Chương 83

Diệp Hữu cuối cùng cũng không thể đồng ý thỉnh cầu của Đinh Hỉ Lai.

Y kiên nhẫn nói: "Ngươi là Linh Kiếm Các thiếu các chủ, ta cái gì cũng đều không phải, nào có đạo lý ngươi nhận ta làm lão đại?"

Đinh Hỉ Lai nói: "Hiểu công tử ngàn vạn lần đừng nói như vậy, ngươi nếu cái gì cũng đều không phải, ta đây là cái gì?"

Diệp Hữu nói: "Linh Kiếm Các thiếu các chủ."

Đinh Hỉ Lai: "......"

Đinh Hỉ Lai cả người đều thấy không tốt, cảm thấy việc này không được rồi.

Hắn biết lúc này cần phải nghĩ ra biện pháp, nhưng đầu óc quá ngốc ngếch, trong lúc bối rối chợt loé ý tưởng anh hùng cắt cổ tay uống máu, nhưng ngay lập tức ý thức được ý tưởng này quá hồ đồ rồi, hắn cũng không muốn uống máu a, phải làm sao bây giờ?

Văn Nhân Hằng liếc hắn một cái, mở miệng nói với bọn họ thân mình sư đệ còn chưa khôi phục, cần phải nghỉ ngơi, khách khí mà đuổi khách.

Đinh Hỉ Lai không dám ở trước mặt hắn làm càn, Ngụy Giang Việt nghẹn đầy bụng tâm sự, biết hiện tại không thích hợp mở miệng, liền cùng Đinh Hỉ Lai cáo từ, sau đó cũng không quay đầu lại mà vào khách phòng. Đinh Hỉ Lai bị vứt bỏ im lặng một lúc, nhìn về phía Nhậm Thiếu Thiên, khóc không ra nước mắt.

Nhậm Thiếu Thiên mang theo thiếu gia nhà mình về phòng, nói: "Hắn nói cũng có lý."

Đinh Hỉ Lai nói: "Cái gì?"

Nhậm Thiếu Thiên nói: "Thiếu gia là Linh Kiếm Các thiếu các chủ."

Đinh Hỉ Lai khóc: "Sinh ra thế nào cũng không phải chuyện ta có thể chọn, sao lại kỳ thị ta?"

Nhậm Thiếu Thiên bất đắc dĩ, nói với thiếu gia đó không phải kỳ thị, mà do Linh Kiếm Các là một trong hai đại thế lực giang hồ, thiếu gia là con trai độc nhất của các chủ, tương lai khẳng định phải kế thừa Linh Kiếm Các.

Đinh Hỉ Lai không hiểu: "Cho nên sao?"

Nhậm Thiếu Thiên hỏi: "Nếu các chủ đột nhiên tìm một cái lão đại, phải làm tiểu đệ của người ta, thiếu gia nghĩ như thế nào?"

Đinh Hỉ Lai không chút nghĩ ngợi nói: "Ta sẽ cảm thấy lão cha điên rồi."

Nhậm Thiếu Thiên cười nói: "Chuyện của thiếu gia cũng giống vậy."

"Đừng nói giỡn, ta cùng cha ta có thể giống nhau sao?" Đinh Hỉ Lai nói, "Ta nếu có bản lĩnh như cha ta thì đã sớm khí phách."

Nhậm Thiếu Thiên nói: "Thiếu gia hiện tại bắt đầu nỗ lực cũng không muộn."

"Nhưng thiếu gia nhà ngươi ngốc a," Đinh Hỉ Lai đặc biệt đau lòng, thấy hắn còn muốn mở miệng, vỗ vỗ vai, "Ta hiểu ý của ngươi, ngươi định nói ta đại biểu cho Linh Kiếm Các, không thể dễ dàng nhận người khác làm lão đại, vậy ngươi nói xem ta làm như thế nào? Tiếp tục ăn chơi trác táng cũng được, nhưng Tiểu Chung không còn đây, về sau không có ai chơi với ta a."

Hắn nhớ tới Tiểu Chung, lại nghĩ đến lần tới gặp mặt khả năng sẽ có chuyện, thở dài một hơi, chậm rì rì bò lên giường ấm ức.

Nhậm Thiếu Thiên nhìn phía sau lưng nhỏ của hắn, nói: "Bằng không việc này thiếu gia hỏi ý tứ của các chủ một chút, nếu các chủ đồng ý, Hiểu công tử có thể sẽ không cự tuyệt nữa."

Đinh Hỉ Lai không yên tâm hỏi: "Cha ta có thể giết ta hay không?"

Nhậm Thiếu Thiên cười cười, không trả lời.

Đinh Hỉ Lai lần này hoàn toàn tỉnh ngộ, nghĩ đến thôi mà chính hắn đã cảm thấy lão cha sẽ giận, cũng khó trách Hiểu công tử chịu thu hắn, xác thật có chút qua loa. Hắn tự hỏi một chút, xoay người xuống giường, vuốt vuốt mặt, hiên ngang lẫm liệt mà lao ra ngoài, một phen đẩy cửa phòng lão cha.

Đinh các chủ lúc này vừa mới lên lầu, nghe thấy động tĩnh lãnh đạm mà nhìn hắn một cái.

Đinh Hỉ Lai điều chỉnh trạng thái trong nháy: "Phụ thân, ngài đã cơm nước xong?"

Đinh các chủ nói: "Ân."

Đinh Hỉ Lai trầm ổn rảo bước đến cửa, thấy cha lại liếc mắt xem xét mình, nhanh nhẹn mà rót cho ông một ly trà: "Phụ thân, uống trà."

Nước trà pha giữa trưa pha, không chỉ còn lại bã trà, còn sớm đã bị lạnh, chén trà đều là cặn. 

Đinh Hỉ Lai trong đầu hiện giờ chỉ nghĩ tới chuyện Hiểu công tử, chờ đến lúc lá trà bị rót ra ngoài mới phát hiện không ổn, lúc này ánh mắt hai người đều dừng trên chén trà.

Đinh các chủ: "......"

Đinh Hỉ Lai: "......"

Đinh Hỉ Lai đang muốn bổ cứu, Đinh các chủ liền bưng lên uống một ngụm, ngữ khí vẫn như cũ lãnh đạm: "Nói, chuyện gì."

"Kia cái gì...... Khụ," Đinh Hỉ Lai nói, "Ta cảm thấy Hiểu công tử là người thông minh."

Đinh các chủ nói: "Cho nên ngươi định đi theo hắn?"

Đinh Hỉ Lai đột nhiên không kịp phòng bị: "...... Sao ạ?"

Đinh các chủ nói: "Cho rằng ta không biết à?"

Đinh Hỉ Lai dẫn theo một lòng: "Kia......"

Đinh các chủ nói: "Không được."

Đinh Hỉ Lai thực sốt ruột: "Hắn thông minh như vậy......"

Đinh các chủ ngắt lời, nói: "Ngươi nếu có biện pháp khiến hắn thu ngươi làm nghĩa đệ, ta không có ý kiến."

Đinh Hỉ Lai ngẩn ra, hỏi: "Nếu không được thì sao?"

Đinh các chủ nói: "Chuyện này còn làm không được, ngươi về sau cũng không cần nghĩ chuyện tiếp quản Linh Kiếm Các."

Đinh Hỉ Lai tức khắc cảm thấy bị một ngọn núi đè xuống, nhưng lại cảm thấy chủ ý này của lão cha mạnh mẽ hơn, hít sâu một hơi, đầu nặng chân nhẹ rời đi. Nhậm Thiếu Thiên bắt gặp ánh mắt các chủ nên không cùng đi ra ngoài, đứng không nhúc nhích.

Đinh các chủ trầm ngâm trong chốc lát, hỏi: "Ngươi cảm thấy Hiểu công tử đối với nó thế nào?"

"Không xấu, nhưng cũng không thể nói là quá tốt, chỉ đề cập đến một hai câu mà thôi, nhưng đối với thiếu gia đã là trợ giúp rất lớn," Nhậm Thiếu Thiên nói, "Hiếm thấy chính là thiếu gia chịu nghe lời hắn, thuộc hạ cho rằng nếu Hiểu công tử thật sự chịu mang theo thiếu gia, thiếu gia nhất định có thể trở nên càng ưu tú."

Đinh các chủ trầm mặc một lát, "Ân" một tiếng: "Để ý nó, đừng để nó làm chuyện ngu xuẩn."

Nhậm Thiếu Thiên nén cười nói vâng, lui ra ngoài.

Sắc trời nhanh chóng trở tối, Trong Thắng Âm Thành vẫn như cũ thập phần náo nhiệt.

Hiểu công tử bình an trở về, mọi người đều cảm thấy thực yên tâm, người đi quán rượu và xem pháo hoa cũng nhiều lên, nhóm hiệp khách một bên uống rượu một bên thảo luận, ba câu không rời Hiểu công tử, làm người khác nghe được tò mò không thôi.

Lúc này người bị nhớ thương đã cởi bỏ băng vải trên mặt, cầm một quyển sách lười biếng mà nằm ởb trên đùi sư huynh, nửa ngày cũng chưa lật một tờ. Văn Nhân Hằng vuốt mái tóc dài của y, nâng lên một sợi thưởng thức: "Suy nghĩ cái gì?"

Diệp Hữu nói: "Nghĩ xem bọn họ suy nghĩ cái gì."

Quân Trắng khó được một bước cờ hay, kết quả lại bị y phá. Đám người Kỷ Thần Y bình yên vô sự, Tà Dược Vương cùng một đám thủ hạ mất tích, Tòng Vân sinh tử không rõ, việc này hẳn là đã truyền tới tai Quân Trắng, Quân Trắng sẽ có phản ứng gì?

Văn Nhân Hằng nói: "Có lẽ chúng ta có thể chủ động một chút."

Diệp Hữu giương mắt nhìn hắn.

Văn Nhân Hằng nói: "Thừa thắng xông lên."

Diệp Hữu nháy mắt minh bạch ý của sư huynh, nghiêm túc suy nghĩ, đang muốn mở miệng, lại thấy sư huynh nhìn chằm chằm mình, liền thức thời đem lời muốn nói nuốt trở về, gật đầu nói: "Hảo."

Văn Nhân Hằng vừa lòng hôn hắn một chút, môi dán môi nói: "Không tồi, ta còn đang nghĩ ngươi nếu dám nói việc này để tự ngươilàm, ta tuyệt đối không tha cho ngươi."

Diệp Hữu trợn mắt nói nói dối: "Ta làm sao mà nghĩ vậy a, đương nhiên chuyện gì cũng phải trao đổi với ngươi."

Văn Nhân Hằng câu cằm y một phen, tạm thời buông tha.

Ngày hôm sau mọi người đã tụ tập từ rất sớm.

Diệp Hữu lần này ngồi cùng bàn với mọi người, thong thả ung dung ăn cơm sáng, cố gắng thông qua hành động tạo nên cảm giác bản thân thật sự suy yếu.

Mấy người Từ Nguyên phương trượng cũng chưa quấy rầy y, đợi đến khi thấy y sắp ăn xong, Cát bang chủ mới mở miệng: "Hiện tại phòng của Minh Chủ thật sự bị đốt mất, chúng ta phải làm sao bây giờ?"

* Những chương trước mình để là nhà, cơ mà nghĩ lại thì dịch thành phòng cho sát bản gốc. Mình sẽ sửa dần nhé.

Diệp Hữu hỏi: "Các tiền bối nghĩ như thế nào?"

Cát bang chủ nói: "Ta cảm thấy Minh Chủ có lẽ không thực sự là Quân Trắng, Quân Trắng có một thân phận khác, nhưng cũng có khả năng Minh Chủ muốn để chúng ta nghi kỵ lẫn nhau, cố ý đốt phòng của mình, ngươi thấy sao?"

Diệp Hữu nói: "Cái nhìn của ta không đổi, vẫncảm thấy Minh Chủ có đồng lõa."

Cát bang chủ nói: "Trừ bỏ con của hắn bị bắt đi, Tiếu tiên sinh cùng Phù Bình có lẽ không chỉ có một chủ nhân, còn có chứng cứ khác sao?"

Diệp Hữu nói: "Không có, nhưng sau nhiều chuyện như vậy mà Quân Đen không có động tĩnh gì, hiện giờ chúng ta lâm vào cục diện bế tắc, không biết hắn có thể ra nước cờ tiếp theo không, chúng ta thử chờ xem."

Mọi người tức khắc trầm mặc.

Không ít người đều muốn bắt y để ép hỏi rốt cuộc có phải là Quân Đen không, nếu thật sự như vậy thì nhanh chóng giao cho Quân Trắng, bọn họ giải quyết xong việc còn về nhà a!

Cát bang chủ tuy rằng cũng có chút hoài nghi, nhưng nhưng lại cảm thấy không sao cả, bởi vì người này từ đầu đến cuối đều đối nghịch với Quân Trắng, nếu y thật sự là Quân Đen cũng sẽ không làm ông kinh ngạc.

Diệp Hữu nhìn bọn họ, biết rõ cố hỏi: "Làm sao vậy?"

Mọi người dời đi ánh mắt, nói không có việc gì.

Diệp Hữu hỏi: "Đều suy nghĩ ta có phải là Quân Đen hay không phải không?"

Mọi người vội xua tay, không thừa nhận.

Tạ Quân Minh không băn khoăn, hỏi: "Vậy ngươi đến tột cùng có phải hay không?"

Mọi người tinh thần run lên, lần đầu tiên cảm thấy Tạ Quân Minh thuận mắt.

Diệp Hữu nói: "Không biết, ta mất trí nhớ."

Mọi người: "......"

Tạ Quân Minh nói: "Ai biết ngươi mất trí nhớ thật hay giả vờ."

Làm tốt lắm!

Mọi người càng ngày càng thấy người nào đó thuận mắt.

Diệp Hữu giữa không khí im lặng khẩn trương, nói: "Là thật."

Tạ Quân Minh nói: "Nga."

Vậy là xong rồi à?

Mọi người bất động thanh sắc nhìn về phía Tạ Quân Minh, thấy thứ này uống ngụm trà, chính sắc nhìn thẳng người ta, mọi người cảm thấy là muốn từng bước ép sát, kết quả chỉ nghe người này nói: "Ta nhìn ngươi rất thuận mắt, nếu ngươi chưa định ở đâu, không bằng tới Vô Vọng Cung của ta đi?"

Mọi người: "......"

Diệp Hữu nói: "Đa tạ Tạ cung chủ nâng đỡ, ta còn muốn đi theo sư huynh."

Tạ Quân Minh nói: "Sau này nếu thay đổi chủ ý, tùy thời có thể tới tìm ta, đi thôi bảo bối, chúng ta đi nghe khúc."

"......" Bách Lý trưởng lão cưỡng bách chính mình cười một chút, trầm mặc mà đi theo.

Xem ra lần này là hoàn toàn kết thúc, mọi người một hơi nghẹn ở giữa, quả thực nghĩ đem thứ này ra chém.

Bọn họ không nên đối thứ này ôm hi vọng!

Bàn ăn lại là một mảnh tĩnh mịch, Diệp Hữu uống xong một ngụm cháo cuối cùng, lau miệng, chống lại tầm mắt bọn họ đứng lên, bình tĩnh cùng sư huynh rời đi. Bất quá cứ ở trong phòng đợi thật sự không thú vị, chưa đến giữa trưa, Văn Nhân Hằng liền kéo sư đệ ra cửa.

Ngụy Giang Việt vẫn luôn chú ý động tĩnh của bọn họ, thấy thế cũng ra ngoài, cuối cùng vào một trà lâu.

Hắn đi lên lầu hai, gõ cửa nhã gian, phát hiện trên bàn thế nhưng đã rót ba ly trà, liền biết là đang đợi mình, đi qua ngồi xuống, hỏi: "Sáng nay ngươi vì sao không giải thích?"

Diệp Hữu nói: "Bởi vì ta cũng cảm thấy ta là Quân Đen."

Ngụy Giang Việt lắc đầu: "Có khả năng là Quân Đen phát hiện ngươi có thể khống chế cục diện, nên để ngươi hấp dẫn sự chú ý của Quân Trắng."

Diệp Hữu nói: "Ký ức của ta kỳ thật đã khôi phục."

Ngụy Giang Việt nhất thời không phản ứng lại được, nói: "Cái gì?"

Diệp Hữu không đáp, lẳng lặng nhìn hắn.

Ngụy Giang Việt lúc này mới minh bạch y đang thực hiện đánh cuộc, hít sâu một hơi, lại mở miệng, thanh âm phát ra đến chính hắn cũng chưa phát hiện đang run rẩy: "Vậy là ngươi đúng không?"

Diệp Hữu nhẹ giọng nói: "Có lẽ vậy."

Ngụy Giang Việt không nghĩ thừa nhận: "Không đúng, ngươi nếu biết Quân Trắng là ai, vì sao không nói?"

Vì cái gì?

Bởi vì so với chuyện buộc Quân Trắng chống lại bọn họ, hắn càng hy vọng tiếp tục nhìn Quân Trắng không ngừng giãy giụa, cuối cùng bị cắt tay cắt chân, bị dồn đến đường cùng.

Diệp Hữu tâm tư đảo một vòng, nói: "Ta không có chứng cứ."

Ngụy Giang Việt gian nan nói: "Ngươi vẫn là cảm thấy......"

Diệp Hữu nói: "Đúng vậy, ta vẫn cảm thấy phụ thân ngươi khả nghi."

Y không đợi người này hỏi, liền tiếp tục nói: "Sư phụ ta chết như thế nào hẳn ngươi cũng biết, nhưng ngươi không biết chính là hiệp khách bị đuổi giết trước khi chết giao cho ta một cuộn thẻ tre, phía trên viết những việc mà phụ thân ngươi đã làm, nhưng ta không chứng cứ. Ngụy nhị công tử, ta biết ngươi muốn tra rõ chân tướng, ta cũng muốn biết những điều hiệp khách viết trong đó là thật hay giả, hiện giờ chỉ có ngươi có thể làm được, ta chỉ cho ngươi một cách, đến thư phòng phụ thân ngươi lục soát, tìm cẩn thận một chút, bên trong rất có thể có ám các."

Mỗi một câu y nói, Ngụy Giang Việt lại chết lặng một phân, đến cuối cùng cơ hồ tìm không thấy thanh âm của chính mình.

Diệp Hữu nói: "Ta biết chuyện này không dễ dàng, ngươi nghĩ kỹ rồi quyết định có làm hay không."

Ngụy Giang Việt nhắm mắt: "Không cần, ta làm."

Hắn cũng không phải người do dự không quyết đoán, bị những chuyện nửa vời vây hãm quá nhiều ngày, cũng thấp thỏm bấy nhiêu ngày, hắn chịu đủ rồi.  

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip