Chương 6
"Rất là... Đặc biệt..." Ngô Diệc Phàm nỗ lực giảm bớt không khí xấu hổ giữa hai người.
Vẻ mặt thê lương đá văng đống giấy hỗn độn dưới chân, Trương Nghệ Hưng cố gắng giải thích: "Tôi là nhà thiết kế nội thất, đoạn thời gian trước có nhận mấy đơn hàng, sắp đến deadline hết rồi nên mới bế quan thế này. Bình thường không như vậy đâu tin tôi đi... Cái kia, đống bánh quy trên bàn ấy cũng do mèo nhà anh làm loạn đó !!"
Nghe được một câu lên án sau cùng , Ngô Diệc Phàm nghiêng đầu nhìn cậu, đầu óc nóng lên liền dâng luôn hoành thánh vừa mua: "Bồi thường cho cậu, muốn cùng tôi ăn sáng không ?"
Trương Nghệ Hưng hai mắt sáng rực. Đúng là người tốt ! (Thật dễ dụ)
"Muốn ! Cảm ơn !!!"
—— Vì vậy tình huống phát triển trở thành hai người chịu đói cả đêm giống nhau, dưới nắng sớm cùng ngồi xuống đất bên cạnh bàn trà hỗn loạn nhanh chóng xử đẹp hoành thánh nóng hổi và bánh xem như bữa sáng (Hoặc là bữa khuya ?).
"Xúc động quá ! Lâu lắm rồi tôi không được ăn đồ còn nóng thế này..." Cậu gắp một con tôm bỏ vào mồm nuốt gọn.
Ngô Diệc Phàm đẩy cọng hành lá dạt sang bên, "Có thể xuống dưới lầu ăn mà ?"
"Tôi lúc làm việc là như vậy, không làm việc cũng tương đối trạch." Aiyo, cảnh sát tiên sinh không ăn hành ~ Trương Nghệ Hưng trong lòng âm thầm cười trộm một phen. Cứ như con nít ấy ~
"Thật tốt, tôi mỗi ngày đều phải chạy tới chạy lui bên ngoài, bất kể ngày đêm sáng tối." Ồ, hàng xóm tiên tiên sinh rất thích ăn tôm bóc vỏ ~ Ngô Diệc Phàm tỏ vẻ cũng giống như mình !
Trương Nghệ Hưng ăn xong hoành thánh liền cạp ngay bánh nhân thịt, cậu có chút hơi ngại ngùng, như một chú hamster hay xấu hổ. "Cảnh sát tiên sinh chuyển tới lâu như vậy mà tôi chưa đến chào hỏi anh, thật ngại quá ~"
"Không sao, trước lạ sau quen." Anh ngẫm lại, thấy hai người rất có duyên, tối hôm qua còn là hai người xa lạ lần đầu tiên nói chuyện, hôm nay đã có thể ngồi chung chỗ lang thôn hổ yết cùng nhau ăn hoành thánh. Ngô Diệc Phàm không khỏi bật cười.
Vệt nắng lưu trên mặt anh tạo thành đường nét ôn hòa, khiến khuôn mặt vốn nghiêm túc phong duệ(1) bức người trong nháy mắt nhu hòa đi nhiều, ngũ quan tựa tượng tạc nhất thời tràn đầy sức sống. Trương Nghệ Hưng giống kiểu phát hiện ra lục địa mới, chỉ vào mặt anh hô to một tiếng, "A !!! Phòng khách !!!"
(1) Phong duệ '锋锐': Sắc sảo, sắc nhọn.
Ngô Diệc Phàm: "..." Cho nên nói, phòng khách là một từ để hình dung ?
Trương Nghệ Hưng từ bỏ Ngô Diệc Phàm hệt cách từ bỏ mèo nhỏ tối qua, phi như bay vào phòng làm việc vừa rồi bị anh ngộ nhận là thư phòng.
Lại bới lộn tìm kiếm tại bãi chiến trường một phen, sau đó cậu liền cầm bản vẽ mẫu tung tăng chạy lại giơ lên trước mặt anh, "Xem nè, anh cực kỳ giống phòng khách mà tôi từng thiết kế trước đây ! Y chang luôn !"
Bản vẽ phòng khách 3D trên giấy này màu sắc rực rỡ rõ ràng được vẽ rất khá. Nhưng xem ra trong mắt Ngô Diệc Phàm —— Có cửa sổ xinh xắn, rèm cửa tinh xảo, sô pha xinh đẹp, sàn nhà trang nhã, đồ đạc đẹp mắt... en nờ thứ đẹp mà thôi.
Được rồi, làm một cảnh sát ngoại trừ bắt trộm còn cái gì cũng đều ứ biết, anh hoàn toàn không có cách nào lý giải nổi điểm giống giữa mình và phòng khách từ miệng hàng xóm theo quan điểm thưởng thức cái đẹp của anh.
"... Không tệ ..." Anh chỉ có thể nói như vậy.
"Phòng ngủ là mèo nhà anh cho tôi linh cảm đó! Làm ra khẳng định cùng nó giống y như đúc ! Đến khi đó sẽ cho anh xem ! Trương Nghệ Hưng khí thế hăng hái hừng hực.
"Đồng ý. Được rồi, mèo của tôi đâu ?" Ngô Diệc Phàm nhớ lại mục đích tới của mình.
Trương Nghệ Hưng cười híp mắt chỉ chỉ phía sau anh, mèo trắng còn đang rúc trong chăn ngủ say, nửa điểm ý thức cảnh giác của họ nhà mèo cũng không có, hoàn toàn không hề bị động tĩnh hai người tạo ra ảnh hưởng. "Nó ngoan ghê, không nghịch ngợm quấy phá tí nào hết ~ Tên nó là gì thế ?"
Ngô Diệc Phàm bỏ gọn bát đũa vừa ăn xong vào túi nilon, buộc lại chuẩn bị lát nữa ra ngoài sẽ vứt đi, nghe vậy liền quay đầu cười nói: "Bình thường ở nhà nó nghịch dữ lắm. Gọi là Hữu Bạch Hổ."
Trương Nghệ Hưng: "..."
Thấy cậu không phản ứng gì, anh tiếp tục bổ sung: "Họ Hữu, tên Bạch Hổ."
"...Rất có phẩm vị..." Trương Nghệ Hưng giờ đã thấu hiểu, cảm giác kìm nén(2) thật sự vô cùng thống khổ. Khí chất nghiêm túc, liều chết không cười lúc này quả có thể sánh với bức tranh mèo cưng Hữu Bạch Hổ cảnh sát tiên sinh nuôi cậu vẽ mà ! Họ Hữu kêu Bạch Hồ á ! Không cần hề hước đến vậy chứ ! Anh ấy nghiêm túc sao ? Thực sự nghiêm túc ?
(2) Biệt tiếu biệt đắc '憋笑憋得' : Nghẹn, nín, kìm nén
"Cảm ơn." Cảnh sát tiên sinh biểu thị mình rất ư là nghiêm túc.
Vì vậy nội tâm hàng xóm tiên sinh nhà anh cùng mười vạn ác quỷ đang cười đến nội thương.
Ngô Diệc Phàm dọn dẹp qua rác chỗ hai người ngồi, chuẩn bị về ngủ bù. "Sáng sớm đã sang quấy rầy cậu thật ngại quá, tôi mang mèo đi đây." Một tay nhấc mèo trắng từ sô pha vác lên vai, trong nháy mắt biến thành một chiếc khăn choàng cổ lông mèo xinh đẹp mới tinh.
Hữu Bạch Hổ lúc bị đánh thức còn có chút giãy dụa, thấy rõ chủ nhân của mình là bình tĩnh, ngoan ngoãn tiếp tục làm khăn choàng, lanh lợi dùng đuôi quấn quanh cổ Ngô Diệc Phàm.
Trông một người một mèo ăn ý như vậy, Trương Nghệ Hưng hâm mộ muốn chảy nước miếng. Mèo nhà người ta thật có linh khí !
"Không cần khách khí ~ chờ tôi xong việc sẽ mời anh và Hữu Bạch Hổ đến chơi ~ Để anh thấy nhà cửa bừa bộn thế này thực sự quá thất lễ." Cậu xấu hổ cười trừ, Ngô Diệc Phàm nhìn người nọ cười bên má phải lộ ra lúm đồng tiền nho nhỏ, càng khiến cậu ấy thêm thập phần nhu thuận khả ái.
"Được rồi. Tôi đi trước đây."
"Hẹn gặp lại cảnh sát tiên sinh."
"Về sau cứ gọi Ngô Diệc Phàm thôi được không ? Tôi không muốn lần nào cũng gọi cậu là thiết kế gia tiên sinh."
"Ha ha, thuận miệng."
"Vậy tùy cậu ~ tạm biệt."
"Ừ."
Hai người đồng thời đóng cửa.
Ngô Diệc Phàm nhấc Hữu Bạch Hổ từ vai xuống, quăng áo khoác trên ghế sô pha, đang định đi tắm sau đó yên ổn ngủ hết ngày, nghĩ thế nào lại lôi điện thoại di động ra lướt Weibo.
Tử Việt Ca V: Hàng xóm mới rất tốt bụng ! Đợi Tôi ngủ đủ sẽ tặng cho các chế chương mới coi như ăn mừng ha ! Vừa xong, từ trang chủ weibo.
Hử ? gần đây nhiều người có hàng xóm mới vậy sao ? Nhân khẩu lưu động nhanh thật. Anh ngồi cảm khái một hồi, cũng soạn cái tin mới post lên.
Kris2102: "Vẫn là ca đêm, vừa ăn sáng xong (hay bữa khuya nhỉ ?) chuẩn bị ngủ bù đây. Vừa xong, từ trang chủ weibo.
Sau đó chuẩn xác ném điện thoại xuống giường phòng ngủ, xoay người phân phó Hữu Bạch Hổ được ngủ cả đêm tinh thần phơi phới bên cạnh, "An phận một chút ! Tao ngủ ngon sẽ dắt mày ra ngoài đi dạo !" Không thèm để ý tới tiếng meo meo ô ô nũng nịu của nó, trực tiếp bước vào phòng tắm.
Mà ở đầu kia Trương Nghệ Hưng lần nữa sắp sửa chìm trong cõi mộng tiên cảnh mông lung. Cậu chép miệng một cái, mơ mơ hồ hồ nghĩ: Kết thúc đợt việc này nên dọn nhà rồi, nhất định phải mời cảnh sát tiên sinh tới xem, không thể để người ta nghĩ nhà đối điện có quỷ lôi thôi được...
Mặt trời nhô cao, mộng đẹp, hai vị.
Hết chương 6
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip