#18
Tôi thoáng do dự, nhưng rồi cũng gật đầu.
"Vậy… em đi cùng ạ."
Faker gật đầu, đôi mắt lộ ra chút bất ngờ nhưng nhanh chóng trở lại vẻ bình tĩnh quen thuộc.
"Vậy đi thôi."
Tôi quay sang Jung Hoon, có chút áy náy:
"Anh Jung Hoon, em xin lỗi nhé. Hôm khác mình gặp lại được không?"
Anh ấy có vẻ hơi bất ngờ, nhưng rồi chỉ mỉm cười nhẹ:
"Không sao đâu. Em cứ đi đi, hôm khác anh mời."
Tôi cảm ơn rồi nhanh chóng đứng dậy rời đi cùng Faker và đội T1. Khi ra ngoài, cái lạnh mùa đông càng rõ rệt hơn, từng hơi thở đều hóa thành khói trắng.
Quán ăn mà họ chọn là một nhà hàng Hàn Quốc truyền thống, không quá sang trọng nhưng rất ấm cúng. Khi bước vào, tôi được chào đón bằng mùi thơm của thịt nướng và những món ăn quen thuộc.
"Ngồi đây đi."Một thành viên trong đội chỉ vào chỗ trống bên cạnh Faker.
Tôi ngồi xuống, có chút lúng túng khi trở thành người duy nhất không thuộc T1 trong bàn ăn này. Những người còn lại trò chuyện rất sôi nổi, thi thoảng tôi nghe thấy họ nhắc đến trận đấu gần nhất, những buổi tập luyện và cả những câu chuyện đời thường.
Faker quay sang tôi , giọng nói vẫn trầm ấm:
"Em có thường đi ăn khuya không?"
Tôi lắc đầu:
"Dạ không nhiều lắm, em cũng không giỏi ăn khuya."
Anh ấy gật đầu, có vẻ hiểu ý. Một lúc sau, khi thức ăn được mang lên, mọi người bắt đầu vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ. Tôi cũng dần thoải mái hơn khi nghe những câu chuyện hài hước từ các thành viên trong đội.
Bữa ăn diễn ra trong không khí vui vẻ, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện sôi nổi về những trận đấu gần đây. Tôi ngồi nghe, thỉnh thoảng cũng góp vài câu khi có ai đó hỏi đến.
Một lúc sau, Gumayusi bất ngờ quay sang nhìn tôi
"Này, Yu Ri đúng không?"
Tôi hơi bất ngờ khi anh ấy biết tên mình.
"À… vâng."
"Hôm trước có thấy em ở LoL Park đấy. Em có hay đến đó không?"
Tôi gật đầu:
"Dạ, em có đi xem vài trận."
"Vậy chắc cũng mê LoL lắm nhỉ?"
Tôi bật cười:
"Cũng khá thích ạ. Nhưng em chơi không giỏi đâu."
"Không sao, quan trọng là tinh thần!" Oner cười, giơ ngón cái lên.
Bữa ăn tiếp tục trong sự rôm rả. Tôi cảm thấy thật sự thoải mái hơn nhiều so với lúc đầu, không còn cảm giác lạc lõng nữa.
Lúc ra về, trời lạnh hơn trước, hơi thở cũng hoá thành làn khói trắng. Tôi quấn chặt khăn, chuẩn bị gọi xe về.
"Để anh đưa em về." – Faker bất ngờ lên tiếng.
Tôi hơi khựng lại.
"Không cần đâu ạ, em tự về được mà."
Anh ấy không nói gì, chỉ nhìn tôi một lúc, rồi nhẹ nhàng bảo:
"Khuya rồi, ngoài đường lạnh lắm."
Tôi thoáng lưỡng lự, nhưng rồi cũng gật đầu.
Buổi tối hôm đó, con đường về nhà dường như không còn lạnh nữa.
Sau khi bữa ăn kết thúc, tôi cùng mọi người rời khỏi nhà hàng. Không khí lạnh buốt của mùa đông Hàn Quốc phả vào mặt, làm tôi rùng mình kéo chặt chiếc khăn quàng cổ.
Faker bước chậm rãi bên cạnh tôi . Hai người không nói gì nhiều, chỉ có tiếng bước chân vang vọng trên con đường vắng.
"Em sống xa đây không?" – Anh ấy bất chợt lên tiếng.
" Em ở kí túc xá của trường nên cũng không xa lắm, khoảng mười lăm phút đi xe."
Anh gật đầu, không nói thêm gì nữa. Tôi cảm nhận được sự trầm lặng đặc trưng của anh ấy. Dù mọi người luôn nói Faker ít nói, nhưng có lẽ ở những khoảnh khắc thế này, sự yên lặng của anh ấy lại mang một cảm giác rất dễ chịu.
Đi được một đoạn, anh dừng lại trước một quán cà phê vẫn còn sáng đèn.
"Em có muốn vào uống gì đó không?" Anh hỏi, giọng trầm ấm.
Tôi hơi bất ngờ trước lời đề nghị này.
"Giờ cũng trễ rồi mà…"
"Chỉ một lát thôi."
Tôi do dự một chút rồi cũng gật đầu. Hai người bước vào quán, chọn một góc ngồi gần cửa sổ. Từ đây có thể nhìn thấy những bông tuyết nhỏ rơi lác đác trên vỉa hè.
Tôi gọi một ly cacao nóng, còn Faker gọi một tách Americano như thói quen.
"Em thấy mùa đông ở đây thế nào? " Anh hỏi khi nhận lấy ly cà phê từ nhân viên.
Tôi khẽ cười:
"Lạnh nhưng đẹp lắm. Em vẫn chưa quen lắm với nhiệt độ này. Ở Việt Nam không có tuyết mà."
Anh gật đầu, đưa tay cầm tách cà phê nhưng không vội uống, chỉ khẽ xoay nó trong tay.
"Vậy lúc nào thấy lạnh quá, cứ bảo anh."
Tôi nhìn anh, cảm giác tim mình lỡ mất một nhịp.
"Dạ?"
"Ý anh là, có thể nhắn tin hoặc gọi, anh có thể giúp gì đó."
Tôi bật cười:
" Anh cũng quan tâm đến người khác như thế này sao?"
Anh ấy hơi nghiêng đầu nhìn bạn:
" Anh vẫn luôn như thế mà."
Tôi không biết trả lời thế nào, chỉ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Tuyết vẫn rơi, và bên trong quán cà phê, không gian này trở nên ấm áp đến lạ.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip