Chương 86 + 87

Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết

Chương 86: Chị gái cố chấp lòng dạ hiểm độc [5]

"Em nha, lo lắng như vậy làm gì, hiện tại không phải em gái em đã tìm về được rồi sao?"

Thư Vũ có chút chiều chuộng mà mắng yêu Ngũ Lộ, rồi sau đó liền đỡ cô ta ngồi xuống.

Trên mặt Ngũ Lộ trét một tầng phấn dày đến như vậy bị rơi dính một ít ở trên tay Thư Vũ, làm hắn khẽ nhíu mày.

Ngũ Lộ không có phát hiện ra sự khác lạ của Thư Vũ, vẫn như cũ giả bộ suy yếu.

Thư Vũ híp mắt, nhìn Ngũ Lộ trong chốc lát tổng cảm thấy cô có chỗ không ổn, dựa theo bộ dạng gấp gáp tìm em gái của cô, thì sau khi gặp được người nói như thế nào đi chăng nữa thì cũng là nên rất kích động. Nhưng chính là cô lại quá mức bình tĩnh, hơn nữa lúc nhìn thấy em gái mình còn có một tia không tình nguyện.

Khả năng duy nhất có biểu hiện như vậy chính là... Tất cả những thứ lúc trước đều là do cô giả bộ!

Giả bộ?

Chẳng lẽ Lộ Lộ cũng dối trá giống như những người phụ nữ kia sao?

Chắc là hắn nghĩ nhiều rồi, Lộ Lộ là một người thành thục  như vậy, sao có thể giống như mấy người phụ nữ dối trá kia được! Chắc chắ là do sinh bệnh, cho nên khi cô nhìn thấy em mình mới không có nhiều kích động như vậy.

Thư Vũ an ủi bản thân trong lòng, nên cũng không có tiếp tục rối rắm vấn đề về Ngũ Lộ nữa.

Ngũ Lộ cùng Niệm Mị hàn huyên trong chốc lát rồi liền rời đi cùng  Thư Vũ.

Sau đó người nhà họ Ngũ đều lần lượt tới thăm Niệm Mị. Nhìn thấy vết thương trên người Niệm Mị, tất cả đều một bộ có đánh hết bạc cũng phải báo thù cho Niệm Mị.

Đối với chuyện này Niệm Mị không có tỏ vẻ, mà chỉ nói vết thương của mình đều là do bản thân té va vào núi lớn tạo thành!

Chỉ là trên tay cô rõ ràng là tàn thuốc bị phỏng lộ ở bên ngoài, cho nên loại tình huống như tự mình té ngã này khẳng định là giả.

Tuy nhiên người nhà họ Ngũ lại đồng ý tin tưởng, như vậy dù là lời nói dối giả đi chăng nữa cũng chỉ có thể thành sự thật.

Chỉ có mẹ Ngũ trộm lau nước mắt mấy lần. Mắt mang theo ý xin lỗi nhìn Niệm Mị. Bà thật sự rất thích đứa con gái nhỏ này, tuy rằng nó có chút kiêu căng, nhưng lại là một đứa bé có cái tâm địa lương thiện. Không giống với đứa con gái lớn của bà...

Tuy rằng bà đúng là bà chủ trong gia đình tiêu chuẩn, nhưng mọi chuyện trong nhà lại không phải do bà làm chủ, chỉ sợ biết ù biết con gái mình bị ủy khuất, bà cũng chỉ có thể trộm lau nước mắt mà thôi.

Niệm Mị dịu dàng cười với mẹ Ngũ, lắc lắc đầu tỏ vẻ chính mình không có việc gì.

Người trong nhà họ Ngũ thật tình yêu thương Ngũ Diệp Sương chỉ sợ chỉ có mẹ Ngũ đi!

Vào đêm, khi tất cả mọi người đến thăm Niệm Mị đều rời đi, Niệm Mị từ trên giường leo xuống, không thấy một chút đang vẻ như trên người bị thương cả.

Khóe miệng cô giương lên một vòng cung nhẹ nhàng, cảm giác có chút ma mị.

Ngũ Lộ nếu cô muốn giả bệnh, như vậy liền thật sự sinh bệnh một lần đi!

Bộ đồ bệnh nhân trên người bị cởi xuống, lấy bộ quần áo không biết từ thế giới nào kia trong nhẫn không gian lấy ra mà thay, rồi Niệm Mị liền từ cửa sổ lầu sáu nhảy xuống.

Một thân cổ trang màu trắng, Niệm Mị giống như quỷ mị mà xuyên qua đô thị.

Trên người có vài miệng vết thương bắt đầu vỡ ra, máu tươi chảy ra, nhiễm đỏ cả y phục màu trắng mặc trên người cô.

Môi Niệm Mị có chút trắng bệch, hiển nhiên là có chút mất máu quá nhiều.

Lại lần nữa xuyên qua một cái ngõ nhỏ tối đen, một tiếng thét chói tai vang lên.

"Quỷ a! Có... Quỷ a!"

Không để ý tới bao nhiêu cặp đôi yêu đương vụng trộm bị cô dọa sợ, thân ảnh của Niệm Mị vẫn như cũ xuyên qua con hẻm tối đen.

Cuối cùng bước chân của cô ngừng lại trước một khu biệt thự nhỏ.

Đây là biệt thự riêng của Ngũ Lộ, đến ngay cả Thư Vũ cũng không biết khu biệt thự này là của cô ta.

Mỗi lần có chuyện gì phiền lòng thì Ngũ Lộ đều sẽ nói mình phải  đi tăng ca. Nhưng trên thực tế là ở chỗ này uống rượu cuồng hoan, thỉnh thoảng còn sẽ hẹn mấy người đàn ông tới nơi này nữa!

Bên trong cái vẻ ngoài thành thục của Ngũ Lộ chính là một cái linh hồn đã sớm hủ bại. Mấy thứ này đều là sau này Trương Chiếu Thiên điều tra ra, hắn ta còn đưa cho Ngũ Lộ xem qua.

__________

Chương 87: Chị gái cố chấp lòng dạ hiểm độc [7]

Trương Chiếu Thiên cũng đem mấy thứ này đưa cho Thư Vũ xem qua. Chỉ là Thư Vũ khi đó đã kết hôn với Ngũ Lộ, tín nhiệm cô ta cũng đã cao tới một trình độ nhất định, cho nên không hề tin lời Trương Chiếu Thiên nói. Vì vậy Ngũ Lộ hết thảy liền không bị vạch trần.

Niệm Mị một bước nhảy lên, chống mặt tường nhảy lộn lên rồi tiến vào biệt thự.

Mới vừa bước vào Niệm Mị liền nghe thấy được âm tiếng thở dốc nặng nề từ bên trong biệt thự truyền đến.

Càng là tới gần biệt thự thì âm thanh kia càng rõ ràng hơn. Bước chân Niệm Mị ngừng trước một cái ban công ngay góc tường biệt thự.

Niệm Mị lui lại về phía sau mấy bước, chạy lấy đà một cái, rồi cô một bước nhảy lên, đạp một chân lên mặt tường mượn lực, sau đó thân ảnh cô liền vững vàng đứng trên ban công.

Tiếng kim loại nặng kia liền rõ ràng truyền vào tai Niệm Mị.

Niệm Mị nhìn xuyên qua kính liền thấy trên sô pha có hai người đang hôn nhau nồng liệt, khóe miệng gợi lên một vòng cung vô cùng ngọt ngào.

Đẩy cửa sổ sát đất ra, Niệm Mị lắc mình tiến vào.

Hai người kia hôn quên trời quên đất, nên cũng không hề chú ý tới có người vào được.

Động tác trên tay hai người bắt đầu, một chút cũng không thèm để ý đây là phòng khách, mà bản thân mình còn ở trên sô pha.

Niệm Mị nhìn thoáng qua bình rượu đầy đất rồi mới hiểu rõ tình huống của hai người này là ra sao.

Hai người này đang trong tư thế nữ trên nam dưới, Niệm Mị liền tới gần bọn họ, rồi sau đó vươn tay điểm huyệt ngủ của Ngũ Lộ.

Thân thể Ngũ Lộ mềm nhũn, hoàn toàn ngã xuống trên người đàn ông kia. Người đàn ông kia liền mở mắt, liền thấy Niệm Mị sắc mặt trắng bệch, trên quần áo loang lổ vết máu, thì đồng tử hơi co lại.

Chưa kịp đợi hắn lên tiếng thét chói tai thì Niệm Mị đã điểm huyệt ngủ của hắn.

Ghét bỏ đá văng bình rượu khắp nơi ra, Niệm Mị một tay kéo Ngũ Lộ tới phòng tắm.

Cô mở vòi hoa sen, điều chỉnh nhiệt độ đến mức lạnh nhất, sau đó Niệm Mị ném Ngũ Lộ xuống đất, rồi xoay người rời đi.

Khi trở lại bệnh viện đã là rạng sáng ngày hôm sau, Niệm Mị vào toilet đổi lại quần áo rồi sửa soạn lại bản thân mình một chút.

Thư Vũ cũng còn tốt vì đã chuẩn bị cho Niệm Mị chính là phòng VIP, có chứa toilet.

Đem vết thương trên tay đơn giản xử lý một chút, sau đó Niệm Mị liền nằm xuống ngủ.

Rạng sáng hai giờ đồng hồ, khi huyệt ngủ dần dần buông lỏng, thân thể Ngũ Lộ co rúm lại một chút, rồi chậm rãi mở to mắt.

Dòng nước lạnh băng thẩm thấu vào quần áo, chạm vào lan da của Ngũ Lộ, khiến cô ta lại lần nữa co rúm lại một chút, đầu có chút mơ mơ màng màng. Ngũ Lộ theo bản năng cuộn thành một cục, qua một hồi lâu cô ta mới chậm rãi thả lỏng thân thể, từ trên mặt đất bò lên.

"Đây là? Sao lại thế này?"

Ngũ Lộ lắc lắc đầu, cực kì yếu ớt mà chống tay vào vách tường phòng tắm chậm rãi đi về phía phòng ngủ.

Ban đêm gió lạnh thổi qua, thân thể Ngũ Lộ hơi hơi run rẩy, đầu óc thanh tỉnh hơn được một chút, thì thân thể lại càng thêm vô lực lên.

Tốc độ di chuyển càng thêm yếu ớt, sau khi cọ xát khoảng mười phút thì Ngũ Lộ mới di chuyển đến phòng ngủ, một đầu ngã quỵ xuống giường, sau đó cô ta liền bất tỉnh.

Ngày hôm sau Ngũ Lộ tỉnh lại lúc đó cũng đã là buổi chiều, đầu đau nhức vô cùng.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Ngũ Lộ liền từ trong phòng ngủ đi về phía phòng khách.

Người đàn ông ngày hôm qua đã không biết tung tích, chỉ còn lại một đống lộn xộn cùng với chiếc di động nằm lẳng lặng trên mặt đất.

Ngũ Lộ nhặt di động lên nhấn tiếp.

"Alo!"

"Alo, Lộ Lộ, em đã đi đâu thế? Sao bây giờ mới nhận điện thoại? Bọn anh đều tìm em thật lâu, không phải em nói rằng mình đang ở công ty tăng ca à?"

Điện thoại mới chuyển được bên trong liền truyền đến giọng nói của Thư Vũ, Ngũ Lộ nhìn nhìn thời gian, đã là hai giờ chiều rồi.

"Thật xin lỗi! Thư Vũ ngày hôm qua em tăng ca quá muộn, liền ra tới khai phòng, ngủ quên."

Bên kia tay Thư Vũ nắm chặt di động, ngẩng đầu liếc nhìn tiểu biệt thư trước mặt mình một cái.

_oOo_

Quà tặng mồng ba :>

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip