, xoay người rời đi.
-----
Đã dưỡng bảy ngày, không còn sưng lên nhiều như trước, nhưng vẫn còn rất đau, tư thế đi đường của Thập Hoan cũng rất kỳ quặc, khập khiễng.
Bảy ngày này nàng cũng không gặp Tần Vị Trạch, nhưng nàng lại nghe được những lời đồn đãi bên ngoài, vậy có lẽ mấy hôm nay Vương gia hắn cũng không được thoải mái lắm.
Đang nghĩ ngợi, cửa đột nhiên bị mở ra, Tần Vị Trạch thình lình đứng ở cửa.
Thập Hoan đỡ lấy trụ giường, chậm rãi ngồi xuống, vừa nhìn thấy hắn thì hoảng sợ, đặt mông an vị lên trên giường. “A!” Lập tức đau đến mức kêu rên thảm thiết.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhăn nhó kia, Khóe miệng Tần Vị Trạch kéo lên độ cong tuyệt đẹp. “Đứng dậy, theo bổn vương ra phủ mua đồ.”
“Vương gia, tiểu nhân đã như vậy, chỉ sợ không thể đi được.” Tên hồ ly đáng chết, phạt đánh ta còn chưa đủ, hiện tại còn tới tìm nàng gây phiền toái.
“Hoặc là theo bổn vương ra ngoài, hoặc là lại đánh hai mươi đại bản, ngươi tự chọn đi.”
Thập Hoan kêu rên trong lòng, ai đó tới thu phục tên yêu nghiệt này đi!
Kết quả mọi người đều thấy hình ảnh quỷ dị này – Ninh Vương gia ở phía trước nhàn nhã tản bộ, đi theo sau là một gã sai vặt chân đi khập khiễng.
Người trên đường nghị luận sôi nổi, Tần Vị Trạch giống như không nghe thấy gì, ở đâu nhiều người thì kéo Thập Hoan chạy đến nơi đó. Hơn nữa hắn cố ý thả chậm bước chân, đi ngang hàng với Thập Hoan.
Thì ra Tần Vị Trạch thích bị người ta chỉ trỏ vây xem! Thập Hoan như bừng tỉnh, dùng ánh mắt đồng cảm nhìn hắn.
Nàng lại rất có lòng thương người, một khi đã như vậy, nàng coi như làm một tùy tùng tốt đi.
Nhìn đôi mắt đen nhánh kia đảo tới đảo lui, Tần Vị Trạch liền biết trong lòng hắn không nghĩ chuyện gì tốt.
Lúc hai người chìm trong suy nghĩ của mình, đột nhiên phía sau truyền đến một giọng nam thanh thúy: “Thập Hoan, có phải là muội không?”
-----------------
Chương 22 ☆ Bị ca ca "nhận nhầm"
Edit: Tiểu Hy Hy
Beta: Tiểu Pi
Đột nhiên nghe thấy có người kêu tên nàng, thân thể Thập Hoan rõ ràng cứng đờ.
Nhưng mà biến hóa rất nhỏ này cũng không qua được đôi mắt Tần Vị Trạch. Biểu tình mất tự nhiên kia hiển nhiên đã chứng minh tất cả.
Ánh mắt Tần Vị Trạch dần dần trở nên u ám, vẫn luôn so sánh cái tên vừa rồi, Thập Hoan… Tiểu Hoan Tử… Chẳng lẽ đây chỉ là trùng hợp?
Vẻ mặt vẫn không thay đổi, hắn dừng bước chân lại, nhìn về phía người nọ. Chỉ thấy người nọ mặc y phục màu xanh đen, đầu đội mũ ngọc, màu da ngăm đen, đôi mày hơi xếch, hai mắt sáng ngời có thần. Nhìn kỹ xuống, cặp mắt kia thật ra cũng có chút giống với Thập Hoan.
Thấy Tần Vị Trạch dừng lại, Thập Hoan cũng không thể không đứng lại theo. Nàng biết người này, hắn chính là ca ca nàng ở thời đại này – Hàn Thập Tuấn.
Lúc nàng vừa tỉnh lại sau khi đã xuyên đến đây, thấy mấy tên nam nhân lực lưỡng đang đè nàng lại, buộc chặt nàng rồi ném lên trên xe ngựa, đưa đi làm tiểu thiếp cho Thái tử. Mà mẹ cả nàng đứng ở bên cạnh thờ ơ lạnh nhạt nhìn.
Một khắc trước khi nàng bị ném lên xe ngựa, nàng còn nhớ rõ đã nghe được ở phía sau đang có người điên cuồng gào thét tên mình, mà cái âm thanh kia rất giống với thanh âm thanh của người trước mặt này.
Thấy Tiểu Hoan Tử nhìn Hàn Thập Tuấn như có bộ dáng suy tư, đôi mày của Tần Vị Trạch dần dần nhíu lại, trong mắt hiện lên vẻ không vui.
“Lui ra!” Tần Vị Trạch quát lạnh một tiếng, hắn không che dấu cảm giác bực bội ở trong lòng.
Nghe được giọng nói của Tần Vị Trạch, Thập Hoan lập tức hoàn hồn, vừa ngước mắt lên liền thấy mặt hắn tối sầm.
Sao lại tức giận, ai lại chọc tức tên hồ ly này rồi?
Nàng thành thật dịch nửa bước về phía sau, đứng ở phía sau bên phải Tần Vị Trạch.
“Tham kiến Vương gia.” Hàn Thập Tuấn chắp tay hành lễ.
“Hàn công tử miễn lễ.” Tần Vị Trạch giơ tay, sau đó liếc mắt nhìn Tiểu Hoan Tử bên cạnh.
Hàn Thập Tuấn đứng dậy, bắt đầu đánh giá gã sai vặt bên cạnh Tần Vị Trạch. Bóng dáng của người này cực kỳ giống Thập Hoan, nhưng người này đang cúi đầu nên hắn không nhìn rõ được khuôn mặt. Chỉ nhìn thấy da mặt và làn da trên tay rất đen.
“Người sai vặt này thật lạ mắt.” Hàn Thập Tuấn cố ý chuyển đề tài dời đến trên người gã sai vặt.
“Thô sử tạp dịch mà thôi, Hàn công tử vì sao lại cảm thấy hứng thú với gã sai vặt của bổn vương vậy?” Hắn cười như không cười, căn bản không muốn vòng vo.
Tất nhiên Hàn Thập Tuấn biết tính cách này của Ninh Vương gia, hắn cười nói: “Chỉ là mỗi lần đều là Ngụy Đạt hầu hạ Vương gia ra cửa, lần này đột nhiên thay đổi người, thần có chút tò mò thôi.”
“Thì ra là thế! Còn không nhanh hành lễ với Hàn công tử, đừng làm mất mặt bổn vương!” Tần Vị Trạch nói với Thập Hoan. Hắn cố ý gọi nàng, trong tiềm thức, hắn không nghĩ muốn cho Hàn Thập Tuấn biết quá nhiều chuyện.
Thập Hoan vẫn luôn nghe bọn họ đối thoại, trong lòng cũng có một chút khẩn trương. Hàn Thập Tuấn cũng không phải kẻ ngốc, mà thái độ Tần Vị Trạch lại không rõ ràng, hiện tại nàng hai mặt đều là thù địch.
“Tiểu nhân tham kiến Hàn công tử!” Tiếng nói ồ ồ truyền đến, còn hơi chói tai như vậy. Vốn dĩ Hàn Thập Tuấn có một tia mong đợi, hiện tại cũng thất vọng.
Giọng nói của muội muội hắn uyển chuyển du dương, không có khả năng trầm đục lại khó nghe như vậy.
Mà biểu tình cô đơn kia của hắn bị Tần Vị Trạch thu hết vào đáy mắt.
Nàng nói chuyện như vậy, là cố ý cho Hàn Thập Tuấn nghe được âm thanh khó nghe, vì nàng muốn cho hắn biết là gã sai vặt trước mắt hắn không phải là người hắn muốn tìm!
Nghĩ đến đây, Thập Hoan vẫn là có một tia cảm kích, rốt cuộc nếu thật sự bị Hàn Thập Tuấn hoài nghi, như vậy mới là bắt đầu gặp phiền toái.
Thập Hoan suy nghĩ một chút, nhưng lần này bị Hàn Thập Tuấn “nhận nhầm”, đã cung cấp tin tức mấu chốt cho Tần Vị Trạch!
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip