Chương 16.1
Đào Nhiên ở cổng trường tạm biệt bạn cùng bàn, đi tới phía trạm xe, vừa đi vừa cúi đầu tra xem khi nào xe buýt tới. Đang đi cô bỗng đụng phải một người.
"Thật xin lỗi" Đầu tiên Đào Nhiên nói lời xin lỗi, sau đó mới cất điện thoại vào túi áo đồng phục, ngẩng đầu nhìn người vừa bị mình đụng vào.
Chỉ là người này trông rất quen, lời nói đến bên miệng lại lần nữa nuốt trở lại vào lòng.
Đào Nhiên mang theo hành lí đã buộc chặt, lần này cô xin nghỉ với giáo viên chủ nhiệm cũng không tìm Thẩm Lâm, mà là tìm Đào Mẫn. Đào Mẫn biết tật xấu này của cô, chỉ nói mùa đông trời lạnh, không cần thiết ngày nào cũng tắm rửa thay quần áo, lại nói lúc trước cô bị cảm là do thói quen xấu này tạo ra.
Đào Mẫn rất ít khi mắng cô, Đào Nhiên vừa đồng ý vừa nói sẽ không có lần sau. Đào Mẫn đáp ứng cô, Đào Nhiên lại bảo không cần nói cho ông và chú, cô không muốn làm phiền hai người.
Đối với hai người này, cảm xúc của cô thật sự phức tạp.
Mỗi tuần chạy bộ cùng Thẩm Lâm, cô luôn cảm thấy nơm nớp lo sợ, cho dù anh đã giúp mình nhiều lần. Sự sợ hãi của cô với Thẩm Lâm không thể xem nhẹ, hoặc cũng có lẽ là do bản tính trời sinh khiến người khác có cảm giác xa cách với anh.
Không chỉ nói suông mà còn dặn dò Thẩm Lâm chăm sóc cô. Đối diện với đôi mắt bằng phẳng không chút gợn sóng của Thẩm Lâm, cô không thể giống như anh không thẹn với lương tâm. Nói cách khác, cô thật sự chột dạ.
Ở trên xe, ngón tay Thẩm Lâm gõ nhẹ tay lái. Trong trường học có không ít người sống gần đó học buổi sáng, nhiều gia đình cũng xem xét về vấn đề an toàn nên khi kết thúc tiết học buổi tối sẽ đứng ở cổng trường đợi.
Bây giờ con đường đông kín người, một lát sau, xe Thẩm Lâm chỉ có thể dừng ở giữa đường, không di chuyển được nữa.
Thanh âm lộc cộc tuần tự mà rõ ràng từng đợt vang lên trong lòng Đào Nhiên, cô khẩn trương nắm ngón tay.
"Lần này không ngồi ở ghế sau à?" Thẩm Lâm quay đầu, câu đầu tiên nói lại như tiếng sấm vang trong lòng đất.
Đào Nhiên nghĩ thầm, người này ngày thường không chỉ tức giận mà còn đặc biệt thù dai.
"Không dám ạ" Đào Nhiên suy nghĩ nửa ngày, ấp úng nói mấy chữ này.
Thẩm Lâm nghe xong liền cười, không nghĩ sẽ buông tha cô dễ dàng, hàm ý nói "Nói như vậy nghĩa là cháu vẫn muốn ngồi phía sau"
Việc này có phải không kết thúc được không? Đào Nhiên xua tay "Không phải, không có, cháu không muốn thế"
Phủ nhận ba lần liên tiếp, trong lòng Đào Nhiên khóc không ra nước mắt. Mỗi lần dính dáng đến Thẩm Lâm đều không phải là việc tốt, cô luôn thất bại.
Thẩm Lâm nhìn phía trước, gật đầu, câu nói mang theo vẻ tín nhiệm "Tôi tạm thời tin cháu"
Tuy Đào Nhiên biết anh cũng không tin mình, nhưng lời này vừa nói ra, cô cho rằng việc "chỗ ngồi và tài xế" đơn giản đã qua đi.
Nào ngờ viên đá trong lòng còn chưa rơi xuống, Thẩm Lâm bất ngờ quay đầu nhìn cô, lần nữa mở miệng "Cháu biết rõ tôi ở nhà, vì sao không gọi điện để tôi đến đón?"
Kỳ thật Đào Nhiên đã nghĩ về điều này rất nhiều lần, cô ổn định tinh thần, nói ra lời đã nghĩ sẵn trong đầu "Chú công việc bận rộn, nhà cũng không xa lắm, gần đó còn có xe buýt, cháu có thể tự mình về nhà, không cần làm phiền chú"
Thực tế lại là bọn họ sống dưới một mái nhà, nhưng quan hệ cũng không thân thiết, Đào Nhiên không thể sử dụng "Lòng nhiệt tình" của anh để nhờ giúp đỡ, sau này phát sinh chuyện gì cũng phải đi tìm anh.
Cô nghĩ nói lời này không có việc gì đi.
Thẩm Lâm nghe xong mày nhăn càng chặt, anh trầm mặc một hồi lâu, mới nói "Thoạt nhìn tôi già như vậy sao?"
Ngay khi vừa chuyển đề tài, trong chốc lát Đào Nhiên vẫn chưa phản ứng lại.
Đối diện với vẻ mặt ngây ngốc của cô, Thẩm Lâm kiên nhẫn lặp lại câu hỏi "Tôi già như thế sao?"
"Ngài trông rất trẻ" Lời này Đào Nhiên nói là thật lòng.
"Lần sau nói không cần thêm chữ ngài vào" Thẩm Lâm nói
"Ngài" chỉ là vì tôn trọng anh, nếu anh không thích, Đào Nhiên ngoan ngoãn đồng ý "Vâng. Lần sau cháu sẽ chú ý"
Những chiếc xe xung quanh lần lượt di chuyển, rất nhanh đã đến lượt hai người, Thẩm Lâm khởi động xe "Mỗi lần cháu thêm chữ 'ngài', tôi đều cho rằng cháu đang gọi ông"
Đào Nhiên thật sự khóc không ra nước mắt, cô còn muốn vì mình biện minh "Không có, cháu..."
Thẩm Lâm đánh tay lái, chiếc xe rẽ vào một ngõ và đi vào thượng lộ, anh tiếp lời cô "Tôi biết, cháu không cần phải nói"
Đào Nhiên trong lòng chửi thầm: Chú thì biết cái gì.
Trên đường về nhà, Đào Nhiên cúi đầu nắm ngón tay, vẫn phiền não vì cuộc đối thoại vừa rồi. Thời điểm dừng chờ đèn đỏ, Thẩm Lâm nhận điện thoại của công ti và giải thích chuyện gì đó. Thời điểm cúp máy, anh quay mặt đi.
Lúc này Đào Nhiên nghe được thanh âm của anh, trong lòng không tự chủ mà nhìn trộm anh. Cứ thế không kịp né tránh, hai người bốn mắt nhìn nhau, vẻ mặt Thẩm Lâm mang theo nét khó hiểu.
Cũng may là đêm tối, toàn thân đều bị bóng đêm bao phủ, đèn đường lắc lư nên không có nhiều ánh sáng chiếu vào trong xe, ít nhất che dấu được điểm thất thố của Đào Nhiên.
Cô nhanh chóng quay mặt đi, ôm cặp sách, nghiêng đầu nhìn cảnh ngoài cửa sổ, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Xe khởi động, tiếp tục đi với tốc độ không đổi giữa con đường rộng lớn.
Khôi phục lại bộ dáng ban đầu, Đào Nhiên vuốt quai đeo cặp sách, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Ví dụ như đêm nay Thẩm Lâm nói nhiều hơn so với thường ngày, còn nói đùa với cô.
Mặc dù trò đùa ấy có chút lạnh lùng, nhưng giữa lúc ngượng ngùng, nó đã thu hẹp khoảng cách hai người.
Trừ bỏ nhiệt tình với học tập, mặt ngoài ngoan ngoãn trước ba mẹ và Thẩm Chi Nhân, lúc này Đào Nhiên còn thể hiện ra cảm xúc khác.
Nghĩ đến đây, Đào Nhiên lại nhanh chóng liếc Thẩm Lâm một cái, tốc độ cực nhanh, chỉ có một giây. Cô chăm chú nhìn trước xe, khóe miệng mang theo ý cười như có như không.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip