78. Khổ




Charlotte nhận ra bản thân nói những lời cay nghiệt vừa rồi, nhất thời hoảng sợ,

Nàng làm sao trở lên ác động như vậy?

Nàng là người lương thiện, không thích tranh chấp, càng biết rõ sức mạnh của lời nói, không muốn dùng lời nói làm tổn thương người khác. Chỉ khi quay về Engfa, thật giống lời thu sẵn trong miệng, hoàn toàn không thông qua đại não, chờ khi hoàn hồn thì, hối hận không còn kịp nữa rồi.

Engfa biết rõ tính tình Charlotte, cô cúi đầu nhận giáo huấn, nửa câu phản bác cũng không, ngược lại còn mềm giọng hống nàng hài lòng.

Charlotte bất bình hay cô.

"Cần gì phải làm vậy?"

Charlotte thở dài:

"Engfa, cô có tiền, có bản lĩnh, lại xinh đẹp, miễn sau này đừng để ý đến tôi, muốn tìm người yêu cô còn không dễ dàng sao? Cần gì ở đây nhận oan ức?"

"Oan ức chỗ nào? Oan ức lúc nào?"

Engfa không phản đối, vẫn cười:

"Tiểu Char, mình biết cậu không thích mình. Mình nói không ép cậu thì sẽ không ép cậu, cậu có thể cho phép mình bên cậu, vẫn là một người bạn, rảnh thì đến ăn bữa cơm, nói chuyện phiếm, mình liền hài lòng..."

Engfa lắp bắp, càng nói trong lòng càng chua xót: "Cậu yên tâm, mình không dám có ý đồ không an phận..."

Charlotte nghe xong run lên, cảm giác lời này thật vô trách nhiệm.

Cô nói cô không có ý đồ không an phận, vậy tại sao dăm ba bữa lại đến trêu chọc nàng, hại nàng nổi tâm tư tạp niệm?

Vừa động lòng vừa rối loạn hoảng sợ, ngay cả động tâm cũng không thể thoải mái phơi bày như trước, một mực che giấu không cho Engfa thấy.

"Engfa."

"Hả?"

"Cô thật sự là đồ khốn."

Engfa vui vẻ, cúi đầu chửi mình:

"Mình thực sự là đồ khốn."

...

Cherine thi xong, kỳ thi cuối kỳ của Charlotte cũng sắp kết thúc. Charlotte đến trường họp phụ huynh, tổng cộng chín môn công khoá, trong đó sáu môn điểm số đứng đầu toàn khối, cuối cùng điểm trung bình chung cao nhất trường, không chỉ lên khán đài nhận giấy khen, mà còn nhận được 800 Baht tiền thưởng. Charlotte ngồi ở hàng ghế phụ huynh, nhìn con gái bé bỏng đứng trong tiếng vỗ tay, nàng ưỡn ngực, tựa hào như người đạt hạng 1 là bản thân mình.

Đây là lần đầu tiên Cherine dựa vào nỗ lực của bản thân dành được số tiền lớn như vâỵ, vốn định đưa cho Charlotte, nhưng Charlotte lại cho nàng làm quỹ riêng, nói con gái lớn rồi trong tay cần có chút tiền riêng, Cherine nhận lấy, tầm mắt đảo qua cái áo khoác cũ kỹ, thầm nghĩ năm nay sẽ mua cho mẹ một chiếc áo mới thật xịn.

Nghỉ đông vừa tới, tết đến gần kề.

Đã hai năm liền Engfa không về nhà ăn tết, năm vừa rồi đón tết ở chỗ Charlotte, mừng sinh nhật Cherine, tết năm nay mẹ Waraha gọi điện thoại nói bất luận bận thế nào cũng phải về, Engfa hết cách, đáp ứng với bà sẽ về Ý quốc với gia đình.

Charlotte biết tết năm nay Engfa không ở trong nước, cũng không nhiều lời, trước khi cô đi gọi đến ăn bữa cơm thịnh soạn, dặn cô đi đường cẩn thận.

Một câu quan tâm đơn giản đủ để Engfa hài lòng mỹ mãn, liên tục ôi ôi gật đầu đồng ý.

Engfa sợ bản thân không ở Phuket, Chompu sẽ dở trò, đặc biệt sắp xếp người âm thầm bảo vệ Charlotte.

Kể từ cuộc cãi vã tết năm rồi, Chompu ngoan ngoãn không xuất hiện, tập trung làm giáo sư, không dây dưa Charlotte, như thế càng khiến Engfa lo lắng.

Quê nhà Win ở Bangkok, tết đến đương nhiên muốn về nhà với ba mẹ, trước khi đi hắn đến nhà đưa Charlottevài hộp trái cây, nói là trường học phát, hắn về Bangkok không ăn bỏ phí, không bằng đem cho Cherine.

"Như vậy sao được."

Charlotte nói: "Vậy mình trả tiền theo giá thị trường cho cậu."

"Tiền bạc cái gì?"

Win vừa nghe nàng nói đã lập tức làm bộ giận dỗi:

"Charlotte, mình và cậu là bạn bè, Cherine lại là học trò của mình, mấy hộp trái cây đáng giá bao nhiêu? Xem ra cậu cố ý muốn phân rõ giới hạn a!"

Hắn nói như vậy, Charlotte không thể làm gì hơn là nhận lấy, nói:

"Vậy thì cảm ơn cậu, ăn tết xong trở về nhớ báo mình một tiếng, mình cho cậu bao lì xì."

"Đương nhiên là được."

Win vui vẻ, lại nhanh chóng ủ rũ:

"Lần này mình về, ba mẹ ắt thúc dục chuyện hôn sự, ôi..."

"Có vợ sớm một chút để biết được nóng lạnh."

"Đang theo đuổi." Win cười nhìn nàng.

"Đang theo đuổi sao? Không nghe cậu nói, qua năm hẹn cùng nhau ăn bữa cơm, quen biết một chút."

"Mọi chuyện vẫn chưa đâu vào đâu đây, mình không biết nàng có nguyện ý hay không, thôi...Từ từ đi."

Win cứ thế trở về Bangkok.

Lần này chỉ có Charlotte và Cherine cùng nhau đón tết.

Trải qua náo nhiệt năm ngoái, năm nay có vẻ lạnh lẽo hơn, thời gian đếm ngược chờ năm mới Engfa gọi điện thoại tới, ở đầu giây bên kia chúc nàng năm mới vui vẻ, trong lòng Charlotte có mấy phần an ủi.

Sau khi cúp điện thoại, phát hiện Win cũng gửi tin nhắn đến: [ Năm mới vui vẻ, vốn là muốn gọi điện thoại cho cậu, nhưng đường giây báo bận, không thể làm gì hơn là nhắn tin thế này. ]

Charlotte trả về bốn chữ: [ Năm mới vui vẻ. ]

Chương trình học của Charlotte kéo dài hai năm, sang năm liền bắt đầu kỳ thi tốt nghiệp, thi chứng chỉ lão sư.

Mùa xuân vẫn còn tốt, bước vào mùa thu nàng bận rộn vô cùng, vừa chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp, vừa đảm nhận công việc ở cửa hàng, còn muốn chuẩn bị hồ sơ thi chứng chỉ lão sư, sứt đầu mẻ trán, hơn nữa mùa thu khí trời khó lường, Charlotte bệnh như núi sập, có một ngày đội mưa đi học về, quần ướt nhẹp hơn nửa, tuy rằng lập tức đổi quần áo khô, nhưng đêm đến tứ chi đau nhức, đầu óc hỗn loạn, toàn thân vô lực.

Charlotte lồm cồm bò dậy, đi ra hộp y tế lấy nhiệt kế, sốt gần ba mươi chín độ. Nàng uống hai viên thuốc hạ sốt, hi vọng ngủ một giấc sẽ không sao. Kết quả khó chịu suốt một đêm, sáng hôm sau không thể xuống giường, cổ họng đau rát, muốn uống nước cũng không có sức gọi. Cuối cùng thời điểm Cherine gọi nàng ăn điểm tâm, thăm dò trán nóng hổi, hai chân như nhũn ra, mới gọi điện thoại cho Engfa.

Engfa nghe xong gấp đến loạn, không nói hai lời bỏ hết công việc chạy tới, tự mình đưa Charlotte đến bệnh viện.

"Sao bây giờ mới đưa tới, chuyển thành viêm phổi đến nơi rồi!"

bác sĩ nghiêm nghị, lấy tờ khai để hộ sĩ đưa hai người đi xét nghiệm, lại cho uống thuốc hạ sốt, cần nằm viện quan sát hai ngày.

Charlotte bị cơn sốt thiêu đến hồ đồ, nằm trên giường bệnh mơ mơ màng màng muốn uống nước.

Engfa nâng ly nước ấm đặt lên môi nàng, Charlotte liếm môi, bọng mắt thâm quầng, cực kỳ mệt mỏi.

"Lạnh...Thật lạnh.." Charlotte rùng mình, mơ mơ màng màng thấy bản thân đi vào hầm băng, lông mày đều sắp đông đá, ôm vai run rẩy.

"Bác sĩ, Tiểu Char nói lạnh." Engfa lo âu hỏi ý bác sĩ.

"Đây là triệu chứng của cơn sốt, đã uống thuốc hạ sốt rồi, chờ nhiệt độ lui xuống sẽ ổn thôi."

"Nói như vậy, bây giờ nàng chỉ có thể chịu đựng?" Engfa không nhịn được phát hoả.

Bác sĩ cũng vô phương, nói hộ sĩ cầm túi chườm nóng giấu trong ngực Charlotte.

Không có tác dụng gì. Charlotte ý thức không rõ, vẫn luôn miệng nói lạnh, thân thể run lẩy bẩy càng lợi hại.

Engfa suy nghĩ một chút, thẳng thắn cởi áσ khoác, tự mình tiến vào trong chăn ôm lấy eo nàng, đem nàng hướng về trong ngực, làm cho lưng nàng vừa khớp với ngực mình, muốn dùng nhiệt độ cơ thể xua đuổi cơn lạnh.

Thật ra nhiệt độ cơ thể Charlotte còn cao hơn cô, hành động này căn bản không có tác dụng. Có điều cảm giác có người ôm lấy mình, trong lòng Charlotte liền nóng hổi, tri giác sau lưng ôm ấp lại mềm mại, theo bản năng tìm kiếm ấm áp từ Engfa.

Charlotte đã một mình quá lâu, có người bên cạnh nàng, cho nàng thấy một tia sáng cuối đường hầm, ôm lấy liền không buông tay, chỉ lo người này chạy mất.

Bên ngoài hơn hai mươi độ, Engfa chôn mình trong chăn, lòng ngực ôm cái lò lửa, rất nhanh sau lưng ướt đẫm mồ hôi, cả người giống như cảm nắng, vẫn cứ cắn răng, không buông nàng dù chỉ một khắc.

Engfa không thể buông, Charlotte cần cô, cô có thể cảm nhận được, bây giờ nàng rất sợ hãi, không có cảm giác an toàn.

Char rất sợ người này chạy mất, nhắm chặt hai mắt lo lắng đề phòng, thời gian trôi qua rất lâu, lâu như đi qua một thế kỷ, nhưng người kia vẫn bên cạnh nàng, còn ôm nàng.

Charlotte an tâm, tin rằng sẽ không bị bỏ rơi, nới lỏng tay, hô hấp rốt cuộc vững vàng.

Engfa cảm nhận được cơ thể nhỏ bé không con giãy dụa, đưa tay sờ trán, thở phào nhẹ nhõm.

Dằn vặt hơn một giờ, cuối cùng nhiệt độ cũng hạ.

Engfa xoa xoa cổ, thấm mồ hôi, cô sợ mùi mồ hôi ám vào nàng, muốn xuống giường tắm rồi mới trở lại, Charlotte hô hấp đều đặn, tay nắm chặt vạt áo cô không buông. Engfa lại tiếp tục ôm nàng.

Lao lực mấy ngày liền, không dễ có thời gian để ngủ, Charlotte ngủ đến khi trời đất đen kịt, lúc tỉnh dậy, bối rối một trận, phóng mắt ra ngoài cửa sổ ngây người, quay đầu lại thấy Engfa nằm đó ngủ say.

Dưới mắt có chút xanh lên, hiện ra mấy phần tiều tuỵ, hiển nhiên là rất mệt.

Những vẫn đẹp động lòng.

Cô ngủ say, hàng lông mi đen dài đổ bóng lên người Charlotte.

Môi có chút khô khốc, Charlotte xem xét một chút, còn muốn hôn một cái.

Nàng đặt tay lên mặt cô, thở dài một hơi, lẩm bẩm nói:

"Engfa, Cô đối với tôi như vậy, tại sao tôi còn thuơng cô? Cô có chỗ nào tốt, tại sao tôi không thể quên? Chẳng lẽ tôi không sợ bị cô hại một lần nữa sao?"

Nàng chìm đắm trong tâm tình, không phát hiện, tâm Engfa nhúc nhích kịch liệt.

Đây không phải là nhịp tim của một người ngủ say, rõ ràng là của người dồn hết sức lực chạy đua cự ly ngắn 500 mét.

Cô suýt chút nữa không nhịn được mở mắt ra.

Điều này có nghĩa là Charlotte thừa nhận còn yêu thích cô.

Lúc trước Charlotte nói muốn kết hôn, thì ra Win nói gì đi nữa cũng đều vô ích, trong lòng nàng...Trong lòng nàng vẫn còn yêu thích cô.




Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip

Tags: #englot