CHƯƠNG 86: HOA HẠ

Trong sương mù đen kịt, nam nhân vận y bào đen sắc cứ ngỡ mình đang bay lượn cùng với mây, sấm sét nổ vang trên đỉnh đầu, chỉ nghe hổ rống rồng gầm hãi hùng khiếp vía. Dùng thân thể người phàm để đến nơi thế này chắc chắn sẽ gặp lôi kiếp, vậy nên phát quan của y đã xiêu vẹo, trên người cũng chẳng còn chỗ nào lành lặn.

Nhưng tường vân tiên cảnh dần dần bày ra trước mắt vẫn khiến nội tâm vốn tĩnh mịch của y dâng lên chút phập phồng. Dường như Hắc Long đưa y lên 33 tầng Trời(1) cũng cảm nhận được tâm tình nơi đáy lòng y, nó chậm rãi mở miệng với chất giọng ồm ồm nặng nề.

[(1) 33 tầng Trời trong Phật giáo chỉ cõi trời Đao Lợi Thiên, còn gọi là "Tam Thập Tam Thiên". Mn có thể đọc thêm ở đây: https://kinhnghiemhocphat.com/2021/07/33-tang-troi-trong-phat-giao-la-nhung-gi.html]

"Cơ thị, bay qua lối tiên môn cuối cùng ngươi sẽ thật sự thành Nhân Thần, vì sao lòng ngươi vẫn buồn khổ không hề vui sướng như thế? Trường sinh bao nhiêu người phàm cầu mà không được đang ở ngay trước mắt, ngươi mau ngẩng đầu nhìn xem. Mau lấy lễ vật ngươi chuẩn bị cho chư thiên thần minh ra đi, đồng cốt Xi Vưu, Thái Tuế trân quý, lấy hết cả ra..."

Nghe vậy thuận thế ngẩng đầu, quả nhiên ở phần cuối đám mây có thể trông rõ thụy khí tường quang, nhưng cảnh tượng như thế vẫn không thể đả động được y, nửa ngày sau y mới đáp lời Hắc Long với ngữ khí phức tạp.

"Lão Long này, thành Nhân Thần rồi, có phải sau này sẽ không còn sinh tử nữa không? Sống ngày này qua tháng nọ, một ngày nào đó sẽ quên mất hôm nay mình đã sống tới ngày tháng nào?"

"Đó là tất nhiên! Nhưng đây chẳng phải là điểm tuyệt vời của thành thần trường sinh hay sao?"

Giọng Hắc Long xen lẫn chút giễu cợt, như kiểu thấy rằng sự do dự trước chuyện phàm tục tầm thường ấy của người phàm nhỏ bé này thực sự quá xấu mặt. Nó cũng đã mất kiên nhẫn, nhưng nó còn chưa kịp nói thêm gì thì chuẩn Nhân Thần được nó chở bay lên 33 tầng Trời bỗng nói với nó một câu.

"Nhưng ta nhớ nhung một ngày, bình minh hoàng hôn của ngày đó, ta không muốn quên chút nào. Hắn với ta mà nói, là ngày đặc biệt nhất cả đời này, ta không thể quên, cũng chẳng nỡ bỏ..."

"Vậy thì sao chứ? Người giấy kia chẳng phải đã bị người trong tộc của ngươi ném vào đống lửa thiêu chết từ lâu rồi sao? Hắn vừa gào vừa khóc kêu ngươi cứu hắn ngươi không muốn, hắn van xin quỳ gối giải thích với ngươi ngươi không tin. Giờ hắn đã chết, ngươi cũng đạt được thành tựu của mình, Cơ thị, ngươi còn có gì không cam lòng chứ?"

Giọng lão Long nghe vào lạnh lẽo thấu xương, lại từng câu từng chữ như lợi khí đâm vào lòng nam nhân. Chuẩn Nhân Thần xuyên qua mây xanh nhất thời như người mất hồn, cúi đầu nhìn xuống đại địa Hoa Hạ dưới nghìn tầng mây, một lúc sau chỉ có thể giễu cợt nhếch nhếch miệng, nói.

"Đúng vậy, là ta ruồng bỏ hắn, cũng là ta không tin hắn trước, ta còn có gì không cam lòng chứ..."

Nam nhân vừa dứt tiếng, phía chân trời thấp thoáng truyền đến từng trận sấm sét, làm Hắc Long nghênh tiếp Nhân Thần cưỡi rồng quy thiên đột ngột cả kinh, nhanh chóng ẩn mình trong mây tránh bị Lôi Công hung thần ác sát trên Thiên cung phát hiện, thế nhưng hào quang trên lớp vảy đen kịt của nó vẫn thu hút sự chú ý của Lôi Công cùng với tiếng búa đồng va đập cực kỳ đáng sợ. Từng nhánh Thiên Lôi bổ xuống nam nhân trên lưng rồng, loại đau đớn bong da tróc thịt kia làm cho người vốn đang đắm chìm trong giấc ngủ bỗng bừng tỉnh.

"Quý khách thân mến, phía trước chính là điểm đến lần này của chúng ta, thắng cảnh núi Đồng Chùy tỉnh C. Theo khảo chứng tư liệu lịch sử thực tế, nơi đây từng là khởi nguồn của một bộ tộc dân tộc thiểu số đông đảo nào đó của Trung Quốc. Vì được bao bọc bởi diện tích rừng lớn, mặt phía nam lại có vách đá dựng đứng, nên nơi đây luôn là lựa chọn du lịch của các anh chị em yêu chuộng hoạt động ngoài trời. Có điều vì rất nguy hiểm, nên chính quyền địa phương đã cấm vào phạm vi núi đó, do vậy chúng ta chỉ có thể tham quan thôn xóm dưới chân núi, tối đến thì có thể thưởng thức mỹ thực đặc sắc ở bản địa, ngắm nhìn cảnh đêm..."

Tiêu Nam Chúc ngồi ở hàng ghế sau xe buýt vừa mới tỉnh dậy đã nghe thấy tiếng của nam hướng dẫn viên du lịch. Mấy ngày nay vẫn luôn ngủ không ngon, bởi vậy anh cũng chẳng nhớ rõ chi tiết giấc mơ quái lạ vừa rồi, gì mà Hắc Long, rồi gì mà lôi kiếp, nghĩ kỹ hơn chút lại cảm thấy mấy thứ lộn xộn trong đầu đều không chân thực. Anh theo bản năng ghé vào kính xe quan sát phong cảnh bên ngoài, bất giác lại bị hấp dẫn bởi cảnh vật của mảnh đất đã hơn hai mươi năm không trở về.

"Anh quyết định về quê mình ít bữa thiệt hả? Giờ đang là mùa cao điểm 1 tháng 5 đó, dưới chân núi đâu đâu cũng có khách du lịch, hai đứa mình mà về thế nào cũng bị mấy bác gái của đoàn du lịch ép bẹp dí. Hơn nữa đường lên núi nguy hiểm lắm, mấy con chim Trùng Minh các chị trong thôn nuôi trong chuồng gà thường chạy ra ngoài ăn sài lang hổ báo lắm, còn có cửu vĩ nữa, quỷ núi đồ nữa, vì để khỏe mạnh nên nuôi thả không hà. Aiz, mà em vừa tìm được việc mới, không xin nghỉ được, làm sao đây A Tiểu..."

"Không cần cậu đi với tôi, tôi dẫn theo Ngũ Nhất [1 tháng 5 – Quốc tế Lao động] với Thập Nhất [1 tháng 10 – Quốc khánh Trung Quốc] để giúp rồi, có hai người họ thì chạy tới thắng cảnh nào cũng chẳng có việc gì. Huống hồ trong nhà còn có nhóm Hàn Thực trông coi, cũng sẽ không xảy ra loạn lạc gì. Giờ tôi chỉ muốn làm rõ bức họa kia rốt cuộc là thứ gì, việc của Trừ Tịch nên kết thúc thế nào, những chuyện này cũng chỉ có tộc Hoa Hạ có thể nói cho tôi biết chân tướng, mà nếu chưa làm rõ được thì mãi mãi tôi cũng không từ bỏ."

Trong đầu hiện lên cuộc trò chuyện trước khi xuất phát của mình và Cơ Tể, Tiêu Nam Chúc đội mũ ghi chữ "Đoàn Du Lịch Nắng Chiều Mẫu Đơn Đỏ" che khuất tầm mắt mình, anh nửa dựa vào kính xe chậm rãi duỗi eo, phía trước là các cô chú vỗ tay hợp xướng "nắng chiều luôn gần hoàng hôn". Là người trẻ tuổi duy nhất trên chuyến xe này, tất nhiên trông Tiêu Nam Chúc có vẻ không hợp lắm.

"Chàng trai, sao lại đi du lịch một mình thế? Có người yêu chưa? Thích mẫu người thế nào?"

Dọc đường đi không biết đã có bao dì thím sáp lại bắt chuyện với Tiêu Nam Chúc, tuy ngày thường Tiêu Nam Chúc mồm mép láu lỉnh, nhưng chỉ nhìn mặt thôi cũng đủ thấy đứng đắn khôi ngô lắm rồi. Có điều vừa hỏi đến vấn đề cá nhân này thì ngực anh liền nóng lên từng đợt, sau khi lần nữa từ chối một dì cứ khăng khăng đòi add wechat để giới thiệu bạn gái cho mình, Tiêu Nam Chúc bất đắc dĩ tựa lưng vào ghế, nhỏ giọng xin người yêu hẹp hòi nhà mình tha thứ.

"Trừ Tịch... anh mà giận nữa là sẽ bỏng chết tôi đó... Tim tôi đây luôn đi theo tổ chức, anh tuyệt đối đừng nghe họ mà..."

Lá bùa đỏ thẫm treo trên cổ Tiêu Nam Chúc nghe vậy cuối cùng cũng hạ chút nhiệt độ, còn run nhẹ lên như mắc cỡ ấy. Tiêu Nam Chúc thấy thế nhịn không được bật cười, dùng ngón tay chọt chọt lá bùa kia rồi nói.

"Nghe lời, đợi đến thôn phía trước, mọi người xuống xe xong chúng ta sẽ đi, sáng sớm mai chắc có thể lên đến đỉnh núi. Anh đừng gấp, nghỉ một lát trước đi."

Nói đoạn, Tiêu Nam Chúc nhét lá bùa chứa Trừ Tịch và Tịch vào lại trong áo. Lá bùa này là anh làm trước khi xuất phát, cốt để đưa Trừ Tịch về tộc Hoa Hạ an toàn dưới điều kiện tiên quyết là đảm bảo Tịch sẽ không chạy ra ngoài hại người. Lúc này, sắc trời ngoài kia đã xẩm tối, chờ xe buýt tấp vào homestay ở cuối đường cái đã là 19 giờ. Khi sắp xuống xe, Tiêu Nam Chúc cố ý tụt lại phía sau mọi người, anh trai hướng dẫn viên du lịch đã được anh chào hỏi trước đó thấy thế vội chạy tới, tha thiết đưa điếu thuốc cho anh.

"Ây dô, anh Tiêu, lát nữa anh định đến vách đá phía nam thật à... Nhưng mà ban đêm ban hôm, thật sự không an toàn đâu, chẳng biết có bao nhiêu người chết trên đó mà không tìm thấy xương cốt nữa là. Chính quyền địa phương bắt được mấy du khách chơi ẩu cũng không dễ nói chuyện như trước nữa, giờ là trực tiếp xử phạt luôn..."

Vì trước đó Tiêu Nam Chúc đã nhét ít "tấm lòng" cho hướng dẫn viên du lịch nên thái độ của anh ta cũng khá tốt. Chẳng qua anh ta đã đoán sai mục đích của Tiêu Nam Chúc, chỉ tưởng anh là một trong những du khách liều mạng vì kích thích. Tiêu Nam Chúc nghe vậy nhận lấy điếu thuốc của anh ta, tiện tay châm rồi cười cười giải thích.

"Không sao không sao, tôi lên xem chút thôi, đảm bảo an toàn đi xuống. Hơn nữa chẳng phải tôi đã ký thỏa thuận với công ty các anh rồi sao? Tôi có chuyện gì cũng không cần các anh chịu trách nhiệm, anh đưa tôi đến đây cũng xem như đã hoàn thành nhiệm vụ rồi. Có điều, anh có thể giúp tôi tìm đồng hương ở đây hỏi chút chuyện không? Khoảng hơn một tháng trước, có phải có một người họ Dương, tầm 30, 40 tuổi, nghe nói làm nghề nghiên cứu văn tự cổ cũng đã leo lên ngọn núi này không?"

Nói đoạn, lại nhét thêm vài tờ màu đỏ nữa, anh trai hướng dẫn viên du lịch vội vàng vâng dạ luôn miệng, chạy lon ton đi tìm đồng hương hỏi chuyện hộ Tiêu Nam Chúc, cũng tiện đường sắp xếp bữa tối cho du khách. Tiêu Nam Chúc tìm một gốc cây thấp ngoài cửa thôn ngồi xuống hút thuốc, lúc anh đang suy tư trông về phía vách đá cheo leo chìm ngập trong cụm núi cách đó không xa thì bỗng nghe được tiếng xé gió kỳ lạ vang trên bầu trời. Anh vẩy vẩy điếu thuốc trên ngón tay, thuận thế nhóm một tờ lịch quẳng vào không trung. Trong ánh lửa chiếu rọi xung quanh, anh trông thấy khoảng 4, 5 chấm đen di chuyển trên bầu trời cao vút, nhưng hình dạng cụ thể hơn thì lại không nhìn rõ.

"Anh Tiêu! Anh Tiêu!"

Tiếng gọi bất ngờ đánh gãy ý định tiếp tục nghiên cứu những chấm đen kia rốt cuộc là gì của Tiêu Nam Chúc. Anh nâng tay dập tắt ngọn lửa trên trời, hướng dẫn viên du lịch đã rời đi trước đó dẫn một người đàn ông trung niên đến chỗ của anh. Tiêu Nam Chúc thấy thế tiến lại chào hỏi, vừa hỏi dò đôi câu, anh bạn đồng hương mở tiệm tạp hóa trong thôn đã cho anh biết tin tức của chuyên gia văn tự cổ lão Dương.

"Đoàn đó khoảng chừng mười mấy người, đều đến từ thành phố lớn, tôi thấy khá là có văn hóa, giống phần tử trí thức. Người dẫn đường họ Dương kia thích đến tiệm của tôi mua thuốc lá, còn đứng ở ngoài gọi điện thoại mấy lần. Sau đó họ lên núi rồi thì không xuống nữa, tụi tôi cũng đã báo lên chính quyền huyện, đồn công an phái người đến lại chẳng làm rõ phải trái, chủ yếu là không ai dám lên đó... Chàng trai à, cậu quen họ hả? Tôi có thể khuyên cậu một câu không? Cậu tuyệt đối đừng có nghĩ quẩn mà lên đó nữa nhe..."

Lời của người dân bản xứ này rõ ràng đã chứng minh lão Dương trước đó luôn liên lạc với Tiêu Nam Chúc quả thực từng đến nơi tập trung của tộc Hoa Hạ. Là người duy nhất tiếp xúc với Tiêu Nam Chúc, lại có được bản sao của bức Trừ Tịch diệt ma đồ mà Tiêu Nam Chúc chuyển cho, nếu Tiêu Nam Chúc có thể tìm thấy y, nói không chừng có thể tìm được bức họa đã bị Tịch hủy.

Dẫu sao trước mắt Tiêu Nam Chúc biết chính bức Trừ Tịch diệt ma đồ anh đem ra khỏi địa cung đã thúc đẩy Tịch vốn bị nhốt trong đó tìm được cơ hội trốn thoát. Mà hiện giờ nếu muốn tách Tịch và Trừ Tịch ra triệt để, thế ắt phải tìm được bản sao của bức họa này trước, giam Tịch trở lại. Song, tất cả những chuyện này chắc chắn phải leo lên vách núi kia rồi mới biết được. Sau khi nghĩ rõ, Tiêu Nam Chúc cũng không để lỡ thời gian, trực tiếp mua một chiếc đèn pin và một gói thuốc lá trong thôn, sau đó thừa dịp mọi người nghỉ ngơi, lần mò lên núi.


----------------------------------------------------

Wattpad: https://truyentop.vip/tac-gia/xiaolongbaooo

Wordpress: https://xiaolongbao14.wordpress.com

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip