Chương 29: Tìm Gặp

14/02/2023

Trước khi ông ấy biến mất, ông đã cho cô địa chỉ hiện tại của cháu trai, nhưng cậu bé này vẫn còn đang ở độ tuổi đi học cho nên chiều muộn cô mới có thể gặp được cậu ấy.

Sau khi bị người thân đuổi ra khỏi ngôi nhà đã sống cùng ông ngoại, một người bạn thân của ông cụ đã đón cậu bé về, cho cậu sống tạm trong nhà của mình mà không cần phải trả bất thứ phí gì. Đổi lại, cậu bé phải nấu cơm ngày ba bữa cho ông ấy, bởi vì con cái ông ấy đều định cư ở nước ngoài để lại mình ông ấy bám trụ ở mảnh đất quê hương.

Sáng nay, Gia Hân tới công ty như mọi ngày. Vừa mới đặt mông lên ghế ngồi thì Kiều Oanh nhảy bổ đến bàn của cô nhanh nhảu nói:

- Chị Hân ơi, em tìm được chủ đề cho video tuần tới rồi. - Vừa nói mặt của cô ấy nở một nụ cười tươi như hoa.

- Sao vậy? Lần nào cũng sát nút hoặc trễ deadline cơ mà. Sao tuần này em kiếm được idea nhanh vậy? – Cô trêu chọc hỏi.

Nghe cô hỏi thì cô ấy cũng thật thà chia sẻ:

- Hôm trước em có dạo quanh Facebook một hồi thì mò được một nhóm chia sẻ về các loại bùa chú, cách làm và các câu chuyện liên quan. Quản trị viên bên đó đăng bài cũng chi tiết nhiều loại bùa ngải lắm. Em thấy mình cũng có thể dựa vào nó để làm ý tưởng tuần sau.

- Em thấy thì mình nên làm như thể nào? – Đứng ở lập trường của một trưởng nhóm sáng tạo nội dung, cô cần phải lắng nghe, tổng hợp cùng trung hòa được ý kiến của các thành viên trong nhóm.

- Em thấy là chưa có ai đề cập đến các loại bùa ngải trong dân gian hết, cho nên hay là mình dựa vào nội dung này để chỉ cho người xem các loại bùa ngải được không ạ?

Nghe cô ấy nói vậy, cô lắc đầu:

- Chị nghĩ chắc không được đâu. Đây cũng là một ý kiến hay nhưng mình phải biết tận dụng nó. Độ tuổi người xem của kênh mình rất đa dạng, nếu mà làm không khéo thì sẽ khiến cho người xem bắt chước làm theo. Chị nghĩ thế này, hay là em cứ đi theo hướng là các loại bùa ngải này tàn độc ra sao, hậu quả khi sử dụng và cách để phòng tránh thử xem.

Nghe cô nói xong thì Kiều Oanh trả lời vâng ạ rồi sau đó quay về chỗ ngồi của cô ấy để triển khai ý tưởng vừa được nêu ra.

Trên màn hình máy tính của cô đang hiển thị giao diện của một group kín mà Kiều Oanh vừa mới nhắc đến. Lời mời xin gia nhập vừa gửi đi thì ngay lập tức được chấp thuận mà không cần bất cứ câu hỏi nào hiện ra.

Theo như cô nhớ, vợ của chú Quang cũng đã từng nói là ông ấy học được cách chế ra bùa Lỗ Ban từ một group trên mạng. Không ngờ hiện nay có nhiều group chỉ vì câu tương tác mà dạy con người cách hãm hại đồng loại.

Sau khi gia nhập, cô lướt xem các bài đăng có trong nhóm, đa phần là các bài chỉ cách làm như thế nào để chế tạo bùa ngải, từ các loại bùa đơn giản như cầu tài, đến các loại bùa đen tối như bùa yêu, bùa âm binh,.v.v

Vì đặc thù công việc nên cô hay tìm kiếm các câu chuyện tâm linh để làm tài liệu, nhưng khác với các trang mạng mà cô hay tìm kiếm, các bài đăng ở đây rất chi tiết, từ các nguyên liệu, cách thức làm bùa, giờ tốt để thực hiện, cũng như làm như thế nào để không bị phát hiện.

Giờ thì cô biết vì sao một người quanh năm chỉ quen với nghề mộc như chú Quang có thể làm được một loại bùa đáng sợ như bùa Lỗ Ban. Bởi vì những bài đăng này trực quan đến nỗi người đọc có cảm giác đang nhìn thấy tận mắt cách người ta làm loại bùa ngải đó.

Mắt cô lướt qua tài khoản của người thường xuyên hay đăng bài trên nhóm, avatar của người kia chỉ đơn giản có hình một con gà màu trắng với cái tên khá kỳ lạ là Bạch Kê. Người này hay được mọi người trong nhóm gọi là anh Trắng và được mọi người tung hô là thần thông quản đại vì loại bùa chú bùa ngải nào hắn ta cũng biết.

Đáng giận hơn là ở một bài đăng được ghim đầu trang về tổng hợp các loại bùa chú dễ làm nhất, hắn ta còn để lại một comment rằng: "Nếu mọi người muốn xử lý ai đó nhanh chóng, hiệu quả và không phải gánh hậu quả, hãy liên hệ trực tiếp với tôi. Giá hữu nghị mà rất hữu hiệu."

Tên nay chắc mất nhân tính mất rồi.

Nếu mà lúc trước, cô chỉ nghĩ tên nay chỉ là ham muốn được nổi tiếng cho nên lên bài về các loại nội dung như thế này để câu tương tác. Nhưng sau khi thấy bình luận mà hắn ta để lại, cô thấy chắc chắc hắn ta đang dùng những loại bùa ngải này để kinh doanh lấy lợi nhuận dù cho có thể hại chết người khác.

Lôi điện thoại ra, cô gửi liên kết nhóm này cho Quốc Thiện:

[Không biết anh có đang rảnh không nhưng mà em có việc này muốn nói với anh. Em được bạn chỉ cho 1 group về bùa chú có khoảng gần 20 nghìn thành viên và nó khá kỳ dị, admin của trang này cũng lớn tiếng nhận giúp "xử lý" người. Hy vọng thông tin này của em sẽ giúp bên anh quản lý được an toàn không gian mạng.]

Cô phải suy nghĩ rất nhiều tới việc có nên nhắn tin này cho anh không vì những group kiểu này sẽ do bên An ninh mạng quản lý. Nhưng hiện tại anh ấy đang làm ở tổ điều tra đặc biệt, cho nên những nhóm độc hại này có thể là nơi mà cần anh ấy xử lý nhất.

Trước khi tắt điện thoại, cô tiện tay báo cáo group này, dù cô biết việc này chắc sẽ không bao nhiêu ảnh hưởng, nhưng đây là điều duy nhất cô có thể làm bây giờ.

Tắt màn hình điện thoại, còn hàng đống bản thảo giang dở vẫn còn cần cô xử lý.

oOo.

Cô dừng lại ở một ngõ nhỏ trong thành phố. Nơi đây những dày nhà cao tầng mọc lên như nấm, chen chúc và chồng chéo lên nhau không có điểm dừng. Dù có tập trung quy hoạch nhưng thành phố không thể xử lý được những khu dân cư đông đúc với những con ngõ hẹp đến nỗi chỉ đủ cho một chiếc xe máy đi qua.

Nắng chiều vẫn chưa tắt hẳn, nhưng ở trong ngõ đã lên đèn khiến cho chung quanh cũng bớt đi vài phần tối tăm.

Cô đi tới địa chỉ mà hôm qua ông cụ đã đưa cho cô. Nơi đây là một ngôi nhà hai tầng với bề ngang là sáu mét, với những chậu hoa bé bé xinh xinh được sắp xếp ngăn nắp cho ngôi nhà có thêm phần sức sống.

Vừa tới gần, cô đã thấy một bóng dáng quen thuộc đứng im như đang chờ ai đó. Cô biết ông đang chờ cô tới.

Sau khi được phép được đỗ xe trước sân của một nhà hàng xóm bên cạnh, Gia Hân tiến tới chỗ hồn ma của ông cụ đang đứng:

- Cháu ông đã về rồi đúng không ạ? Vậy ông theo con vào trong luôn.

- Ta không vào được. – Giọng nói già khụ nhưng có phần âm u vang lên.

- Sao cơ ạ?

Mỗi một ngôi nhà đều có thổ thần và gia tiên trông coi, rất khó để một hồn ma khác xâm nhập vào, trừ phi hồn ma đó có năng lực mạnh mẽ, đàn áp được thổ địa và gia tiên của ngôi nhà đó hoặc được người trong nhà mờii vào. Với một hồn ma vừa mới mất được hơn bốn mươi chín ngày, lựa chọn thứ hai là lựa chọn khả thi nhất.

Nghe ông nói vậy cô chỉ biết thở dài nghĩ: "Dù đã làm ma thì chưa chắc việc gì cũng có thể làm được."

Đột nhiên, một ông lão cũng khoảng bảy mươi tôi với bóng lưng vẫn thẳng tắp bước từ trong ra ngoài sân hỏi:

- Ai ở ngoài đấy?

- Dạ có phải là ông Minh phải không ạ? Con là Gia Hân. Con tới tìm Phan Anh có chút chuyện ạ. – Cô tươi cười trả lời.

Nghe cô nói vậy, ông ấy nhìn cô với ánh mắt dò xét và gắt gỏng nói:

- Cô tới gặp thằng Anh để làm gì? Nếu mà dò hỏi nó chuyện giấy tờ nhà thì đi về đi. Nó không biết và ở đây không tiếp đón cô.

Đừng trách ông ấy có thái độ không được thân thiện đối với cô. Từ khi đứa bé tội nghiệp đó chuyển tới nhà ông ấy thì một tuần đầu, mấy người cậu của thằng bé cứ tới nhà làm phiền để dò la xem giấy tờ nhà ông lão đang để ở đâu. May mà tính ông Minh khá là cứng rắn nên lâu dần, những người kia không dám bén mảng đến nữa.

- Ông hiểu lầm rồi. Con là bạn của ông Trung. Lúc còn sống thì ông ấy có nhờ con đưa vài thứ cho Phan Anh khi em ấy vừa đủ mười tám tuổi. Ông có thể cho con vào gặp em ấy được không ạ? – Thứ lỗi cho lời nói dối của cô. Nếu mà nói thẳng là hồn ma của ông Trung đến nhờ cô đưa di chúc cho cháu mình thì người ta không cầm chổi đánh đuổi cô đã là lạ.

Nghe cô nói vậy thì ông ấy dù không buông ánh mắt dò la nhưng vẫn nhẹ giọng nói:

- Nó đang ở trong nhà ông nấu cơm. Con vào đây đi.

Ông quay người lại tính đi vào nhưng khi không nghe cô đáp lại, ông quay lại nhìn với ánh mắt khó hiểu:

- Con không vào sao?

- Vâng...Nhưng mà... - Cô hơi chần chừ - Con có thể nhờ ông một việc không?

Thật sự là cô không muốn để ông Trung ở ngoài một mình đợi, bởi vì nếu ông Minh có hỏi một số câu hỏi khó trả lời, cô cần ông ấy trợ giúp.

- Ông có thể gõ ba cái ở cổng rồi nói xin mời vào được không ạ? – Cô cười khó xử - Mẹ con dạy là chỉ nên vào nhà người khác khi người ta làm thế này đối với mình. Con xin lỗi vì làm phiền ạ.

Sau khi nghe cô nói vậy, mặt ông ấy hơi đanh lại làm cô hơi hoảng sợ khi nghĩ rằng ông ấy đổi ý không cho cô vào nhà nữa. Nhưng chỉ vài giây sau, ông ấy tiến tới, gõ gõ ba lần vào cổng rồi nói: "Xin mời vào."

Gia Hân lẩm nhẩm trong đầu mấy câu: "Xin lỗi mẹ" rồi đi vào trong. Ở phía sau, ông Trung cũng như được nghe được lời chấp thuận mà đi vào theo.

Ở phòng khách, chiếc ti vi bốn mươi hai in đang chiếu bộ phim kiếm hiệp của Trung Quốc. Phía trong nhà bếp có tiếng vọng ra:

- Có khách tới à ông?

oOo.

Mộng Miên: Mặc dù chương này được viết xong trong ngày Valentine nhưng mà tôi khá là hả hê khi thành phố của tôi đang mưa sấp mặt. Ahaha

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip