Chương 45
Chương 45: Eunjung đột nhiên đến thăm Park gia.
Đêm 30 trôi qua rất nhanh, mùng một tất cả mọi người đều đi thăm người thân, đi chúc tết. Mẹ Park là giáo viên, mùng 2 không ít học sinh tới nhà thăm hỏi. Bận đến tối, tiễn người khách cuối cũng đã sắp 8 giờ.
Jiyeon đang giúp mẹ dọn nhà, chuông cửa lại vang lên. Nhìn đồng hồ, Jiyeon có chút bất đắc dĩ, mẹ Park từ ái nhìn Jiyeon mếu máo, bỏ đồ trong tay xuống đi mở cửa. Lần trở về này, Jiyeon biến hóa rất lớn, tình cờ còn có thể lộ ra một ít bộ dáng đang yêu của tiểu nữ tử, để mẹ Park quen tính tình lạnh lùng của con đều cảm khái, con gái đúng là đang yêu!
Mở cửa, một nữ nhân tóc ngắn trẻ tuổi tháo vát đứng ngoài cửa, hai tay cầm đầy quà, cười đáng yêu nhìn mẹ Park, mở miệng nói:
" Chào dì, xin hỏi đây là nhà Jiyeon sao?"
Mẹ Park sửng sốt một chút, gật đầu.
"Con là?"
"Dì năm mới vui vẻ! Con là bạn rất thân của Jiyeon, mới từ thành phố A đến đây."
"Nha nha! Là bạn tiểu Jiyeon a! Mau vào!"
Vừa vào cửa, mẹ Park liền hướng về phía ở nhà bếp vội vàng gọi Jiyeon :
"Tiểu Jiyeon a, mau tới đây, bạn của con đến rồi."
Jiyeon nhanh chóng thả đồ trên tay xuống, nhìn thấy Eunjung cười đắc ý đứng giữa phòng khách, Jiyeon ngây ngốc đứng yên.
"Chị, sao chị lại tới đây?"
"Đúng vậy a. khách sạn chị đặt xảy ra vấn đề, vừa vặn cách nhà em không xa, chị liền đến quấy rầy."
Vẻ mặt Jiyeon giờ khắc này đặc biệt sinh động, kinh hỉ, buồn bực, hoài nghi, các loại vẻ mặt biến ảo, mẹ park một bên nhìn đều cả thấy có chút khả nghi rồi.
Eunjung vừa nhìn dáng vẻ Jiyeon, nhanh chóng xoay người chào hỏi ba mẹ Park, dời đi sự chú ý gia trưởng. Không thì ánh mắt hàm chứa nước của Jiyeon có thể lòi ra cũng không phải không có khả năng! Ba Park tiếp nhận bao lớn bao nhỏ trong tay Eunjung, không ngừng nói mấy lời khách sáo, mẹ Park cũng nhanh chóng nhường chỗ ngồi, nhất thời náo nhiệt không ngớt.
Jiyeon vẫn cứ ngơ ngác nhìn mọi chuyện trước mắt. Chờ lúc lấy lại tinh thần, nàng đã ở nhà bếp pha trà rồi. Nàng lặng lẽ liếc phòng khách một cái, mẹ Park tính cách luôn luôn quạnh quẽ, giờ khắc này cười mặt mày cong cong, nắm tay Eunjung một trận cảm khái, ba Park cũng gia nhập tán gẫu, thỉnh thoảng cao giọng cười to.
Jiyeon xoa xoa khóe miệng ê ẩm, tựa hồ từ thời khắc nhìn thấy Eunjung xuất hiện, nụ cười trên mặt đã không biến mất qua.
Jiyeon bưng trà lại đây, Eunjung vội vàng đứng dậy tiếp nhận, sau đó rót một chén cho ba mẹ Park:
"Thúc thúc, nhục quế (là quế - một loại đông y) này mùi không tệ, ngài nếm thử."
Eunjung nghe Jiyeon nhắc qua ba Park thích uống nham trà (một loại trà ô long)*, cố ý khiến người ta lấy nhục quế tốt nhất. Nhưng Jiyeon không hiểu trà, nên cũng không nói rõ loại trà ba nàng thích.
Eunjung tự mình suy đoán ba Park khẩu vị sẽ đậm một chút, liền để người ta đặc biệt chuẩn bị loại nham trà tốt nhất. Ngày hôm nay lần đầu thấy gia trưởng, dù cô đột nhiên đến thăm hỏi, thế nhưng cũng phải để ý một chút nên dùng chút công phu chọn trà.
Ba Park vừa nghe liền cao hứng, ông xác thực yêu thích vị đậm. Vừa nhìn vẻ mặt ba Park thưởng thức trà, mọi người liền nở nụ cười.
Mẹ Park nhường chỗ cho Jiyeon, chính mình ngồi vào bên người ba Park. Lúc Jiyeon nhẹ đụng tay Eunjung, cảm thấy lạnh lẽo. Eunjung thể chất hàn, có lúc nhiệt độ tay chân so với mình còn thấp. Nàng đứng dậy tăng nhiệt độ máy sưởi, Eunjug nhìn nàng, cười nói cảm ơn.
Bốn người lại hàn huyên, Eunjung tự nhiên giới thiệu chính mình, mẹ Park liên tiếp gật đầu, nữ hài tử ưu tú như vậy, hiếm thấy a.
Chỉ có điều nàng vẫn cảm thấy có chút kỳ quái, đặc biệt là Jiyeon từ khi nhìn thấy Eunjung, liền có chút khác. Dù Jiyeon cố gắng che giấu, thế nhưng vẫn không tránh khỏi hai mắt mẹ Park. nhưng nàng không nói thêm gì, dù sao Eunjung ăn nói cử chỉ đều rất được lòng mẹ Park. Bất kể như thế nào, con gái cùng người ưu tú như thế làm bạn, là việc tốt.
Mẹ Park nghe nói Eunjung không định đến khách sạn, trực tiếp liền để Eunjung để ở nhà. Eunjung sẽ nói, nói cám ơn còn cao minh tán dương dung mạo và khí chất mẹ Park, mẹ park nghe mặt mày hớn hở. Lại hàn huyên một lúc, Eunjung phát huy công phu dụ dỗ người, đem hai lão nhân dỗ ngọt đến vô cùng vui vẻ. Nhìn thời gian không còn sớm, mẹ park lúc này mới giục Jiyeon mang Eunjung về phòng nghỉ ngơi.
Kiến trúc bên trong của Park gia là nhà hai tầng. Hai gian phòng ngủ đều ở trên lầu, trung gian cách một gian thư phòng. Phòng ngủ Jiyeon sát bên phòng vệ sinh. Eunjung theo Jiyeon tiến vào phòng ngủ, tay đóng cửa lại, liền bước tới phía Jiyeon. Mấy ngày không gặp, hai người đều muốn nhớ đối phương cực kỳ. Hai người gấp gáp hôn nhau, nhiệt độ xung quanh nhất thời lên cao.
Ngay lúc hai người đang đắm chìm trong nụ hôn, cửa phía sau vang lên, là mẹ Park.
Jiyeon nhanh chóng đẩy Eunjung ra, sửa tóc mấy lần, hít sâu chuẩn bị mở cửa. Vừa muốn mở ra, Eunjung phát hiện trên môi Jiyeon óng ánh, mau nhanh dùng tay lau một hồi.
Mẹ Park đem một mền cho Eunjung, một bên vào cửa vừa nói,
"Tiểu Jiyeon ngủ đều là không thành thật, hay kéo chăn. Ta sợ con lạnh nên tìm mền cho con, miễn cho con không dành lại nàng!"
Eunjung cười tiếp nhận chăn trong tay mẹ park.
"Dì à ngài thật cẩn thận! Cũng thật là, nếu như jiyeon nửa đêm đoạt chăn đi, con khẳng định thật không tiện đoạt lại!"
Hai người cười to, Jiyeon bàn tay mò đến lưng Eunjung hung hăng nheó một cái! Người này làm sao lúc nào cũng dẻo miệng!
Tiễn mẹ Park xong, Eunjung ôm chặt Jiyeon, chui đầu vào cổ nàng hít một hơi thật sâu,
"Vợ à, chị nhớ em quá."
Jiyeon nghe mùi nước hoa quen thuộc trên người Eunjunt, trong lòng một trận ấm áp.
"Tại sao không nói em một tiếng đã chạy đến rồi? Dọa em một trận!"
"Chị sợ nói cho em biết em lại muốn đi sân bay đón chị. Trời lạnh thế này, trong nhà còn có khách. Còn không bằng tự chị tới đây!"
"Làm sao chị biết địa chỉ?"
"Lúc Amy gửi đồ qua bưu điện thì lưu lại ."
Jiyeon ngẩng đầu lên, cười như không cười nhìn cô.
"Chị cố ý phải không!"
Eunjung cười hôn môi Jiyeon một hồi, không lên tiếng.
Jiyeon cảm giác nàng thật sự thật hạnh phúc,Eunjung đều sẽ chế tạo chút kinh hỉ. Jiyeon cảm giác nàng càng ngày càng không có cách nào kiềm chế mà chìm đắm trong nhu tình Eunjung. Nàng không nhịn được chủ động đưa môi lên, giảm bớt tương tư nhiều ngày.
Eunjung cực kỳ yêu thích Jiyeon như vậy, cô gấp gáp cạy hàm răng Jiyeon ra, cuốn lấy cái lưỡi, chăm chú mút. Tương tư mấy ngày liên tiếp đều hóa thành nhiệt tình, khiến Jiyeon thở dốc liên tục. Nàng ôm chặt Eunjung, muốn cùng cô dán càng gần hơn chút.
Cảm nhận được động tác Jiyeon, Eunjung bỗng nhiên dừng lại, Jiyeon ánh mắt mê ly nhìn Eunjung. Eunjung khẽ vuốt mặt Jiyeon, cô hôn mắt Jiyeon một hồi.
"Xin lỗi, em không có cảm giác an toàn đúng không."
Jiyeon ý thức dần dần rõ ràng, nhìn ánh mắt Eunjung vừa đau lòng vừa áy náy, Eunjung cảm thấy con mắt có chút cay cay. Nàng dùng sức lắc đầu một cái, sau đó vùi vào lòng Eunjung. Người này còn muốn mẫn cảm hơn nàng, còn lưu ý cảm thụ của nàng,Jiyeon đau lòng.
Eunjung chịu áp lực lớn bao nhiêu trong công việc lòng nàng rõ ràng, vì thế Jiyeon đồng ý vì Eunjung nhịn xuống những tâm tình kia, đem mặt bao dung ấm áp nhất dành cho Eunjung.
"Jungie, chị thật tốt."
Eunjung nở nụ cười, cô ôm chặt Jiyeon.
Ôm ấp một chút, Jiyeon giục Eunjung đi tắm rửa. Sau khi tắm rửa xong, hai người nằm ở trên giường, liền vì chuyện cái chăn mà "cãi nhau".
Eunjung không ngừng biểu thị công khai chủ quyền, muốn chung một cái chăn. Jiyeon thì lại kiên trì cho rằng Eunjung tự chủ quá kém, để tránh khỏi ba mẹ hoài nghi, vì vậy nên đáp chăn riêng.
Jiyeon đem chăn quấn lấy mình như con nhộng, chỉ sợ lộ khe hở là Eunjung thừa dịp chui vào. Eunjung tức giận đem chăn quăng một bên, ngồi xếp bằng ở trên giường trừng mắt nhìn Jiyeon.
Jiyeon bao lấy chỉ còn đầu lộ ở bên ngoài, nháy mắt to vô tội nhìn Eunjung. Hai người giằng co nửa ngày, Eunjung bất đắc dĩ, thở dài một tiếng ngã trên giường. jiyeon không tiếng động lộ ra một nụ cười giảo hoạt.
Ngày hôm sau, Jiyeon viện cớ đứa Eunjung đi dạo, không ăn điểm tâm liền lôi kéo Eunjung ra ngoài.Eunjung bởi vì chuyện Jiyeon không phối hợp tối hôm qua rất bất mãn, từ lúc rời giường liền bắt đầu các hành vi "quấy rối", nếu không giấu áo lót Jiyeon đi, thì chính là thừa dịp nàng vệ sinh giấu dép lê. Đối với loại hành vi cực kỳ ấu trĩ này của Eunjung, Jiyeon thể hiện sự khinh bỉ sâu sắc.
Nàng phát hiện, chỉ cần Eunjung bất mãn, sẽ biểu hiện bằng các hành vi ấu trĩ cực đoan. Jiyeon thực sự dở khóc dở cười, nhưng lại cảm thấy như vậy unjung quả thực đáng yêu đến chết!
"Jungie, chị năm nay bao nhiêu tuổi rồi hả?!"
Hai người mới ra khỏi cửa, Eunjung liền thừa dịp Jiyeon không chú ý, chơi trò trốn tìm. Jiyeon tìm mấy lần không được, bất đắc dĩ đứng tại chỗ lớn tiếng nói.
"Chị nếu không ra thì em đi một mình đây!"
. . . . . .
Jiyeon quả nhiên xoay người rời đi, Eunjung trốn ở trong bụi rậm, vừa nhìn Jiyeon càng ngày càng xa, đang do dự có muốn hay không đi ra ngoài. Bỗng nhiên cách đó không xa Jiyeon "A!" một tiếng, ngay sau đó liền ngã xuống đất. Eunjung đột nhiên chạy ra, nhảy lên một cái, vượt qua bụi cỏ, vài bước chạy vội tới bên người Jiyeon. Bởi vì chạy ra quá nhanh, chó và người dân xung quanh đều bị doạ cho giật mình. . . . . .
"Vợ à!"
Jiyeon cúi đầu, tay vịn chân, thân thể có chút run.
"Làm sao vậy! Em trẹo chân rồi hả?"
Eunjung sốt ruột nói. Jiyeon run rẩy có chút lợi hại, Eunjung hoảng rồi, chuẩn bị ẵm Jiyeon lên. Jiyeon vừa thấy cô định làm thật, nhanh chóng nắm lấy cánh tay cô ngăn cản, ngẩng đầu lên, trên mặt cố nén ý cười. Eunjung sững sờ nhìn chằm chằm Jiyeon, nháy mắt một cái, cẩn thận hỏi:
"Em không có chuyện gì? Chỉ giả bộ?"
Jiyeon mím môi, nhịn cười gật đầu. Eunjung thở phào một cái, nhanh chóng kéo Jiyeon đúng lên, giúp nàng phủi bụi.
Jiyeon đứng xem Eunjung bận bịu, vui vẻ cười ra tiếng. Eunjung ngẩng đầu trừng nàng một chút, nói rằng:
"Buổi tối không cho người ta ăn không nói, trời vừa sáng còn dọa người! Em là cố ý để chị nghẹn đến nội thương phải không!"
Jiyeon nghe xong mặt có chút hồng, nàng đánh Eunjung một cái, sẵng giọng:
"Nói hưu nói vượn cái gì đây!"
Eunjung kéo tay nàng.
"Trời lạnh không cho ngồi trên đất! Em có lạnh không!"
"Ai bảo chị trốn không chịu ra !"
"Vậy em liền ngồi trên đất a!"
"Chị để em sốt ruột, em liền để chị đau lòng thôi!"
". . . . . ."
Eunjung hết chỗ nói rồi, lôi kéo Jiyeon đi về phía trước, Jiyeon liền cười hì hì.
"Còn cười nữa! Vừa nãy chị chạy ra từ trong bụi rậm, hù được mấy bác trai bác gái và vài con chó luôn kìa!"
"Ha ha ha ha. . . . . ."
Hai người tay trong tay đi tới trạm xe buýt, lên xe ngồi ở hàng cuối cùng, Jiyeon tựa lên vai Eunjung, mười ngón tay đan vào nhau.
Phong cảnh ngoài cửa sổ không ngừng lùi về sau, Eunjung ngửi mùi hương dễ chịu trên người Jiyeon , đột nhiên cảm nhận được một loại lãng mạn vượt thời gian. Cô nhẹ nhàng hôn tóc Jiyeon, mỉm cười thả lỏng thân thể.
Xuống xe, Jiyeon lôi kéo Eunjung đi tới một tiệm cơm Tây khi còn bé rất nàng thích, tìm chỗ gần của sổ ngồi xuống.
"Tại sao dẫn chị tới nơi này?"
"Lúc đi học, em hay đi ngang qua tiệm này, nhìn thấy một đôi tình nhân ngồi bên cửa vừa trò chuyện vừa ăn thật hạnh phúc. Tưởng tượng nếu một ngày mình có người yêu, nhất định dẫn người đó tới chỗ này, sau đó ngồi bên cửa sổ ăn cơm."
Jiyeon một bên khuấy ly nước trái cây, một bên hồi tưởng nói.
Eunjung mỉm cười nhìn Jiyeon đối diện, đưa tay vuốt tóc của nàng,
"Cám ơn em đã dẫn chị tới đây!"
Bỗng nhiên điện thoại di động vang lên, Eunjung liếc mắt nhìn điện thoại, nhấn tắt máy. Jiyeon nhìn về phía ngoài cửa sổ, không lên tiếng.
Nàng biết là ai, tối hôm qua khi Eunjung tắm, Jiyeon thay Eunjung thu dọn quần áo. Điện thoại di động trong túi cái đặt thành im lặng, báo là Paige. Chờ điện báo kết thúc, trên màn ảnh biểu hiện cuộc gọi nhỡ 8 cái, tất cả đều là Paige. Jiyeon xoắn xuýt nửa ngày, vẫn là để điện thoại lại.
Nàng kỳ thực có thể mở điện thoại, bởi vì Eunjung đã cài nàng vân tay vào điện thoại. Thế nhưng Jiyeon lựa chọn tin tưởng. Sau khi Eunjung tắm xong ra ngoài, chỉ gọi nói mấy câu về công việc.
"Là Paige."
Eunjung nói rằng.
"Ừ."
Eunjung bỗng nhiên nắm chặt tay Jiyeon.
"Ừ cái gì mà ừ, muốn hỏi cái gì em cũng có thể hỏi, em là người yêu của chị, ở trước mặt chị em không cần chịu đựng gì cả. Chị yêu em, cưng chìu em, không nỡ để em chịu tí xíu oan ức nào cả. Vì thế em cũng đừng uỷ khuất bản thân, được chứ?"
Jiyeon nhìn vẻ mặt nghiêm túc Eunjung, gật gật đầu.
"Paige bây giờ cùng chị hợp tác, bình thường sẽ có rất nhiều tiếp xúc, thế nhưng đều là công việc. Lần giáo huấn trước làm cho nàng thu liễm rất nhiều, chúng ta không nói đến chuyện gì ngoài công việc. Quan hệ hòa hoãn không ít, chị cũng không cấm kỵ ở trước mặt nàng nhắc tới em, bởi vì em là phu nhân của chị. Chị muốn nàng hiểu rõ ý của mình."
"Jungie, em không hỏi, là bởi vì em tin tưởng chị."
"Vợ, trong tình yêu vốn là không cách nào tránh khỏi một ít hiểu lầm, chị hi vọng giữa chúng ta có thể thẳng thắng. Chị không cần em trước mặt của chị thành thục bình tĩnh, chị chỉ biết em là nữ nhân sợ tối, thiếu cảm giác an toàn, là nữ nhân khao khát được người thương yêu. Nếu như chị làm cho em không thoải mái, em liền nhất định phải nói cho chị biết, được chứ?"
"Vậy chuyện chị gặp Lee tổng ở hội nghị, sao chị không hỏi em?"
Eunjung rất bất ngờ Jiyeon sẽ đề cập đến chuyện của Triple. Cô ngày đó ở họp hằng năm nhìn thấy Triple, không phải không cảm giác, người đàn ông này có một loại mị lực của nam nhân chín chắn thành thục, điều này làm cho Eunjung cảm giác được một loại áp lực.
Không thể phủ nhận Eunjung có chút bận tâm, có chút ghen, nhưng là cô cũng đồng dạng lựa chọn tin tưởng Jiyeon. Vì lẽ đó Jiyeon không nói, Eunjung tuyệt đối sẽ không hỏi.
Nhưng là, cứ như vậy chẳng phải là cùng đạo lý với chuyện Jiyeon không hỏi về Paige sao. Eunjung nói với Jiyeon như thế nhưng kỳ thực bản thân cô cũng như vậy sao!
Eunjung nhìn chăm chú Jiyeon nửa buổi, cười vui vẻ. Jiyeon cũng mang vẻ mặt "Bị ta nói trúng rồi", cười theo. Eunjung đứng dậy, ngồi bên người Jiyeon, thừa dịp người không chú ý hôn trộm một cái. Sau đó nói rằng:
"Sau này, nhìn thấy hai người ngồi ở bên cửa sổ, cũng ngồi cạnh nhau như vậy mới là tình nhân. Ngồi đối diện, có thể là bạn thân thôi!"
Jiyeon sửng sốt một chút, sau đó cười ngã vào lòng Eunjung.
Xế chiều, hai người đi dạo phố, đi dạo mệt mỏi thì xem phim. Trong rạp chiếu phim tối đen Eunjung không thể không làm chuyện xấu, quấy nhiễu Jiyeon mãi đến lúc hết phim cũng không biết phim chiếu cái gì.
Hai người nắm tay nhau đi trên đường, lên cầu vượt, xe bên dưới không ngừng lướt qua. Eunjung nhìn thấy trái phải không ai, đem Jiyeon ôm vào trong ngực mình tựa rào chắn, hôn thật sâu. Sau đó vào buổi tối mùa đông hạnh phúc, giữa tiếng ồn của xe cộ, Eunjung ôm Jiyeon đứng trên cầu hô to: "Vợ à chị yêu em!"
Jiyeon xấu hổ đem mặt chôn ở Eunjung trong lồng ngực, ôm Eunjung thật chặt.
Trở lại Park gia lúc ba mẹ Park đã ngủ, hai người rón rén tắm rửa một phen liền nằm xuống. Buổi tối yên tĩnh, bầu không khí không tệ, hứng thú cũng không tệ Jiyeon lần này không có từ chối, từ lúc rạp phim đã bị câu dẫn ra hỏa, vào lúc này lửa càng cháy càng rừng rực.
Jiyeon đè nén không dám phát ra âm thanh, Eunjung cũng cực lực khống chế chính mình đừng làm ra tiếng quá lớn. Nhưng chính là như vậy, cảm giác giống như vụng trộm càng kích thích hai người muốn đối phương càng nhiều. . .
Nhiệt tình hôn, thâm tình âu yếm, thở dốc cùng ngột ngạt rên rỉ đan xen vào nhau, lúc một tia sáng xẹt qua đầu óc, Jiyeon phảng phất lần thứ hai nhìn khoảng khắc thấy pháo hoa rực rỡ ở trên quảng trường ngày ấy, bên tai đồng dạng vang lên câu nói thâm tình đó "Chị yêu em" .
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip