Chương 15 + 16: Để cho tình yêu chơi cùng bạn
Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết
Chương 15: Để cho tình yêu chơi cùng bạn[1]
Trong phòng công chúa màu hồng phấn, thiếu nữ có khuôn mặt tinh xảo tuyệt đẹp nằm trên chiếc giường lớn trắng tinh.
Đôi mắt thiếu nữ khẽ mở, khóe miệng tự nhiên giương lên một nụ cười nhẹ nhàng.
Một con mèo nhỏ ghé vào bên cạnh gối đầu của cô, cũng chậm rãi mở mắt.
"Chào ngày mới! A Li!"
"Meoz ~" chủ nhân cô lại nhận nguyện vọng khiến cô hứng thú nào nữa vậy?
Niệm Mị dùng một bàn tay đỡ đầu mình, một bàn tay khác xoa xoa đầu mèo nhỏ.
"A Li, cưng như vậy nhìn qua thật đáng yêu!"
"Meoz ~" Tôi không thích cái từ đáng yêu này tí nào!
Niệm Mị cười cười, lời nói của A Li, ở trong những thế giới, chỉ có cô có thể nghe hiểu.
Đương nhiên không ngoại trừ những người có năng lực đặc biệt, bọn họ cũng có thể nghe hiểu lời A Li nói.
Rời giường mặc xong quần áo, Niệm Mị liền xuống dưới lầu.
Nơi này chắc là một biệt thự, kiến trúc Âu châu thời Trung cổ, lộ ra phong thái quý tộc.
Trên bàn cơm tại tầng một có một người phụ nữ và một người đàn ông, mái tóc người phụ nữ màu vàng, cùng màu với đôi mắt. Thoạt nhìn hai mươi lăm sáu tuổi, là một đại mỹ nữ tiêu chuẩn ngoại quốc.
Người đàn ông lại có mái tóc đen, ngũ quan sâu sắc, đẹp trai anh tuấn, trên người tản ra sức quyến rũ của người đàn ông trưởng thành, thoạt nhìn trên dưới ba mươi tuổi.
Nhưng mà Niệm Mị biết tuổi tác của bọn họ đã hơn bốn mươi.
Người phụ nữ ngẩng đầu lên, sau khi thấy Niệm Mị liền lên tiếng chào.
"Bảo bối, buổi sáng tốt lành! Hôm nay con dậy thật sớm nha!"
Ánh mắt của người đàn ông sau khi nghe người phụ nữ nói cũng đưa tới trên người Niệm Mị, Niệm Mị ôm mèo nhỏ, cười nhẹ nhàng đi về phía hai người.
"Mommy, daddy, buổi sáng tốt lành!"
"Ô trời, bảo bối con thế mà lại mặc bộ đồ cao bồi mẹ mua cho con ư! Thật không thể tin được, con vậy mà không mặc đồ màu hồng phấn con thích! Chỉ có điều nhìn con như vậy thật anh tuấn!"
Niệm Mị cười ngồi xuống.
"Mommy mua quần áo rất đẹp, hôm nay là lễ khai giảng năm học mới, cho nên con muốn mặc quần áo mommy mua cho con đấy!"
"Bảo bối thật ngoan, nhanh lên lại ăn bữa sáng nào, sau đó để daddy của con chở con đến trường học thôi!"
Người phụ nữ tóc vàng hiển nhiên đã bị Niệm Mị nói lấy lòng, gắp cho Niệm Mị một cái bánh quẩy để vào trong chén của cô.
Niệm Mị cười ăn xong.
Hiện tại thân phận của cô là thiên kim tiểu thư tập đoàng Giản thị, Giản Diệp Ni!
Mẹ Giản Diệp Ni tên là Kim Ni.Johan! Còn cha thì tên là Giản Diệp Hoa.
Có thể thấy được rằng, tên Giản Diệp Ni này là lấy từ tên của cha mẹ.
Giản Diệp Ni thân cao 1m75, là con lai, nhưng mà cũng may tóc cùng mắt của cô ta đều là kiểu dáng của người Trung Quốc.
Chỉ là ngũ quan so với người Trung Quốc bình thường thì sắc sảo hơn rất nhiều, thoạt nhìn rất có khí thái hào hùng.
Khác biệt với diện mạo của cô ta chính là sở thích của cô ta.
Cô ta thích hồng nhạt, giống như một đứa bé gái nhỏ.
Yêu thích như vậy khiến cho cô ta hơi chút lộ ra giờ chẳng ra cái gì cả.
Nguyện vọng của Giản Diệp Ni khiến Niệm Mị cảm giác có chút buồn cười. Nhưng mà cô cũng rất cảm thấy hứng thú.
Ăn bữa sáng xong, Giản Diệp Hoa liền lên chiếc siêu xe sa hoa điệu thấp của mình chuẩn bị đưa Niệm Mị đến trường học của cô.
An tĩnh ngồi trên xe, Niệm Mị đi tới trường đại học của cô.
Đại học quý tộc, Hoa Thành!
Trường Đại học Hoa Thành là trường đại học quý tộc nổi tiếng ở Trung Quốc, nơi này cũng có người thường dựa thành tích thi tốt đưa tới, nhưng phần lớn đều là con cháu quyền quý nhà giàu hoặc con quan viên công chức!
Mà Giản Diệp Ni chính là thuộc về thành phần con nhà giàu!
Tài phú của Giản thị ở Trung Quốc đứng đầu bảng, chỉ là Giản Diệp Ni tiến vào Đại học Hoa Thành là dựa vào thực lực của chính mình mà có!
Thật ra Giản Diệp Ni có thể nói là một học sinh ba tốt.
Tính tình tốt! Học tập tốt! Gia thế tốt!
Nếu không phải cô ta thích màu hồng nhạt, không ăn khớp với khuôn mặt của cô ta, chứ nếu không thì diện mạo cũng chuẩn cmnr!
_______
Chương 16: Để cho tình yêu chơi cùng bạn[2]
Giản Diệp Hoa dừng xe ở một chỗ cách cổng trường không xa, nếu để xe ngừng ở trước cổng trường rất có khả năng sẽ chắn đường người khác.
Làm một người có giáo dục, Giản Diệp Hoa đương nhiên là sẽ không làm như vậy.
Niệm Mị cười mở cửa xe, mở miệng cảm ơn Giản Diệp Hoa.
"Cảm ơn daddy! Con gái đi tới trường học báo danh trước đây!"
Giản Diệp Hoa cười gật gật đầu.
"Đi thôi! Có yêu cầu gì thì gọi điện thoại cho daddy!"
Niệm Mị gật gật đầu, tỏ vẻ chính mình đã biết.
Đi tới trước cửa trường Đại học Hoa Thành, hai chữ Hoa Thành thật to màu vàng óng sừng sững trên tấm biển trước cửa.
Niệm Mị nhìn thoáng qua liền nhấc chân đi vào.
Lễ khai giảng vào 9 giờ sẽ cử hành, hiện tại là 8 giờ rưỡi, vẫn còn nửa tiếng nữa.
Vì vậy Niệm Mị đi vòng vòng ở trong trường học.
Vì để phù hợp với diện mạo của mình, Niệm Mị đã sớm thu lại nụ cười, bày ra một bộ mặt than, khí lạnh toàn bộ tràn ra.
Phảng phất trong nháy mắt, ngũ quan vốn dĩ bị nhu hóa của cô trở nên sâu sắc hơn, có có quyến rũ lạ.
Lấy tay cắm vào trong túi quần, bước chân của Niệm Mị nhàn nhã dạo trên đường, tạo thành một phong cảnh xinh đẹp.
Đại học Hoa Thành là một trường học quý tộc đương nhiên sẽ không yêu cầu học sinh nhất định phải trọ ở trường, cho dù có trọ ở trường cũng là giống như ký túc xá trong chung cư hai phòng một sảnh, một bếp bên. Đồ vật bên trong đầy đủ mọi thứ, căn bản không cần mang cái gì.
Cho dù nếu thiếu một ít đồ vật, thì trường học cũng có thể mua được.
Nhà Giản Diệp Ni cách trường học cũng không xa, nhưng mà Niệm Mị lại muốn trọ ở trường!
Ký túc xá Đại học Hoa thành là hai người một phòng, mà bạn cùng phòng đó là mục tiêu nhiệm vụ thứ nhất của cô, Mộc Duyệt Nhi!
Là cháu gái của hiệu trưởng trường học này, làm chút chuyện mờ ám gì đó thật quá đơn giản!
Niệm Mị đặc biệt chọn một đường ít người đi, đi một hồi thì một bóng hình cúi đầu ôm một đống tư liệu vội vàng đi về phía Giản Diệp Ni .
"Phanh."
Hai người đụng vào nhau, Niệm Mị bình yên vô sự.
Người đâm vào cô lại lùi về sau một bước, ngã ngồi trên trên mặt đất, tư liệu trong tay cũng rải đầy đất.
Nữ sinh ngẩng đầu, có chút hoảng sợ nhìn về phía Niệm Mị.
Niệm Mị mím môi nói: "Thật xin lỗi!"
Nói xong ngồi xổm xuống bắt đầu nhặt tư liệu trên mặt đất lên.
Nữ sinh vội bò dậy nói: "Thật xin lỗi! Thật xin lỗi! Tớ không phải cố ý!"
Nói xong nhanh chóng nhặt tư liệu trên mặt đất lên.
Sau khi nhặt tư liệu xong, Niệm Mị đứng lên đem tư liệu trong tay đưa cho nữ sinh.
Nữ sinh cao trên dưới một mét sáu, đứng ở trước người Niệm Mị có vẻ nhỏ xinh lạ thường.
"Thật xin lỗi, thật sự rất xin lỗi!"
Nữ sinh cúc một cung, cúi đầu không dám nhìn Niệm Mị.
"Không có gì! Hẳn là để tôi nói xin lỗi mới đúng, là tôi không cẩn thận!" Niệm Mị nhàn nhạt nói một câu.
Nữ sinh sau khi nghe thấy ngẩng đầu liếc nhìn Niệm Mị.
"Tớ gọi là Mộc Duyệt Nhi, về sau nếu có duyên, tớ mời cậu ăn cơm, cảm ơn cậu có thể tha lỗi cho tớ!"
Mộc Duyệt Nhi nói xong liền xoay người, vội vàng chạy.
Niệm Mị đứng tại chỗ cong cong khóe miệng, tươi cười dịu dàng mê hoặc.
Mộc Duyệt Nhi, Thủ khoa thi Đại học năm nay. Lấy thành tích cao nhất cả nước thi vào Đại học Hoa Thành, cũng là đại biểu cho tân sinh năm nay.
Giản Diệp Ni có một vị hôn phu tên là Lăng Dịch, là con quan chức.
Đây là chuyện xưa cẩu huyết của cô bé lọ lem, nhưng mà Mộc Duyệt Nhi lại thật sự là cô bé lọ lem, cô là con gái ruột của Mộc gia Trung Quốc, khi còn nhỏ bởi vì ngoài ý muốn mà mất tích.
Mộc gia là quan chức có quyền thế ở Trung Quốc, so với Lăng gia chỉ có hơn chứ không kém.
Lăng Trạch biết được tin tức, Mộc Duyệt Nhi chính là con gái Mộc gia đã mất tích mười lăm năm trước.
Nếu Lăng gia nghe được tin tức, như vậy Mộc gia khẳng định cũng rất nhanh sẽ biết được tin tức.
_oOo_
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip