Chương 14
Ăn tối xong thì cả hai thay đồ để đi ra ngoài dạo chơi, Hữu Trân định qua gọi hai đệ của mình thì vừa lúc hai người đó rõ cửa phòng.
- Hoàng thượng huynh
- Chuyện gì sao ?
- Huynh chuẩn bị đi ra ngoài dạo chơi với đệ chưa ?
- Đợi phu nhân xong là đi ngay
- Hữu Trân ơi, thần thiếp đã xong rồi
- Ừm, chúng ta đi thôi
Ra ngoài thì rất đông đúc và cũng rất vui nữa, mỗi cặp chia ra đi riêng, mà ba phu quân này cũng rất chiều phu nhân của mình, chỉ cần phu nhân mình nói thích gì là đều mua hết nhưng Hữu Trân thì khác, chỉ cần nàng để ý món nào, không cần nói thì Hữu Trân cũng mua cho nàng, có lẽ nàng là được mua nhiều nhất. Lúc này nàng đang đi thì gặp người bán kẹo hồ lô, Hữu Trân cũng nhìn thấy điều này, liền quay sang hỏi nàng.
- Nàng thích nó sao ?
- Chỉ là thiếp nhớ lúc còn nhỏ, phụ mẫu hay mua món này cho thần thiếp
- Nàng có muốn không ?
- Không cần đâu phu quân
Hữu Trân không nói gì, nhìn lại phía sau thấy Lâm Đồng Chấn và Tiểu Thuyết Minh cầm đồ rất nhiều nên Hữu Trân đã liên tiếng hỏi.
- Hai ngươi có muốn ăn kẹo hồ lô không ?
- Dạ có công tử
- Có, có ạ
- Lấy cho tôi 8 câu kẹo hồ lô
- Đây, của công tử đây, bao nhiêu đây là 16 đồng
Hữu Trân lấy tiền ra đưa cho người bán hàng rồi đưa cho nàng một cây, đưa cho Đồng Chấn và Tiểu Minh mỗi người một cây, còn mấy cây còn lại là để cho bốn đôi thê thê kia.
- Hyunh mua chi nhiều kẹo quá vậy ?
- Mỗi người một cây
Mỗi người một cây, vừa đi vừa thưởng thức, đúng là mọi thứ ở ngoài cung thật tự do, không bị thứ gì đó giam cầm, Hữu Trân đi một lúc thì ghé vào tiệm sách trước mặt để mua vài cuốn sách để đọc, đây là thói quen mỗi khi Hữu Trân bị áp lực do việc triều chính, tay thì cầm đống sách dầy cộm, tay kia thì nắm lấy tay nàng, Hữu Trân kêu mọi người về trước, rồi đưa nàng đi thưởng trà, vì tính nàng khá điềm đạm, dịu dàng, nên có lẽ thích hợp với những nơi yên tĩnh, nên Hữu Trân mới đưa nàng đi thưởng trà.
- Sao chúng ta lại không về trọ, Hữu Trân ?
- Ta muốn có không gian riêng cùng với nàng
- Gia Ân
- Dạ, chàng gọi thiếp
- Nàng phải lòng ta từ lúc nào vậy ?
- Từ lúc nạp thê tử, lúc đó chàng đã nhìn thiếp, thiếp đã phải lòng ánh mắt của chàng thiếu niên năm đó
- Nàng vẫn nhớ rõ như vậy sao ?
- Thiếp không thể nào quên được lần đó và cả lần chàng bảo vệ cho thiếp
- Ta lúc đó, đã nhìn thấy ánh mắt nàng cảm thấy rất hoảng sợ khi ta làm vậy nhưng cũng vì lần đó, ta đã thương nàng
- Thần thiếp nghĩ rằng chàng là người rất ít khi thổ lộ với thần thiếp
- Phải, suy nghĩ của nàng rất đúng, từ trước tới giờ, ta chưa bao giờ thổ lộ ra ngoài nhưng còn nàng thì ta có thể bỏ những điều bản thân không muốn trở thành muốn
- Chàng luôn vì thần thiếp ?
- Ừm, luôn vì nàng, vì nàng là thê tử do ta chọn
Hai người cùng trò chuyện và thưởng trà đến *giờ dậu thì cả hai cũng nắm tay đi về trọ, vừa bước vào cửa thì đụng phải một nam nhân, nàng liền cuối đầu xin lỗi nhưng tên nam nhân đó luôn làm khó dễ cho nàng.
Giờ dậu : từ 17 -19 giờ tức là 6 - 7 giờ tối.
- Xin lỗi là xong sao ? Cô có biết y phục của tôi đắt tiền lắm không ?
- Chỉ là một cái đụng nhẹ, có cần như vậy không ?
- Ngươi là tên nào ? Dám cả gan cải lời bổn công tử ta
- Công tử thì sao ? Tôi cũng lớn hơn cậu về tuổi và cấp bật ở đây
- Ngoại trừ hoàng thượng ra thì không có một ai đứng trên ta
Tên nam nhân đó tự dỏng dạc, ung dung nhưng đang tự tin về bản thân thì phụ thân của tên nam nhân đó đánh vào đầu nam nhân một cái rõ đau.
- Tao dạy mày đàng hoàng, cho mày ăn học thành tài bây giờ dám đứng ngang hàng với Hữu đại nhân như vậy sao ?
- Cậu này là Hữu...Hữu đại nhân sao cha ?
- Chứ là người nào nữa chứ, quỳ xuống cuối đầu xin lỗi phu nhân và Hữu đại nhân
Nam nhân đó không tin rằng mình đã đắt tội với người trước mặt này là Hữu đại nhân, Hữu Tần Chính, đây chính là tên do Hữu Trân đã đặt khi mình xuất cung ra ngoài, để người dân không biết cô là hoàng đế của Đại An, vì Hữu Trân sợ họ sẽ dị nghị rằng hoàng thượng phải ở trong cung lo cho triều chính, chứ không phải ra ngoài dạo chơi như này. Tên đó cũng cuối người quỳ xuống, dập đầu xin lỗi, câu xin lỗi còn chưa nói hết thì Hữu Trân đã đưa nàng về phòng rồi.
- Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương về rồi
- Ừm, ngươi đem tất cả số sách về Hàm Châu lên đây
- Nô tài tuân lệnh
Hữu Trân cởi bỏ y phục bên ngoài, rồi cầm lấy một cuốn sách mới mua lên đọc.
- Hữu Trân cũng đã khuya rồi, chàng không ngủ mà còn làm việc nữa sao ?
- Ta chỉ xem sổ sách Hàm Châu một chút rồi sẽ ngủ, với lại ta sợ sẽ có người trộm rồi làm thay đổi mọi thứ trong sổ sách thôi
- Thần thiếp biết người rất lo lắng cho Hàm Châu nhưng làm việc khuya quá không tốt
- Ta biết nàng lo cho ta rồi. Lại đây
Nàng cũng đi lại đến bên cạnh phu quân, Hữu Trân liền kéo tay nàng, làm nàng ngồi xuống đùi mình rồi ôm nàng vào lòng như một báo vật, Tiểu Minh cũng ôm một chồn sách đi vào, chỉ là vừa hé cửa thôi đã cảm thấy thẹn thùng rồi, Tiểu Minh không muốn phải làm cho hai người e thẹn nên đã để chồng sách xuống đất, chạy về phòng, lục tìm cái miếng vào để che mắt lại, xong thì mới trở lại ôm đống sách đi vào trong phòng của hoàng thượng, do là Tiểu Minh nhớ nội thất trong phòng trang trí như nào nên cũng không khó khăn khi đi, Hữu Trân nhìn thấy cảm này cũng phải bật cười, nàng thì biết Tiểu Minh tại sao phải đeo bị mắt thì cũng ngại ngùng chôn mặt mình vào lòng ngực Hữu Trân.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip