Chương 31 - 45: Công phát hiện thụ có thai, hai người làm hòa

Chương 31

Nhược Phong nghe Tiểu Viễn gọi, mặc dù có chút khó hiểu, nhưng vẫn dừng bước chân.

Tiểu Viễn cúi đầu nhìn Nguyệt Phàm đang hôn mê bất tỉnh nằm trên giường, miệng lẩm bẩm: "Bệ hạ, mặc dù người liên tục dặn dò Tiểu Viễn ngàn vạn lần không được nói chuyện người có thai cho Vân tướng quân, nhưng hôm nay tình thế nguy cấp, Tiểu Viễn vạn bất đắc dĩ không thể làm khác hơn là tự quyết định." Vừa nói hắn vừa hít sâu một hơi, ngẩng đầu, ánh mắt kiên định: "Trương thái y, ngài tiếp tục nói đi."

"Nhưng...Vân tướng quân hắn..." Trương Lâm chỉ Nhược Phong, có chút do dự.

"Ngài nói đi, bệ hạ trải qua mấy ngày nay đã chịu khổ đủ nhiều rồi, ta không muốn để một mình người phải chịu loại thống khổ này hành hạ nữa, người kia cũng nên biết tình huống bệ hạ đích thực ra sao." Mắt Tiểu Viễn lấp lánh ánh lệ.

"Ngươi là nói... Vân tướng quân là .... của đứa bé kia..." Trương Lâm dường như đã hiểu ra điều gì.

"Không sai, khiến cho bệ hạ cam nguyện chịu đựng như vậy, trừ người này ra thì không bao giờ...có người thứ hai đâu."

"Các ngươi rốt cục nói cái gì vậy, sao ta nghe không hiểu! Tiểu Viễn, có phải bệ hạ bị bệnh nặng gì không?" Nhược Phong càng nghe càng hồ đồ.

"Không phải bệ hạ bị bệnh, mà là mang thai con của ngài!" Tiểu Viễn nhìn Nhược Phong, từng chữ từng từ mà nói.

"Ngươi...Ngươi nói...nói cái gì?" Lời của Tiểu Viễn như sét đánh giữa trời quang, Nhược Phong nghe mà trợn tròn hai mắt, đến nói cũng không rõ. Nhược Phong há hốc miệng, nhìn phần bụng hơi gồ lên của Nguyệt Phàm, ngơ ngác nhìn hồi lâu, mới lắp bắp nói: "Ý của ngươi là...trong bụng Nguyệt Phàm là...là con của ta?"

"Trừ ngài ra thì còn ai vào đây có thể khiến bệ hạ cửu ngũ chí tôn lấy thân nam tử hoài thai sinh con?" Tiểu Viễn hỏi ngược lại.

"Trời ơi! Bệ hạ có thai bao lâu rồi? Tại sao hắn không nói với ta?"

"Bệ hạ phát hiện mình có thai vào ngày thành thân của ngài và Đan Hà công chúa, khi đó người đã mang thai hơn hai tháng. Hiện tại hài nhi trong bụng người đã hơn năm tháng rồi." Tiểu Viễn thuật lại rõ ràng.

Ngày mình thành thân? Lúc này trong đầu Nhược Phong không khỏi hiện lên hình ảnh trong đám cưới, Nguyệt Phàm trên bàn rượu nôn đến tối tăm mặt mũi, bộ dạng suy yếu vô lực, thì ra là biểu hiện của người mang thai! Khi đó Nguyệt Phàm cũng đã mang thai hơn hai tháng! Mà hôm nay bụng Nguyệt Phàm to lên bất thường là bởi trong bụng đang mang thai con của Vân Nhược Phong hắn! Đúng vậy, càng nghĩ càng thấy đúng, Nguyệt Phàm mang trong mình dòng máu của người Lạc Anh, có thể mang thai sinh con, làm sao lúc trước mình lại không phát hiện ra chứ? Nhược Phong không khỏi trách cứ chính mình.

Dựa vào câu trả lời của Tiểu Viễn, Nhược Phong biết, đứa bé này có trước khi hắn và Đan Hà thành hôn, là từ lần hoan ái "cuối cùng duy nhất" mà mình và Nguyệt Phàm đã ước định mà hình thành.

Nghĩ tới đây, Nhược Phong không khỏi lắc đầu cười khổ, chẳng lẽ đây là ý trời sao? Vốn tưởng rằng duyên phận giữa mình và Nguyệt Phàm đã hết, ai ngờ lần ôm nhau "cuối cùng" kia lại khiến Nguyệt Phàm châu thai ám kết. Tư Đồ Nguyệt Phàm ơi Tư Đồ Nguyệt Phàm, thì ra những lời tuyệt tình mà người nói đều chỉ là nói dối, nếu như người không thật lòng yêu ta, sao sau khi biết mình mang thai lại không tiếc nam nhân chi thân, đế vương chi tôn (thân thể nam nhi, uy quyền đế vương) mà dựng dục con nói dòng?!

Chương 32

Nhược Phong cúi đầu nhìn khuôn mặt tuấn dật mà tái nhợt nằm trên giường, trong lòng không thôi chua xót. Đúng vậy, trải qua mấy ngày này, Nguyệt Phàm thật sự chịu đựng quá nhiều gian khổ, hơn nữa nơi để giãi bày cũng không có, chỉ có thể một mình lặng lẽ chịu đựng, mà mình thân là phụ thân của hài tử, thế nhưng cái gì cũng không biết! Cảm giác thất vọng, hối hận lúc này ập tới.

Ánh mắt Nhược Phong bất giác rời xuống, cuối cùng dừng trên phần bụng hơi nhô ra của Nguyệt Phàm. Hắn cho đến nay vẫn không dám tin tưởng, thì ra phần bụng lớn bất thường khiến mình băn khoăn bấy lâu là bởi vì bên trong đang dựng dục một sinh mệnh bé nhỏ.

Nghĩ tới đây, Nhược Phong bất giác vươn tay ra, nhẹ nhàng đặt lên phần bụng hơi gồ lên. Hài tử trong bụng giờ phút này dường như cảm nhận được sự xuất hiện của phụ thân, nhẹ nhàng đưa tay chân ra chào. Nhược Phong cũng cảm nhận được trong bụng Nguyệt Phàm có rung động, hắn không hiểu có chuyện gì, liền khiếp sợ vội vàng rút tay về, ngơ ngác đứng một bên.

Trương Lâm ngẩng đầu liền bắt gặp vẻ mặt mờ mịt của Nhược Phong, hắn nghĩ ngợi một chút, rất nhanh liền hiểu được nguyên nhân khiến Nhược Phong kinh ngạc. Hắn lắc đầu, kéo tay Nhược Phong qua, đặt lên bụng Nguyệt Phàm, nhẹ giọng nói: "Hài tử đã năm tháng rồi, có động là bình thường. Đáng tiếc tới hôm nay phụ thân của hài tử mới biết đến sự tồn tại của nó."

Nhược Phong bị một câu nói nhẹ nhàng của Trương Lâm làm cho mặt đỏ tới mang tai, hắn cắn môi, trong mắt hàm lệ, nhưng tay kia từ đầu đến cuối đều không rời phần bụng to lớn của Nguyệt Phàm. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve, cảm nhận sự tồn tại của hài tử, trong miệng lầm bầm nói mấy câu. Trương Lâm nhìn tình cảnh này, bất đắc dĩ thở dài, cũng không nói thêm gì nữa. Bên trong phòng thoáng yên tĩnh đến đáng sợ, thời gian như dừng lại trong khoảnh khắc này.

"Trương thái y, ngài vừa rồi không phải đang muốn nói tình hình của bệ hạ ư, sao còn chưa nói?" Tiểu Viễn một câu liền phá vỡ không khí yên tĩnh, cũng thức tỉnh Trương Lâm. Hắn vỗ vỗ đầu, nói: "Đúng vậy, ta vừa rồi muốn nói là, mặc dù ta có thể đảm bảo bệ hạ tạm thời không cần lo lắng tính mạng, nhưng bởi bệ hạ đang có mang, ta sợ đứa bé..."

"Ngươi nói hài tử sẽ làm sao?" Nhược Phong kích động kéo cổ áo Trương Lâm, vội vàng hỏi.

"Trương thái y, Tiểu Viễn xin ngài, ngài nhất định phải nghĩ cách giữ được tiểu hoàng tử trong bụng bệ hạ. Mấy ngày qua, ngay cả Tiểu Viễn cũng thấy rõ, bệ hạ rất yêu đứa bé này, nó chính là hy vọng duy nhất của bệ hạ!" Tiểu Viễn khóc quỳ rạp trên nền đất.

"Trương thái y, ngươi là đồ đệ mà cha ta tâm đắc nhất, ngươi nhất định có thể giữ được đứa bé, có đúng hay không?" Trong giọng nói Nhược Phong cũng mang theo tiếng nức nở.

"Dĩ nhiên thần sẽ dốc hết toàn lực để giữ hài tử, nhưng phương pháp của thần cũng chỉ duy trì được nhất thời, nên nhớ giúp bệ hạ thực sự khang phục, phải có giải dược!" Trương Lâm cũng không còn cách nào.

"Giải dược kia làm thế nào mới có thể lấy được?" Nhược Phong hỏi.

"Thần đã nói rồi, độc này là mật chế từ trong hoàng cung Hồng Vũ quốc, cho nên chỉ có hoàng tộc Hồng Vũ quốc mới có trong tay giải dược Nhất Lan Thanh, chúng ta căn bản không thể giải được độc này!" Trương Lâm thở dài.

Chương 33

"Nếu nhất định phải có giải dược mới có thể cứu được bệ hạ, vậy còn chờ cái gì, hiện tại ta lập tức lẻn tới quân doanh Hồng Vũ quốc, xem có thể lấy được giải dược hay không!" Nhược Phong vừa nói liền muốn tông cửa xông ra ngoài, nhưng lại bị Trương Lâm kéo lại.

"Ngài gấp cái gì, ngài cho rằng giải dược dễ lấy như vậy hay sao! Hồng Vũ quốc vất vả lắm mới hành thích bệ hạ thành công, sợ chúng ta muốn trộm thuốc, nhất định sẽ gia tăng phòng bị. Hơn nữa thuốc này chỉ có hoàng tộc mới biết cách giải, những người khác đều bó tay chịu chết! Cho nên chi bằng chúng ta bàn bạc kĩ lưỡng rồi hãy quyết định." Trương Lâm giải thích cho Nhược Phong.

"Đúng vậy, Vân tướng quân, ngài ngàn vạn không thể vọng động, tránh đánh rắn động cỏ!" Tiểu Viễn cũng nói.

Nhược Phong dưới lời khuyên của hai người liền bình tĩnh cẩn thận suy nghĩ, cũng cảm thấy có lý, cho nên gật đầu, nén kích thích xuống.

"Tốt, thần nghĩ bệ hạ là người hiền tất được trời phù hộ, nhất định sẽ gặp dữ hóa lành. Trước tiên thần đi sắc thuốc cho bệ hạ." Trương Lâm vừa nói vừa mang hòm thuốc ra ngoài.

"Tiểu Viễn, giằng co lâu như vậy, ta nghĩ ngươi cũng mệt mỏi, đi xuống nghỉ ngơi đi, có ta ở nơi này chăm sóc bệ hạ là được rồi." Nhược Phong vừa nói với Tiểu Viễn vừa yêu thương nhìn Nguyệt Phàm.

Tiểu Viễn biết hai người tình cảm sâu nặng, cũng không quấy rầy bọn họ nữa, thức thời lui ra ngoài. Phòng lớn như vậy giờ phút này chỉ còn lại hai người Nhược Phong cùng Nguyệt Phàm.
Ánh trăng bạc xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng, khiến cho khuôn mặt vốn tái nhợt của Nguyệt Phàm càng thêm nhợt nhạt không chút máu. Mà Nhược Phong, cũng chỉ ngơ ngác quỳ gối bên giường Nguyệt Phàm, yên lặng cầu nguyện cho hắn...

Bên kia, trong quân doanh Hồng Vũ quốc.

Hoa Bằng bị hoàng đế nhốt lại cũng biết, lần này trở về nước nếu bị Hoa Nguyên gán cho tội danh mưu phản, sợ rằng đến lúc đó nhẹ nhất cũng là lưu đày biên cương, vĩnh viễn không được hồi kinh, còn nếu nghiêm trọng thì có thể bỏ mạng. Nghĩ đến đây, Hoa Bằng đầy bụng tức giận, rõ ràng mình thanh bạch, lại tự dưng bị áp cho tội danh mưu phản, thật sự oan uổng.

Không thể nén giận mãi như thế, ngồi chờ chết, không bằng hạ quyết tâm – nhất định phải chạy đi! Lời này nói ra thì dễ, nhưng thực sự muốn làm được lại rất khó khăn, bởi vì Hoa Nguyên sớm phái rất nhiều người Nghiêm gia trông coi xung quanh, một người tự mình trốn đi quả không dễ.
Đang nằm trên đất âu sầu, đột nhiên Hoa Nguyên nghe thấy bên ngoài có thanh âm, hắn vểnh tai lên cẩn thận nghe ngóng, cảm thấy thanh âm kia rất quen thuộc. Là nhị ca!

Hoa Bằng nháy mắt hưng phấn.

"Nhị điện hạ, hoàng thượng đã phân phó rồi, bất luận kẻ nào cũng không thể đi vào." Lính canh ngăn lại nói.

"Hắn là đệ đệ của ta, ta đây làm ca ca nhìn đệ đệ một chút tại sao lại không thể vào, ngươi tránh ra cho ta!" Nam tử tuấn lãng được gọi là "Nhị điện hạ" lời nói không giận tự uy.

"Đây là ý chỉ của bệ hạ." Lính canh vẫn kiên quyết ngăn cản.

"Ngươi thật to gan, còn dám ngăn cản ta sao, nhanh nhanh tránh ra, nếu không cũng đừng trách ta không khách khí!" Nhị điện hạ Hoa Song mắt lạnh nhìn người kia đang ngăn trở mình.

"Nhị điện hạ, ngài cũng làm khó. . . . . ." Lính canh giọng điệu cứng rắn nói đến đây liền tắt tiếng, bởi vì Hoa Song đã sớm dùng một quyền đánh ngất xỉu người kia trên mặt đất. Những người còn lại cũng bị khí thế của Hoa Song làm cho khiếp sợ, bọn họ biết tính cách của Nhị điện hạ trời không sợ, đất càng không, cũng không dám nói gì, chỉ đành lẳng lặng không lên tiếng, nhìn Hoa Song sải bước tiến vào.

Chương 34

"Nhị ca, huynh tới nơi này làm gì? Ta hôm nay đã là tội nhân, nếu để điện hạ biết huynh tới xem ta, đối với huynh cũng không có lợi!" Hoa Bằng từ nhỏ đã thân thiết với Hoa Song, không khỏi lo lắng cho hắn.

"Ta không sao, Tam đệ," Hoa Song ngồi bên cạnh đệ đệ, nói: "Bệ hạ lần này lấy tội tư thông với địch để bắt đệ, trở về nước nhất định sẽ không bỏ qua cho đệ, đệ nghĩ nên làm gì bây giờ?"

"Đệ nghĩ thay vì trở về nước sau lại bị tra hỏi, không bằng thừa dịp hiện tại chạy trốn."

"Ta cũng nghĩ như vậy, Tam đệ. Hiện tại chúng ta đang giao chiến với Minh Thụy quốc, thế cục tương đối hỗn loạn, chính là thời cơ tuyệt hảo để chạy trốn, cho nên ta đặc biệt tới giúp đệ một tay."

"Không được, vạn nhất chuyện này để cho bệ hạ biết, hắn nhất định sẽ hỏi tội huynh!" Hoa Bằng sợ liên luỵ ca ca, lắc đầu liên tục.

"Đệ đệ ngốc, ngươi yên tâm, hắn sẽ không xử lý ta đâu!" Hoa Song khẽ mỉm cười, lại nói: "Mẫu hậu của bệ hạ qua đời sớm, là do mẫu thân ta nuôi dưỡng, hắn tôn kính mẫu thân ta. Trước khi mẫu thân ta lâm chung, hắn từng chính miệng đáp ứng nàng, nếu có một ngày ta phạm vào sai lầm lớn, có thể miễn tội một lần, cho nên đệ không nên lo lắng cho ta!"

"Đệ biết chứ, thế nhưng huynh chỉ có lần đồng ý tha tội này thôi, không nên dùng trên người đệ!"
"Cái gì mà cho đệ cho ta, chúng ta là huynh đệ, tay chân tình thâm, còn phân chia ta và đệ sao. Nhanh một chút, thay quần áo của ta, nhanh chóng rời khỏi đây thôi!" Hoa Song vừa nói, liền cởi áo ngoài ra.

Hoa Bằng chảy nước mắt cởi áo tù nhân trên người xuống, cầm lấy y phục của ca ca. "Mau mặc vào rồi nhanh chóng rời đi!" Hoa Song thúc giục. Trong lòng quyết tâm, Hoa Bằng cầm y phục mặc xong, cảm kích nhìn ca ca, cúi đầu đi ra ngoài.

Hoa Bằng và Hoa Song vốn là huynh đệ, mày mắt có mấy phần tương tự, hơn nữa lúc này trời nhá nhem tối, cho nên Hoa Bằng dễ dàng tránh được tai mắt của thủ vệ, chạy ra khỏi đại doanh Hồng Vũ quốc.

Hoa Bằng lang thang trên chốn quê hương trống trải, không khỏi thét dài một tiếng, may mắn mình đã có được tự do, thế nhưng không được bao lâu liền trở nên buồn bã. Trước mắt, mặc dù đã trốn thoát, nhưng không lâu sau Hoa Nguyên sẽ phát hiện mình không có ở quân doanh, hơn nữa lấy tính cách Hoa Nguyên, nhất định sẽ không tiếc bất cứ điều gì để lôi mình trở về, nói như vậy, chẳng phải là uổng công Nhị ca một phen khổ tâm hay sao? Cho nên hiện tại chuyện cần làm trước mắt lúc này chính là tìm chỗ ẩn nấp.

Hoa Bằng trái lo phải nghĩ, nhưng rốt cục cũng không nghĩ được nơi nào để đi. Hắn không khỏi thở dài một tiếng, trời đất bao la, giờ phút này thế nhưng không có chốn dung thân cho mình hay sao?

Trong khoảnh khắc khó khăn mà Hoa Bằng nghĩ rằng mình không còn chỗ dung thân, lời định tội lúc trước của Hoa Nguyên liền hiện lên trong đầu hắn. Hừ, ngươi nói ta tư thông với địch bán nước, ta liền thực sự tư thông với địch cho ngươi xem, đi tìm nơi nương tựa chỗ Minh Thụy quốc! Hoa Bằng vừa bắt đầu cũng bị ý nghĩ này của mình dọa sợ, thế nhưng là tỉnh táo lại suy ngẫm, tìm nơi nương tựa chỗ Minh Thụy quốc cũng không phải là một phương pháp tồi. Ít nhất ở đó Hoa Nguyên không bắt mình trở về, đồng thời còn có thể đả kích dáng vẻ bệ vệ kiêu căng của y một chút. Hơn nữa vừa rồi mình từng bỏ qua cho Vân Nhược Phong, hắn nhất định biết ơn mình, sẽ không làm khó mình.

hủ ý đã định, Hoa Bằng liền hướng tới đại doanh của Minh Thụy quốc.

Chương 35

Trong đại doanh của Minh Thụy quốc, Nguyên soái tam quân Vân Cô Hồng đang vì chuyện tính mạng của hoàng đế bị đe dọa mà gấp đến độ ngồi cũng khó lòng an tĩnh, bỗng nhiên lại nhận được thông báo, nói Tam vương tử của Hồng Vũ quốc là Hoa Bằng cầu kiến.

Cô hồng có chút buồn bực, Hoa Bằng thân là vương tử Hồng Vũ quốc, tại sao phải đêm khuya tới quân doanh của địch quốc, có phải có mục đích gì hay không, chẳng lẽ Hoa Nguyên phái hắn tới dò la thương thế của bệ hạ? Cô Hồng nghĩ đến rất nhiều loại khả năng, nhưng cũng không cách nào đưa ra một lời giải thích hợp lý. Xem ra phỏng đoán như vậy cũng không phải là cách hay, vậy cứ để nghe xem Hoa Bằng nói sao. Nghĩ tới đây, Cô Hồng khoát khoát tay, ý bảo lính truyền tin để Hoa Bằng đi vào.

Hoa Bằng thong dong mà thẳng bước đi vào, nhìn thấy Nguyên soái Vân Cô Hồng danh chấn tứ phương, hắn cũng không thi lễ, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, cười cười.

"Không biết vương tử đến đây nơi này có gì phải làm sao?" Cô Hồng nheo mắt lại, tinh tế đánh giá thanh niên có khí thế oai hùng kia. Đối với Hoa Bằng, Cô Hồng từ lâu đã nghe Nhược Phong nhắc tới, nghe nói mặc dù niên kỷ còn ít, nhưng bản lĩnh không nhỏ, Nhược Phong từ nhỏ đã theo Cô Hồng tập võ cũng chỉ đánh tay ngang với hắn mà thôi. Hơn nữa ban ngày đánh một trận, Hoa Bằng lại không giậu đổ bìm leo, thả cho Nhược Phong một con ngựa, chuyện này khiến Cô Hồng tăng thêm một phần hảo cảm với Hoa Bằng, cũng càng thêm hứng thú với hắn.

Hoa Bằng là kẻ thẳng tính, vừa nghe Cô Hồng hỏi như vậy, liền nói chuyện mình bị Hoa Nguyên oan uổng, được nhị ca cứu ra, cùng với quyết tâm muốn tìm Minh Thụy quốc nương tựa.
Cô Hồng trong lúc Hoa Bằng tự thuật vẫn nhìn chằm chằm vào mắt hắn, trong ánh mắt Hoa Bằng không có bất kì chút giả dối nào. Cô Hồng đọc vị vô số người, hắn vẫn cho rằng ánh mắt gần như có thể phản ánh nội tâm của một người, cho nên giờ khắc này hắn lựa chọn tin tưởng Hoa Bằng.

"Ngươi đi theo ta." Cô Hồng vỗ vỗ bả vai Hoa Bằng, nói: "Có một chuyện gấp cần ngươi hỗ trợ!"
Hoa Bằng bị một câu nói của Cô Hồng đột nhiên làm cho cho hoang mang, nhưng từ biểu lộ của Cô Hồng hắn có thể thấy được, chuyện này nhất định là không tầm thường, vô cùng cấp bách*.
(迫在眉睫 = Lửa sém lông mày = Ý chỉ việc vô cùng cấp bách, cần giải quyết ngay lập tức.)

Cho nên hắn cũng không nhiều lời, thành thật theo sát phía sau Cô Hồng.

Cô Hồng dẫn Hoa Bằng tới chỗ Trương Lâm, giờ phút này, Trương Lâm đang một bên đọc sách thuốc một bên sắc dược, hy vọng có thể tìm ra phương pháp giải độc Nhất Lan Thanh từ trong sách vở, nhưng vẫn không dùng được chỗ nào.

Đang lúc Trương Lâm vì chuyện này mà lòng như lửa đốt, Cô Hồng liền dẫn Hoa Bằng tới trước mặt hắn. Trương Lâm vừa nghe đây là Tam vương tử của Hồng Vũ quốc, nhất thời phấn chấn không ngừng, liền vội vàng hỏi hắn có biết Nhất Lan Thanh hay không.

Hoa Bằng nghe Trương Lâm đề cập tới Nhất Lan Thanh, gật đầu nói: "Nhất Lan Thanh chính là độc môn sở chế của Hoa gia Hồng Vũ quốc chúng ta, loại độc này độc tính cực mạnh, một khi trúng độc, nhất định phải trong ba ngày ăn giải dược mới có thể toàn mệnh, nếu không ngay cả thần tiên cũng hết cách. Nhưng bởi vì phương pháp giải dược ngoại trừ Hoa gia ra không có ai biết, cho nên người ngoài không thể giải được độc này. Không biết vì sao thái y lại nhắc đến Nhất Lan Thanh?"

Trương Lâm do dự nhìn nhìn Cô Hồng, được sự đáp ứng của Nguyên soái, mới nói: "Thực không dám đấu diếm, hoàng thượng nước ta bị người gian đánh lén, trúng phải loại độc này, mệnh như chỉ mành treo chuông, cho nên mới..."

Hoa Bằng làm việc luôn luôn quang minh lỗi lạc, thường ngày xem thường nhất chính là chuyện đánh lén hay ám sát, hôm nay nghe Trương Lâm vừa nói như thế, không khỏi giận từ tâm lên, vội nói: "Mau, mang mau đưa ta tới xem bệ hạ các người, ta tới giải độc!"

Chương 36

Thời điểm Trương Lâm cùng Hoa bằng đi tới phòng Nguyệt Phàm, Nhược Phong đang gục ở bên giường trông nom Nguyệt Phàm mà ngẩn người, không chú ý tới người đến. Trương Lâm biết hắn còn đang tự trách vì đã không bảo vệ tốt cho hoàng đế, hắn thở dài, quơ quơ Nhược Phong, nhẹ giọng nói: "Vân tướng quân, tin tức tốt! Bệ hạ được cứu rồi!"

"Ngươi nói cái gì?" Nhược Phong đột nhiên nhảy dựng lên, kích động nói: "Nguyệt Phàm hắn được cứu rồi sao?"

"Không sai!" Trương Lâm gật đầu.

"Nhưng không phải ngươi đã nói độc này..." Nhược Phong còn chưa dứt lời, liền thấy Hoa Bằng đứng cạnh Trương Lâm, hắn mở to mắt, chỉ Hoa Bằng, ngập ngừng nói: "Hắn...Hắn làm sao lại..."

"Hắn là người có thể giải được Nhất Lan Thanh," Trương Lâm gật đầu, nói: "Hắn là Tam hoàng tử của Hồng Vũ quốc, cho nên độc này đối với hắn nhát định không thành vấn đề."

"Hắn có thể giải độc ta đây dĩ nhiên biết, ý của ta là hắn làm sao lại tới đây ?" Nhược Phong vô cùng nghi ngờ.

"Chuyện này nói ra rất dài dòng, ta ở lại giải thích cho con. Trước mắt giải dược cho bệ hạ mới là điều cần nhất." Vân Cô Hồng lo lắng an nguy của hoàng đế, vội cắt lời nhi tử.

Nhược Phong luôn luôn tôn kính phụ thân, cho nên gật đầu, ánh mắt mong ngóng hướng tới Hoa Bằng.

Hoa Bằng cầm chiếc tiêu đã bắn lên người Nguyệt Phàm trong tay, nhìn một chút, nói: "Đích thực đây là Nhất Lan Thanh, độc này ta hiểu, đợi ta viết dược liệu cần để giải, các ngươi theo toa hốt thuốc, sắc xong thì để hắn uống là được rồi."

Thật tốt quá! Ngươi coi như chính là đại ân nhân của Minh Thụy quốc!" Vân Cô Hồng hoan hỷ không ngừng.

Hoa Bằng xấu hổ cười cười: "Nguyên soái khen trật rồi, Hoa Bằng ta xưa nay vốn xem thường loại hành động lén lút này. Ta cho rằng muốn đánh nhau phải đánh đường đường chính chính ở trên chiến trường mà phân thắng bại, cho nên bệ hạ, ta nhất định sẽ cứu!" Nói rồi hắn liền đi tới cạnh bàn, vung bút viết xuống một toa thuốc, đưa cho Trương Lâm: "Cứ chiếu theo phương thuốc này mà bốc, uống dược xong độc tính lập tức tiêu trừ, sau đó nằm trên giường nghỉ ngơi mấy ngày là khỏi."

Trương Lâm không dám chậm trễ, cầm phương thuốc rồi lập tức đi bốc thuốc, thuốc sắc rồi, Cô Hồng cũng nói chuyện của Hoa Bằng đến đây tìm nơi nương tựa cho Nhược Phong biết. Hoa Bằng vẫn mỉm cười, nghe Cô Hồng nói xong, sau đó đưa tay về phía Nhược Phong: "Không ngờ chúng ta nhanh như vậy đã gặp lại!"

"Đúng vậy, nói ra ta còn phải cảm ta ngươi ngày đó đã tha cho ta một mạng!" Nhược Phong cũng đưa tay ra.

Ước chừng một canh giờ sau, Trương Lâm bưng giải dược lên, Nhược Phong nhẹ nhàng nâng đầu Nguyệt Phàm lên, muốn rót thuốc vào trong miệng Nguyệt Phàm, nhưng Nguyệt Phàm vẫn nhắm chặt miệng, khiến cho thuốc này làm sao cũng không vào được.

Nhược Phong mắt thấy giải dược từ mép Nguyệt Phàm chảy ra, cũng bất chấp mấy người phụ thân, Hoa Bằng, Trương Lâm còn ở đó, tự mình cầm lấy chén thuốc uống lên, sau đó ôm lấy Nguyệt Phàm, miệng hướng miệng giúp hắn uống.

Giải dược cứ như vậy thông qua đôi môi còn mang theo hơi ấm của Nhược Phong tiến vào trong miệng Nguyệt Phàm, Cô Hồng đứng bên nhìn hành động dịu dàng của nhi tử, không khỏi ướt mắt, hắn thấy được rõ ràng, Nhược Phong mang từng ngụm bón cho người kia, không chỉ có giải dược, còn có cả tình yêu sâu đậm của y đối với Nguyệt Phàm! Không chỉ có mình Cô Hồng, mọi người còn lại cũng không có bất kì vẻ mặt kinh ngạc sửng sốt nào, bọn họ cứ như vậy yên lặng nhìn Nguyệt Phàm từ từ uống xong thuốc...
.

Chương 37

Thấy Nguyệt Phàm uống giải dược đã mấy canh giờ vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, Nhược Phong không khỏi cực kì nóng ruột, hắn kéo Hoa Bằng đứng bên cạnh, giọng điệu tràn đầy tức giận: "Giải dược của ngươi rốt cuộc có hữu dụng hay không? Tại sao đến giờ hoàng thượng vẫn chưa tỉnh?"

"Nhược Phong, con không nên như vậy, chúng ta phải tin tưởng Hoa Bằng!" Cô Hồng dạy dỗ nhi tử.

Hoa Bằng cảm kích nhìn Cô Hồng, giải thích: "Thời gian phát huy hiệu quả của giải dược này thay đổi tùy người, cho nên ta cũng không rõ khi nào bệ hạ sẽ tỉnh. Nhưng ta lấy tính mạng đảm bảo, ta tuyệt đối không có ý định mưu hại bệ hạ."

"Thật xin lỗi, vừa rồi là ta kích động." Nhược Phong có chút ngại ngùng.

"Không sao, ta biết ngươi cũng vì quan tâm bệ hạ." Hoa Bằng mỉm cười lắc đầu.

"Như vậy đi. Ta thấy hôm nay mọi người cũng mệt mỏi rồi. Hay là các ngươi đi ngủ trước đi. Ta canh giữ bên cạnh bệ hạ là được rồi." Nhược Phong nói.

"Cũng được, chờ bệ hạ tỉnh thì phái người thông báo cho chúng ta." Cô Hồng gật đầu, vừa nói liền rời đi, tất cả những người khác cũng theo hắn lục tục đi ra ngoài.

Mọi người rời đi không bao lâu, Nhược Phong mệt nhọc hồi lâu rốt cục cũng không nhịn được, cứ như vậy mơ mơ màng màng gục bên giường Nguyệt Phàm ngủ thiếp đi.

Đang trong lúc ngủ mê man, đột nhiên Nhược Phong cảm giác được tiếng động nhỏ từ trên giường truyền đến. Hắn dụi dụi mắt, ngồi dậy, thế mà lại phát hiện Nguyệt Phàm đang nhìn mình!

"Người đã tỉnh?" Trong khoảng thời gian ngắn, Nhược Phong cũng không biết nên nói cái gì cho phải, đành phát ra một câu vô dụng như vậy, lời vừa ra miệng, hắn liền hối hận.

Sắc mặt Nguyệt Phàm mặc dù hồng hơn trước chút ít, nhưng thân thể vẫn rất suy yếu. Hắn gật đầu, cười nhạt, nhẹ giọng nói: "Đúng vậy, ta không có chuyện gì!"

"Vậy thì thật sự tốt quá rồi!" Nhược Phong hứng phấn hệt như đứa bé, không nhịn được khua tay múa chân.

"Ngươi thật là!" Nguyệt Phàm bất đắc dĩ lắc đầu, lại nói: "Ta cảm giác giống như đã ngủ rất lâu rồi. Hiện tại chỉ nhớ lúc đấy hình như bị tiêu bắn trúng, sau đó chuyện gì cũng không biết nữa."
"Chuyện xảy ra sau này thần sẽ từ từ kể lại cho người. Bất quá có điều này, tại sao người không nói việc kia cho thần biết?"

"Ngươi đang nói chuyện gì?" Nguyệt Phàm không rõ ý tứ của Nhược Phong.

Nhược Phong không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào phần bụng đã đội lên của Nguyệt Phàm.
Nguyệt Phàm ngây ngốc, qua hồi lâu, mới chủ vào bụng hạ giọng hỏi: "Ngươi biết rồi à?"

"Biết cái gì?" Nhược Phong trừng hai mắt, hỏi ngược lại.

"Chuyện hài tử..." Giọng Nguyệt Phàm càng nhỏ đến khó mà nghe được.

"Đúng, chính là hài tử! Sao người phải giấu chuyện có hài tử, nó cũng là hài tử của ta, không phải sao?" Nhược Phong ngưng mắt nhìn Nguyệt Phàm.

"Ta...." Hai mắt Nguyệt Phàm cụp xuống, không biết nên trả lời như thế nào.

"Có phải vì Đan Hà không?"

Nguyệt Phàm ngẩn người, nhưng ngay sau đó khẽ gật đầu một cái.

"Ta không phải đã nói rồi sao? Ta và Đan Hà công chúa vẫn trong sáng! Ta yêu vẫn chỉ là người – Tư Đồ Nguyệt Phàm!" Nhược Phong lại một lần nữa thổ lộ tâm ý của mình.

Chương 38

Cho đến nay, đã trải qua nhiều sóng gió, lại một lần nữa được nghe lời nói chân thành của Nhược Phong, cảm nhận được chân tình không chút kiểu cách, thấy khuôn mặt của hắn vì mình mà lo lắng, sự phòng bị mà Nguyệt Phàm khổ tâm xây dựng bấy lâu nay rốt cục vào giờ khắc này sụp đổ tan tành. Hắn đẫm lệ kéo tay Nhược Phong, lẩm bẩm nói: "Là ta có lỗi với ngươi, là ta có lỗi với ngươi..."

"Không có gì phải xin lỗi, người không cần tự trách. Cho nên chúng ta kể từ bây giờ phải mở lòng hơn nữa, có được không?" Nhược Phong cầm thật chặt tay Nguyệt Phàm.

"Nhưng Đan Hà nó..."

"Về phía Đan Hà ta sẽ giải thích rõ với nàng, chuyện nhập nhằng lâu như vậy, cũng nên giải quyết. Nếu còn mãi như vậy,...đối với người, đối với ta, đối với Đan Hà, còn cả hài tử chưa xuất thế của chúng ta nữa đều không công bằng." Nhược Phong vẻ mặt kiên định.

Nguyệt Phàm nhìn Nhược Phong, chần chờ hồi lâu, khẽ gật đầu.

"Người đã đồng ý, vậy chờ chúng ta đánh lui Hồng Vũ quốc, sau khi khải hoàn về triều, ta sẽ nói rõ chuyện này với Đan Hà, ta nghĩ nàng hẳn sẽ hiểu cho chúng ta thôi." Nhược Phong vừa nói, liền đưa tay đặt lên phần bụng đã nổi lên của Nguyệt Phàm, trên mặt mỉm cười đầy hạnh phúc: "Đến lúc đó ba người chúng ta có thể mãi mãi bên nhau, trải qua một đời hạnh phúc."

Nguyệt Phàm nghe Nhược Phong nói đến ước mơ về một tương lai tốt đẹp, trong đầu không khỏi vẽ lên hình ảnh một nhà ba người vui vẻ hòa thuận. Đúng vậy, đây là cuộc sống mình vẫn hướng tới! Nhưng ngoài sự ngọt ngào thì hắn cũng có rất nhiều lo lắng: bởi vì hắn hiểu rõ Đan Hà, nó nhất định sẽ không dễ dàng từ bỏ ý định, lại thêm đại thần trong triều cực lực phản đối, con đường mà mình và Nhược Phong sẽ đi nhất định rất gian khổ.

Mặc dù như thế, bị sự lạc quan của Nhược Phong lây nhiễm, Nhược Phàm tin tưởng chỉ cần mình và Nhược Phong cùng nhau cố gắng, ngày ấy nhất định sẽ tới.

"Được rồi, ta cũng không quấy rầy người nữa, thân thể người còn rất yếu, hay là nghỉ ngơi thật tốt đã, ngày mai ta trở lại thăm người." Nhược Phong vừa nói liền muốn rời đi, nhưng tay lại bị Nguyệt Phàm nắm chặt.

"Ngủ với ta, được chứ?" Nguyệt Phàm cúi đầu, đỏ mặt, lấy thanh âm chỉ có mình nghe thấy mà nói.
Nhược Phong sửng sốt chốc lát, rất nhanh hiểu được ý tứ Nguyệt Phàm, hắn cúi người xuống, vén mấy sợi tóc tán loạn của Nguyệt Phàm rồi ghé miệng bên tai hắn, nhẹ giọng nói: "Cơ thể của người... có thể không?" (Raph: Xịt máu-uuuuuuuuuu)

Cảm giác hơi nóng từ miệng Nhược Phong thổi qua tai, nét mặt Nguyệt Phàm còn đỏ hơn vừa rồi, dục vọng đã đè nén hồi lâu rốt cục mãnh liệt trào tới. Hắn nhẹ nhàng gật đầu, nói: "Ta đã không có chuyện gì rồi, ngươi không cần lo lắng."

"Vậy thì tốt, người biết không, giờ khắc này ta đã chờ từ rất lâu rồi." Nhược Phong vừa nói, liền thuần thục cởi bỏ y phục của mình. Ngay sau đó Nhược Phong vừa tê dại mà cởi xuống lớp quần áo duy nhất đã ướt đẫm mồ hồi của Nguyệt Phàm, lúc này long phúc đã có mang hơn năm tháng tròn vo của Nguyệt Phàm hiện ra rõ ràng trước mắt Nhược Phong.

Chương 39 (HHHHHHHHHHHH)

Đây là lần đầu tiên Nhược Phong nhìn bụng Nguyệt Phàm không một chút che giấu ở khoảng cách gần như vậy, hắn có chút kinh ngạc, lại có chút mừng rỡ, nhất thời không biết phải nói gì.
"Phong, ngươi làm sao vậy?" Nguyệt Phàm thấy Nhược Phong nhìn bụng mình chằm chằm mà ngẩn người, không nhịn được hỏi.

"Không có gì." Nhược Phong xấu hổ lắc đầu, nói: "Người mấy ngày nay đã phải chịu khổ rồi."

"Vậy đã tính là gì, muốn ta, được không?" Nguyệt Phàm thì thầm bên tai Nhược Phong.

Nhược Phong gật đầu, có điều sợ tổn thương hài tử, cho nên hắn vẫn dùng hai tay chống đỡ thân thể, tận lực cẩn thận từng li từng tí không để bản thân đụng lên phần bụng đã to ra của Nguyệt Phàm.

Nguyệt Phàm hiểu ý Nhược Phong, cho nên hắn điềm tĩnh cười, đồng thời đưa tay quàng lên cổ Nhược Phong. Cử động mạnh bạo khó có được của Nguyệt Phàm mặc dù khiến Nhược Phong có chút giật mình, nhưng lại kích thích cực mạnh tới ham muốn của Nhược Phong, hạ thể hắn cảm thấy một luồng nóng rực, phân thân cũng cứng lên.

Mặc dù thân thể phản ứng rất rõ ràng, nhưng lý trí vẫn nói với Nhược Phong rằng, Nguyệt Phàm là người có thai, trăm triệu không thể có cử động gì quá mạnh, cho nên hắn cũng không dám mặc sức tiến nhập. Nguyệt Phàm cảm nhận được chần chờ và yêu thương của Nguyệt Phàm, hắn khẽ mỉm cười, hai tay cầm thật chặt phân thân đã sớm đứng thẳng của Nhược Phong, ma sát trong lòng bàn tay.

Nhược Phong thoải mái hừ nhẹ một tiếng, dục vọng giờ phút này càng thêm mãnh liệt. Mặc dù đã lửa tình đốt người, nhưng hắn vì hài tử, vẫn cố ý chuyển đến đằng sau Nhược Phàm. Nguyệt Phàm ngầm hiểu, liền đưa lưng về phía Nhược Phong rồi quỳ gối trên giường, cúc huyệt thít chặt liền bày ra trước mặt Nhược Phong.

"Nguyệt, ta muốn tiến vào." Nguyệt Phàm một tay vuốt ve bụng lớn của Nguyệt Phàm, một tay dò dẫm huyệt động phía sau.

"Ừ, thế nhưng ngươi cũng phải cẩn thận hài tử một chút." Nguyệt Phàm mặt đỏ bừng nói.
"Đương nhiên rồi." Nhược Phong vừa dứt lời, liền ưỡn người một cái, đưa phân thân vào hậu huyệt Nguyệt Phàm. Nhược Phong sợ làm đau Nguyệt Phàm, không dám trực tiếp đem phân thân cắm vào cửa huyệt, chỉ từng chút thăm dò.
Sau khi Nguyệt Phàm mang thai, thân thể càng thêm nhạy cảm, rất nhanh đã thở gấp liên tục theo từng đợt xâm nhập của Nguyệt Phàm, phân thân cũng từ từ cứng rắn . Nhược Phong có chút vui mừng cảm thụ biến hóa của Nguyệt Phàm, hắn chần chờ một chút, liền động thân lấy nam căn cắm sâu vào cúc huyệt kia.


"Ưm...A....A...." Nhược Phong đột nhiên tiến vào khiến Nguyệt Phàm không tự chủ được kêu lên, mà hài tử trong bụng tựa như cũng cảm nhận được cái gì, càng ngày càng xao động bất an. Nguyệt Phàm chậm rãi xoa vòng vòng trên bụng, muốn trấn an hài tử một chút, nhưng rất nhanh đã phát hiện chẳng có tác dụng gì. Theo cao trào hoan ái, vận động của hài tử cũng càng thêm kịch liệt, bụng Nguyệt Phàm không ngừng trên dưới phập phồng.

"Phong, A.... Có thể...." Sau khi bắn lần đầu, Nguyệt Phàm xoa xoa giọt mồ hôi trên trán, thân thể vốn suy yếu, lúc này đã đạt tới cực hạn. Nhưng trong lửa nóng thiêu đốt, Nhược Phong nào có thể chú ý tới tiếng rầm rì của Nhược Phong, sau khi rốt cục đã bắn ra, Nhược Phong mới lưu luyến không rời lui khỏi cơ thể Nguyệt Phàm.

Sau một phen hoan ái, hai người cũng đã kiệt sức, không bao lâu liền ôm nhau ngủ.

Chương 40

Sáng sớm ngày thứ hai, Nguyệt Phàm mới vừa mở mắt, đã nhìn thấy Nhược Phong đang mỉm cười nhìn mình. Bị nụ cười của Nhược Phong lây nhiễm, Nguyệt Phàm cảm thấy bao cay đắng thời gian qua đều tan biến sạch.

Nhược Phong đứng dậy hỏi thăm, hôn lên trán Nguyệt Phàm, ân cần nói: "Bây giờ người cảm giác thế nào?"

"Đã tốt hơn nhiều rồi, giải dược này thật đúng là hiệu nghiệm!" Nguyệt Phàm vừa nói vừa mặc y phục, ngồi dậy, lại nói: "Đúng rồi, ngươi còn chưa nói cho ta biết, các ngươi làm sao có được giải dược này?"

"Người chờ một chút, ta mang một kẻ tới gặp người." Nhược Phong nói xong không bao lâu, liền dẫn Hoa Bằng tới chỗ Nguyệt Phàm.

"Vị này là. . . . . ." Nguyệt Phàm nhìn người trước mắt, cảm thấy có chút quen mặt, nhưng lại không nhớ ra đã gặp hắn nơi nào.

"Hắn chính là Tam hoàng tử Hồng Vũ quốc – Hoa Bằng, giải dược của hắn đã cứu sống người!" Nhược Phong giới thiệu.

Nghe Nhược Phong nói như thế, Nguyệt Phàm mới nhớ tới đã nhìn thấy Hoa Bằng từ xa khi ở trên chiến trường, thế nhưng lúc này Hoa Bằng lại xuất hiện, hắn có chút không hiểu rõ.

Hoa Bằng nhìn thấu ý nghĩ Nguyệt Phàm, cho nên lập tức kể lại sơ lược chuyện mình đã trải qua mấy ngày hôm nay.

Nguyệt Phàm nghe Hoa Bằng nói xong, gật gật đầu: "Thì ra đã xảy ra chuyện này, như vậy xem ra ngươi không thể trở về Hồng Vũ quốc rồi, vậy Tam hoàng tử cứ yên tâm ở lại đây."

"Đa tạ bệ hạ đã tín nhiệm Hoa Bằng, sự lựa chọn ban đầu của Hoa Bằng quả nhiên không hề sai!" Hoa Bằng cảm kích nói.

"Tam hoàng tử là ân nhân cứu mạng của trẫm, trẫm há có thể không để ý? Chỉ là sợ sau khi ngươi tìm nơi nương tựa ở nước ta, tội danh phản bội tổ quốc ắt sẽ trở thành sự thật!"

" Bệ hạ ngài có điều không biết, Hoa Nguyên này thường ngày cũng chưa từng coi ta là huynh đệ của hắn, hắn sợ ta đoạt ngôi vị hoàng đế của hắn, vẫn muốn mau mau trừ khử ta, xuất chinh lần này bổ nhiệm ta làm tiên phong cũng không ngoài chủ ý này. Đã như vậy, sao ta lại còn cần ở lại Hồng Vũ quốc làm chi?"

"Tại sao có thể như vậy, Hoa Nguyên kia cũng quá nhẫn tâm rồi." Nguyệt Phàm bình thường đều có tình cảm rất tốt với đệ đệ, cho nên nghe Hoa Bằng nói cảm thấy rất kinh sợ.

"Bệ hạ, chúng ta hôm nay chính là lúc dùng người, Hoa Bằng tìm nơi nương tựa đối với chúng ta mà nói xem như hổ mọc thêm cánh!" Nhược Phong biết bản lãnh của Hoa Bằng, mừng rỡ nói.

"Đúng đúng! Xem ra thật là trời cũng giúp Minh Thụy quốc ta!" Nguyệt Phàm cũng cười nói.

Ba người ở chung một chỗ hàn huyên rất hợp ý nhau, bất giác đã đến trưa, Tiểu Viễn bưng ngọ thiện tới. Sau khi dùng bữa xong, Nguyên soái Cô Hồng cũng tới, cho nên mấy người ở đấy lúc này liền cùng nhau phân tích tình hình chiến đấu hai nước, cũng đặt ra đường lối chiến thuật tác chiến hữu hiệu nhất.

Mấy ngày sau, mọi người đều tích cực chuẩn bị cho ngày hai nước tác chiến, có Hoa Bằng gia nhập, tất cả đều tràn đầy lòng tin vào sự thắng lợi của cuộc chiến. Thân thể Nguyệt Phàm trải qua mấy ngày điều dưỡng rốt cục hoàn toàn khôi phục khỏe mạnh, mà bụng của hắn mới trong mấy ngày ngắn ngủi đã lớn thêm một vòng. Về chuyện Nguyệt Phàm mang thai, trước mắt chỉ có Nhược Phong, Cô Hồng, Tiểu Viễn, Trương Lâm cùng số ít người biết được, cho nên để tránh xuất hiện phiền toái không cần thiết, Nguyệt Phàm mỗi ngày đều muốn dùng đai lưng thắt chặt bụng, Nhược Phong đối với chuyện này đương nhiên rất đau lòng, nhưng cũng không thể làm gì.

Một ngày nọ, Nguyệt Phàm đang cùng chư vị tướng quân thương thảo chiến sự, đột nhiên có quân truyền tin báo lại, nói Lễ Thân Vương Niệm Hoan đã mang theo một đội binh mã tới tăng viện.

Chương 41

"Cái gì, Niệm Hoan tới! Chuyện này thật sự là quá tốt! Có viện binh, lần này chúng ta nhất định có thể nhanh chóng đánh lui Hồng Vũ quốc! Mau mau mời hắn vào." Nguyệt Phàm vui mừng quá đỗi.

Niệm Hoan vui vẻ nhanh chân bước tới, Nguyệt Phàm vội vã tiến ra đón, ôm lấy hắn hỏi: "Sao đệ lại tới đây?"

Niệm Hoan tươi cười: "Còn không phải là phụ hoàng sao, người biết được hoàng huynh tự mình dẫn đại quân đến đây giao chiến với Hồng Vũ quốc, sợ hoàng huynh có gì sơ suất, cho nên phái đệ suất lĩnh một đội binh mã tới giúp hoàng huynh một tay, muốn tốc chiến tốc thắng."

"Phụ hoàng đang ở li cung vẫn còn nhớ tới ta, thật là..." Nguyệt Phàm cảm khái vạn phần.

"Làm sao, các ngươi đang mở hội nghị tác chiến sao?" Niệm Hoan nhìn một phòng toàn tướng lĩnh, hỏi.

"Đúng vậy, thế nhưng sắp kết thúc rồi", Nguyệt Phàm vừa nói liền phất tay một cái: "Các ngươi trước tạm thời lui ra đi, huynh đệ chúng ta nhiều ngày không gặp, muốn hàn huyên một chút."

Mọi người đáp ứng, lục tục thẳng bước đi ra ngoài.

"Nhược Phong, ngươi trước chớ đi đã." Niệm Hoan thấy Nhược Phong chuẩn bị ra ngoài liền gọi lại.

"Lễ Thân Vương ngài gọi ta có chuyện gì không?" Nhược Phong dừng bước.

"Ngươi ấy à, " Niệm Hoan ý nhị nhìn Nhược Phong, ra vẻ thần bí nói: "Ngươi thật đúng là hạnh phúc!"

"Lời này của ngài là có ý gì?" Nhược Hoan bị lời nói của Niệm Hoan làm cho rối rắm.

" Ta là nói, ngươi đến tột cùng là dùng phương pháp gì, có thể làm cho tiểu công chúa nhà chúng ta quyết tâm một lòng như thế?"

"Ngài chỉ chính là Đan Hà sao?" Nhược Phong cuối cùng hiểu ý Nhược Phong, trong lòng dậy lên một dự cảm không tốt.

"Trừ con bé ra còn có thể là ai?" Niệm Hoan nháy mắt, chỉ ra ngoài phòng, nói: "Ngươi xem một chút đi, kia là ai tới?"

Nhược Phong nhìn theo hướng ngón tay của Niệm Hoan, liền thấy Đan Hà đang mỉm cười nhẹ nhàng đứng nơi đó, việc này khiến tâm tình của hắn nháy mắt rơi xuống đáy cốc. Không chỉ có Nhược Phong, ngay cả Nguyệt Phàm cũng bởi vì sự xuất hiện của Đan Hà mà sắc mặt đại biến.

Đan Hà nhẹ nhàng phiêu bước, chân thành đi tới trước mặt Nhược Phong, khoát lên cánh tay hắn, mỉm cười nhìn hắn, giọng nói trong veo: "Phong ca ca, trải qua mấy ngày nay chàng có nhớ tới ta không?"

"Làm sao muội lại xuất hiện ở đây?" Nhược Phong không trả lời Đan Hà, hỏi ngược lại nàng.

"Ha ha, đương nhiên là bởi vì nhớ nhung phu quân là chàng, cho nên ta mới năn nỉ Niệm Hoan ca ca dẫn ta tới đây." Đan Hà vừa nói, tiến một chút, hai tay quàng lên cổ Nhược Phong, nói tiếp: "Chàng nhìn thấy ta không phải là nên vui vẻ sao?"

"Thôi thôi, có buồn nôn hay không, hai phu thê các ngươi muốn ngọt ngào cũng đừng nên khoe khoang trước mặt bệ hạ chứ!"

Niệm Hoan làm bộ tức giận nói: "Bệ hạ, đệ xem hay là chúng ta thức thời một chút, không nên quấy rầy đôi vợ chồng nhỏ nhà người ta."

Nguyệt Phàm nhìn Đan Hà làm nũng trước mặt Nhược Phong, trong lòng không khỏi trận trận chua xót, trong lúc bất chợt hắn cảm thấy thật giống như có thứ gì đó xông thẳng lên cổ họng, ngay sau đó liền gục trên bàn lớn mà nôn không ngừng.

Nhược Phong thấy Nguyệt Phàm ói gay gắt, đau lòng vạn phần, hắn là cỡ nào muốn lập tức xông lên ôm Nguyệt Phàm vào lòng, nhưng ngại Đan Hà và Niệm Hoan còn đang ở đây, hắn cái gì cũng làm không được, chỉ có thể ở một bên lo lắng suông.

Chương 42

"Hoàng huynh làm sao vậy? Không thoải mái sao?" Niệm Hoan vỗ nhè nhẹ phía sau lưng Nguyệt Phàm, ân cần hỏi: "Có muốn phái người đi gọi thái y không?"

Nguyệt Phàm ngẩng đầu, miễn cưỡng cười nhẹ một tiếng: "Không cần, ta nghỉ ngơi một chút là ổn thôi."

"Đại ca, muội xem huynh sắc mặt quả thật không tốt, nhất định là bởi vì quá mệt nhọc, hay là mau chút đi nghỉ ngơi đi." Đan Hà cũng nói.

Nguyệt Phàm cũng không muốn nhìn lại thấy bộ dáng Nhược Phong cùng Đan Hà thân mật, vịn lấy Tiểu Viễn rồi trở về phòng.

Nhược Phong đưa mắt nhìn theo bóng lưng Nguyệt Phàm dần xa, giờ phút này, ngay cả chính hắn cũng không nhớ rõ đây là lần thứ mấy mình nhìn theo bóng lưng cô đơn tịch mịch của Nguyệt Phàm. Nhược Phong càng cảm giác sâu sắc được rằng, chuyện thật không thể lại tiếp tục trì hoãn nữa, nếu Đan Hà đã đi tới tiền tuyến, vậy không bằng hôm nay nói cho rõ ràng mọi chuyện.

Chủ ý đã quyết, Nhược Phong kéo Đan Hà qua, nói: "Đi, vào phòng ta, ta có chuyện gấp muốn nói với muội."

"Ai nha, Phong ca ca, làm sao chàng lại gấp gáp như vậy, người ta vừa mới tới đây, không phải chàng...." Đan Hà vừa nói, mặt liền đỏ lên.

Niệm Hoan ý tứ nhìn Nhược Phong, cười ha ha: "Nhược Phong à Nhược Phong, cho dù ngươi lâu như vậy không được nhìn thấy ái thê, vậy cũng không cần gấp gáp đến thế chứ. Thôi đi đi, hai vợ chồng bé nhỏ các ngươi muốn làm gì thì làm đi."

Nhược Phong vừa nghe, mặt trong nháy mắt hồng đến tận cổ. Hắn cúi đầu, im lặng không lên tiếng kéo Đan Hà đi, vội vã rảo bước về phía gian phòng của mình.

Thật vất vả đi tới phòng mình, Nhược Phong mới vừa đóng cửa phòng, còn chưa kịp nói chuyện, Đan Hà liền cười khanh khách mở miệng: "Phong ca ca, Cô Nhạn phụ thân nghe nói ta muốn tới tiền tuyến tìm chàng, liền đặc biệt đưa cho ta một ít thuốc chữa thương rất quý, nói là lỡ may chàng hay Cô Hồng phụ thân bị thương trên chiến trường, có thể lấy ra dùng, rất hữu hiệu. Chàng chờ một chút, ta lập tức đi lấy cho chàng."

"Chuyện thuốc không vội vàng, Đan Hà, muội tới đây, ta có chuyện quan trọng muốn nói với muội." Nhược Phong vẻ mặt nghiêm túc nói.

"Rốt cuộc là chuyện gì, Phong ca ca, ta làm sao cứ cảm giác hôm nay chàng rất kì lạ." Đan Hà hai mắt vụt sáng.

"Phải..." Lời nói vừa tới khóe môi, rồi lại bị Nhược Phong nuốt ngược xuống, mặc dù lúc đầu đã quyết tâm, nhưng thực sự phải nói ra khỏi miệng lại không hề dễ dàng.

"Phong ca ca, làm sao chàng cứ ấp a ấp úng mãi thế? Có lời gì cứ nói? Ha hả, chẳng lẽ là bởi vì mấy tháng này ta không có ở đây chàng liền phát hiện mình không thể rời bỏ ta, cho nên muốn tiếp nhận ta, để cho ta thực sự trở thành thê tử chàng? Vậy chàng không cần nhiều lời, nói thẳng ra là được rồi."

"Không. . . . . . Không phải là chuyện này. . . . . ." Đan Hà càng nói càng khiến Nhược Phong khó mở miệng.

"Vậy rốt cuộc là có chuyện gì? Thật là làm người ta nôn nóng!"

"Phải . . . . . Là ta cùng hoàng thượng. . . . . . Không, cùng Nguyệt Phàm. . . . . ." Nhược Phong vừa mới nói mấy chữ, đột nhiên phía ngoài có tiếng quân truyền tin cấp báo: "Bẩm tiên phong, Hồng Vũ quốc quốc quân Hoa Nguyên tự mình thống lĩnh đại quân khiêu chiến bên ngoài thành, Nguyên soái chuyển lời nói ngài mau đi trước!"

"Phong ca ca, Cô Hồng phụ thân gọi chàng đấy, chàng mau đi đi, không nên làm trễ nải tình hình chiến đấu, có lời gì trở lại rồi nói sau." Đan Hà thúc giục Nhược Phong.

"Cũng được, vậy ngươi mau chuyển lời cho Nguyên soái, nói ta lập tức tới ngay!"

Chương 43

Hoa Nguyên giờ phút này đang ngồi trên lưng ngựa, chỉ huy quân đội khiêu chiến. Hắn vốn hi vọng thông qua phương pháp ám sát giết chết Tư Đồ Nguyệt Phàm, nhưng hai ngày trước lại đột nhiên nhận được hồi báo của mật thám, nói rõ hoàng đế Thụy quốc đã thoát chết một cách khó hiểu, hơn nữa người giải độc không phải ai khác, mà chính là Hoa Bằng!

Vừa nhận được tin tức kia, Hoa Nguyên không khỏi nổi trận lôi đình, hắn vạn lần không ngờ, dĩ nhiên là đệ đệ của mình làm hỏng đại sự. Mắt thấy kế hoạch thất bại, mà lương thảo cũng đã báo nguy, Hoa Nguyên thật sự không nhịn được, cho nên tự mình mang theo quân đội tới công thành.

Quân đội Hồng Vũ quốc đang lớn tiếng khiêu chiến, đột nhiên cửa thành mở ra, Nguyên soái Minh Thụy quốc Vân Cô Hồng suất lĩnh một đội nhân mã vọt ra, người xông lên phía trước đầu tiên chính là tiên phong – Vân Nhược Phong.

Từ việc Hoa Nguyên ngầm hạ sát thủ với Nguyệt Phàm, Nhược Phong đối với Hoa Nguyên có thể nói là hận thấu xương, giờ phút này vừa thấy, lại càng vô cùng ngứa mắt, Cô Hồng còn chưa nói xong, Nhược Phong đã thúc ngựa xông lên phía trước.

Thường Thư Hải bên cạnh Hoa Nguyên thấy Nhược Phong hung hãn tiến tới, sợ làm bị thương tới quân chủ, liền vội vàng phóng ngựa tiến lên, chuyển hướng bảo kiếm của Nhược Phong.

Nhược Phong liếc mắt nhìn Thường Thư Hải, cũng không xưng tên họ, cứ như vậy ngươi tới ta đi mà đối phó nhau. Mười mấy hiệp đã qua, thế tiến công của Nhược Phong càng ngày càng mãnh liệt. Thường Thư Hải rõ ràng ràng đã lực bất tòng tâm. Đúng lúc này, Nhược Phong nhìn trúng thời cơ, chỉ thấy hàn quang bảo kiếm trong tay của hắn chợt lóe, liền lập tức đâm trúng tay phải Thường Thư Hải. Thường Thư Hải thảm bại kêu lên một tiếng, thúc ngựa chạy đi, Nhược Phong vẫn theo sát không dừng.

Hoa Nguyên thấy tâm phúc bị thương, lại thấy sĩ binh Hồng Vũ quốc đã chiến đấu thương vong không ít, biết còn cùng quân đội Minh Thụy quốc liều mạng cũng không phải cách hay, không thể làm gì khác hơn là hạ lệnh lập tức thu binh.

Vân Cô Hồng thấy địch quân đã lui, cũng không đuổi theo nữa, liền hạ chỉ thị thu binh. Nhược Phong nghe thấy hiệu lệnh thu binh, trong lòng không thoải mái, hắn muốn tốc chiến tốc thắng, hoàn toàn đánh bại Hồng Vũ quốc, để Nguyệt Phàm có thể sớm ngày trở lại hoàng cung, nghỉ ngơi cho tốt. Nếu không với tình trạng thân thể bây giờ của Nguyệt Phàm, ở lại nơi đây, đối với hài tử trong bụng là trăm hại mà không một lợi.



Mặc dù nguyện vọng trong lòng mãnh liệt như thế, nhưng Nhược Phong từ nhỏ đã sống trong quân doanh dĩ nhiên hiểu quân lệnh như núi, không thể trái nghịch. Hắn cũng biết, phụ thân hạ lệnh làm như vậy cũng có suy nghĩ riêng của người. Người hy vọng thông qua phương thức tiến hành chiến tranh tiêu hao, dùng thương vong nhỏ nhất để đánh bại Hồng Vũ quốc.

Trở lại trong doanh, Nhược Phong còn đang vì trận chiến vừa rồi mà canh cánh trong lòng. Trong lúc hắn đang chán ngán tản bộ trong quân doanh, Đan Hà đột nhiên chạy đến trước mặt hắn.

"Làm sao muội lại đến đây?" Nhược Phong nhíu nhíu mày, hỏi.

"Ta nghe nói chàng đánh thắng trận, nhưng ở trong phòng mãi mà không thấy chàng trở về, cho nên không thể làm gì khác ngoài đến đây tìm chàng!" Đan hà nghiêng đầu, cười nói.

"Cái gì mà thắng trận chứ? Ngay cả tướng quân bên kia ta cũng không giết được!" Nhược Phong thở dài.

Đan Hà cũng từ vẻ mặt cùng giọng nói của Nhược Phong nhìn ra được giờ phút này tâm tình hắn không tốt, cho nên nàng không nói thêm gì nữa, chỉ yên lặng theo sát phía sau Nhược Phong, đi qua đi lại trong quân doanh.

Qua một thời gian dài, Nhược Phong mới rốt cục dừng bước, hắn quay đầu lại nhìn Đan Hà theo sát gót chân, nhẹ nhàng thở dài nói: "Muội sao phải khổ vậy chứ?"

"Cái gì mà khổ với không khổ, ta chỉ làm theo tâm ý của mình mà thôi. Phong ca ca, thời gian không còn sớm, ta thấy chúng ta hay là trở về đi thôi."

"Cũng tốt, trở về đi thôi." Nhược Phong gật đầu.

Chương 44

Nhược Phong cùng Đan Hà vừa trở về phòng, còn chưa ngồi xuống, liền nghe nói Tiểu Viễn đến đây cầu kiến. Nhược Phong vừa nghe Tiểu Viễn tới gặp mình, trong lòng nhất thời xuất hiện một loại dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, giờ phút này Tiểu Viễn vẻ mặt lo lắng, có thể là bởi chạy quá mau, nói chuyện cũng là thở hỗn hển: "Vân. . . . . . Vân tướng quân, bệ hạ, bệ hạ hắn...có chuyện quan trọng muốn gặp ngài!"

"Ca ca làm sao giờ này còn tới tìm chàng, cũng đến lúc dùng bữa tối rồi," Đan Hà chu cái miệng nhỏ nhắn, có chút bất mãn, bất quá rất nhanh trên mặt của nàng liền hiện lên nụ cười: "Hay là ta với chàng cùng đi, như vậy vừa lúc còn có thể cùng đại ca cùng nhau ăn cơm."

"Này. . . . . ."Nhược Phong nhíu mày.

"Công chúa, bệ hạ có chuyện cơ mật chiến tranh muốn thương lượng với Vân tướng quân, cho nên sợ rằng người đi không thích hợp." Tiểu Viễn lạnh lùng thốt.

"Đành thôi vậy, Phong ca ca, chàng phải đi nhanh về nhanh nhé, ta ở chỗ này chờ chàng cùng dùng bữa." Đan Hà chớp mắt to, mỉm cười nói.

Tâm Nhược Phong giờ phút này đã sớm bay đến bên cạnh Nguyệt Phàm, căn bản không có tâm tư chú ý tới lời nói của Đan Hà, hắn chẳng qua có lệ gật gật đầu, liền lôi kéo Tiểu Viễn vội vã rời khỏi phòng.

"Tiểu Viễn, bệ hạ người làm sao?" Nhược Phong biết Tiểu Viễn vội vàng tìm đến mình, nhất định là Nguyệt Phàm đã xảy ra điều gì.

"Bệ hạ hắn. . .Người . . ." Tiểu Viễn vừa nói liền nghẹn ngào.

Nhìn Tiểu Viễn hai mắt đẫm lệ, tim Nhược Phong Tâm đã thót lên tới cổ họng, hắn chân lướt gió, hận không thể lập tức bay đến bên Nguyệt Phàm.

Nhược Phong rất nhanh đã tới gian phòng của Nguyệt Phàm, chỉ thấy Nguyệt Phàm sắc mặt tái nhợt nằm trên giường, mồ hôi lấm tấm từng hạt không ngừng đọng trên trán hắn, miệng hắn còn phát ra tiếng rên rỉ rất nhỏ. Trương Lâm một bên đang nín thở ngưng thần, đem kim châm chậm rãi cắm xuống yếu huyệt trên người Nguyệt Phàm.

Nhược Phong không dám quấy rầy Trương Lâm thi châm, chỉ lặng yên đứng đợi bên cạnh. Sau nửa canh giờ, thấy Trương Lâm cẩn thận từng ly từng tí rút châm ra, Nhược Phong mới lên trước nhẹ nhàng hỏi: "Trương ngự y, bệ hạ người thế nào?"

"Thế nào?" Trương Lâm híp mắt nhìn Nhược Phong, hồi lâu mới phun ra mấy chữ: "Úc hỏa công Tâm, vết thương cũ tái phát, nguy hiểm thai nhi."

Mặc dù lời của Trương Lâm rất ngắn gọn, nhưng đối với Nhược Phong mà nói cũng không thua kém sét đánh giữa trời quang là bao nhiêu. Hắn đè lại vai Trương Lâm, lo lắng hỏi: "Thương thế của người không phải là đã không còn đáng ngại ư, tại sao lại tái phát? Còn có, thai nhi trong bụng người hiện tại thế nào?"

"Làm sao tái phát?" Trương Lâm hừ một tiếng, nói: "Này phải hỏi một chút Phò mã gia ngài. Đan Hà công chúa không ngại cực khổ đến tận tiền tuyến, ngài nhất định rất là cảm động phải không, cho nên cứ mãi cùng công chúa khanh khanh ta ta, lấy thân thể suy yếu của bệ hạ hiện tại, người làm sao mà chịu được?"

"Là ta không tốt, là ta quá không quả quyết, ta thật xin lỗi Nguyệt Phàm cùng hài tử trong bụng hắn." Nhược Phong cúi đầu.

Trương Lâm nhìn vẻ mặt hối hận của Nhược Phong, cũng không đành lòng nhiếc móc hắn nặng nề, hắn vỗ vỗ vai Nhược Phong, nói: "Bất quá ngài không cần quá lo lắng, vừa rồi được ta trị liệu, bệ hạ đã không có gì đáng ngại, hài tử cũng rất khỏe mạnh."

"Như vậy là tốt rồi." Nhược Phong thở phào một hơi, "Cám ơn ngươi, Trương ngự y."

"Này có cái gì mà tạ ơn , ngài ở nơi này chăm sóc bệ hạ, ta đi tiên thuốc trước." Trương Lâm vừa nói liền đi ra ngoài, thế nhưng rất nhanh sau đó Nhược Phong liền nghe thấy tiếng hô kinh ngạc của Trương Lâm ở bên ngoài: "Đan Hà công chúa, người. . . . . . Người tại sao lại ở chỗ này?"

Đan Hà? Sao nàng lại tới đây? Nhược Phong trong lòng căng thẳng, mới vừa rồi mình và Trương Lâm nói chuyện , Đan Hà có phải đã nghe thấy tất cả rồi không?

Chương 45

Mặc dù mới đầu Nhược Phong đối với sự xuất hiện của Đan Hà có chút chột dạ, nhưng nghĩ lại, mình vốn dĩ không phải muốn nói với Đan Hà mối quan hệ giữa mình và Nguyệt Phàm đấy sao, nếu nàng đã tới, vậy thì chọn tới chọn lui không bằng nhân cơ hội này mà bày tỏ cho rõ ràng.

Nhược Phong ý đã quyết, chuẩn bị đi ra ngoài, lại nghe thấy tiếng cửa bị đá văng, trước cửa chính là khuôn mặt âm trầm của Đan Hà.

Nguyệt Phàm vừa mới chợp mắt cũng vì tiếng động này mà thức tỉnh, hắn nhẹ nhàng mở mắt, thanh âm có chút suy yếu vô lực: "Đan Hà, sao muội lại tới đây?"

"Đan Hà công chúa, người sao có thể không hiểu lễ nghĩa như vậy, người không thấy bệ hạ thân thể khó chịu, đang nghỉ ngơi sao?" Tiểu Viễn nhìn chằm chằm Đan Hà, bất mãn nói.

"Hừ, ta không hiểu lễ nghĩa, ta thấy tên cẩu nô tài ngươi quá kiêu ngạo rồi đấy, không biết phân biệt trên dưới nữa à, nơi này không đến phiên ngươi nói chuyện!" Đan Hà vừa nói, liền vọt tới trước mặt Tiểu Viễn, mấy bạt tai liền xuất hiện trên mặt hắn.

"Đan Hà, muội đang ở đây làm cái gì? Không được cố tình gây sự!" Nhược Phong dùng sức giữ cổ tay Đan Hà.

"Chàng còn có mặt mũi hỏi ta làm cái gì, còn nói ta không nên cố tình gây sự! Tốt lắm, bản thân ta muốn hỏi Vân tướng quân chàng đây, chàng và hoàng huynh ta đến tột cùng đã làm những chuyện gì! Các người không nên gạt ta, vừa rồi các người ở bên trong phòng nói những gì ở cửa ta tất cả đều nghe thấy rõ! Chàng nói, cục thịt trong bụng hoàng huynh có phải của chàng hay không!" Đan Hà mắt hạnh trợn tròn, lời nói nóng nảy bức người.

"Muội cũng đã biết, vậy ta đây không dấu muội nữa!" Nhược Phong thâm tình nhìn Nguyệt Phàm sắc mặt tái nhợt, hít sâu một hơi, nói: "Không sai, Nguyệt Phàm hắn quả thật đã mang cốt nhục của ta!"

"Các người... thế nhưng thật sự...trời ạ! Các người sao có thể không biết tới liêm sỉ như thế!"

"Ta không cho như vậy có gì là không biết liêm sỉ, nói thật cho muội biết, người mà lòng ta thực sự yêu trước giờ vẫn chỉ có một mình Nguyệt Phàm, càng không thể dung nạp được người nào khác! Nguyệt Phàm cũng vậy, hai người chúng ta là thật tâm yêu nhau. Cho nên, ta hi vọng muội có thể thành toàn cho chúng ta!" Nhược Phong nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay run run của Nguyệt Phàm, ánh mắt vô cùng kiên định.

"Được, được, được lắm! Các ngươi đã là thật tâm yêu nhau, vậy ngươi vì sao phải cưới ta! Mắt thấy trượng phu của mình cùng ca ca phát sinh loại quan hệ này, ta đây làm thê tử, làm muội muội như thế nào, ngươi rốt cuộc đặt ta vào tình cảnh gì đây! Ta sau này còn mặt mũi nào gặp người! Ngươi nói cho rõ ràng đi, Vân Nhược Phong!" Đan Hà đã có chút không khống chế được sự cuồng loạn.

"Đan Hà, ta trước kia cũng đã từng nói với muội, ta cưới muội là vị thánh mệnh khó cưỡng, ta chỉ có thể xem muội như em gái mình, hơn nữa giữa chúng ta chỉ có cái danh, chưa từng chung chăn chung gối. Muội tuổi trẻ xinh đẹp, hoàn toàn có thể gả cho người tốt hơn, không nên chậm trễ thanh xuân của chính mình!" Nhược Phong giọng nói thành khẩn.

"Các ngươi. . . . . . Tư Đồ Nguyệt Phàm, ngươi đừng giả bộ câm, cũng nói gì đi chứ, thánh chỉ tứ hôn chẳng phải là ngươi tự mình ban bố hay sao!" !" Đan Hà thấy nói không lại Nhược Phong, liền đem mũi nhọn hướng tới người đang mang bệnh là Nguyệt Phàm.


Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip