Em không nhớ tôi sao ?
Tôi ôm bức ảnh của ba chạy ra khuôn viên phía sau trường , ngồi thụp xuống dưới gốc cây , thở hổn hển , cố gắng lau sạch những giọt nước mắt đau thương còn đọng lại trên mặt .
Trời về đêm , không khí lạnh bên ngoài khiến tôi rùng mình , ngồi ôm gối co ro , từng cơn gió cứ thi nhau tạt vào mặt khiến tôi lạnh buốt . Tôi cắn răng , cố lấy lại hơi thở bình thường , cầm bức ảnh đã vỡ vụn trên tay , đau đớn chỉ trực òa khóc .
- " Tại sao ? Tại sao ba lại bỏ con đi sớm như vậy ? Nếu vẫn còn ba ở bên cạnh thì giờ con đâu phải đau khổ như thế này…." Tôi lấy tay xoa xoa tấm ảnh cay đắng thốt lên .
- " Au ……" chợt tôi giật mình khẽ kêu lên, một mảnh thủy tinh vỡ đâm vào tay tôi , máu tứa ra .
Tôi hơi rùng mình , cắn răng đưa tay lên định liếm sạch máu thì đột nhiên bàn tay tôi bị ai đó giữ lại , một chàng trai với gương mặt đẹp như hoa , dáng người thanh thoát trên môi nở nụ cười tươi tắn đang ngồi quỳ xuống ngay sát cạnh tôi .
Tôi giật mình hoảng hốt kêu lên , cố gắng rút tay mình ra : " Anh là ai vậy ? Thả tay tôi ra ".
- " Haha … đừng cuống lên thế cậu bé , ngoan ngoãn đi thì tôi sẽ nhẹ nhàng " hắn nhìn khuôn mặt hốt hoảng của tôi nói rồi nở một nụ cười cực đểu , thấy vậy tôi hoảng hốt cố gắng giằng tay mình lại gằn giọng quát :" Bỏ tay ra ngay trước khi tôi nổi giận " .
-" Chà dễ thương quá , em giận lên trông lại càng đẹp hơn đấy " hắn nhếch mép nói và áp tay tôi lên môi , dùng lưỡi liếm những giọt máu vương trên tay tôi .
- " Anh đang làm gì vậy hả ? Bỏ ra mau " tôi cắn răng hét lên .
-" Ừm … máu của em thơm quá , đúng loại tôi thích , haizzz … lâu nay cứ phải dùng huyết đơn , chán quá rồi , nếu không phiền , em có thể cho tôi xin chút máu chứ ? "
- " Đừng ... ăn nói bậy bạ , tôi đánh anh bây giờ ". tôi lắp bắp nói , người run lên vì sợ , không phải hắn định hút hết máu của tôi đấy chứ ?? .
- " Hê hê , dễ thương ghê , em yên tâm đi cứ ngoan ngoãn anh thì sẽ không bạc đãi đâu " cái giọng nói ngang phè phè của hắn lại vang lên khiến tôi rùng cả mình . Rồi nhân lúc hắn không để ý , tôi vớ luôn một mảnh thủy tinh vỡ trong khung ảnh đặt bên cạnh , vung tay phật mạnh về phía hắn .
_" XOẸT Á …." Hắn kêu lên thất thanh , một vết cắt dài xuất hiện trên cánh tay trắng muốt của hắn , máu liên tục túa ra mùi xộc lên nồng nặc , tôi sợ hãi thở hổn hển , người run lên cầm cập , cầm mảnh thủy tinh trên tay cố cứng giọng nói : " Đừng có lại gần đây , không tôi cho anh đứt mạch máu đấy … "
-" Hừ…hê hê em dữ thật đấy , đây là lần đầu tiên có một đứa dám đối xử với tôi như vậy , chẳng nhẽ em không biết tôi là ai ? " Hắn nhìn tôi chằm chằm , khẽ nhếch môi hỏi , đôi mắt ánh lên tia nhìn vừa giận dữ vừa thú vị .
- " Sao... sao tôi phải biết anh là ai ? " tôi nói tay vẫn cầm mảnh thủy tinh vỡ chĩa về phía hắn .
Vụt … Nhanh như chớp , hắn đã xuất hiện ngay bên cạnh tôi , khiến tôi giật mình không kịp trở tay , mảnh thủy tinh bị rơi xuống đất vỡ tan tành …….
- " Em ngây thơ thật đấy " hắn nắm tay tôi cười đểu nói .
- " Anh … " tôi kêu lên thất thanh, nhưng chưa kịp nói hết câu đã giật mình bởi cảm giác nhột nhột ở cổ , tôi sợ hãi , dùng tay đầy hắn ra hét lên : " Đồ biến thái , làm cái gì thế hả ? "
- " Không phải tôi đã nói với em trước rồi sao ? Tôi rất muốn thưởng thức vị ngọt từ máu của em , chà …chắc là ngon lắm đây " .
_" BỐP…"
Nghe những lời hắn nói , tôi giận điên cả người , vung tay tát cho hắn một cái nảy lửa , trên khuôn mặt thanh tú hằn rõ năm ngón tay .
Hắn có vẻ bàng hoàng , sửng sốt đưa tay lên sờ má , nhìn tôi trừng trừng , rồi ngay lập tức nhếch mép cười trông như con đười ươi nheo mắt nói : " Khà ... khà … em làm tôi hơi giận rồi đấy , sao em lại nỡ thẳng tay với khuôn mặt đẹp như tranh của tôi vậy hả ? "
Tôi nghe hắn nói mà suýt chút nữa là nôn luôn chỗ cơm trong bụng ra , người đâu mà chảnh kinh khủng , đẹp trai mà biến thái thì làm cái quái gì , hắn và cái tên Mark Tuan gì kia chắc cũng cùng một hội , tôi hằn học nghĩ rồi gằn giọng nói : " Ở đâu ra cái định nghĩa cứ đẹp trai thì không được đánh à ? "
- " Ha ha , em nói đúng lắm , nhưng em biết không , những người càng đẹp trai thì lại càng đáng sợ , vì thế … tôi sẽ không tha thứ cho cái tát cũng như vết thương vừa rồi em gây ra cho tôi đâu " hắn gằn giọng nói .
-" Vậy anh muốn làm gì tôi ? " tôi bực mình hỏi lại .
- " Làm gì ư ? Thì phải trừng phạt em chứ còn gì nữa , em là người đầu tiên dám đánh vampire thuộc cấp độ bạch kim của Volt đấy…."
Hắn nhếch môi nói rồi không để tôi kịp ư hử gì , bàn tay hắn siết thật mạnh cổ tay tôi xoay ngược tôi lại đến nỗi tôi nghe được tiếng xương của mình kêu răng rắc , khuôn mặt hắn áp sát mặt tôi , rồi từ từ trượt xuống cổ , tôi bỗng rùng mình , vội hét lên : " Dừng ... dừng lại , anh làm cái gì vậy .. " Nhưng tôi chưa kịp nói hết câu đã bị hắn đưa tay lên chặn họng .
Hai bàn tay của tôi đều bị hắn khống chế , phải làm sao đây, tôi sắp bị cắn rồi , chỉ vài giây nữa thôi , hàm răng nanh của hắn sẽ cắm phập vào cổ tôi , đáng sợ quá , có ai , có ai cứu tôi không ?…
- " Này , mấy chuyện này mà bị người khác nhìn thấy thì không hay đâu " một giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực đột nhiên vang lên khiến hắn giật mình , vội ngẩng đầu lên , quay lại nhìn .
Tôi như người vừa thoát khỏi cơn mê , cuống quýt ôm lấy cái cổ đáng thương của mình , rồi theo một phản xạ tự nhiên , chạy đến núp đằng sau người vừa phát ra tiếng nói , sợ hãi bấu chặt lấy vạt áo của người ấy .
-" Xem ra cậu có vẻ thích chọc phá tôi nhỉ Jackson , việc tôi làm không liên quan đến cậu , biến đi " Hắn ta nhíu mày bực mình nói .
Cái gì ? Tôi ngạc nhiên suýt nữa thì bật thốt lên , Jackson ư ? Vậy ra người vừa mới cứu tôi là anh Jackson ? Do sợ quá nên tôi chưa kịp nhìn gương mặt anh .
Ngay lập tức , tôi vội buông tay mình ra , tim bỗng đập thình thịch , mặt đỏ bừng lên , sao lúc nào anh ấy cũng xuất hiện kịp thời vậy nhỉ ?
-" Ta cũng không hề muốn phá đám cậu , nhưng việc làm chướng mắt của cậu cứ đập vào mắt ta thì phải làm thế nào ? " Jackson nhìn hắn nở một nụ cười nhẹ nhàng nói .
- " Tôi không quan tâm cậu có nhìn thấy hay không ? Nhưng tôi cảnh cáo nếu cậu xen vào việc của tôi thì tôi sẽ không để yên đâu " Gã ta gầm gừ nói .
- " Hừ …" Jackson khẽ cười nói : " Không để yên ư ? Vậy cậu sẽ làm gì được tôi ? "
Tên kia định mở mồm nói gì đó nhưng lại thôi , giận dữ nghiến răng trèo trẹo , quai hàm bạnh ra nhìn Jackson bằng đôi mắt đầy phẫn nộ .
- " Cậu nên nhớ ta là ai , ta có quyền xử lí tất cả những người vi phạm nội qui của học viện , kể cả người của Volt cũng không ngoại lệ , việc làm vừa rồi của cậu nằm trong số những điều cấm của VAMPIRE đấy…." Jackson từ tốn nói , khuôn mặt vô cùng bình thản .
- " Jackson Wang , cậu nhớ đấy " Hắn buông một câu đe dọa rồi quay người định bỏ đi , nhưng đang đi đột nhiên hắn quay đầu lại , nheo mắt nhìn tôi rồi nhếch môi nở một nụ cười đểu , tôi nhìn thấy mà rùng mình , lạnh cả xương sống .
- " Em không sao chứ ? " giọng nói dịu dàng như gió thoảng bên tai của anh Jackson đột nhiên vang lên khiến tôi giật mình , vội tĩnh tâm lại , nhe răng cười một cái nói : " Vâng , em không sao " .
- " Mặt em ..."
- " À …ừm , em bị vấp ngã ấy mà , không sao " tôi ấp úng nói rồi cười như một tên ngốc .
Jackson nhìn tôi dịu dàng , rồi chẳng nói chẳng rằng , anh ấy khẽ nâng mặt tôi lên , áp môi của mình vào vết cắt trên mặt tôi .
Những cánh hoa khẽ bay bay trong gió tạo lên một khung cảnh lãng mạn cực kì .
Khi làn môi dịu dàng , mát lạnh thoang thoảng mùi hương hoa hồng của anh ấy vừa chạm vào , tôi chợt giật mình , máu dồn cả lên não , mặt đỏ phừng phừng , nửa muốn đứng im , nửa muốn đẩy anh ấy ra , ngay lúc này đây , tôi bỗng cảm thấy thật dễ chịu , vết thương trên mặt không hề đau đớn nữa …
Nhưng cuối cùng lí trí đã vượt lên tất cả , tôi dằn lòng , cố ngăn tiếng đập thình thịch của trái tim mình lại , khẽ ngoảnh mặt đi , đưa tay lên mặt xoa xoa vết thương cười thật tươi nói :
" Em không sao đâu , chỉ là một vết thương nho nhỏ thôi mà … Á , suýt quên " Tôi bật thốt lên , rồi vội chạy đến chỗ gốc cây , nhặt tấm ảnh của ba lên , thở phào nhẹ nhõm … may quá , nó vẫn còn đây .
" Người trong hình là ba của em ? " tiếng nói dịu dàng của anh Jackson đột nhiên vang lên ở ngay bên cạnh , khiến tôi giật mình , vội quay đầu lại , mỉm cười nói : " Vâng , ông ấy là ba của em " .
- " Bức ảnh …." Jackson nhìn chằm chằm vào khung ảnh đã bị vỡ , nhíu mày nói .
- " À…vâng là do em bất cẩn nên làm hỏng ".
- " Nếu không phiền , ta có thể giúp em sửa lại nó " Anh Jackson nhẹ nhàng nói .
- " Thật không ạ ? Anh có thể sửa nó sao ? …Yahoo …. " Tôi kêu lên sung sướng , rồi không kiềm chế được nhảy đến ôm chầm lấy anh ấy , đang tận hưởng niềm hạnh phúc bất tận thì tôi chợt nhận ra việc làm quá lố của mình , vội vàng buông tay ra , nhìn khuôn mặt bình thản của anh ấy , cười méo mó , rồi rụt rè đưa tấm ảnh ra nói : " Cảm ơn anh rất nhiều , ơn này em chắc chắn sẽ trả " .
- " Em sẽ trả ta cái gì nào ? " Jackson nhìn tôi dò hỏi , ánh mắt màu đen huyền ảo khẽ liếc xuống cổ tôi .
Ngay lập tức , tôi vội đưa tay lên giữ lấy cái cổ mình , chuẩn bị bén gót chạy một mạch trước khi bị tấn công lần nữa .
- " Hahaha … em nghĩ ta tệ đến thế sao ? " Anh Jackson bật cười nhìn tôi hỏi .
-" Ơ... ừm , mẹ em dặn là không được dại trai " tôi ngây thơ nói .
- " Khục … khục … em yên tâm đi , ta không đói đến mức đi tấn công người khác đâu " Jackson khẽ ho nhẹ cố nín cười nói : " Vậy thế em định trả ta bằng cái gì ? "
- " Ngoại trừ cái đấy ra thì em có thể trả anh bất cứ thứ gì " tôi kiên quyết nói .
- " Thật sao ? " Anh Jackson hướn mày nhìn tôi hỏi .
- " Vâng … à quên tất nhiên là những việc nằm ngòai khả năng của em " tôi ngập ngừng nói , rồi thêm một câu trả treo : " Nhưng trước tiên anh phải sữa ảnh cho em đã rồi hãng đòi trả công chứ " .
- " Ừm ... tất nhiên , vậy tấm ảnh này giao cho ta xử lý nhé … "
- " Vâng cảm ơn anh nhiều nhiều … à ừm , em vào lớp trước đây , xin lỗi vì đã phiền anh " tôi nói rồi nhanh chóng chạy biến vào lớp .
- " Em không nhớ ta sao , BamBam ? " Jackson nhìn theo bóng cậu nhóc khẽ thì thầm : " Cuối cùng thì em cũng đã trở về với thế giới vampire …"
--------
" Anh Jackson ơi , BamBam đi rồi , anh có nhớ BamBam không ? "
" Tất nhiên rồi , anh sẽ không bao giờ quên em cả , nhưng em cũng không được quên anh đâu đấy nhé ! "
- " Vâng ạ "
-----
Tôi trở lại lớp với tâm trạng thấp thỏm , lo sợ .
Nhưng khi vừa bước vào lớp , tôi vội thở phào nhẹ nhõm , thật may là cái tên tóc bạc chết tiệt ấy đã yêu dấu theo gió bay đi đâu mất tiêu rồi .
Trên bàn , sách vở của tôi đã được thu lại gọn gàng , tuy vậy những ánh mắt to nhỏ , dài bé khác nhau vẫn không ngừng chĩa về phía tôi , đã thế tôi còn suýt bị giáo viên phạt đi quét sân trường vì cái tội bỏ tiết nữa chứ .
Nhưng rất may là mọi việc vẫn đâu vào đấy , ít nhất thì cũng chưa có án mạng nào xảy ra . Tôi vừa ngồi vào bàn vừa nghĩ .
- " Này " Yu - gyeom đột nhiên quay xuống gọi khiến tôi giật mình , vội ngẩng mặt lên , nói : " Cái gì cơ ? "
- " Cậu đã chạy đi đâu nãy giờ đấy , có biết tôi lo thế nào không ? "
- " Ơ , ừm … xin lỗi nha , tôi đi hóng gió chút ý mà " tôi cười cười nói lấp lửng .
- " Chẹp , may cho cậu là sau khi cậu đi được một lúc thì Mark cũng bỏ đi … mà cậu cũng gan cùng mình cơ, trong cái học viện này chưa có ai dám gọi Mark là đồ tồi đâu đấy " Yu - gyeom lắc đầu chép miệng nói .
- " Tại hắn chứ , ai bảo dám hắn làm vỡ hình ba tôi " tôi tức khí gắt lên , tiện thể tặng thêm cho cái bàn một cú đập kêu cái rầm .
- " Suỵt , suỵt nói bé thôi , cậu định lôi tôi đi quét sân trường cùng cậu đấy à ? " Yu - gyeom vội đưa ngón tay trỏ lên trước miệng , nghiến răng ken két nói .
-" Ơ ừm ... xin lỗi " tôi cười hối lỗi rồi vội chuyển chủ đề : " à mà này , tôi nghe bảo những học viên trong trường đều phải ở trong kí túc xá nhỉ ? "
- " Ừ, tôi ở phòng C11 , thế cậu ở phòng nào ? "
- " Tôi cũng không biết nữa , hiệu trưởng bảo tôi đi hỏi thầy chủ nhiệm " .
- " Hay quá , vậy đi , hiện tại phòng tôi ở vẫn còn trống một chỗ , chút nữa tôi sẽ bảo với thầy chủ nhiệm để cậu ở cùng phòng với tôi nhé " Yu - gyeom reo lên vui vẻ .
-" Thật vậy hả ? Tuyệt… " tôi sung sướng kêu lên , rồi nở một nụ cười rạng rỡ , nhưng chợt giật mình bởi tiếng nói quen thuộc của ông thầy vang lên ở trên bảng : " Yu - gyeom quay lên ko nói chuyện trong giờ…. "
Thấy vậy , chúng tôi ko ai bảo ai vội ngậm ngay miệng lại , Yu - gyeom ngoan ngoãn quay lên trên bảng kèm theo một cái nháy mắt thân tình với tôi .
Haiz may quá vậy là vấn đề ăn ở , coi như được giải quyết xong , nhưng còn chỗ ngồi thì sao nhỉ ?
Tôi xách va li theo Yu - gyeom vào phòng C11 thuộc kí tục xá cấp độ đồng , mỗi phòng ở đây chứa tối đa ba người .
Căn phòng tôi ở , khá đẹp mắt và rộng rãi với tông màu xanh êm dịu , mọi thứ trong phòng đều được làm bằng đồng , rất đẹp và sang trọng .
Phòng có ba cái giường được xếp gần nhau , bên cạnh mỗi cái giường đều có một cái tủ nhỏ đựng quần áo , một bàn học cùng với một cái giá sách để trên khá tiện lợi .
Ở chính giữa phòng, đặt một cái bàn uống nước và vài ba cái ghế nhỏ xếp xung quanh , bên trong có một nhà tắm nhỏ , rất sạch sẽ và gọn gàng …
- " Thế nào ? " Yu - gyeom đột nhiên lên tiếng hỏi tôi .
- " Ừm , đẹp lắm , lại rộng rãi nữa. Nói chung là tôi rất thích " .
- " Haha ..chúng ta thế này hãn còn là nghèo nàn đấy . Chứ ở kí túc xá cấp độ vàng , bọn họ sống như vua ý , mỗi người có một phòng riêng , đồ đạc đều được đúc từ vàng hết á " Yu - gyeom trề môi nói .
- " Thật sao ? Chắc là nhiều tiền lắm nhỉ , làm bằng vàng hết cơ mà " tôi ngạc nhiên nói .
- " Chứ còn sao nữa , số tiền cấp cho họ phải nhiều gấp mấy lần chúng ta ấy chứ …mà sao hôm nay ko thấy tên JB đâu nhỉ ? Tầm này là phải về rồi chứ ? " Yu - gyeom đột nhiên đổi chủ đề , đưa tay lên xem đồng hồ .
- " JB là ai vậy ? " tôi nhíu mày thắc mắc .
- " Ủa ? tôi chưa nói cho cậu biết à ? Phòng chúng ta nếu tính cả cậu nữa là có 3 người , JB cũng ở phòng này , hắn là lớp trưởng của lớp mình đấy .
- " Thế à ? Tôi cũng không để ý lắm , mà như thế lại hay , càng đông càng vui mà ...Oáp " tôi nói kèm theo một cái ngáp dài .
- " Thôi trời sắp sáng rồi , cậu có xuống thực xá làm chút gì đó rồi hẳn lên ngủ không ? Điểm tâm hay nước hoa quả chẳng hạn ? " Yu - gyeom nhìn tôi gợi ý .
- " Thực xá là cái gì ? "
- " Là nhà ăn của học viện đấy , thế cậu có đi không ? "
- " Thôi , tôi buồn ngủ mắt díp lại rồi , làm gì còn hơi sức mà xuống thực xá thực xả gì nữa " tôi làu bàu , rồi lấy tay che cái ngáp rõ dài .
- " Thế thôi , cậu ngủ đi , cái giường trong cùng ấy, tôi xuống thực xá làm cái hamburger gà đã , đói chết đi được ấy…"
-" Ừ ừ , cứ tự nhiên ... " tôi phe phẩy tay nói rồi đáp người xuống cái giường bên trong cùng . Dù trời có sập xuống thì tôi cũng phải ngủ trước đã .
Tôi cựa mình thức dậy , đưa tay lên miệng khẽ ngáp dài , và mở mắt ra nhìn , xung quanh các cánh cửa trong phòng được đóng kín mít , rèm giăng tứ phía , ở giường bên cạnh Yu - gyeom và chàng trai tên JB đang vùi đầu vào chăn ngủ ngon lành .
Tôi mỉm cười rồi khẽ với tay vén tấm rèm ở cửa sổ bên cạnh ra , ánh sáng heo hắt từ bên ngoài chiếu vào qua khung cửa khiến tôi hơi chói mắt , vội kéo rèm lại .
Tôi vươn mình đứng dậy , khẽ khàng đến bên cánh cửa chính, nhẹ nhàng mở nó ra và rón rén bước ra ngoài . Tôi nheo mắt cố làm quen với ánh sáng mặt trời rồi nhẹ nhàng thư thái thả bộ dọc hành lang .
Vì đã sống như một con người từng ấy năm nên tôi hơi khó trong việc làm quen với lối sống của vampire .
Gì thì gì chứ việc ngủ suốt buổi sáng và học cả đêm như bọn họ tôi vẫn chưa làm được . Sau này chắc còn nhiều vất vả đây .
Tôi cứ vừa đi vừa suy nghĩ miên man như thế cho đến khi chợt khựng lại giật mình khi thấy tấm bảng to đùng đập vào mặt : " Dãy nhà nghệ thuật ".
Tôi sửng sốt , tự gõ vào đầu mình chép miệng nói : " Không hiểu tại sao mình lại đi lên tận tầng 3 nữa . Phải mau mau về kí túc xá thôi lỡ bị bảo vệ phát hiện thì chết " .
Rồi tôi thở dài quay đầu định bỏ đi thì chợt giật mình khi nghe thấy tiếng đàn violon réo rắt vang lên gần đó…
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip