Chap 80 - Không hiểu nổi

Vương Siêu miệng thì kêu người ta cút, Tạ Trúc Tinh đi thật, hắn lại ngu ngốc đứng ở đó, mãi vẫn chưa hoàn hồn lại.

Hắn từ từ đi tới nhặt điện thoại lên, điện thoại không mở lên được.

Nước mắt kìm nén bấy lâu lập tức chảy ra.

Bên tai ù ù, chỉ nghe thấy tiếng người ồn ào lộn xộn. Lúc đầu còn nghe chưa rõ, vểnh tai lắng nghe mới thấy như tiếng sấm nổ.

Những người bạn từng chơi trong ban nhạc nói vọng ra từ phòng bên: "Nếu không phải vì thấy nhà cậu ta có tiền, ai rảnh mà lập ban nhạc với cậu ta. Nhìn dáng vẻ ngu ngốc của cậu ta, làm sao mà có tài được?"

Tay keyboard mà hắn coi là tri kỉ cũng nói: "Cậu đừng có hoang đường, cho tới bây giờ tôi cũng chưa từng xem cậu là bạn thân. Cậu thực sự không biết mình là một tên ngốc sao?"

Đoạn Nhất Khôn cũng nói qua tin nhắn: "Mọi người đều biết Leo là một tên ngốc."

Mọi người đều biết.

Đúng rồi, mọi người đều biết, chính bản thân hắn cũng rõ.

Hồi bé hắn mời bạn cùng lớp ăn kẹo mút, bạn học trước mặt hắn thì nói "cậu thật tốt", sau lưng đã cười khẩy mắng hắn là "tên ngốc lắm tiền".

Nếu tất cả mọi người đã như vậy, hắn cũng không nên hi vọng Tạ Trúc Tinh sẽ khác bọn họ.

Đằng sau khách sạn là một bể bơi, sau đó mới là bãi biển.

Lúc này sắc trời đã tối, chỉ còn lác đác vài người vừa nói chuyện phiếm vừa đánh mạt chược bên hồ bơi. Ánh đèn mờ mờ sáng lên.

Tạ Trúc Tinh ngồi trên bậc thềm cách hồ bơi vài thước, hút thuốc.

Tháng trước cậu đánh nhau với tay keyboard đáng khinh kia trong toilet công ty, tay keyboard nói cậu kiểm lậu (1) hắn, trong lòng cậu lúc đó còn chế giễu tay keyboard mặt dày.

(1) Kiểm lậu (捡漏) – Từ lóng trong ngành đồ cổ, chỉ việc người mua mua được đồ tốt với giá rất rẻ vì người bán không biết rõ giá trị vật đó.

Ai ngờ ngay cả Vương Siêu cũng nghĩ mình như thế.

Mà cậu cũng chẳng khác gì đồ kiểm lậu. Những việc Vương Siêu đã làm với cậu, kề cận cậu, đối xử tốt với cậu, đủ loại câu dẫn cậu trong vô thức, trước đây hắn cũng đã làm với người khác.

Nếu như không phải do tay keyboard lòng dạ xấu xa, nếu cậu ta không làm ra chuyện đó, có lẽ hai người đã sớm thành người yêu được mấy năm rồi. Vương Siêu cũng sẽ vụng về đòi người ta đánh, cũng sẽ vừa mạnh miệng cãi cọ nhưng sau đó lại hoan hảo cùng người ta, cũng sẽ mặt dày mà gọi giường, kêu một tiếng lão công.

Cậu càng nghĩ càng giận, mạnh bạo nhả khói, ánh lửa lập lập lòe lòe, trong mắt và trong lòng cậu đều là cảm giác sốt ruột và chán nản.

Bên má trái còn hơi đau, ban nãy Vương Siêu bạt tai cậu thật mạnh, không hề nương tay.

Hai bên mặt bị đánh chát chát vang dội.

Nói Vương Siêu là tên ngốc cũng không ngoa. Thật lòng và giả dối làm sao mà giống nhau được? Đoạn Nhất Khôn nói cái gì cũng tin sao? Tại sao hắn không đi làm người yêu Đoạn Nhất Khôn đi?

Bên chân đã lác đác bảy tám đầu thuốc lá.

Gió đêm nổi lên, mang theo một chút vị mặn của biển.

Tạ Trúc Tinh từ từ tỉnh táo lại, tuy vẫn còn giận nhưng khi nghĩ tới dáng vẻ lúc Vương Siêu ném điện thoại lại mềm lòng. Chiếc điện thoại kia bình thường tựa bảo bối của hắn, vậy mà hắn lại quăng ném giẫm đạp như thế, hẳn là giận lắm.

Lén cho Diêm Giai Giai mượn tiền sau lưng Vương Siêu, đúng là do cậu sai trước.

...Dù sao cũng là lão công, dỗ vợ một chút sẽ không chết ai.

Lúc cậu lên lầu vào phòng, trong phòng chỉ còn lẻ loi một chiếc va li màu đỏ. Vương Siêu và chiếc va li màu xanh kia đã không có ở đó.

Cậu gọi điện thoại hỏi lễ tân, bên kia nói Vương Siêu vừa gọi xe đến sân bay.

Cậu vội vàng kéo va li xuống lầu trả phòng, sau đó gọi xe đi đến sân bay, trên đường lại mở app mua một vé máy bay về Bắc Kinh.

Ở sân bay không thấy hắn, sau khi lên khoang hạng nhất máy bay cũng không thấy, cậu không hỏi thừa nữa, Vương Siêu không ở trên chiếc máy bay này.

Hơn hai giờ sáng đã về đến Bắc Kinh, cậu không ngừng nghỉ mà đi về Vọng Kinh Tây Viên, định mở va li lấy chìa khóa mở cửa lại phát hiện đã thiếu một chiếc chìa khóa.

Tất cả các chìa khóa khác đều ở đây, có thiếu cũng chỉ thiếu chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa này.

Vương Siêu không ở nhà, điện thoại không gọi được. Hắn ném chiếc điện thoại đến mức đó, có lẽ đã hỏng rồi.

Tạ Trúc Tinh ngồi trên va li chờ đến hừng đông vẫn không đợi được hắn trở lại.

Hôm nay là ngày 17, tối mai là buổi lễ trao giải âm nhạc quan trọng.

Buổi trưa, Lưu Thông Minh gọi điện cho Tạ Trúc Tinh, hỏi: "Hôm nay các cậu lên máy bay về Bắc Kinh chưa? Mấy giờ hạ cánh? Có nghe điện thoại được không?"

Tạ Trúc Tinh nói: "Em đã về rồi... Nhưng không biết anh ấy đang ở đâu."

Lưu Thông Minh không hiểu, hỏi: "Là sao? Hai người các cậu không ở cùng nhau à?"

Tạ Trúc Tinh im lặng hồi lâu, nói: "Có lẽ tụi em đã chia tay rồi."

Lưu Thông Minh: "...Đừng đùa kiểu này."

Tức khắc, hắn đã biết đây không phải lời nói đùa.

Video quay cảnh hai thành viên nổi tiếng Leo Vương và Tomas Tạ của IceDream đánh nhau trong một phòng ăn của khách sạn nào đó ở Tam Á bị người ta gửi lên vòng bạn bè, sau đó phát tán lên Weibo. Khuôn mặt hai người trong video được quay rõ ràng, cũng không phải đánh kiểu đùa giỡn đẩy đẩy kéo kéo, bạn bè đùa giỡn kiểu gì mà còn tát nhau thế kia?

Chuyện này không giống như khi phóng viên thu thập được tin nóng. Thông thường mỗi lần như thế đám phóng viên sẽ thương lượng cùng công ty quản lý của nghệ sĩ, việc này có thể dùng tiền để dàn xếp ổn thỏa, phần lớn nghệ sĩ nổi tiếng cũng sẽ không tiếc số tiền này. Nhưng video đánh lộn của hai người Tạ Vương lại không phải do phóng viên quay mà là do người ở hiện trường quay. Sự việc xảy ra không lường trước được, bộ phận PR của Huy Tinh trở tay không kịp, luống cuống liên hệ người ta xóa video. Nhưng vì chậm tay, video và ảnh chụp đã lan truyền thật nhanh trong tối đó.

Gần đây IceDream luôn có tin đồn sắp giải tán. Việc quan hệ giữa Leo Vương và Tomas Tạ không thân thiết ai cũng biết. Fan của hai người cũng từng nhiều lần gây war rầm rộ. Người qua đường tuy không quan tâm nhưng chỉ cần mỗi ngày lên Weibo cũng biết rõ rằng hai người này và fan của họ không hợp nhau. Video này vừa tung ra, không chỉ fandom bùng nổ, người qua đường cũng ào ào kéo ghế đến xem. Fandom Tạ Vương trước còn cấu xé nhau, nay đã đăng status thật dài bóc phốt idol của nhau, sau đó like share mạnh mẽ. Tối đó đứng đầu hot search weibo là video Tạ Vương đánh nhau, đứng thứ chín là "Bạch liên đã trèo cao như thế nào", đứng thứ mười một là "Xuất thân không hợp lí: Con đường tẩy trắng của ngựa đực".

Fandom CP "Hoa Vương" đang tồn tại thoi thóp cũng bị đem ra chửi rủa.

IceDream được đề cử hai giải trong buổi lễ trao thưởng, giải cho album do ban giám khảo quyết định, các fan cũng không làm gì được. Nhưng giải "Nam ca sĩ nổi nhất năm" phải vote trên mạng, hạn vào buổi trưa ngày 17. Số vote của IceDream hơn người thứ hai gần 50 nghìn, có thể nói là nắm chắc phần thắng. Nhưng sau khi video đánh nhau được tung ra, lòng fandom tan tác, tinh thần đoàn thể gần như sụp đổ, số vote của nghệ sĩ đứng thứ hai nhanh chóng vọt lên.

Ngày 18, IceDream tham gia buổi lễ trao giải âm nhạc, đội trưởng Leo Vương lại vắng mặt.

《Cái quỷ gì》của IceDream được đề cử là "Bài hát chủ đề hay nhất năm", cuối cùng giải này lại thuộc về một ca sĩ indie rock. Giải về độ nổi tiếng vốn đã nắm chắc cũng tuột khỏi tay.

Lễ trao giải được phát sóng trực tiếp. Lúc ống kính quay đến nhóm fan đang giơ poster của IceDream, mấy cô ai cũng khóc đến đỏ mắt.

Lúc hết lễ, năm thành viên IceDream vẻ mặt nghiêm túc đứng lên, xoay người khom lưng cúi mình trước fan chừng một phút.

Sau đó lúc phỏng vấn, Tomas Tạ chưa hề mở miệng. Bị hỏi về việc đánh nhau cũng không trả lời. Mọi câu hỏi đều do các thành viên khác giải đáp thay, nhưng bọn họ cũng chỉ đáp chung chung "Trong nhà đội trưởng tạm thời có chuyện, vậy nên không đến được. Nhóm chúng tôi chưa hề mâu thuẫn, quan hệ của mọi người rất tốt, cảm ơn đã quan tâm", sau đó cấp tốc theo người đại diện rời đi.

Tạ Trúc Tinh tạm thời ở lại chỗ của Quý Kiệt. Quý Kiệt thuê một căn hộ hai phòng ngủ, vốn đang trống một phòng nên mới cho cậu ở lại.

Quan hệ của hai người trước khi debut cũng không tệ. Mặc dù lúc đó Quý Kiệt có độc miệng nhưng không phải người ác ý, thấy Tạ Trúc Tinh không muốn nói chuyện Vương Siêu cũng biết điều mà không hỏi gì. Hơn nữa cuối tháng cậu sẽ phải phát hành single rap, tương đối bận rộn.

Tạ Trúc Tinh chưa sắp xếp lịch trình, cũng không muốn ra ngoài, rề rà ngồi trong nhà Quý Kiệt.

Cậu vẫn không hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra.

Chạng vạng hôm hai người cãi nhau, cậu và Vương Siêu tản bộ dọc bờ biển. Dép lê của Vương Siêu đã văng mất, đôi chân trần chạy tới lui, không để ý mà bị vỏ ốc vùi trong cát đâm vào lòng bàn chân, nhăn nhó kêu không đi được. Hai người ngồi trên bờ cát hóng gió, nhìn mặt trời dần dần chìm vào biển, mặt biển màu cam từ từ trở lại màu xanh đậm. Nước biển mang theo hơi ấm chầm chậm cuốn lên, lại rút xuống, gột rửa đôi tay hai người đang đặt trên bờ cát.

Bọn họ còn đang hôn lúc mặt trời lặn hoàn toàn, giống như đã hôn từ ban ngày đến hoàng hôn vậy.

Khi ấy Vương Siêu còn cười hì hì nói: "Sau này hai ta mua một căn nhà ở đây, cùng nhau dưỡng lão."

Đã nói cùng nhau dưỡng lão, vì sao mới có một hiểu lầm đã không vượt qua được?

Tác giả có lời muốn nói: Xin lỗi mọi người, trong nhà tôi có chút chuyện riêng, ra chap mới chậm nửa tiếng. Ngày mai tôi sẽ cố gắng update đúng giờ.

Hết chap 80

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip