₷₷₷ Chương 264 ₷₷₷
Edit beta: Xichtu
Bạch Tửu không tránh khỏi có chút hấp dẫn, nhưng cô vẫn không có ý định mở cửa đi vào, lời nói của Tiểu Liên có phần tác động đến cô, tại sao mọi người quản lý phụ trách anh đều nhất quyết bị đuổi đi trong vòng chưa đầy nửa tháng? Và người quản lý trước cô, có thực sự nổi điên không?
Hết thảy sự tình, cô không có kết luận, mà cô xác thật cũng phải bảo vệ chính mình. Rốt cuộc cô còn có nhiệm vụ cần hoàn thành.
Bạch Tửu bước lại gần cửa sổ kính một bước, cô biết cửa ra vào và cửa sổ của phòng thí nghiệm đều cách âm, người bên trong không nghe thấy âm thanh bên ngoài, người bên ngoài không nghe thấy âm thanh bên trong. Cô do dự tìm điều khiển từ xa, ấn nút, trên cửa kính một cửa sổ nhỏ mở ra.
Cô đưa hộp cơm vào và nói: "Tương lai tôi sẽ mang đồ ăn cho anh, nhưng anh phải tự làm, tôi không giúp nữa."
Anh không nhìn vào hộp cơm mà cô đưa, tầm mắt đặt trên người cô khg di chuyển
Bạch Tửu cố gắng chịu đựng, nhưng vẫn nói: "Trước đây tôi không biết có quy tắc, tôi khg thể tiếp xúc với anh. Nói một cách hợp lý, tôi thậm chí không nên bước vào phòng của anh và nên giữ khoảng cách với anh. Đó là nhiệm vụ của tôi."
Anh lặng lẽ nhìn chằm chằm vào mặt cô.
Bạch Tửu đột nhiên nhận ra thứ ngăn cách cô với anh không phải là mảnh thủy tinh, mà là một lớp vải bình thường, nếu không làm sao cô có thể cảm thấy ánh mắt của anh quá thiêu đốt, như thiêu đốt trái tim cô, khiến cô cảm thấy lương tâm thật khó an tĩnh. Cô chột dạ quay đi, ho khan một tiếng, "Việc này là vì lợi ích của tôi, cũng là vì lợi ích của anh."
Cô có thể cảm thấy rằng anh vẫn không rời mắt khỏi cô.
Có lẽ sự im lặng sẽ khiến bầu không khí trở nên xấu hổ và khó chịu hơn, Bạch Tửu không khỏi quay đầu nhìn anh.
Tay trái áp lên tấm kính lạnh lẽo, đôi môi mỏng khẽ mấp máy.
Bạch Tửu dựa vào suy đoán của chính mình, anh mấp máy môi, cô lặp lại điều đó một cách không chắc chắn qua khẩu hình của anh: "Anh ... muốn ... muốn ... ôm ..."
Cô nhìn sững sờ, sau đó hoài nghi nói: "Anh muốn ôm tôi?"
Anh ngậm miệng lại và khẽ gật đầu.
Bạch Tửu nhịp tim nhanh hơn một chút, nhịp tim gấp gáp này nằm ngoài tầm kiểm soát của cô.
Anh chậm rãi giơ tay phải lên, trong tay anh có một bông hoa hồng đỏ mọng mà cuống xanh vẫn còn nguyên gai.
Màu đỏ của bông hồng và làn da tái nhợt của anh tạo nên tác động thị giác cực kỳ lớn.
Khóe môi của Bạch Tửu mấp máy, nhưng không có âm thanh nào phát ra.
Môi anh động, từ khẩu hình có thể rõ ràng nhìn ra điều anh muốn nói.
Anh ấy nói, "Em nói rằng em rất thích nó."
Lần đầu tiên cô nhận được hoa hồng của anh, vì một sự tình cờ, hoặc có lẽ vì lịch sự, cô nói rằng màu sắc của hoa hồng rất đẹp và cô rất thích nó.
Không ngờ, anh vẫn nhớ những gì cô nói.
Anh không hề có động tác khác.
Cô ở bên ngoài cửa kính cũng nhất thời trầm mặc.
Con người sống trên đời này, có lúc luôn biết một số chuyện, một sô người không thể chạm vào. Nhưng nhiều khi biết rõ ràng, cũng không thể nhịn được vượt qua ranh giới an toàn.
Giống như trong quá trình tiến hóa sinh học, âm thầm tuân thủ quy tắc cũ. Những sinh vật bị bỏ lại dưới đại dương vẫn sống trong đại dương, còn những sinh vật ra khỏi đại dương với sự dũng cảm thì trở thành nhân vật chính của thế giới này. Đại khái, mỗi người trong xương tủy đều tồn tại một phần tinh thần muốn mạo hiểm khg thể khống chế.
Bạch Tửu thở dài một hơi, tay thò vào túi cầm lấy điều khiển, giây tiếp theo, cửa phòng mở ra.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip