Chương 57

Lúc này Mew Austin ngồi ghế sau trên một chiếc Bentley, tức muốn điên lên, hắn chờ đến giờ là muốn xem em gái mình đi một mình hay là đi cùng tên cặn bã kia, kết quả hắn nhìn thấy em gái hắn không chỉ đi cùng tên cặn bã kia mà còn cười nói vui vẻ.

Tài xế cận thẩn hỏi Mew Austin: "Austin tổng, chúng ta đi chứ?"

"Đi, về nhà." Mew Austin cắn răng nói, nhìn thấy hai tác phẩm ngọc bên người hắn càng tức hơn, không chỉ có em gái hắn mắt mù mà mắt hắn cũng mù luôn, một hơi mua luôn hai tác phẩm của tên cặn bã kia.

Mew Austin cầm hai tác phẩm mang về, ném không được, trưng bày cũng không xong, đứng trong phòng khách ngây người nửa ngày.

Pensri Chum thấy con trai cầm hai vật trang trí đứng đờ ra hỏi: "Mew, không phải con đi tham gia buổi đấu giá sao? Đây là hai món trang trí con mang về sao?"

Mew Austin không biết giải thích với mẹ mình thế nào, đành gật đầu: "Dạ, nhưng giờ con không muốn nữa."

Pensri Chum nghi ngờ nhìn con trai, cầm một món trên tay, ánh mắt sáng lên hỏi: "Mew, cái này là do tay thợ khắc nào làm vậy? Mẹ thấy cái này mà xếp hạng điêu khắc trong nước cũng phải đứng đầu, tỉ lệ ngọc không tệ, hai món này bán ra cũng phải mấy triệu a."

Mew Austin phiền não xoa trán một cái, không muốn nói chuyện hai món ngọc này, nhưng mẹ hắn lại thích hai món này.

Mew Austin đành nói: "Mua hết 130 ngàn baht, là tác phẩm của thợ điêu khắc mới, cô ta không có danh tiếng, cho nên bán ra hơi rẻ."

"Nhân tài mới a, người bình thường ít ai hứng thú với mấy cái này lắm, không hỏi cách liên lạc thợ điêu khắc đó sao? Làm quen một chút sau này nhà mình có ngọc quan trọng cần điêu khắc hợp tác sẽ tốt hơn." Pensri Chum nói tiếp.

"À, để sau rồi này đi." Mew Austin thấy ba mình không ở nhà, nhỏ giọng nói với Pensri Chum: "Mẹ, hôm nay con thấy em gái ở hội đấu giá."

Sau khi con gái ra ngoài Pensri Chum cũng lén đi gặp hai lần, không nói cho ai biết kể cả con trai, bà giận con gái vì Engfa Waraha và cắt liên hệ với gia đình, nhưng dù sao cũng là con gái mình, Pensri Chum sao không lo được? Cho nên lén đến đại học Phuket hai lần, từ đằng xa nhìn con gái.

Mew Austin lúc này còn tưởng mẹ vẫn còn giận em gái, cho nên nói chuyện cũng có chút thăm dò.

Pensri Chum đè xuống chấn động trong lòng, bình tĩnh hỏi: "Nó sao rồi?"

Âm thanh Mew Austin không có sức, bực bội ngồi lên sô pha trả lời: "Không tốt, em ấy làm phục vụ ở hội sở, còn bị Apinya Palm đổ oan làm đổ rượu lên váy của Apinya Palm."

Pensri Chum biết con gái ở ngoài sống không tốt, nhưng không ngờ lại như vậy, liền rưng rưng hỏi: "Xảy ra chuyện gì? Palm gia dám cưỡi lên đầu nhà chúng ta tác quái rồi sao? Không phải con cũng ở đó sao? Sao lại để em gái chịu ủy khuất chứ?"

"Con đường nhiên không để em gái chịu ủy khuất, nhưng mà...." Mew Austin không muốn nói tên Engfa Waraha, nhưng mà Engfa Waraha thực sự đến trước hắn một bước che chở em gái hắn.

"Ai nha, sao con chỉ nói nhưng thôi?" Pensri Chum lại hỏi.

"Nhưng mà, có người dành trước một bước, ra mặt cho em gái, chọc cho Apinya Palm tái mặt, sau đó con mới ra giúp em gái." Mew Austin nói tiếp.

Pensri Chum cau mày vội hỏi: "Ai giúp em gái con, con nói đi? Cái thằng này sao hôm nay con ấp a ấp úng vậy?"

Mew Austin nhìn mẹ mình một chút, mặc kệ rồi cắn rắng nói ra tên họ người kia: "Engfa Waraha, cô ta đến che chở em gái, còn làm nhục Apinya Palm một phen, con không giỏi nói như cô ta, chờ cô ta giúp em gái trút giận rồi mới ra mặt."

Pensri Chum nghe tên Engfa Waraha, sắc mặt không vui, đưa mắt hỏi: "Em gái con, em gái con vẫn còn đi chung với Engfa Waraha kia sao? Không phải nói chia tay rồi sao?"

"Mẹ, không phải đã lâu mẹ không lo chuyện em gái nữa rồi sao? Sao lại biết hai người chia tay?" Mew Austin nhìn mẹ mình hỏi.

Pensri Chum ho nhẹ một tiếng trừng con trai nói: "Con còn dám hỏi mẹ, nó là con gái mẹ sao mẹ không quan tâm được?"

"Hai người đã xảy ra chuyện gì? Mẹ nghĩ em con và Engfa Waraha chia tay rồi, sau một thời gian sẽ đổi ý, rồi về nhà, sao giờ lại dính với nhau rồi?" Lúc nói chuyện Pensri Chum có chút vội.

Mew Austin thở dài nói: "Không biết, chờ mọi người tản đi con định dạy dỗ Engfa Waraha kia, nhưng em gái lo cho cô ta, liền che chở cô ta, còn nói Engfa Waraha thay đổi rồi, vẫn bao che cho tên cặn bã đó, lúc về con cúng có xem thử em gái về trường một mình hay đi cùng tên cặn bã kia về."

"Cái thằng này, con nói mau lên, em gái con đi một mình hả?" Pensri Chum đẩy vội con trai một cái.

Mew Austin nhìn mẹ mình một cái, không đành lòng nói, âm thanh nhỏ xuống: "Em ấy đi với Engfa Waraha, lúc đi hai người còn cười nói, con tức quá kêu tài xế lái xe về nhà."

Pensri Chum nghe lời con trai nói, dựa vào sô pha im lặng thở dài, vậy là con gái lại dính với Engfa Waraha kia nữa rồi? Pensri Chum định thỏa hiệp, trong nhà cũng không nghèo, cho dù Engfa Waraha có âm mưu, chỉ cần cô ta đối tốt với con gái, thì bà cũng chấp nhận.

Nhưng mà ba Charlotte Austin là Chen Austin thì không chịu như vậy, nhất thời Pensri Chum nhắm hai mắt nghỉ trên sô pha.

Mew Austin thấy bộ dạng mẹ mình như vậy, an ủi: "Mẹ, mẹ đừng vội, dù sao em gái còn nhỏ tuổi, chờ qua một thời gian nữa nghĩ ra rồi, hoặc nữ cặn bã Engfa Waraha kia lộ mặt thật mà thôi, mẹ đừng lo quá."

"Sao mẹ không lo được? Quên mất, mẹ có một cái tài khoản ở nước ngoài, để ngày mai mẹ dùng tài khoản đó chuyển chút tiền cho em gái con, sao lại đi làm phục vụ cực khổ như vậy? Còn phải chăm bảo bảo nữa, Engfa Waraha kia thực sự quá đáng mà." Nghĩ đến Engfa Waraha khiến con gái mình cực khổ như vậy, Pensri Chum tức không chỗ phát tiết.

"Lúc đó em gái có nhắc con, đừng đưa tiền cho em ấy, em ấy sợ làm ba giận." Mew Austin lại nhắc một câu.

"Mẹ biết rồi, tài khoản kia mở lúc ra nước ngoài du lịch, trong đó còn vài trăm ngàn, ba con không biết, yên tâm đi." Pensri Chum nuốt cục tức, buồn bã về phòng.

Mew Austin nhìn hai món ngọc ở phòng khách không muốn đụng, liền cho vào hộc tục phòng khách.

Bên kia Engfa Waraha đưa Charlotte Austin đi đến một nhà hàng còn mở cửa, dù sao Charlotte Austin vẫn còn đang trong thời kỳ cho con bú, Engfa Waraha không dám đưa Charlotte Austin đi mấy hàng ăn vặt.

Phục vụ đưa thực đơn cho hai người gọi món.

Engfa Waraha cười nói với Charlotte Austin: "Charlotte, hôm nay mình kiếm không ít tiền, muốn ăn gì thì ăn nhiều một chút, đúng lúc mình cũng đói bụng."

Charlotte Austin cười liếc nhìn Engfa Waraha, gọi vài món rau xào, Engfa Waraha gọi thêm canh sườn, cùng bánh ngọt, nói với phục vụ: "Chúng tôi gọi mấy món này trước."

"Được, hai vị xin chờ một chút."

"Phải rồi, hôm nay cô đến hội đấu giá làm gì?" Charlotte Austin tò mò hỏi.

Engfa Waraha cười ôn nhu nói: "Là chuyện ngọc lần trước mình nói với bạn đó, hai tác phẩm mình điêu khắc đã bán rồi, trừ tiền thuê nhóm đấu giá, thì còn lại 117 ngàn baht."

"Chúc mừng, lúc ngọc heo nhỏ lúc trước cô cho Tiểu Waan rất thích, mấy ngày nay đều cầm trên tay chơi." Charlotte Austin cười một cái nói.

Engfa Waraha nghe nói con gái thích ngọc heo nhỏ của mình mắt cúng sáng lên: "Thật sao? Tiểu Waan thích sao? Mấy ngày tới mình rảnh sẽ khắc thêm đồ chơi cho con gái chơi."

"Được, nhưng mà không cần nhiều đâu, cô bận rộn công việc quan trọng hơn." Charlotte Austin nghĩ một chút nói.

"Công việc cũng không quan trọng bằng con gái nha." Engfa Waraha nói đến con gái nụ cười thêm ấm áp vài phần.

Sau đó cô lại nhớ đến cái gì, dò xét Charlotte Austin nói: "Charlotte, hiện tại mình đã có thể kiếm tiền rồi, bạn cũng thấy đó, là tiền sạch, hay là bạn nghỉ làm phục vụ đi, dù không nhiều tiền, nhưng vẫn đủ cho ba người chúng ta sinh hoạt."

Sắc mặt Charlotte Austin nghiêm túc nhìn chằm chằm Engfa Waraha nói: "Tiền cô cho bảo bảo thì tôi nhận, nhưng tôi không muốn dựa vào người khác, không phải chúng ta đã nói rồi sao? Chỉ ở chung như bạn bình thường thôi, cùng nuôi lớn bảo bảo, tôi không muốn xài tiền của cô, sau này đừng nói chuyện như vậy nữa được không?"

"Được, Charlotte đừng giận nha, mình chỉ đề nghị thôi, chúng ta muốn thì không được." Engfa Waraha vội nói bù.

"Tôi không có giận, chỉ muốn làm rõ với cô thôi, hơn nữa trong mắt cô tôi tham vậy sao?" Charlotte Austin nhíu mày nhìn Engfa Waraha.

Engfa Waraha liền bị cảnh báo trong lòng, thân thể nhanh hơn suy nghĩ, liền lắc đầu, vừa lắc vừa nói: "Không có, không có, bạn rất tốt."

Bộ dạng Engfa Waraha chọc cười Charlotte Austin, nàng cười khẽ một tiếng nói: "Xem phản ứng của cô hình như tính khí tôi cũng không tốt lắm."

"Không có, Charlotte là Omega mình thấy có tính khí tốt nhất." Engfa Waraha vội nói tiếp, hy vọng Charlotte Austin nhanh chóng kết thúc đề tài nguy hiểm này.

Ánh mắt Charlotte Austin lạnh đi, đánh giá Engfa Waraha hỏi: "Vậy là cô đã gặp rất nhiều Omega?"

"Không có, không có, Charlotte tin mình đi, trước kia là mình sai, về sau không có dự định yêu đương nữa, thực sự không quen Omega khác nữa." Engfa Waraha vội giải thích.

Charlotte Austin liếc Engfa Waraha: "Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, cô làm gì khẩn trương vậy?"

Engfa Waraha ngồi thẳng người: "À không, mình không có khẩn trương."

Charlotte Austin bị dáng vẻ ngoan ngoãn của Engfa Waraha chọc cho bả vai run nhẹ, người trước mắt mình lúc này đã không còn chút nào thông minh vì mình ra mặt như khi nãy nữa.

Nhưng mà lúc Engfa Waraha nói chuyện với người khác đúng là ngự khí mười phần, nhưng nói chuyện với mình lại đổi bộ dạng nhỏ nhẹ hẳn đi, Charlotte Austin cũng rất hưởng dụng.

"Được rồi, chọc cô thôi." Charlotte Austin trước mắt, trong mắt đều là ý cười.

Lúc này Engfa Waraha mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi dựa ra sau: "Làm mình sợ muốn chết."

Engfa Waraha nhỏ giọng lẩm bẩm.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip