Chương 176: Quỷ này không soái bằng ta
Chương 176 này quỷ còn không có ta soái.
Ta liếc mắt nhìn sắc quỷ, hắn lập tức chú ý, quay đầu lại — đúng như dự đoán, đám nữ sinh phía sau đang rình rập hắn. Các nàng coi như ta không tồn tại, hận không thể dán luôn lên người hắn, tay cầm điện thoại chụp lia lịa không ngừng.
Ta đỡ trán, bất lực thở dài. Không hiểu nổi sắc quỷ để lộ gương mặt thật ra là có mục đích gì. Hắn không biết gương mặt kia có sát thương đến mức nào sao? Thật sự là già trẻ đều không tha.
Mà trong thời đại yêu đương tự do này, ta tin rằng không ít nam giới cũng sẽ bị hắn mê hoặc.
Chỉ nghĩ đến đó thôi, cả người ta bất chợt rùng mình. Không phải vì kỳ thị gì, chỉ là cảm giác trong lòng... thật kỳ dị. Vừa kích thích vừa bất an. Có lẽ, trong lòng mỗi nữ sinh đều có một phần hủ nữ tiềm tàng.
"Phanh!" Một tiếng, trán ta bị gõ mạnh. Sắc quỷ trừng mắt nhìn ta, bất chấp đám nữ sinh đang chen lấn xin chụp ảnh, nắm tay ta kéo chạy đi.
Ta vừa che trán vừa nhíu mày, bị hắn lôi xềnh xệch đi mất.
Hắn kéo ta đến một góc khuất, lại bật tay gõ thêm một cái vào trán ta, bất đắc dĩ lẩm bẩm: "Cái đầu nhỏ kia suốt ngày nghĩ gì không biết."
"Ngươi đừng có nói ta, mau kiếm cái gì che mặt đi, không là hôm nay đừng mong ra khỏi cổng trường." — Ta nói không hề khoa trương, vì vừa nãy ta đã thấy mấy nữ sinh chặn ngay cổng, đảo mắt tìm kiếm khắp nơi. Trong đó có hai người ta rất quen — chính là vừa nãy còn ngồi cạnh ta trong lớp.
Ngay khi chuông tan học vừa vang, các nàng đã lượn ra đứng ở cổng. Nếu không phải vì sắc quỷ, còn vì cái gì?
Vậy mà hắn lại chẳng mảy may lo lắng. Sờ sờ mặt mình, hắn nhíu mày: "Vi phu... xấu lắm sao?"
Ta suýt nữa ngã quỵ tại chỗ, chỉ muốn gào lên — nhưng đành dậm chân gắt: "Không phải! Không xấu!"
"Vậy tại sao phải che mặt?"
Ta không nhận ra hắn đang nở nụ cười đầy gian xảo, chỉ tức tối gào lên: "Vì ngươi quá soái! Biết chưa! Người ta sẽ tới làm phiền chúng ta!"
"Ồ——" Hắn bất ngờ cúi thấp người xuống, kéo dài giọng nói đầy dụ hoặc. Vừa nghe xong lời ta nói, hắn cười đến híp mắt. Ta tròn mắt, lập tức bịt miệng lại, trừng hắn một cái.
"Nương tử khen vi phu như vậy, vi phu thật thẹn thùng."
Thẹn thùng cái đầu ngươi! Có cái gì đáng thẹn chứ? Đến lúc này ta mới nhận ra, sắc quỷ chẳng hề ngốc hay phản ứng chậm gì cả. Hắn cố tình giả ngơ, cố tình nói như vậy.
Chỉ để nghe ta khen hắn đẹp trai. Tật xấu khó sửa!
Ta vừa tức vừa buồn cười, trừng hắn một cái, lòng lại thấy ngứa ngáy. Đừng nói chán ghét, ngược lại cảm giác mấy trò con nít của hắn khiến ta mặt nóng tai hồng.
Ta hừ nhẹ một tiếng, cố ý quay mặt sang chỗ khác, làm bộ không để tâm. Sắc quỷ khẽ cười, đưa tay nắm lấy tay ta lần nữa, đường hoàng kéo ta đi thẳng về phía cổng trường.
"Vi phu tuấn tú như thế, vì sao phải giấu đi gương mặt này vì người khác? Ta muốn để mọi người biết, ngươi là thê tử của ta. Nếu che mặt ta lại, chẳng phải người khác sẽ không thấy được mỹ nhan của phu quân ngươi sao?"
Thôi thì đi, đi thì đi. Nghe hắn nói đến đó, ta bật cười, trong lòng cũng mềm nhũn, chẳng buồn tranh cãi thêm.
Giữa ta và sắc quỷ vốn dĩ chẳng có gì phải giấu giếm, đúng là chẳng cần phải trốn tránh như vậy.
Quả nhiên, khi chúng ta vừa bước tới cổng trường, ánh mắt đám nữ sinh lập tức như bị nam châm hút chặt, đồng loạt nhìn về phía chúng ta. Nhìn dáng vẻ kia, các nàng sắp nhào tới nơi rồi!
"Chạy!"
Sắc quỷ thì thầm nhắc một tiếng, rồi kéo ta chạy thẳng về phía ngoài trường! Nhìn bóng lưng cao lớn của hắn che chắn trước mặt, dưới ánh mặt trời rực rỡ, đường đường chính chính xuất hiện giữa bao người, cảm giác chân thật ấy khiến khóe môi ta không kiềm được mà cong lên.
Đám nữ sinh kia cũng thật dai dẳng, bám riết không buông. Chúng ta chạy một hồi lâu mới cắt đuôi được các nàng. Ta khom lưng thở dốc, sắc quỷ vì là thực thể hiện thân, nên không thể dùng năng lực.
Đợi ta thở xong, hắn lại dắt tay ta, thong thả dạo phố như không có chuyện gì xảy ra.
Đột nhiên, hắn giơ tay chặn một chiếc taxi, kéo ta lên xe. Đợi bọn ta ổn định chỗ ngồi, bác tài vẫn còn ngẩn người như chưa hoàn hồn.
Ta cũng có chút sững sờ, không ngờ sắc quỷ lại biết dùng chiêu này.
"Cái kia... lúc nãy... tiểu... soái ca đi đâu rồi?"
Ta suýt nữa phun luôn ngụm nước trong miệng, phải đưa tay che lại, nghẹn cười đến vai run lên.
Thấy chưa, ta đã nói mà — gương mặt hắn đúng là có lực sát thương quá mạnh. Ngay cả bác tài cũng bị làm cho lúng túng, ban đầu chắc định gọi là "tiên sinh," sau đó chuyển sang "tiểu tử," cuối cùng vẫn ngượng ngùng mà gọi thành "soái ca." Nhìn cái mặt vừa lúng túng vừa ngại ngùng của bác tài, thật sự nhịn không nổi cười.
Ta không đợi sắc quỷ mở miệng, đã nói luôn: "Tới phố buôn bán."
Bác tài lập tức khởi động xe, hướng thẳng khu phố thương mại mà đi.
Tới nơi, lối đi bộ ven đường đông nghịt người qua lại. Dù là đang trong giờ làm việc, nơi này vẫn nhộn nhịp như thường. Dòng người tấp nập, quanh năm suốt bốn mùa cũng chẳng hề vơi bớt.
Chắc chỉ những ngày mưa mới bớt đông được chút.
Khi xuống xe, sắc quỷ rút ra một tờ tiền Mao gia gia đưa bác tài, sau đó không thèm đợi lấy tiền thối, định xuống luôn. Ta đang định đưa tay lấy thì hắn đã nói lớn: "Không cần thối lại."
Ta còn chưa kịp phản ứng thì đã bị hắn kéo xuống xe.
"Oa, ngươi đúng là phá của!" Ta nhịn không được cảm thán.
Hắn bật cười, tâm trạng xem ra rất tốt: "Tiền này, ta muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, chẳng thiếu đâu."
Nghe câu đó xong, tim ta bất giác trĩu xuống, trong lòng nổi lên cảm giác bất an mơ hồ.
Chẳng lẽ...
"Lại suy nghĩ lung tung rồi. Vi phu là loại người đó sao? Ta dùng là tiền dương gian, không phải của âm phủ, yên tâm đi."
Ta lúc này mới thật sự thở phào, dù sao người ta cũng là tài xế chạy xe kiếm sống. Được lời giải thích của sắc quỷ, ta cũng thấy an lòng hơn.
Hắn dắt ta đi, dáng vẻ quen thuộc như thể đã từng đến nơi này không biết bao nhiêu lần, thẳng hướng rạp chiếu phim.
Giờ vẫn chưa tới buổi trưa, còn chưa đến mười giờ. Thật ra mới hơn tám giờ một chút, ta còn chưa học được nửa tiết đã bị sắc quỷ kéo đi. Sau một màn chạy trốn nghẹt thở khỏi đám nữ sinh mê mẩn sắc mặt hắn, giờ ta đã cùng hắn đứng ở đây.
Thì ra... sắc quỷ dẫn ta đi xem phim.
Lúc chúng ta bước vào khu vực bán vé và phòng chờ, ta mới chắc chắn điều đó. Trong khoảnh khắc, sống mũi ta bỗng cay xè.
Ta chưa từng nói với hắn rằng ở dương gian, những cặp tình nhân thường hẹn hò ra sao. Vậy mà hắn lại biết — biết rằng xem phim là một trong những cách hẹn hò phổ biến nhất.
Chắc chắn hắn đã cố tình tìm hiểu.
Nhiều nữ sinh có thể sẽ thấy kiểu hẹn hò này có phần cũ kỹ, giống như mấy tình tiết trong phim thần tượng, nhưng khi chính bản thân ta thật sự trải qua, ngay thời khắc này, ta vẫn không thể ngăn được cảm xúc trong lòng.
Giống như mấy cô gái thường nói mấy bó hoa hồng là sến súa, nhưng đến lúc chính tay nhận lấy bó hoa ấy, ai lại không thấy cảm động, không thấy muốn khóc? Bảo ta không xúc động, ta làm không được.
Khi ta còn đang đứng trước bảng lịch chiếu, dò thời gian và chọn bộ phim hay trong khung giờ này, sắc quỷ đã quay lại với bắp rang và nước uống đầy đủ, dắt ta chuẩn bị vào phòng.
Mọi thứ dường như hắn đều đã chuẩn bị trước — đúng lúc ta chưa kịp nghĩ gì, tất cả đã đâu vào đó.
Khoảnh khắc này, sắc quỷ như trút bỏ thân phận Diêm Vương, chỉ còn lại dáng vẻ một người đàn ông bình thường, cùng người mình yêu đi xem phim, dạo phố, ăn cơm.
Mặc quần áo người thường, làm chuyện người thường, xếp hàng mua bắp rang, cầm vé trong tay.
Cảm giác muốn khóc vẫn luôn dâng lên nơi đáy lòng, khiến ta thoáng thấy mình thật vô dụng, quá mức cảm tính. Nhưng những hành động của sắc quỷ lại khiến ta chẳng thể kiểm soát nổi trái tim mình.
Người trong rạp thì đông, ánh mắt đổ dồn về phía hắn lại càng nhiều. Trong hoàn cảnh này, ta không thể để bản thân thất thố giữa bao ánh nhìn được.
Khi hắn bước đến gần, tay ta như theo bản năng, tự nhiên vòng lấy khuỷu tay hắn. Ta còn nghe thấy xung quanh vang lên vài tiếng thở dài tiếc nuối.
Giây phút ấy, trong lòng ta như đang hét lên.
Người đàn ông bên cạnh ta, không chỉ năng lực xuất chúng, thực lực mạnh mẽ, mà còn có một trái tim dịu dàng, đủ để sưởi ấm ta.
Một người như thế — chính là trượng phu của ta.
Nghĩ đến đó, ta cùng hắn bước vào rạp. Không rõ có phải cố ý hay không, sắc quỷ lại chọn đúng một bộ phim bom tấn Âu Mỹ về ma cà rồng, kể về những ân oán trong một gia tộc hút máu.
Đến giữa phim, hắn bất chợt nghiêng đầu nói nhỏ một câu, khiến ta suýt bật cười.
"Cái quỷ trong phim còn không đẹp trai bằng ta."
Đó rõ ràng là ma cà rồng — một sinh vật nửa người nửa quỷ, đâu phải loại linh hồn âm giới như hắn.
Mãi đến khi phim kết thúc, hắn vẫn còn lẩm bẩm suy nghĩ về chuyện đó.
"Rõ ràng gọi là quỷ hút máu, sao lại không phải quỷ?"
Ta cười muốn chịu không nổi, cuối cùng đành bỏ qua, không dây dưa với hắn chuyện ma cà rồng rốt cuộc có được tính là "quỷ" hay không.
Khi phim kết thúc, ta cũng không dám để hắn tháo kính 3D ngay. Phải đợi gần như tất cả khán giả rời đi, ta mới kéo tay hắn, một tay cầm theo mớ rác vụn còn sót lại, nhanh chóng rời khỏi rạp.
Mãi đến lúc chúng ta bước vào thang máy, sắc quỷ vẫn còn trầm tư suy nghĩ về bộ phim vừa rồi.
Ta thật sự rất tò mò—sao sắc quỷ lại quen thuộc với xe taxi, rồi cả việc xem phim nữa. Nhìn thế nào cũng không giống kiểu lần đầu tiếp xúc.
"Ta thỉnh thoảng sẽ lên dương gian thị sát một chút," hắn thản nhiên nói.
Ta giật mình trợn tròn mắt nhìn hắn: "Dùng gương mặt này của ngươi sao?"
"Ngốc!" Hắn gõ nhẹ lên đầu ta, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, "Làm sao có thể dùng gương mặt thật, ta là đi âm thầm thị sát, đâu phải lên đây gây rối."
"À ——" Ta chậm rãi gật đầu, vẫn còn hơi ngơ ngác.
Sau khi tan phim, sắc quỷ dẫn ta đến một nhà hàng Tây. Vừa đến nơi, ta lập tức sững sờ—mức độ xa hoa nơi này khiến ta suýt nghẹn họng.
Ta tin chắc chỉ những người thuộc giới thượng lưu mới đủ tư cách bước vào đây.
Giữa khu phố buôn bán đông đúc, chỉ riêng cửa nhà hàng này đã đỗ vài chiếc siêu xe bạc tỷ. Với xuất thân gia đình lương tháng tính từng đồng như ta, đời này chắc cũng chỉ có dịp hôm nay mới được thấy cảnh tượng ấy tận mắt.
"Ngươi... ngươi chắc chắn là định ăn trưa ở đây?" Ta chỉ mấy chiếc siêu xe kia, hỏi lại.
Sắc quỷ hoàn toàn chẳng để tâm, kéo ta thẳng vào nhà hàng.
Ngay cả nhân viên phục vụ cũng đều là những chàng trai ngoại quốc cao ráo, điển trai, lịch sự, nở nụ cười vừa thân thiện vừa chuyên nghiệp khiến người ta có cảm giác được chào đón.
Nhưng không hiểu sao, từ lúc rời rạp chiếu phim, ta luôn cảm thấy có ai đó đang nhìn chằm chằm mình.
Cảm giác đó bắt đầu từ nãy đến giờ, chỉ là ta không nói ra, cũng không kể với sắc quỷ.
Ta liếc nhìn người đàn ông bên cạnh—hắn vẫn mặt không đổi sắc, thần thái ung dung. Trong lòng ta khẽ rối, cuối cùng vẫn quyết định im lặng.
Có vẻ hắn không nhận ra. Một ngày hiếm hoi thoải mái thế này, hà tất phải khiến bản thân mất vui?
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip