Chap 19: Xã hội đại lão
Chương 19: Xã hội đại lão
Edit: Neko
Tốc độ của quỷ đi rất nhanh.
Không bao lâu sau, Tô Thức cũng đã tới.
Nhìn một phòng đầy giấy và bút, mực, tuy Tô Thức có chút khiếp sợ, ánh mắt lại có biến hóa.
"Đều là mực tốt, giấy cũng là loại tốt, bút này cũng thật không tồi."
Lục Huyền nhìn Tô đại lão từ đầu này lẻn đến đầu kia, lại từ đầu kia vòng tới đầu này, nhìn mỗi loại đồ vật đều có điểm lưu luyến không rời."
Một hồi lâu, hắn mới gật đầu, quay lại nhìn Lục Huyền: "Ta nói, ngươi lấy."
"Được." Lục Huyền gật đầu, đi đến trước cái giá.
"Cái này...... Cái này...... Cái này...... Cái này......"
Chỉ trong một lát, Lục Huyền đã ôm một đống lớn đồ vật trong tay.
Lục Huyền thật sự nhịn không được: "Tiên sinh, giấy, bút và mực nơi này đều rất đắt."
Lời nói là nói như thế, kỳ thật là cậu không nghĩ lấy nhiều đồ vật như vậy, nghĩ rằng nói thế Tô Thức sẽ thu liễm lại một chút.
Nhưng mà.....
"Rất đắt?" Tô Thức vuốt râu, "Này lại không có gì, mọi người cho ta không ít lễ vật, nghe nói lễ vật có thể đổi thành tiền?"
Lục Huyền:...... Đậu má, thời buổi này làm phát sóng trực tiếp cũng có tiền đồ như vậy?"
Rơi vào đường cùng, Lục Huyền đành phải nghe lời Tô Thức lấy một đống đồ vật từ trên giá xuống.
Khi cậu ôm không xuể, trước mặt đột nhiên xuất hiện một người.
"Cậu đem đồ vật đặt ở bên cạnh trước đi, còn dư lại tôi đến cầm cho, bất quá tôi không nhìn thấy tiên sinh, yêu cầu cậu phải hỗ trợ chút." Nhan Như Ngự chủ động tiếp nhận cái nhiệm vụ vinh quang mà gian khổ này.
Nghe được lời này, Lục Huyền tức khắc như gặp được cứu tinh, vội vàng đem đồ vật trong ngực đặt sang bên cạnh, sau đó bước nhanh tới bên người Nhan Như Ngự, bắt lấy cánh tay hắn: "Có cái gì yêu cầu cứ để tôi!"
Nhan Như Ngự nhìn cậu..... Liếc mắt nhìn tay mình một cái.
Lựa chọn trầm mặc.
"Ngươi có phải ngốc hay không?" Tô Thức ở một bên phun tào, "Hắn không nhìn thấy ta, ngươi không phải có thể thấy ta sao? Còn cần tay cầm tay?"
Lục Huyền yên lặng buông tay, có một loại cảm giác như đầu óc bị dán lại.
"Lôi kéo tay lấy đồ rất bất tiện, đều không được phép lười biếng."
Đây mới chân chính là mục đích của người nào đó, không chút lưu tình bị chọc thủng.
Lục Huyền nắm tay thành quyền.
"Cậu nói, tôi tới lấy." Nhan Như Ngự đi đến bên Lục Thành, vén tay áo lên.
Lục Huyền trên mặt lập tức lộ ra tươi cười: "Được, tôi đây thuật lại lời tiên sinh nói."
"Tứ thể bất cần, ngũ cốc bất phân*, đúng là thói đời ngày nay!" Tô Thức thở dài cảm khái.
*: Tứ thể chỉ tứ chi của con người, ngũ cốc chỉ đạo 稻, thử 黍, tắc 稷, mạch 麦, thúc 菽, phiếm chỉ lương thực. Hình dung người đọc sách thoát li lao động, thoát li thực tiễn. Câu này là của Khổng Tử, bạn nào muốn biết rõ hơn câu chuyện đằng sau có thể copy nguyên câu lại, tra câu chuyện cụ thể ở trang nghiên cứu dịch thuật ạ.
Lục Huyền lại lần nữa nắm tay, quay đầu lại nhìn cơ hồ không gợi lên nổi tâm tính tôn kính với đại lão: " Được rồi, ngài còn cần cái gì?"
"Chờ, ta xem lại, cái kia ta cũng muốn." Tô Thức chỉ vào vị trí nào đó.
Lục Huyền đang muốn thuật lại, lại nghe đến Tô Thức lần nữa mở miệng: "Hai người các ngươi như vậy, có phải hay không chính là mọi người nói gei gei?"
Nek: Cái "gei gei" này là ngôn ngữ mạng của VN mình, bản tiếng Trung ghi Gaige mình cũng không biết chính xác dịch ra là gì nên mượn tạm từ gei này nha. Ai dịch sát hơn có thể bảo mình nha ^0^
Bản gốc câu này là 您都不知道盖盖的是什么意思,phát âm chữ đó đọc là "gài gài"nghe hơi giống phát âm chữ "gay" nên mình cũng phân vân nên để Gaige luôn hay ghi gei cho dễ hiểu.
Lục Huyền bị ngôn ngữ hiện đại hóa của đại lão Tô Thức làm cho hoảng sợ......... Theo bản năng muốn đỡ ngăn tủ, lại không cẩn thận nắm chặt cánh tay của Nhan Như Ngự.
Nhan Như Ngự mờ mịt quay đầu lại, vừa vặn đối diện với Lục Huyền cùng Tô Thức, bởi vì không nghe được đối thoại phía trước của hai người, anh đối với tình huống hiện tại có điểm mờ mịt.
"Đúng rồi, gei chính là có ý gì?" Tô Thức hỏi.
Lục Huyền nắm cánh tay Nhan Như Ngự mạnh hơn nữa.
"Ngài cũng không biết nó có ý tứ gì, vì cái gì phải dùng cái từ này?" Lục Huyền tâm tình rất là bất đắc dĩ, đã không thể nhìn thẳng vị này được nữa.
"Sư phụ nói: Hãy nhạy bén và ham học hỏi, đừng xấu hổ khi đặt câu hỏi, đó mới gọi là hiếu học." Tô Thức chắp tay sau lưng rung đùi đắc ý nói, như chỉ hận không thể viết hai chữ "Hiếu học" lên mặt thể hiện sự chân thành của mình.
"Tôi nhìn qua giống thằng ngốc lắm sao?" Lục Huyền chỉ vào mặt mình
Tô Thức thật sự nghiêm túc đánh giá một phen, một hồi lâu mới trịnh trọng gật đầu: "Đừng sợ, ta sẽ không nói ra ngoài đâu."
Lục Huyền, hừ, cậu có chút muốn phát điên, nhưng phải cố nhịn xuống.
Lại lần nữa ở trong lòng mặc niệm : Vị này không phải người qua đường Giáp, là Tô Thức, Tô Thức, Tô Thức!!! Chuyện quan trọng phải nói ba lần!
"Tiên sinh, tôi hy vọng ngài có thể nói tiếng người?" Lục Huyền hít sâu một hơi.
"Ta hiện tại không phải đang nói tiếng người sao?" Tô Thức chỉ vào chính mình, có chút khó hiểu.
"Đúng vậy, ngài nói chính là chuyện ma quỷ, không phải tiếng người." Chuyện ma quỷ hết bài này đến bài khác.
"Chì sợ là do những fan đó nói đi," Nhan Như Ngự nghe đến đó, đã minh bạch đại khái tình huống, không chút khó khăn liền đoán được "Gei Gei" hai chữ này phát ra ở đâu, "Có lẽ là ở hiện thực nói lên cùng bạn bè, từ để các fans trêu chọc nhau."
"Này rốt cuộc là ý gì?" Tô Thức vội vàng gật đầu.
"Tiên sinh không phải nói "Hãy nhạy bén và ham học hỏi, đừng xấu hổ khi đặt câu hỏi, đó mới gọi là hiếu học", ngài không tra qua sao?" Nhan Như Ngự hỏi.
"Ta cứ cảm thấy đây không phải từ hay ho gì." Tô Thức vuốt râu, nhíu mày nói.
Lục Huyền nghe mà phát ngốc, không nghĩ tới các bạn mạng sẽ làm trò trước mặt Tô Thức nói như vậy.
Bất quá ai có thể nghĩ đến cái người nào đó đang phát sóng trực tiếp thế nhưng thật sự là Tô Thức đâu.
"Tiên sinh, ngài còn cần gì không?" Lục Huyền vội vàng nói sang truyện khác, sợ cái đề tài này còn nói tiếp, sẽ đóng băng mất.
Quả nhiên lực chú ý của Tô Thức cũng dời đi trở lại trên giấy và bút, mực, cùng cái đề tài kia so sánh thì hắn càng để ý giấy mực này hơn.
Chờ đến khi toàn bộ đồ Tô Thức muốn được chọn xong, Lục Huyền đơn giản để Tô Thức đi về trước, chính mình cùng Nhan Như Ngự hai người bắt đầu sửa sang lại tốt giấy và bút mực Tô Thức vừa chọn.
Thô sơ giản lược tính ra một chút giá cả, tuy là Lục Huyền đã làm tốt tâm lý chuẩn bị, cũng vẫn bị hoảng sợ.
Mấy thứ này toàn bộ đều đắt, giá trị trên trăm vạn.
"Vẫn nên để tiên sinh tự mình trả tiền đi, lần này ta ứng ra trước." Nhiều đồ vật như vậy, cậu không dám để Nhan Nhự Ngự bỏ tiền.
Quỷ chính mình nhặt về tới, quỳ cũng phải nuôi được.
Thật sự không được, liền đem Tô Thức đại lão đè nặng, làm cho hắn phát sóng trực tiếp nhiều thêm chút, kiếm nhiều tiền.
Nhan Như Ngự không nói thêm gì, gật gật đầu, hỗ trợ thu thập đống giấy và bút mực.
Thời điểm ông chủ Liễu đi đến, cũng bị này đó một đống giấy và bút, mực làm cho hoảng sợ.
"A Ngự, đây là muốn để bán sỉ à?" ông chủ Liễu kinh ngạc hỏi, cũng không nghĩ, ai sẽ bán sỉ đồ quý như vậy.
"Có người yêu cầu, phiền toái ông chủ Liễu đóng gói hộ." Nhan Như Ngự không có nhiều lời.
"Được thôi," ông chủ Liễu gật đầu, nhìn một đống đồ vật ở kia thần sắc khó lường, lại nhịn không được dặn dò, "Nếu cảm thấy đồ không tốt, tùy lúc có thể trả lại, cho cậu làm một trường hợp đặc biệt."
"Cảm ơn ông chủ Liễu."
Lục Huyền ở một bên nghe được lời này, không nhịn được làm bộ mặt đau khổ, ông chủ Liễu không biết, nhưng cậu biết, mấy thứ này đều là Tô Thức đại lão tự mình chọn.
Trả hàng? Không có cửa!
Giao tiền xong, xách theo đồ vật, Lục Huyền thở dài.
"Người làm công tác văn hóa thật biết tiêu tiền, mấy thứ này cần nhiều tiền như vậy, trách không được hiện tại người làm công tác văn hóa ngày càng ít." Sau khi trả tiền xong, tâm trạng Lục Huyền trở lại, không còn cau có như trước nữa.
Nhan Như Ngự nói "Người làm công tác văn hóa giống như tiên sinh, coi như ngàn dặm mới tìm được một người."
"Không chỉ là ngàn dặm mới tìm đực một người, ngài ấy có thể xem như trăm triệu mới có một, kia chính là Tô Thức!!!" Cho đến bây giờ Lục Huyền vẫn còn sốc trước sự tồn tại của Tô Thức, chỉ tiếc rằng không ai có thể cùng cậu chia sẻ sự bàng hoàng này.
Trừ bỏ Nhan Như Ngự, cùng với Tằng Quân.
"Hắt xì!" Tằng Quân đột nhiên đánh cái hắt xì.
"Không nghỉ ngơi tốt?" Người đàn ông ngồi đối diện Tằng Quân hỏi.
"Không phải," Tằng Quân vội vàng lắc đầu, "Triệu tổng, thật sự không phải tôi không muốn thuyết phục, chỉ là cái người tên Tô Thức kia, thật ra là bạn bè của Lục huyền, tôi chỉ sợ thuyết phục không được."
Trời mới biết ngày đó người ngồi trong phòng phát sóng trực tiếp kia lại là quỷ, anh thiếu chút nữa bị dọa mất hồn.
Sau đó biết được quỷ kia là Tô Thức Tô Đông Pha, Tằng Quân thật ra lại không bị dọa đến, chỉ là có điểm nhũn chân.
Đặc biệt khi anh ta từ điện thoại di động nhấn vào phòng phát sóng trực tiếp, nhìn thấy người đàn ông trung niên có râu quai nón xuất hiện trong phòng phát sóng trực tiếp mà lẽ ra không có ai, chân anh ta lại càng mềm.
Có chút muốn quỳ xuống.
"Lục Huyền không phải cùng Nhan Như Ngự quan hệ không tồi sao?" Triệu tổng hỏi.
"Còn.... Còn tốt đi." Tằng Quần có chút nói lắp.
Thoạt nhìn, Lục Huyền là ôm đùi Nhan Như Ngự, thậm chí đôi khi anh ta còn quên mất thân phận thật của Lục Huyền, đối với dân mạng đem Lục Huyền cùng Nhan Như Ngự buộc chặt bên nhau anh có hơi sốt ruột.
Nhưng sau khi nhìn thấy một "Phòng phát sóng trục tiếp thần quái", sự khinh thường của anh với Lục Huyền nháy mắt biến mất.
"Tằng Quần, " Triệu tổng nhíu mày "Tôi chính là tin tưởng năng lực của cậu, mới đem Nhan Như Ngự giao cho cậu. Cậu ta không nhận đóng phim tình cảm đã tạo thành tổn thất lớn với công ty, Tô Thức này cậu không thể bỏ ra chút công sức đi thuyết phục được sao?"
"Không phải tôi không muốn thuyết phục" Tằng Quần trong lòng cũng có chút cảm khái "Triệu tổng, tôi liền nói thật cùng ngài đi, tôi đã cùng Tô Thức tiếp xúc qua, hắn tuyệt đối sẽ không tiến vào giới giải trí."
Biết Tô Thức ở phòng phát sóng trực tiếp kia xác thật là Tô Thức chân chính, Tằng Quân nói lên hai chữ này đều có chút run rẩy.
"Không tiến giới giải trí thì hắn phát sóng trực tiếp làm gì?" Triệu tổng bất mãn, cảm thấy nhất định Tằng Quần muốn từ chối, "Nếu không phải cậu cùng hắn quan hệ tương đối thân thiết, tôi cũng không tìm cậu, hiện tại chỉ là để cậu đi thuyết phục, cậu liền ra sức từ chối, có phải không tốt lắm hay không?"
Tằng Quần trong lòng cười khổ, biết Triệu tổng là đem bất mãn từ trước đến nay đều phát tiết lên người anh.
Nhan Như Ngự không nhận đóng phim tình cảm, cố tình đưa nhiều tiền nhất lại chính là phim tình cảm, mặc kệ điện ảnh hay là phim truyền hình, rất nhiều người đều hướng về phía phim tình cảm mà đi.
Ngược lại, Nhan Như Ngự chủ yếu nhận những bộ phim truyền hình chính kịch, tuy rằng nổi tiếng, nhưng lại không thu hút được vốn và thu lại được ít tiền.
Chỉ riêng điểm này đã gây ra tổn thất lớn cho công ty.
Tô Thức chẳng qua là một cơ hội, cho dù phát sóng trực tiếp của hắn hot thì ở cái nơi tràn ngập tiểu thịt tươi như giới giải trí, công ty cũng không nhất thiết phải có được.
Triệu tổng sở dĩ nói như vậy, chính là muốn mượn cơ hội để nói.
Tuy nhiên với việc này, Tằng Quần lại không có biện pháp.
Đầu tiên, muốn cho Tô Thức tiến vào giới giải trí, ngươi phải thấy được người trước đã!
Tiếp theo, Tô Thức tiến giới giải trí, nhiều ít có chút kéo thấp cấp bậc của vị đại văn hào này.
Thấy Tằng Quân dầu muối không ăn, Triệu tổng không kiên nhẫn mà vẫy vẫy tay : "Được rồi, cậu đi trước đi, không cần ở trước mặt tôi chướng mắt."
"Tôi đây đi trước." Tằng Quân đứng dậy, đột nhiên có một loại cảm giác không được ở lâu tại công ty này.
Bên kia Lục Huyền cùng Nhan Như Ngự ôm một đống lớn giất, bút, mực về nhà, mới vừa mở cửa chính , đã bị câu nói của Tô Thức làm hoảng sợ.
"Ta tra được, còn không phải là đoạn tụ chi phích sao, còn muốn nói "gei gei" các ngươi người hiện đại sao lại thích tỏ vẻ bịt tai trộm chuông, một chút đều không có hiểu biết"
Nek: Đoạn tụ chi phích mọi người nghe nhiều rồi nên mình xin phép không giải thích nữa nha.
Nghe được lời này, Lục Huyền suýt chút nữa làm rơi hết đồ đang ôm trong ngực.
"Kỳ thật...... không phải gei, mà là gay, tiếng Anh, chính là......đoạn tụ chi phích đó." Lục Huyền nhịn không được trả lời, bị một cổ nhân cười nhạo không có hiểu biết, cậu có hơi đau.
"Vậy người hiện đại các ngươi còn rất biết chơi."
Lục Huyền: ........... Lúc trước là ai nói người hiện đại không có hiểu biết???
Điều thần kỳ nhất chính là, Tô Thức đại lão biết được ý nghĩa của "Gei" , thế nhưng hoàn toàn không có bộ dáng bị chấn kinh nào.
Xã hội này, đại lão đúng là đại lão, không thể chọc, không thể chọc,
Nek: sao tui ngửi thấy mùi gì đó z mấy bà ơi!!!!!!!!!
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip